Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 93

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Diệp Di Nhiên không tin lời mẹ Chu Tuyền nói, Chu Lăng cũng không truy cứu chuyện này. Nhưng khi nhận được cuộc điện thoại than phiền của Diệp Di Nhiên thì Lâm Du yên lặng trong chốc lát, giọng có chút lạnh: "Bà ta nói là sự thật."
"Hả? Cái gì thật?" Diệp Di Nhiên đang chuyên tâm kể lể bất mãn, không ngờ Lâm Du lại đột nhiên nói một câu như vậy nên nhất thời ngây ngẩn cả người.
"Chuyện Chu Tuyền thầm mến em." Lâm Du đã từng không muốn nhắc tới chuyện này. Mà rốt cuộc tới hôm nay lại có người nói ra, mà cô cũng không cảm thấy không thể chấp nhận, "Chu Tuyền quả thật từng thích em, hơn nữa lâu đến năm năm."
"Chị... Chị họ, làm sao chị biết?" Thật là khó tin. Dù Diệp Di Nhiên biết Lâm Du và Chu Tuyền từng có hôn ước, nhưng cũng không có cách nào tưởng tượng ra Lâm Du lại biết những chuyện thầm kín của Chu Tuyền như thế. Dù sao với thân phận của Lâm Du lúc đó thì không phải nên ghét cay ghét đắng chuyện này sao?
"Tại sao không thể biết?" So với việc Diệp Di Nhiên kinh ngạc thì phản ứng của Lâm Du rất bình tĩnh, "Giữa chị và Chu Tuyền không phải như em nghĩ. Mặc dù hai nhà quả thật có hôn ước nhưng trên thực tế tình cảm giữa chị và Chu Tuyền không tốt như người ngoài tưởng tượng. Anh ta thích ai, không liên quan gì tới chị."
Lâm Du không hề nói là đoạn thời gian đó cô gần như mơ thấy ác mộng vậy, cô đã từng rất có sức sống, cũng ghen tị với Diệp Di Nhiên. Nhưng như vậy thì thế nào? Lúc cô biết Diệp Di Nhiên thì cô đã gả cho Chu Tuyền. Cô chỉ vô tình phát hiện tên Diệp Di Nhiên từ trong cuốn sổ của Chu Tuyền, lúc này mới biết Chu Tuyền giấu mối tình đầu của mình cực tốt.
Thời điểm đó Diệp Di Nhiên cũng không ở trong nước, Lâm Du cũng không thể gặp Diệp Di Nhiên chứ đừng nói là quen biết Diệp Di Nhiên. Mà sau đó chính cô cũng nhanh chóng bị đưa vào bệnh viện tâm thần, thậm chí đến cuối cùng còn sống lại lần nữa... Thiếu chút nữa Lâm Du đã quên mất thì ra từng có một Diệp Di Nhiên.
Kiếp này sau khi Lâm Du gả cho Hứa Mạch mới quen Diệp Di Nhiên. Đối với tâm trạng của Chu Tuyền, dienxdafnleequysdoon Lâm Du cũng không hỏi tới. Vì vậy cho nên cô không thể nào chủ động nói cho Diệp Di Nhiên biết chuyện này. Tận mắt nhìn thấy Diệp Di Nhiên và Chu Lăng sống tốt, thật ra thì Lâm Du cảm thấy cực kỳ hả giận.
Không có gì mãi mãi là tốt nhất. Lâm Du hoàn toàn có thể xác định Chu Tuyền vì chuyện Diệp Di Nhiên lập gia đình mà từng đau khổ. Càng không cần phải nói người Diệp Di Nhiên gả cho lại là Chu Lăng, người mà Chu Tuyền căm ghét nhất.
"Thì ra là như vậy." Diệp Di Nhiên tin tưởng Lâm Du sẽ không hại mình. Hơn nữa chuyện Chu Tuyền thầm mến cô cũng quả thật không phải chuyện tốt gì, ngược lại cô không hề muốn nghe nhắc đến, cũng không muốn biết.



