Phượng Hoàng Lưu Lạc - Chương 08

Tác giả: Nhược Tình

Đánh dấu

Đem hắn ăn sạch ư?
Cái ý niệm này khiến Hướng Lăng Ba nhịn không được nở nụ cười ngọt ngào, cũng phi thường thỏa mãn tự tôn nữ tính của nàng.
Mềm huyệt chịu không được thấm ra thơm ngọt mật dịch, không tới một hồi liền cỏ dại lan tràn, không chỉ làm ướt cả bàn tay hắn, thậm chí chảy tới trên bụng rắn chắc của hắn."Nàng đều ướt đẫm, nghĩ muốn ta như vậy sao?" Nàng mẫn cảm trực tiếp phản ứng khiến Phục Thành Ngạn hài lòng cực kỳ, không khỏi nói ra càn rỡ nói.
Muốn! Nàng muốn!
Ngón tay thon dài hữu lực làm cho cảm giác của nàng dần dần không thỏa mãn được nàng, nàng cần càng nhiều, cần cảm giác càng nhiều...
Nàng một tay chống trên lồng ngực của hắn, hơi nâng đứng dậy, làm cho ngón tay của hắn rời khỏi mềm huyệt, sau đó nâng thân mình dậy, huyệt nhỏ ướt sũng nhắm ngay gắng gượng nóng bỏng nam tính, thong thả ngồi xuống.
Vừa ẩm vừa nóng hoa huyệt từng chút từng chút cắn nuốt nam tính của hắn, thị giác cùng với thân thể kích thích làm hắn kiềm chế không được giơ cao hạ thân, trong nháy mắt mai nhập chỗ sâu nhất của nàng.
"Ân!" Nàng hừ nhẹ một tiếng.
Bị như vậy dũng đạo nhỏ hẹp truyền đến một trận hơi đau đớn, nhưng lại cấp tốc bị hắn tùy theo dựng lên luật động thay thế.
Khoái cảm theo địa phương hai người giao hợp truyền đến, khiến nàng từng đợt mảnh mai vô lực yêu kiều. Hắn luật động vừa thâm sâu vừa mạnh, mà tư thế ngồi ở trên người hắn này, càng làm cho dục vọng của hắn tiến vào hoa huyệt càng sâu.



Nàng khép lại mắt nhỏ mơ màng, hưởng thụ cảm giác thoải mái này.
Nhưng hắn lại lựa lúc này ngừng lại!
"Không nên... Đừng có ngừng lại..." Nàng mở con ngươi nhỏ đầy nước mắt đọng, đáng thương không ngớt nhìn hắn.
"Lăng nhi ngoan." Hắn bắt được mắt cá chân trắng tinh của nàng, làm cho hai chân nàng tách ra đạp ở trên giường đệm, bộ vị hai người giao hợp có thể thấy được rõ ràng.
"Không nên như vậy." Nàng vội vàng muốn khép lại hai chân, mới không muốn hắn nhìn thấy địa phương xấu hổ chết người như vậy.
Hắn cũng không cho phép."Lăng nhi, nàng không phải nói đừng có ngừng sao? Không muốn dừng lại, liền tự mình đến." Hắn tà khí nói.
"Ta không hiểu..." Nghe vậy, nàng trừng lớn con ngươi, không dám tin tưởng lắc lắc đầu.
Nàng chỉ bất quá hưởng qua hai lần nam nữ khoái hoạt mà thôi, nàng làm sao hiểu được thế nào... Tự mình đến?
"Ta biết nàng không hiểu." Hắn đương nhiên hiểu rõ nàng đối với việc nam nữ khoái hoạt vẫn ngây thơ không rõ, sao có thể sẽ hiểu được thế nào lấy lòng song phương?"Vì thế ta đây không phải đang dạy nàng sao? Ngoan, cúi đầu nhìn."
Hắn cố ý rất thẳng lưng, khiến cho nàng thét một tiếng kinh hãi.
Nàng sợ hãi cúi đầu, cảnh tượng ánh vào đáy mắt lại khiến nàng ngượng ngùng cơ hồ muốn bất tỉnh. Nàng vội vã muốn quay mặt đi, trốn khỏi hình ảnh "Ô nhiễm" thị giác bậc này.
