Phò Mã Cũng Là Hoa Nhi - Chương 01

Tác giả: Hồ Ly Đại Quân

Đánh dấu

Ta điên rồi.
Đây là cái ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu sau khi ta vừa tỉnh lại.
Thử nghĩ xem, sau khi ngươi tỉnh ngủ mở mắt ra, chuyện đầu tiên nào mà khi nhìn thấy thì ngươi sẽ cảm thấy bản thân mình điên rồi? Ngươi phát hiện ngươi không có ngủ ở phòng mình sao? Hay là ngươi phát hiện ngủ bên cạnh ngươi là một tên nam nhân xa lạ?
Không. Cũng không phải.
Đúng như các ngươi nghĩ, ta không có ngủ trên đường cái, bên cạnh cũng không có tên nam nhân xa lạ nào ngủ cùng. Nhưng, những thứ trước mắt ta bây giờ cũng đủ làm ta hoài nghi rằng thần kinh mình có phải là bình thường hay không.
Đó là một căn phòng nguy nga lộng lẫy, vật dụng mang đậm cổ hương cổ sắc, chỉ mấy món đồ gốm thôi cũng đã cảm thấy giá trị liên thành, ta nhìn từng nơi trong phòng, phòng này lớn cũng phải cỡ cái sân bóng rổ, từ mặt đất đến trần nhà cũng cao gấp năm sáu lần chiều cao của ta. Đây là thứ mà phim truyền hình không thể làm được, chân chính là đồ thật a.
Đoàn phim nào mà có nhiều tiền như vậy?
Trong lòng ta không khỏi nghĩ đến, nhưng nghĩ là nghĩ thôi, dù sao ta cũng không có khả năng trong lúc ngủ bị quỷ đưa đến nơi này, hơn nữa còn là khuân ta đến một tỉnh khác, bởi vì thành phố ta đang sống căn bản không có kiến trúc nào như vậy.
Cho nên ta cảm thấy, ta nhất định là bị điên rồi hoặc là ta còn đang nằm mơ.
Ngồi trên giường nhìn một lượt đánh giá bốn phía, ta biết, bản thân ta lúc này, bất luận ánh mắt, động tác hay là thần thái đều có vẻ cực kỳ bất lực.



Lúc này, ta đột nhiên nghe thấy một thanh âm “chi nha” vang lên, ngay sau đó một vài tia sáng xuyên qua bình phong chiếu rọi ở xuống sàn nhà. Có người đến đây! Trên bình phong lập tức hiện ra một đạo bóng đen, lại vang lên “chi nha” một tiếng, ánh sáng liền không thấy nữa.
Là ai đến?
Và chỉ vài giây sau ta liền cùng nàng đối mặt, ta nghi hoặc nhìn nàng, nàng lăng ngốc nhìn ta.
Là một cái nha đầu, có vẻ mới mười bảy mười tám tuổi.
Nha đầu kia nhìn thực non nớt, diện mạo thanh tú động lòng người, nàng mặc một loại quần áo... Ta cũng không biết là loại đồ gì màu xanh biếc. Tóm lại, nhìn tới nhìn lui cũng không phải là người xấu.
Đang định nói “xin chào” thì nha đầu kia lại đột nhiên “A” một tiếng, hét ầm lên!
Ta giật thót, bị dọa không nhẹ.
Nàng hấp tấp đặt cái khay đang cầm xuống bàn sau đó liền chạy đến chỗ ta, nàng quan sát đánh giá từ trên xuống dưới một phen rồi mới nói: “Phò mã gia, ngài tỉnh rồi sao?”
“Phò mã gia tỉnh rồi! Người đâu, mau tới a! Phò mã gia tỉnh rồi!” Cái này đâu phải là gọi người đến. Đó chính xác là rống, rống to a, nàng một đường chạy ra khỏi phòng, dường như là lại đang đứng ở trong viện... Tiếp tục rống thiên rống địa.
Âm thanh này của nàng quả thật là muốn đoạt mệnh mà. Trái tim nhỏ bé của ta bị dọa đến đập loạn xạ, thân thể không khống chế được mà run rẩy.
Phò... Mã... Gia?
Nếu ta nhớ không lầm, cái danh xưng này... Nên là dành cho nam tử chứ?
“Ha.” Ta bối rối cười, thật sự là không thể nói lý. Nhưng dù là như thế, tay của ta cũng vẫn không khống chế được mà run rẩy, từ từ sờ xuống phía dưới.
Bàn tay của ta trong chăn đã muốn xuất ra một tầng mồ hôi lạnh, ta nghĩ, nếu ta thực đụng đến cái vật gì đó, ta nhất định sẽ đi tự tử a!
Vài giây sau ta sờ đến nơi đó, thật may mắn đó là một vùng đất bằng phẳng.