"Chuyện này em nghe xong thì hãy quên đi, không cần thiết để ở trong lòng." Nghe ra ý xem thường trong giọng nói của Diệp Di Nhiên, Lâm Du cười một tiếng. Chu Tuyền quả nhiên không phải phải là một kỷ niệm tốt đẹp đáng giá gì, không bị phỉ nhổ khinh bỉ đã là rất khó rồi.
"Đó là đương nhiên. Toàn bộ trái tim của em đều đặt trên người Chu Lăng nhà em, tuyệt đối không liếc mắt đến tên đàn ông khác." Diệp Di Nhiên quyệt miệng, làm nũng với Lâm Du ở đầu dây bên kia.
" Ừ, tính giác ngộ rất cao." Tâm trạng của Lâm Du tốt hơn rồi.
"Đúng rồi, chị họ, vừa rồi em còn chưa nói xong đâu! Chị tiếp tục nghe em nói nha...!" Được Lâm Du khẳng định và tán dương, lúc này Diệp Di Nhiên nhảy bật tại chỗ hai cái, ngay sau đó hào hứng nói đến chuyện tiếp theo.
Thật ra thì chuyện sau đó quả thực rất đơn giản. Mẹ Chu Tuyền coi chuyện Chu Tuyền thầm mến Diệp Di Nhiên thành quả cân cầu xin tha thứ, nhưng lại quên mất hiện nay Diệp Di Nhiên là vợ hợp pháp của Chu Lăng. Tình cảnh như vậy làm sao Chu Lăng có thể cho bà ta sắc mặt tốt được? Không thể nghi ngờ là anh sẽ càng chán ghét Chu Tuyền hơn mới đúng.
Mẹ Chu Tuyền cũng phát giác bầu không khí có gì đó không đúng, sau đó mới bừng tỉnh nhớ tới bà không nên lắm mồm nói chuyện này. Nơm nớp lo sợ nói xin lỗi với Chu Lăng và Diệp Di Nhiên, không đợi bà ta phí thêm nước miếng liền bị mời đi ra ngoài.
Nghe xong chuyện này Lâm Du không tỏ thái độ gì cả mà chỉ dặn dò Diệp Di Nhiên đừng quá để ý đến Chu Tuyền rồi sau đó cúp điện thoại.
Dĩ nhiên Hứa Mạch biết được chuyện này từ miệng Lâm Du. Nghe thấy chuyện Chu Tuyền thầm mến Diệp Di Nhiên bị vạch trần, hơn nữa còn ngay trước mặt Chu Lăng thì anh không nhịn được nhíu mày một cái.
"Nếu không anh gọi điện thoại cho Chu Lăng, thăm dò tình hình một chút?" Theo Lâm Du, chuyện này có thể lớn có thể nhỏ. Có lẽ không có chút chấn động nào, cứ như vậy mà trôi qua. Nhưng cũng có lẽ sẽ dẫn tới tranh chấp, ẩn giấu tai họa ngầm.
Hứa Mạch lắc đầu một cái, bác bỏ đề nghị của Lâm Du. Đều là đàn ông, Hứa Mạch hoàn toàn có thể tưởng tượng được tâm trạng lúc này của Chu Lăng. Nếu gọi điện thoại qua dò ý thì không bằng để cho Chu Lăng tự mình tiêu hóa chuyện này. Cho dù thật sự muốn chắc chắn về quan điểm của Chu Lăng nhưng cũng phải để Chu Lăng tự chủ động nói mới được.
"Chắc chắn sẽ không xảy ra bất trắc chứ?" Mặc dù Lâm Du không nghe ra giọng nói của Diệp Di Nhiên có gì bất thường trong điện thoại nhưng ngay trước mặt Hứa Mạch cô vẫn có chút lo âu.
"Anh tin tưởng Chu Lăng. Cậu ta biết nên điều chỉnh tâm trạng như thế nào cho tốt, sẽ không làm cho chúng ta thất vọng." Sau khi nghĩ ngợi một chút thì Hứa Mạch nói.
Nếu Hứa Mạch đã nói như vậy rồi thì Lâm Du cũng gật đầu một cái, không nói nữa.