"Lăng nhi, ta nhưng không cho phép nàng không đánh mà chạy. Nhìn!" Hắn giữ mặt của nàng, làm cho tầm mắt của nàng ngoan ngoãn dừng lại ở vị trí hai người giao hợp, sau đó bàn tay to nâng lên vòng eo mảnh khảnh, lại buông tay --
"A!"
Thân thể tuyết trắng nặng nề mà ngã ngồi bên hông của hắn, không ngờ lại kích thích một ba làm người ta vừa sợ lại không muốn khoái cảm.
Nhưng hắn không có khinh địch như vậy buông tha nàng, bàn tay to liên tục tái diễn động tác nâng lên rồi lại buông tay, làm cho nàng cảm thụ khoái cảm tuyệt diệu kia.

Đáng trách chính là hắn lại giống như vừa rồi ngay lúc nàng bắt đầu cảm thấy khuây khỏa lại ngừng lại.
"Đã hiểu sao?" Hắn hỏi.
"A?" Nàng ngẩn ra, đối với vấn đề của hắn tựa hồ trong khoảng thời gian ngắn phản ứng không kịp.
"Ngốc Lăng nhi." Hắn yêu thương chế nhạo nàng, sau đó lại làm một lần động tác vừa rồi."Này, đã hiểu sao?"
Lần này nàng hiểu rõ hắn đang hỏi cái gì, nàng đỏ mặt gật gật đầu.
"Rất tốt." Quả nhiên tự thể nghiệm là tốt nhất, phương pháp giáo rõ ràng nhất."đã hiểu sao? Như vậy kế tiếp tới phiên nàng."
Nàng chần chừ, sau đó bắt đầu ngây ngốc dùng động tác lấy lòng hai người.
Dần dần , nàng quen thuộc phương pháp này, động tác dần dần trở nên thông thuận, hơn nữa cũng tăng nhanh tốc độ, cảm thấy khoái cảm càng nhiều hơn.
Nàng cưỡi trên người hắn lên xuống, hai vú tuyết trắng trước ngực nảy ra từng đợt sóng hoa mắt, đỏ tươi cái miệng nhỏ không nhịn được dật ra từng tiếng thở gấp vừa ngọt vừa mềm.
Tình cảnh mê người như vậy làm cho lửa nóng của Phục Thành Ngạn càng bừng cháy, ở lúc nàng ngồi xuống thẳng lưng nghênh hướng nàng, làm cho khoái cảm gấp bội.
"Ân... Như vậy... thật xấu hổ..." Nàng cúi đầu, nhìn thấy bộ vị giao hợp của hai người, trông thấy mật hoa của mình thế nhưng nhiều đến mức dính ướt hông của hắn.
Mà mỗi một lần luật động, đều phát ra tiếng giao hợp xấu hổ chết người, kết hợp yêu kiều của nàng cùng thô suyễn của hắn, tiếng vang ái muội sắc tình cư nhiên khiến thân thể của nàng càng mẫn cảm, thấm ra nhiều mật hoa hơn.
"Ngô... Lăng nhi, hảo bổng! Lại nhanh một chút..." Hắn cũng rơi vào tình dục, chỉ nghĩ cướp đoạt khoái cảm trên người nàng.
"Ừ... Không nên... A..." Bất ngờ, rên rỉ của nàng trở nên cấp tốc, đùi cơ thể buộc chặt lại.
"Là ở đây sao?" đâm vào nơi thịt non khác lạ, hắn nắm chặt hông của nàng trúc trắc hỏi.
Nàng lắc lắc đầu, không rõ hắn muốn làm gì. Nhưng sau một khắc, nàng đã hiểu.
Bởi vì sau mỗi một lần chạy nước rút hắn đều hướng phía khối thịt non kia, bức nàng hô lên một tiếng lại một tiếng giống như thỏa mãn lại tựa khát cầu kêu gọi.
"A a... Không nên... Nơi đó không nên..." khoái cảm nhạy bén mới lạ đánh úp về phía cảm quan mẫn cảm non nớt của nàng.
Gay cấn vui thích kia khiến nàng sợ hãi, muốn cự tuyệt, thế nhưng về phương diện khác, thân thể của nàng lại chủ động nghênh hướng khoái cảm cực hạn, mắt thuẫn tâm lý làm cho nàng không khỏi tràn ra một tiếng nức nở.
