Ôsin Xinh Gái Và Công Tử Đẹp Trai - Chương 07

Tác giả: Thiên thần lov3

Những giọt nước mắt lăn dài trên mi, My bước đi mà không dám quay đầu nhìn lại căn nhà. bởi càng nhìn My lại càng không muốn rời xa nó.nhưng nếu không bán thì không có tiền để trả cho người ta.
Ngày nào họ cũng đến đòi , My chẳng còn cách nào khác.bước đi vào một con hẻm nhỏ My có cảm giác như mình đang bước vào ngõ cụt của cuộc sống. rồi My sẽ đi đâu, về đâu khi bản thân chẳng còn người thân nào ??
Trường quay lại tìm My thì hay tin My dọn đi nơi khác . chẳng ai biết là đi đâu. Trường thất vọng quay trở về và mong là sẽ gặp lại My.
Ba My ૮ɦếƭ. mẹ My ૮ɦếƭ, em gái My bỏ đi, giờ đây My chẳng còn cái gì cả cuộc đời My lúc này coi như một dấu chầm hết. Nhưng My không thể dễ dàng chấp nhận số phận như thế. My phải là cô gái đầy nghị lực, mạnh mẽ như lời ba. phải biết đứng lên khi vấp ngã ở chân dốc như lời mẹ.
Sau khi dọn ra khỏi nhà ,My quyết định đi tìm việc làm. một công việc có chỗ ở ổn định để tiết kiệm tiền thuê nhà, lê đôi chân khắp con đường , ngõ hẻm mấy ngày trôi qua My chưa vẫn chưa tìm được việc gì.
Ban ngày đi học, khi về thì đi tìm việc. ban đêm ngủ trong các sạp bán ở chợ. Các công việc làm trước kia My đã xin nghỉ từ sau đám tang của ba để chặm sóc cho mẹ.vả lại các công việc đó cũng không bao chỗ ở. một ngày đi tìm việc lại bắt đầu.
Và cuối cùng may mắn cũng đã mỉm cười với My. một căn biệt thự to đang có bản tuyển người giúp việc nhà gấp.my bấm chuông và cánh cửa từ từ mở ra. một người đàn ông lớn tuổi bước ra.
-cô tìm ai?
-dạ. cháu đến đây xin việc.
-vậy .cô theo tôi vaò nhà.
lần đầu tiên được bước vào một căn nhà to và đẹp, My cứ ngỡ nơi này là một thiên đường.
-ngồi đi. Tôi là quản gai của nhà này. cứ gọi tôi là quản gai Lâm
-dạ.
Sau đó ông ta nói một hơi rất nhiều điều khoản công việc ở đây. Công việc như My mong muốn, bao ăn, ở. Và cuối cùng ông ta như phát khùng khi nghe My nói là còn đi học .
-cô đùa àk. Đi học thì ở đây hok nhận được. bà chủ cần tuyển 1 giúp việc lo bếp nút , giặt giũ, lau dọn nhà cửa. cô còn đi học thì sao được.
-cháu hứa là sẽ làm tốt mọi việc.
-…..
-……
My năn nĩ nhưng chẳng ăn thua gì người quản gia già. chợt một người phụ nữ sang trọng từ trong nhà bước ra và người quản gia cuối đầu chào. My đoán đó là bà chủ nhà.
-bác vào nhà đi.
người phụ nữ nói và quản gai bước nhah vào nhà. Nói xong bà quay qua nhìn My
-cháu xin việc phải hok?
-dạ. cháu hứa là làm tốt mọi việc.
-được. ta nhận cháu
-thưa cô. Cháu có thể vừa làm vừa đi học không ạk?
-nếu cháu làm õng việc thì vẫn có thể đi học. mà cháu học lớp mấy rồi?