Quả thật tâm trạng của Chu Lăng có chút phức tạp như vậy, nhưng cũng chỉ trong chốc lát rồi nhanh chóng được anh điều chỉnh không còn chút cảm giác tiêu cực nào. Giống như Hứa Mạch đoán, anh không có yếu ớt như vậy.


Chu Tuyền từng thích bà xã của anh, mặc dù nghĩ tới đây Chu Lăng sẽ có chút không thoải mái. Nhưng xét đến cùng thì điều này chứng minh bà xã anh có sức quyến rũ, chứng minh ánh mắt của anh không phải sao? Mà cuối cùng thắng lợi cũng thuộc về anh, Diệp Di Nhiên đã gả cho anh. Chỉ bằng vào điều này cũng đủ để anh tự hào rồi không phải sao?
"Bà không nên đi tìm Chu Lăng." Tôn Uyển Đình không ngờ rằng mẹ Chu Tuyền lại ngu xuẩn như thế. Bà ta dự tính để cho người phụ nữ này ngăn cản bước chân Chu Đáo, nhưng trên thực tế sợ là sẽ làm hỏng việc rồi.
"Tôi bị buộc bất đắc dĩ mới..." Đối mặt với lời chất vấn của Tôn Uyển Đình, mẹ Chu Tuyền rất đuối lý. Bà biết rõ mình không nên tự tiện hành động, nhưng bà rất lo lắng cho nên mới nhất thời xúc động.
"Tôi đã nói rồi, chỉ cần bà phối hợp với tôi thì Chu Tuyền sẽ bình an vô sự. Nhưng bà khiến tôi thất vọng rồi." Nếu phải xung đột thì không phải Tôn Uyển Đình là một tài năng xuất chúng sao? Nhưng mà thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, bà ta đã sớm học được cách ẩn nhẫn. Ít nhất còn chưa đến bước đó thì bà ta sẽ chỉ lẳng lặng đứng ở một bên.
"Thật xin lỗi." Ngoại trừ nói xin lỗi, mẹ Chu Tuyền không tìm được lời gì để nói.
"Tôi cho bà một cơ hội cuối cùng, nói Chu Đáo ra mặt cứu người. Nếu như ông ta không đồng ý thì bà hãy tiết lộ với bên ngoài hành động của Chu Tuyền là do Chu Đáo bày mưu đặt kế. Cứ như vậy, không chỉ là Chu Đáo mà toàn bộ Chu thị cũng sẽ rơi vào thế bị động. Đến khi đó dù Chu Lăng không muốn ra tay thì cũng nhất định sẽ kéo Chu Tuyền lên." Tôn Uyển Đình xụ mặt, nói có lý chẳng sợ.
Mẹ Chu Tuyền không hiểu được những thứ đó, chắc hẳn sẽ tin lời Tôn Uyển Đình nói. Nghe Tôn Uyển Đình sắp đặt kế hoạch vì mình, cứu Chu Tuyền lại đơn giản như vậy, bức bách Chu Lăng ra cũng hợp tình hợp lý. Vì vậy nên mẹ Chu Tuyền tin tưởng mà cố gắng đi làm theo.
"Ban đầu phát hiện bà trộm tiền chạy trốn thì tôi nên giết bà!" Một cái tát đánh xuống mặt mẹ Chu Tuyền, Chu Đáo đập tờ báo trong tay về phía bà. Dựa vào loại chuyện này mà muốn cứu Chu Tuyền sao? Nói vớ vẩn!
"Tôi cũng chỉ là muốn cứu con của tôi! Ai kêu ông không cứu con tôi? Tôi cũng bị ông ép thôi." Mẹ Chu Tuyền thật sự không đếm xỉa đến. Hoàn toàn không thèm để ý mình bị Chu Đáo phát hiện chân tướng, bụm mặt hét lên.
"Bà cho rằng làm như vậy thì có thể cứu Chu Tuyền sao? Bà chỉ đang đùa với lửa thôi, muốn kéo sụp Chu thị ư!" Chu Đáo thật sự bị tức điên. Sao lúc trước ông ta lại cảm thấy người phụ nữ này cẩn thận chứ? Mắt ông bị mù mất rồi.
"Vậy thì thế nào? Chu thị có liên quan gì đến tôi? Chu thị kiếm tiền có chia cho tôi không? Có phần của tôi và con tôi sao? Lúc trước cái gì tôi cũng nghe theo ông là vì nghĩ làm như vậy ông sẽ đối xử thật tốt với mẹ con chúng tôi. Nhưng kết quả cuối cùng thì sao? Tôi bồi thường chính con trai ruột của mình, con của tôi còn đang bị giam ở trong tù..." Mẹ Chu Tuyền càng nói càng tức, không thèm quan tâm vạch mặt của Chu Đáo.
"Vậy bà có biết bà làm như vậy vốn không thể cứu được Chu Tuyền hay không? Bà cho rằng người khác cũng là người ngu, đều là con cờ trong tay bà sao? Bà không có chứng cớ chứng minh những gì bà nói là sự thật, bà chỉ đang tung tin vịt, vu khống hãm hại! Bất kể là tôi hay là Chu Lăng cũng hoàn toàn có thể đưa bà đi làm bạn với Chu Tuyền." Chu Đáo tức giận cắn răng nghiến lợi, diễn dafnlê quysdôn vừa nói vậy thì ánh mắt liền thay đổi, "Sẽ không phải là bà muốn cố ý vào đó ở thử một lần đó chứ, muốn mượn tay chúng tôi để đưa bà vào gặp Chu Tuyền sao? Nếu bà thật sự nghĩ như vậy thì không cần bà làm những thứ này khiến mọi chuyện rối lên, tôi có thể giúp bà ngay bây giờ."
Dĩ nhiên mẹ Chu Tuyền không biết. Nhưng sự nghiêm túc trong giọng nói đe dọa của Chu Đáo đã hoàn toàn hù dọa bà. Bà ta rụt cổ theo bản năng, lui về phía sau hai bước, suy tính xem có nên xoay người chạy trốn hay không.
"Nói đi, là ai dạy bà làm điều này?" Với lá gan của người phụ nữ này, nếu không có người xúi thì Chu Đáo không tin bà ta dám bất chấp tất cả như vậy.
"Không có..." Mẹ Chu Tuyền không tính khai ra Tôn Uyển Đình vì nghĩ sau này còn phải dựa vào Tôn Uyển Đình giúp mình.
"Chẳng lẽ đến bây giờ bà cũng không phát hiện chính mình trúng kế ly gián rồi sao? Rốt cuộc là bà ngu xuẩn đến đâu mới mặc cho người ta bán mình đi còn cố hết sức giúp người khác đếm tiền vậy?" Chu Đáo đã không còn ôm hy vọng với người phụ nữ này rồi, một tay nắm lấy cánh tay của bà ta, ánh mắt tàn bạo, vẻ mặt dữ tợn.
Tôn Uyển Đình bị khai ra đồng thời cổ phiếu của Chu thị thật sự bị dao động. Mà Chu Lăng cũng nhanh chóng phát hiện có người âm thầm thu mua cổ phần Chu thị.
"Là Lý thị." Hứa Mạch nhận được điện thoại thì giúp điều tra một tay, lấy được kết quả trong dự liệu.
"A! Trên đời này quả nhiên không bao giờ thiếu những kẻ cháy nhà hôi của." Chu Lăng cười lạnh một tiếng, nhưng cũng cũng không luống cuống tay chân. Mọi chuyện vốn nằm trong kế hoạch của bọn họ, nhưng mà chỉ không ngờ Lý thị lại ngáng chân như vậy thôi.
"Còn hơn một mực rơi vào thế bị động, không biết bọn họ sẽ hạ thủ lúc nào, cục diện như bây giờ không phải càng có lợi sao?" Hứa Mạch nghiền ngẫm nhếch miệng, nói một câu đầy hàm ý.


"Vậy thì chơi đùa với bọn họ một chút đi!" Trong mắt Chu Lăng có chút lạnh lẽo, trên mặt âm u đầy phong ba bão táp.