"Lăng nhi... Của ta Lăng nhi..." Hắn thình lình rời khỏi mật huyệt của nàng, làm cho nàng nằm úp sấp phục ở trên giường, nâng lên mông nhỏ tuyết trắng hướng về phía hắn, lấy lửa nóng ở hoa huyệt xâm nhập cọ xát .


Ở lúc nàng nhịn không được mở miệng cầu xin, hắn mới để chính mình xâm nhập chỗ sâu nhất của nàng, hung hăng dùng sức trừu cắm, hưởng dụng thân thể của nàng.
Hắn cúi đầu, lấy răng cắn sợi dây yếm buộc sau lưng nàng cởi ra, làm cho cái yếm hồng nhạt rớt xuống trên giường, bàn tay to tiến lên phía trước cầm một cái vú mềm, tùy ý xoa bóp, nhũ tiêm bị đầu ngón tay chơi đùa sớm đã đứng thẳng.
"Lăng nhi, nói cho ta biết có thích không?" Hắn tiến tới bên tai nàng hỏi.
"Ân... vui, thích... A a..." Nàng bị loay hoay làm thần trí mơ hồ, ngay cả mình nói gì cũng không rõ ràng lắm.
Đương khoái cảm từng tầng một trong cơ thể ngưng tụ, nàng nâng mông nhỏ để hắn xâm nhập vào."Van cầu chàng... Phục Thành Ngạn... Cho ta..."
Hắn làm theo lời nàng tăng thêm lực đạo vòng eo, xâm nhập thật sâu vào nàng, mang cho nàng khoái cảm.
Khoái ý trong cơ thể vượt qua nhưng mức độ tiếp nhận của nàng, nàng không chịu được liên tiếp phát ra tiếng ngâm mê người mềm mại, mười ngón không khỏi quàng chặt sau lưng của hắn, ở trên lưng của hắn lưu lại vết cào.
"Ta, ta không được... Từ bỏ..." Phảng phất như bị lơ lửng trên không trung, tâm lại bị vướng lại, loại cảm giác làm người ta vừa sợ vừa yêu này khiến cho nàng mở miệng hướng nam nhân trên người cầu xin tha thứ.
"Chờ ta, chúng ta cùng nhau." Hắn thô giọng mở miệng, nam tính tráng kiện tập trung công kích điểm mẫn cảm trong cơ thể nàng, trong nháy mắt đem nàng đưa đến thiên đường.
Đại lượng lớn mật hoa chảy ra huyệt khẩu, làm cho nam nhân công kích xâm phạm càng thêm thông thuận, cũng làm cho thân thể mẫn cảm của nàng run rẩy, hoa huyệt ướt đẫm một trận co rút nhanh, chăm chú bọc khỏe mạnh cường tráng ở trong cơ thể.
Hắn gầm nhẹ một tiếng, nhanh chóng ở trong huyệt nhỏ chặt trất luật động, đem bạch trọc dục hỏa toàn bộ xả ra trong thân thể nàng...
Hắn dùng khí lực còn dư thừa trở mình, một tay đem thân thể hư mềm của nàng kéo vào trong lòng, không muốn đem nàng nhỏ nhắn xinh xắn đè ép hư.
Nàng thở phì phò, một hồi hoan ái vừa rồi kia cướp đi tất cả khí lực của nàng, hiện tại thân thể của nàng mệt mỏi không chịu nổi; nhưng mà, đầu của nàng lại rất thanh tỉnh.
Thân hoàng tỷ của nàng, Uất Trì Phượng Nhi!
"Làm sao vậy?" Cảm thấy thân thể nàng dần dần cứng ngắc, Phục Thành Ngạn lập tức cúi đầu hỏi.
"Hoàng tỷ của ta... hoàng tỷ của ta nàng..." Hướng Lăng Ba bắt chặt cánh tay Phục Thành Ngạn, trong lòng như có lửa đốt mất bình tĩnh kiềm chế thường ngày.
Nàng thật đáng chết! Hoàng tỷ hiện tại đang ở trong nước sôi lửa bỏng, nàng thế nhưng cùng nam nhân trên giường mây mưa thất thường? !
"Yên tâm." Hắn trước trấn an nàng, "Như Ngạch Long nói, hiện tại Hoa Triêu nữ vương chỉ là bị cầm tù trong cung điện, nhất thời bọn họ sẽ không dám đối với nữ vương làm gì. Chúng ta lập tức tìm Bình Dã vương thương lượng, xuất binh tương trợ, nhất định có thể cứu hồi nữ vương."