-dạ. cháu đang học lớp 12
-uhm.chắc quản gia cũng có nói sơ về gia đình ta cho cháu nghe.nhà này , con trai của ta khó chịu nên bao nhiêu người giúp việc chịu hok nổi đã xin nghỉ.
-con cô chắc là còn nhỏ lắm hã cô?
-hok. Như cháu rồi.
-khi nào thì cháu có thể dọn đến đây ạk??
-cháu có thể dọn đếnvào ngày mai.sáng mai cháu đến sớm đi.
* * *
* * *
- thưa cô..
-ta phải đi có việc. cháu cứ làm như lời ta vừa nói.
Bà ta bước lên xe 4 chỗ chờ phía trước. My muốn nói là có thể dọn đến ngay bây giờ hok. Vì nếu hok thì tối nay lại ngủ ở chợ. Nhưng dù sao cũng đã tìm được việc nên My rất vui.
Sau hơn 1 tiếng thì một mâm cơm cũng được dọn lên. một người thanh niên cao cao từ trên lầu bước xuống tay cầm quyển sách che hết mặt nên My hok thấy được. nhưng có điều miệng người đó thì đang lẩm bẩm càu nhàu " làm gì mà gần 1h mới có cơm ăn .???’
Qgia xin lỗi cậu. tại do người giúp việc mới chưa quen các vật dụng trong bếp nên…mời cậu dùng bữa.
quản gia bước ra trước nhà có việc, trong bếp còn lại My và cậu chủ. cậu chủ chính là Đăng_hotboy lớp My.rồi quyển sách dược đặt xuống bàn , My và Đăng đều ngạc nhiên trước sự gặp gỡ này.
Đôi mắt My mở tròn xoe long lanh như 2 giọt nước nhìn Đăng. Đăng chút nữalàm rơi quyển sách vì nạgc nhiên, nhừn ráng bình tình và nhìn " tia lửa " vào My.
Đăng : gì đây?? Sao lại là cô chứ?? Àk, thì ra cô là người cho tôi ăn cơm trưa tận 1h .
My : xin lỗi, tôi hok cố ý đâu. Xin lỗi…. xin lỗi
Đăng : món gì đây trời?? sao chỉ có 2 món.
My : tại trưa chỉ có 1 mình cậu nên….
Đăng : trời ạk. mà món gì đây. Có ăn được hông đó???
My: thì cứ ăn thử đi. Hông chít đâu mà lo.bảo đảm nó ngon hok kém những món cậu ăn hằng ngày đâu.
My thật gan chi so sánh 2 món cá kho và canh chua cá lóc của nó ngon hơn những món ăn thường ngày cảu Đăng, dù rằng hok bik Đăng hay ăn gì mỗi ngày.
Dù bực vì ăn cơm trưa trễ nhưng do cái bụng quá đói nên Đăng cầm đũa. với Đăng 2 món này lạ vô cùng và chưa bao giờ ăn. bực là thế nhưng chi cho tất cả vào bụng Đăng thấy ngon đén lạ thường. nhưng chi ăn xong Đăng vẫn tỏ thái độ khó chịu.
Đăng: sau này làm ơn cô nấu nhiều món 1 chút. nấu gì có 2 món . mà món nào món nấy chẳng giống ai.
My : chẳng giống ai nhưng chẳng phải cậu đã ăn gần hết rồi sao??
Đăng nhìn vào bàn ăn và lảng sang chuyện khác.
Đăng: pha cho tôi ly nước cam. Nhanh đi.
từ bạn bè phút chóc đã thành cậu chủ_người ở. một quan hệ hông mấy hãnh diện, nhưng My vẫn bình thản làm công việc của mình.
Ở trường cả 2 luôn bất đồng quan niệm với nhau, giờ ở nhà Đăng là cậu chủ nên 2 người càng như chó với mèo. Đăng là cậu chủ nên có quyền bắt nạt My. My phải chấp nhận và đôi lúc " tức nước vỡ bờ" thì cũng có phản khán đôi chút.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc