Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi - Chương 01

Tác giả: Mộng Tịch

Đánh dấu

Cô gái đêm đầu
Edit: Lady
” Trời ạ, người kí chính là phó tổng tài tập đoàn tài chính Lâm thị a! Hảo tuổi trẻ, hảo suất a!”
” Nghe nói anh ta làcon nuôi của Lâm gia, nói không chừng về sau lâm thị đều phải dựa vào anh ta quản lý đi!”
” Thật sự là rất hoàn mỹ, nếu có thể gả cho người như vậy thì tốt rồi!”
” Đúng vậy, không biết ai tốt như vậy phúc khí có thể gả cho anh ta……”
Nhà ăn của đại học Trung lý, nhóm háo sắc nữ quên ăn cơm, đều nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm tivi màn hình.
Trong TV truyền phát tin tức tài chính, hôm nay phỏng vấn khách quý là của tập đoàn Lâm thị – Lâm Hạo Thiên. Hắn chậm rãi mà nói, phong độ đều có, mỗi một cái rất nhỏ động tác đều có thể làm cho bọn nữ sinh háo sắc phát ra từng đợt thét chói tai.
Trong tiếng huyên náo, Tiết San San ngồi ở góc sáng sủa, ngơ ngác nhìn người đàn ông kia trên màn hình TV.
Tay hắn để sau lưng, có lưỡng đạo lần lượt thay đổi vết sẹo. Cô dùng sức muốn nhìn rõ ràng, lại thấy rất mơ hồ.



Là anh ta sao? Cô kích động nhớ tới mười năm trước ở trong cô nhi viện, người thiếu niên kia nhu nhược dung lưỡi dao hù dọa những đúa trẻ khác, đối với ngoài cửa sổ hô to, về sau không ai còn dám khi dễ bọn họ!
Sau lại thật sự không ai còn dám khi dễ bọn họ, bởi vì có anh ta bảo hộ cô ……
Chương trình đã kết thúc, nhóm háo sắc nữ kia trong lòng cảm thán, Tiết San San lẳng lặng thu thập mọi thứ, ly khai nhà ăn.
Nơi làm thêm cách trường học rất xa, bởi vì cô khong cho mọi người biết nơi làm thêm của mình.
Cô làm việc trong KTV, chính là người ca hát tiếp khách, uống rượu, chỉ cho xem không cho phép sờ.
Nhưng là tuy rằng như thế, cô vẫn cảm thấy xấu hổ. Nhưng là cô cần công việc này, bởi vì cô cần rất nhiều rất nhiều tiền, nhưng là lại không thể chậm trễ, nơi này tuy thời gian làm việc ít nhưng tiền kiếm được không tệ, cho nên cho dù xấu hổ, cô cũng làm.
Cô đi vào phòng thay quần áo, đồng nghiệp Tiểu Phỉ đối cô cười cười nói:” San San, cô nói dùm tôi đi, tôikhông muốn đi a?”
” Đi cái gì?”
Tiểu Phỉ mặt đỏ nói:” Hôm nay chị Khải Lâm tìm tôi , chị ấy nói có người muốn mua đêm đầu tiên của tôi. Tiền nhận được là một vạn .”
” Đương nhiên không thể đi!” Tiết San San nhíu mày nói:”Chị Khải Lâm kia là loại người nào cô không phải không biết, cô có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, chỉ cần cô bước vào vòng luẩn quẩn kia, sẽ không thoát ra được.”
“…… Nhưng là chị Khải Lâm đáp ứng rồi, chị ta nói tối hôm nay sẽ tiếp ……”
” Vậy cô chạy nhanh trốn đi!”
” Tôi trốn chỗ nào a?” Tiểu Phỉ vội la lên. Lời còn chưa dứt, chỉ nghe tiếng của người tên Khải Lâm ở bên ngoài hô to:” Tiểu Phỉ, vị lão bản kia phái người tới đón cô .”
Hai người đồng thời cả kinh, Tiết San San chỉ vào tủ quần áo làm cho Tiểu Phỉ giấu trốn ở bên trong, sau đó đi qua đi mở cửa.
Cô đang muốn nói Tiểu Phỉ không có ở đây, nhưng là miệng mới vừa mở ra, một chiếc túi đen túichụp vào đầu cô, nhất thời trước mắt tối đen như mực.

Cô cả kinh nói:” Buông! Các ngươi là người nào?”
Cảm giác bị nâng lên, còn có tiếng Khải Lâm xinh đẹp kia vang lên:” Tiểu Phỉ a, cô hảo hảo tiếp khách chu đáo nhé!”
Cô vừa kinh vừa sợ, nguyên lai những người này tưởng cô là Tiểu Phỉ!
” Buông, tôi không phải Tiểu Phỉ……”
Cô liều mạng quát to, lại không làm nên chuyện gì, rất nhanh bị đưa lên xe.
Cô xem không thấy, lại cảm giác được xe chạy nhanh như bay, không biết chính mình cũng bị đưa chỗ nào.
Vì sao lại như vậy a? Cô rõ ràng là hảo tâm cứu người, lại làm kẻ chết thay. Cô trong lòng lại ủy khuất lại sợ hãi, cái người bao Tiểu Phỉ kia nhất định là kẻ biến thái, nếu không không sao lại dung biện pháp nư vậy với cô.
Cô nên làm cái gì bây giờ? Làm sao bây giờ ?



Thử đọc