"Vương gia thực sự sẽ giúp chúng ta?" Hướng Lăng Ba không thể không hoài nghi.
Tính cách thích làm theo ý mình của Bình Dã vương toàn quốc đều biết, không người nào có thể thay đổi quyết định của hắn. Hắn nếu không có hứng thú, cho dù là hoàng đế hạ lệnh, hắn cũng không làm theo; nhưng nếu một khi khiến cho hắn hứng trí, dù cho cùng tất cả đại thần trong triều thành địch, hắn cũng không thay đổi quyết định.
"Nàng đã quên sao? Nàng còn có một núi dựa lớn." Phục Thành Ngạn nhắc nhở Hướng Lăng Ba.
"Ai?"
"Hoa ma ma."
Điều không ngờ được chính là, chuyện cứu Hoa Triêu nữ vương không cần Hướng Lăng Ba cùng Hoa ma ma cầu xin nhờ Hoa ma ma ở bên gối Bình Dã vương nói tốt vài câu, Bình Dã vương cũng đã chỉnh đốn tam quân, tùy ý xuất binh Hoa Triêu quốc, giúp Hoa Triêu nữ vương thu thập loạn thần tặc tử trong nước.
Bởi vì có một người nam nhân, trước lúc Hướng Lăng Ba đi cầu xin Hoa ma ma, cũng đã cùng Bình Dã vương đòi thù lao chi ân năm đó cha hắn cứu Hoa ma ma một mạng.
Công Tôn Minh Trạch, tể tướng Hoa Triêu quốc dưới một người, trên vạn người.
Hắn nắm giữ đại bộ phận quyền lực Hoa Triêu quốc, vì Hoa Triêu nữ vương ra mưu hiến kế, vì Hoa Triêu quốc đặt thịnh hướng chi thế.
Bất quá, Bình Dã vương mặc dù đáp ứng Công Tôn Minh Trạch xuất binh thảo loạn thần tặc tử phạt Hoa Triêu quốc, nhưng kiên trì không chịu tự mình mang binh, mà đem trách nhiệm hết thảy giao cho một mình Công Tôn Minh Trạch, chính mình thì ở lại Thịnh vương triều cùng Hoa ma ma phong hoa tuyết nguyệt.
Công Tôn Minh Trạch sốt ruột cứu chủ không nói hai lời tiếp nhận, trong vòng 3 ngày ngắn ngủi hoàn toàn quen thuộc với tính cách cùng với bản lĩnh của các tướng lĩnh, để trong chiến dịch có thể vận dụng người thích hợp.
Năng lực của Công Tôn Minh Trạch cùng với lòng trung tâm cứu chủ cảm động mọi người, bởi vậy chỉ cần ngắn nhủi mấy ngày, đại quân liền chuẩn bị thỏa đáng, chỉ đợi Công Tôn Minh Trạch ra lệnh một tiếng là ngay lập tức đi Hoa Triêu quốc, cùng Hoa Triêu đại quân nội ứng ngoại hợp, giải cứu Hoa Triêu nữ vương.
"Công Tôn tể tướng, ta cũng hi vọng có thể theo quân xuất chinh, hồi Hoa Triêu quốc cứu hoàng tỷ." Hướng Lăng Ba khôi phục một thân kính suất nam trang, thẳng tiến quân doanh hướng Công Tôn Minh Trạch đưa ra yêu cầu.
Mà Phục Thành Ngạn thì làm bạn ở bên cạnh nàng, theo nàng đến quân doanh.
Hắn không đồng ý nàng theo quân xuất chinh, hồi Hoa Triêu quốc nghênh cứu Hoa Triêu nữ vương, nhưng nàng yêu tỷ sốt ruột hoàn toàn không nghe hắn khuyên can, vọt tới quân doanh tìm Công Tôn Minh Trạch.
"Nhị công chúa, thứ cho thần đáp không cho phép." Công Tôn Minh Trạch thả xuống công văn trong tay, vẻ mặt kiên quyết phản đối.
"Vì sao? Hoàng tỷ gặp nạn, thân là hoàng muội ta lẽ ra đi trước cứu giúp, vì sao tể tướng lại không chịu đồng ý?" Hướng Lăng Ba lòng nóng như lửa đốt, hi vọng Uất Trì Phượng Nhi có thể sớm ngày được cứu, không cần bị cầm tù ở chỗ sâu trong hoàng cung, trở thành tù binh của người khác.
"Bởi vì mục tiêu của Triêu vương gia không đơn giản chỉ là nhốt nữ vương, mà là nhị công chúa." Công Tôn Minh Trạch nhìn thẳng dung mạo như hoa kia, tựa hồ muốn tìm kiếm cảm giác quen thuộc.
Dung mạo như hoa kia cùng một dung mạo mỹ lệ khác có vài phần tương tự...
"Là bởi vì Triêu vương gia muốn lấy ta làm con rối, thỏa mãn dục vọng của hắn đối với quyền lực?" Hướng Lăng Ba nhớ lại lời nói của Ngạch Long.
"Không sai. Triêu vương gia đã phái ra vô số phản tặc võ công cao cường muốn bắt giữ nhị công chúa, hiện tại nhị công chúa đang đứng trong nguy hiểm. Nếu như nhị công chúa theo quân xuất chinh lúc này, không thể nghi ngờ là đang cấp cho Triêu vương gia một cơ hội thật tốt." Công Tôn Minh Trạch nhàn nhạt phân tích tình thế trước mắt.
"Thế nhưng, hoàng tỷ nàng..."
"Nhị công chúa, xin tin tưởng thần nhất định sẽ cứu nữ vương trở về, cũng đem quân phản loạn trục xuất." giọng nói bình thản không thiếu uy nghiêm.
Hắn cho tới bây giờ đều cẩn thận từng li từng tí bảo hộ Uất Trì Phượng Nhi, tuyệt đối không làm cho nàng có mảy may thương tổn, đơn giản chỉ vì nàng là Nữ vương của hắn, cũng là nữ nhân quan trọng nhất của hắn !
Bây giờ Triêu vương gia thận chí còn có gan chó, ý đồ muốn soán vị, còn nghĩ muốn Uất Trì Phượng Nhi cầm tù ở trong hoàng cung, thù này, hắn nhất định sẽ trả lại gấp mấy lần cho Triêu vương gia, làm cho hắn muốn sống không được, muốn chết không xong!
"Ta cũng không phải là không tin tưởng năng lực của tể tướng, mà là thực sự không cách nào ngồi yên không để ý đến." Hướng Lăng Ba trầm giọng nói, tình tỷ muội không lời nào có thể diễn đạt được."Từ mấy năm trước Lăng Ba từ biệt hoàng tỷ, cự tuyệt yêu cầu về nước của hoàng tỷ, Lăng Ba đối với việc không cách nào đồng ý yêu cầu tỷ muội đoàn viên của hoàng tỷ vẫn canh cánh trong lòng. Bây giờ nghe được hoàng tỷ bị cầm tù, mà Lăng Ba lại bất lực, tể tướng muốn Lăng Ba thế nào tỉnh táo lại?"
Uất Trì Phượng Nhi là mối quan tâm duy nhất ở Hoa Triêu quốc của nàng, cũng là cốt nhục tình thâm duy nhất của nàng.
Hoàng tỷ từ nhỏ liền chăm sóc nàng, bảo hộ nàng, thậm chí mấy năm trước đến Thịnh vương triều yêu cầu nàng về nước bị cự tuyệt cũng dễ dàng tha thứ cho sự tùy hứng cùng ích kỷ của nàng, để cho nàng tiếp tục ở Thịnh vương triều trải qua cuộc sống yên lặng vui vẻ, chính mình thì trở lại trong cung trải qua cuộc sống ngươi lừa ta gạt.
Một phần áy náy nồng đậm, vẫn chiếm giữ ở trong lòng Hướng Lăng Ba.
"Ta hiểu được." Sau một hồi khá lâu, Công Tôn Minh Trạch mở miệng.
"Tể tướng ngụ ý, là đồng ý cho ta theo quân xuất chinh sao?" Hướng Lăng Ba vui mừng không kể xiết.
"Đúng vậy." Công Tôn Minh Trạch gật gật đầu, nghĩ thầm nữ vương cũng nhất định phi thường tưởng niệm muội muội.
"Thật tốt quá!"
"Nhưng vì bảo đảm an nguy của nhị công chúa, thần sẽ phái ra vài hộ vệ bảo hộ nhị công chúa." Công Tôn Minh Trạch tính toán như vậy, lại bị Phục Thành Ngạn cự tuyệt.
"Không cần. An nguy của nhị công chúa các ngươi do ta phụ trách." Nàng là nữ nhân của hắn, tại sao có thể để cho những người khác đến bảo hộ?
"Vị công tử này là?"
"Phục Thành Ngạn." Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ.
"Phục công tử, ta làm sao có thể xác định ngươi có thể bảo hộ được nhị công chúa?" Thấy Phục Thành Ngạn thong dong ứng đối, Công Tôn Minh Trạch liền biết hắn là người không tầm thường.
Nhưng hắn vẫn cần phải cẩn thận đích xác bảo vệ an toàn của Hướng Lăng Ba, hắn không cho phép lúc nghênh cứu Uất Trì Phượng Nhi có chuyện phát sinh gì xảy ra, kéo dài thời gian nghênh cứu.
"Nếu như ta không cách nào bảo hộ nàng, như vậy một đám hộ vệ của cũng ngươi kia tuyệt đối không làm được." Phục Thành Ngạn đối với thân thủ của mình mặc dù không có mười phần lòng tin, nhưng hắn đối với công lực hạ độc của mình lại có lòng tin tuyệt đối.
Công Tôn Minh Trạch dưới đáy lòng âm thầm tán thưởng, cũng theo hắn nhìn về phía Hướng Lăng Ba trong nháy mắt đoán ra mối quan hệ giữa hai người."Được, như vậy Phục công tử, an nguy nhị công chúa ta liền giao cho ngươi."
"Yên tâm."
Hắn tuyệt đối sẽ không để cho bất luận kẻ nào thương tổn của nàng, hắn lấy tính mạng của mình lập lời thề!
Đại quân do Công Tôn Minh Trạch dẫn đầu ngày thứ hai liền lên đường, cấp tốc đi Hoa Triêu quốc cứu Hoa Triêu nữ vương đang bị nhốt.
Dọc theo đường đi, đại quân liên tiếp thắng lợi, mà quân địch cũng bị đánh cho quân lính tan rã, liên tiếp lui về phía sau.
Nhưng Công Tôn Minh Trạch không có bị thắng lợi làm mù quáng.
Quá mức đơn giản ! Quân đội Triêu vương gia đại bộ phận đều là binh lính lão luyện, đại quân chân chính, hiển nhiên còn chưa có phái ra ứng chiến.
Triêu vương gia nhất định cho là bọn họ không có chuẩn bị quân lương đầy đủ, vì thế tính toán lấy phương thức tiêu hao, từng chút từng chút kéo chậm lữ hành của bọn họ, thẳng đến quân đội Công Tôn Minh Trạch người bì mã thiếu.
Nhưng hắn sai đánh giá một điểm, đó chính là hắn quá xem thường lực lượng đại quân của Bình Dã vương.
Cho dù một tháng trôi qua, đại quân vẫn không thấy mệt mỏi, trái lại càng chiến càng dũng mãnh, sĩ khí ngút trời hơn nữa quân lương sung túc, Bình Dã vương cũng không dừng ở hậu phương trợ giúp.
Đại quân thẳng tiến cửa thành thủ đô Hoa Triêu, nhưng không được vào thành, khiến cho Công Tôn Minh Trạch quyết tâm ngoan tuyệt, cùng phản quân diễn ra cuộc chiến bao vây thành.
Mắt thấy tinh thần đối phương như lửa, bên trong thành, Triêu vương gia cũng bắt đầu lo lắng.
"Làm sao bây giờ? Đại quân Công Tôn Minh Trạch đã thủ ở ngoài thành nhiều ngày, nếu chúng ta không nghĩ ra biện pháp, thì rất nhanh sẽ thất thủ!" Triêu vương gia hướng thuộc hạ rống to hơn: "Các ngươi nói chuyện a! Từng người một không nói tiếng nào , các ngươi mỗi người đều bị hạ dược câm không nói được sao?"
"Hừ! Người tìm lũ phế nhân này về, đương nhiên là không có ai dùng được." lời nói lạnh lùng trào phúng từ miệng một thiếu nữ khoảng hơn mười tuổi nói ra.
“Ngươi có kế hoạch gì sao?" Triêu vương gia nhìn phía thiếu nữ, lại thiếu chút nữa bị cách ăn mặc kinh thế hãi tục của nàng dọa đến."Ngươi ngươi ngươi... Ngươi mặc y phục gì vậy? Mau thay ra cho bản vương!"
"Bất quá là một bộ quần áo mà thôi, cần nổi giận sao?" Thiếu nữ nhún nhún vai, trên người mặc một cái yếm ti mỏng cùng với một cái váy ngắn chỉ đến trên đùi, tuyệt không chú ý vai tuyết trắng hương nộn, thắt lưng cùng với hai chân thon dài của chính mình bại lộ ở trước mắt mọi người.
"Ngươi thân là quận chúa, tại sao có thể để người khác thấy thân thể của ngươi? !" Huyết khí dâng lên, Triêu vương gia thiếu chút nữa bị dưỡng nữ làm tức chết.
"Được rồi! Người đã muốn ta lập tức đi thay y phục, ta liền đi thay!" Thiếu nữ giả bộ từ ghế dựa điêu khắc lớn đứng dậy."Nhưng thay quần áo xong, ta sợ ta sẽ đem kế hoạch quên hết."
Trong lúc mơ hồ, yểu điệu thân thể như ẩn như hiện, khiến một đám nam nhân nhìn thẳng mắt.
"Hết thảy ra ngoài cho ta!" Triêu vương gia rống cả đám thuộc hạ, sau đó ấn dưỡng nữ ấn ngồi vào ghế."Nói mau ngươi có kế hoạch gì?"
Thiếu nữ tránh khỏi kiềm chế trên người, mở miệng nói: "Trên cơ bản, ngươi bây giờ chỉ có hai con đường có thể đi."
"Đường gì?"
"Một là ngươi lập tức thả ra nữ vương, cũng hướng Công Tôn Minh Trạch đầu hàng, sau đó ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, may ra ngươi còn có thể toàn thây." Nàng cười hì hì nói, tuyệt không đem sắc mặt Triêu vương gia hắng giọng nhìn vào mắt.
"Con đường thứ hai đâu?"
"Đó chính là bắt giữ nhị công chúa."
"Bắt giữ nhị công chúa? Bắt nàng tới làm cái gì?" Uống trà nói chuyện phiếm sao?
Thiếu nữ không kiên nhẫn trợn mắt một cái, đối với dưỡng phụ vô tri có điểm không thể chịu nổi. Đầu heo như vậy cũng dám vọng tưởng làm hoàng đế? Giống như lấy trứng chọi đá.
Nếu không phải là dọc theo đường đi có nàng cùng ca casinh đôi tương trợ, lão già chết tiệt này nhất định không cách nào vẫn bình yên vô sự đến nay.
"Nước chư hầu láng giềng sở dĩ không chịu xuất binh tương trợ, cũng bởi vì ngươi danh không chính, ngôn không thuận. Vì thế ngươi bây giờ nhất định phải nhanh chóng đem nhị công chúa bắt trở về, làm cho nàng đảm đương nữ vương bù nhìn, như vậy ngươi có thể danh chính ngôn thuận cầu các chư hầu xuất binh ."
"Đúng đúng đúng, thế nào bên ta lại không nghĩ tới đâu? Vẫn là Khổ nhi ngươi thông minh." Triêu vương gia hưng phấn gật đầu, sau đó hướng mọi người hạ lệnh."Nếu như ai có thể đem nhị công chúa bắt đến trước mặt của ta, sau khi thành sự ta liền phong hắn làm vương gia!"
Hắn ném ra miếng mồi ngon ngọt.
Từ xưa con người đều có tham niệm, vì lý do mà nhiều người chết; mà chúng sinh lại không cách nào nhìn thấu điểm này, vẫn giống như thiêu thân lao đầu vào lửa chịu diệt vong.
"Nhớ kỹ, muốn bắt nhị công chúa người phải cẩn thận một chút, bởi vì bên người nhị công chúa có một nam nhân tinh thông độc dược."
Thiếu nữ vung lên một nụ cười gần như tàn khốc, dịu dàng đứng dậy, lui ra.
Giúp lão già chết tiệt này lâu như vậy, nàng cũng mệt mỏi , hiện tại nàng chỉ muốn trở lại khuê phòng của mình, hảo hảo mà ngủ một ngày.
Lão già này thành hay bại, nhìn tu vi của hắn vậy!
Tiếng cười lạnh lùng thanh thúy vang lên, vẫn vang vọng ở trong đại sảnh.



Thử đọc