Ta nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng cảm giác này cũng không duy trì được bao lâu, ta đột nhiên ý thức được một vấn đề, chính là bất luận bây giờ ta đang ở đâu, hiện tại tất cả là thật hay giả, nếu ta là Phò mã gia thì phải là nam nhân mới đúng.
Nhưng ta là một nữ nhân.
Nuốt khan một cái, ta thật hy vọng đây là một cơn ác mộng, tỉnh lại sẽ chỉ là mộng thôi.
Suy nghĩ này làm lãng phí hai ba phút thời gian của ta. Lúc này, ngoài cửa cũng vang lên nho nhỏ tiếng bước chân, nghe kĩ thì có ít nhất hai ba người đang hướng đến phòng ta mà đi.
Không lâu sau lại có vài người xuất hiện ở trước mặt ta.
Một lão nhân mang theo một cái rương. Là thầy thuốc. Một nam nhân trung niên, quần áo thượng đẳng, nhìn cái khí thế kia chắc là đầu lĩnh. Một người nữa là cái nha đầu lúc nãy, đứng bên cạnh nàng còn có một nha đầu so với nàng có lẽ lớn tuổi hơn một chút, mặc quần áo màu hồng nhạt.
Ta càng thêm lúng túng ngồi dậy.
“Các ngươi... Là ai?” Cổ họng ta cảm thấy nóng rát, cảm giác thanh âm đều thay đổi.
Lời này vừa thốt lên, mấy người còn lại liền đưa mắt nhìn nhau.
“Gia, ngài không biết chúng ta sao?” Người nhìn như là đầu lĩnh dò hỏi trước.
Ta thản nhiên lắc đầu.
Chỉ thấy hắn nhíu mày, sau đó quay sang nói nhỏ với nha đầu mặc y phục màu hồng nhạt bên cạnh: “Đi tìm công chúa, nói rõ tình huống ở đây cho ngài.”
Nha đầu kia nhìn vị đầu lĩnh, cuống cuồng gật đầu sau đó chạy đi nhanh như chớp. Ánh mắt vị đầu lĩnh đồng thời chuyển hướng thầy thuốc trách mắng: “Ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau chóng đi bắt mạch cho phò mã gia xem là đã xảy ra chuyện gì!”
Thầy thuốc nghe xong liền run cầm cập, miệng không ngừng nói ‘vâng, vâng, vâng’ liền mang theo hòm thuốc vội vã đi đến chỗ ta.
Ta nhìn thấy liền hoảng sợ, thân thể vội vã lui về sau, đến khi không còn chỗ nào để lui nữa ta lại liên tục xua tay: “Ngươi đừng lại đây a, đừng đến đây!”
Nói thật, nhìn khung cảnh diễn ra sinh động giống như thật trước mắt, giờ phút này ta cũng không biết rốt cuộc đây là thật hay là giả, dưới tình huống này làm cho ta cũng bất giác diễn nhập theo, trong lòng liên tục hò hét ‘không thể cho cái lão già kia lại đây, nếu như hắn bắt mạch, thân phận của ta sẽ bị lộ ngay!’
Vì thế ta rất hoang mang.
Thầy thuốc tất nhiên cũng bị hành vi quá khích của ta làm cho sợ hãi phải dừng lại, hắn khó xử nhìn vị đầu lĩnh chờ hắn lên tiếng.
Vị đầu lĩnh kia rõ ràng rất có thiên phú làm diễn viên nha, sắc mặt hắn đang ngưng trọng bỗng chốc liền thay đổi thành một khuôn mặt tươi cười sau đó hướng ta dịu giọng: “Gia, chúng ta không phải người xấu. Thầy thuốc chỉ là muốn bắt mạch cho ngài để xem thân thể ngài có khỏe hay không, chúng ta sẽ không làm hại ngài.”


“Tránh ra!” Ta cố làm ra vẻ quát lớn, bởi vì ta thấy bọn họ hình như sợ ta.
Quả nhiên, vị đầu lĩnh liền không dám tiến lên nữa, hắn há mồm còn muốn nói thêm cái gì đó lại bị ta trừng mắt lui trở về. Cuối cùng hắn đành phải ủ rủ hướng thầy thuốc xua tay ý bảo hắn lui xuống đi.
Ta nhìn thấy cũng hơi an tâm.
Thừa thắng xong lên, ta hướng hắn phân phó: “Y phục kia lưu lại, các ngươi toàn bộ lui xuống đi.”
“Vâng, vâng, vâng” Vị đầu lĩnh thấp giọng phụ họa sau đó quay lại thì thầm với nha đầu kia một lát, lúc này mới mang theo thầy thuốc rời khỏi tầm mắt của ta.
Ta chờ cửa phòng đóng lại rồi mới hướng nha đầu kia nói: “Ngươi lại đây một chút, đứng cách ta hai ba bước.”
Nha đầu liền làm theo lời của ta, đứng cách xa ta chừng hai ba bước chân, ta đem ghế bên cạnh giường vốn là để cho thầy thuốc ngồi đưa cho nha đầu kia: “Ngồi đi.”
Nha đầu kia cúi đầu, nhỏ giọng: “Nô tì không dám.”
“Bảo ngươi ngồi thì cứ ngồi đi, ta có rất nhiều việc muốn hỏi ngươi, chắc là phải mất một chút ít thời gian.”
Có lẽ là nghe thấy ngữ khí của ta rất bình tĩnh không có nửa điểm thương lượng, nha đầu kia sau một lúc rối rắm rốt cục cũng ngồi xuống.
Ta cũng ngồi lại ngay ngắn, trong lòng chuẩn bị cả nửa ngày mới xấu hổ ho khan một tiếng hỏi: “Ta... Là ai?”
Ai ngờ nha đầu kia nghe xong liền ngay lập tức ngẩng đầu, miệng run rẩy, một lúc lâu sau mới không tin mà hỏi lại: “Gia, ngài thật sự không biết ngài là ai sao?”
Nhảm nhí!
Nếu biết ta còn hỏi ngươi làm gì! Vấn đề hiện tại là, ta căn bản không phải cái ‘gia’ gì gì đó của ngươi!
Thế nhưng, những lời này của ta làm sao có thể nói cho cái nha đầu kia đây? Nếu ta không nói, người ta sẽ cho là ta bị mất trí nhớ, còn nếu ta nói, chắc chắn là sẽ bị cho là kẻ điên. Cho nên ta chỉ có thể kiềm nén tức giận trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Ân, ta không nhớ.”
Một màn hài kịch cứ như vậy diễn ra, thế nhưng ta vạn lần không nghĩ đến, nha đầu kia sau khi nghe xong lời của ta lại bỗng dưng thút tha thút thít khóc lên.
Cái này làm ta đơ ra như bị sét đánh.
Từ nhỏ đến lớn, muốn chém muốn giết ta đều có thể tiếp hết, chỉ là ta không thể chịu nổi cái cảnh một khóc hai nháo ba thắt cổ này. Trong lúc nhất thời, ta cũng không biết phải làm sao, liền khoát tay “Đừng khóc, ta đây còn chưa có chết a.”
Thế nhưng nha đầu kia chẳng những không nín mà còn gào khóc to hơn.
Đầu ta cũng sắp nổ rồi. “Nín ngay!” Ta quát lớn. “Còn khóc nữa ta sẽ cho người khiêng ngươi ra ngoài, vĩnh viễn cũng không cho ngươi bước vào đây nữa bước!”
Người ta nói, đánh vào nhược điểm của con người tuyệt đối là cách hữu dụng nhất. Điều này ta chưa từng nghi ngờ. Ta cũng không biết nhược điểm của nha đầu kia là gì, nhưng mà hay không bằng hên, ta đánh bậy đánh bạ thế nhưng lại đánh trúng, nàng rốt cục cũng ngừng khóc.
Nàng cắn chặt môi, khó khăn nghẹn lại, thế nhưng vẫn rất kiên cường không khóc nữa, chỉ còn thanh âm khe khẽ. Trong lòng ta vì sự quật cường của nàng mà tán thưởng, cũng đối với nàng không khỏi nhìn bằng ánh mắt khác.
Ta nhẹ giọng hỏi nàng, thanh âm cũng mềm mại hơn: "Ta là ai? Nhà ta ở đâu? Mà bây giờ là thời kì nào?
Nha đầu kia chắc là đã chấp nhận chuyện ta mất trí nhớ là thật, chỉ thấy nàng lau đi nước mắt lại sắp rơi xuống, đang muốn mở miệng lại đột nhiên nghe thấy âm thanh lớn vang lên ngoài cửa: “Công chúa giá lâm!”
Ta ngẩn ra, trong đầu nháy mắt trống rỗng.
Nha đầu kia so với ta nhanh nhạy hơn, trong lúc ta đang ngây ngốc liền đã thấy mặt nàng từ bi thương trong nháy mắt chuyển thành mặt vô biểu tình, sau đó rời khỏi ghế, chạy nhanh đến mở cửa cung nghênh cái vị công chúa điện hạ gì gì đó.
“Công chúa cát tường.” Ta chỉ nghe thấy nàng vấn an như vậy.
Nhưng thật ra từ trên bình phong, ta mơ hồ nhìn thấy bóng dáng ba người. Trong ba người này, ta không cần đoán liền có thể khẳng định cái người đứng giữa chính là cái vị công chúa kia, bởi vì từ khí chất cho đến khí thế đã muốn thể hiện rõ ràng.
Ta đã như mong muốn gặp được công chúa điện hạ, chỉ là ở vào lúc ta lôi thôi chật vật nhất.
Nàng từ trên cao nhìn xuống ta, ta ngồi ở trên giường ngẩn lên nhìn nàng, nhìn đến cổ tưởng chừng như sắp đứt.
Trước mắt ta là một mỹ nhân a, ta chỉ có thể dùng hai từ này để hình dung nàng. Không phải kiểu gợi cảm, mị hoặc, thanh thuần hay đáng yêu gì, vẻ đẹp của nàng lộ ra một chút mùi vị cổ điển, làm cho ta không tự chủ được nhớ tới cổ cầm, đứng đầu trong cầm, kì, thư, họa.
Cái gọi là ái mỹ chi tâm, nhân giai hữu chi (lòng yêu thích cái đẹp mọi người đều có), tất nhiên ta cũng không ngoại lệ, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, ta đối với vị công chúa điện hạ này cảm giác không tệ, ít nhất nàng đủ xinh đẹp.
Ta cứ như vậy si ngốc nhìn nàng, không chút nào giấu diếm sự yêu thích của ta đối với nàng, trái lại ánh mắt nàng lại lộ ra quái dị, sau đó nàng chọn mi vô cùng khó chịu hỏi ta “Người nhìn cái gì?”
Ách.
Ta bị câu hỏi của nàng làm cho trở tay không kịp, hoàn toàn không biết phải trả lời như thế nào.
Nàng đối với ta không hài lòng, đối với thái độ không đếm xỉa gì của ta thì lại càng khó chịu, nàng hơi cúi người đi đến sát bên cạnh ta, làm cho cổ của ta trực tiếp ngưỡng ra 90 độ. Nàng hơi nheo mắt lại, gương mắt cách ta chỉ có một nắm tay, ta thậm chí có thể ngửi thấy hơi thở như hoa lan của nàng, bên tai lại nghe thấy thanh âm lạnh lẽo của nàng “Bổn cung hỏi ngươi! Ngươi. Nhìn. Cái. Gì!”



Thử đọc