Lâm Hồng Tín cũng nhân cơ hội thu mua cổ phần Chu thị, hơn nữa còn chi một số tiền khổng lồ để thu mua. Ông ta chờ đợi ngày đám đám người Chu thị chính mắt nhìn thấy ông ta xuất hiện trên đại hội cổ đông, đến lúc đó nhất định rất thú vị. Ông muốn hung hãn chà đạp những người đó, sẽ đoạt lại tất cả những hào quang đã mất.
Cùng lúc đó, Tôn Uyển Đình không hề từ bỏ dây dưa với Lâm Hồng Tín. Liên tục đến văn phòng tìm Lâm Hồng Tín, buộc Lâm Hồng Tín nói ra tung tích Lâm Nhất Thiến, quậy đến mức Lâm Hồng Tín không còn lòng dạ nào để làm việc, thấy bà ta thì liền tránh.
Mà trốn được một chút thì lại cho Tôn Uyển Đình cơ hội hạ thủ. Quang minh chính đại một mình đứng trong văn phòng của ông ta, Tôn Uyển Đình không có bất kỳ áp lực nào nhập dãy mật mã đã vài chục năm không đổi của Lâm Hồng Tín, mở được khóa két sắt dễ như trở bàn tay.
Cầm lấy tài liệu mà Tôn Uyển Đình coi là cơ mật, Lâm Du cũng không thèm nhìn liền nhét vào một bên. Nếu phải đối phó Lâm Hồng Tín thì cô cũng không ít thủ đoạn và cách thức. Sở dĩ đến tìm Tôn Uyển Đình là vì muốn bà ta làm bia đỡ đạn, cũng cố ý khiến bà ta bới móc Lâm Hồng Tín mà thôi. Mà Tôn Uyển Đình cũng không hề làm cô thất vọng.
Đương nhiên những thứ mà Tôn Uyển Đình lấy được từ trong két sắt của Lâm Hồng Tín không chỉ có những thứ này. Nhưng bà ta chưa từng nghĩ sẽ giao toàn bộ cho Lâm Du. Cho nên thấy Lâm Du không coi trọng tập tài liệu thì hơi nhíu mi, mặt đầy kinh ngạc.
"Tiếp theo bà có tính toán gì." Tôn Uyển Đình không hề che giấu sự kinh ngạc của mình, Lâm Du cũng không có ý định giải thích.
"Còn có thể có tính toán gì? Tôi chuẩn bị đưa Nhất Thiến rời khỏi thành phố D." Tôn Uyển Đình không nói láo, nhưng quyết định này cũng không phải chuyện mà bà ta đang chuẩn bị trong khoảng thời gian này. Chẳng qua bà ta tính toán khi mọi chuyện kết thúc thì mới đưa Lâm Nhất Thiến tránh xa thị phi thôi.
" Ừ." Dĩ nhiên Lâm Du sẽ không tin tưởng câu trả lời qua loa như vậy. Biết Tôn Uyển Đình đang kiếm cớ nên cô cũng không hỏi thêm và cũng không có ý vạch trần.
Sau khi tạm biệt Tôn Uyển Đình thì Lâm Du cầm tài liệu trực tiếp đến Hứa thị tìm Hứa Mạch. Lúc đó Hứa Mạch đang họp nên chỉ có một mình Lâm Du ở trong phòng làm việc của anh.
Trong lúc nhàn rỗi chờ Hứa Mạch thì Lâm Du lật tài liệu Tôn Uyển Đình đưa ra. Có hợp đồng đã ký với Lâm Hồng Tín, cũng có hạng mục Lâm Hồng Tín sắp tranh giành, tài liệu cũng không nhiều nhưng độ quan trọng lại không hề nhẹ.
"Thế nào?" Lúc Hứa Mạch đi vào, Lâm Du vẫn ngồi im nghiên cứu tài liệu mật của công ty Lâm Hồng Tín.
"Đây, cái này cho anh." Giữa Lâm Du với Hứa Mạch không hề có bất kỳ bí mật gì. Cho nên hành động của Lâm Du là chuyện đương nhiên, không hề có chút do dự.
Hứa Mạch đã sớm nắm rõ hành động của Lâm Hồng Tín trong lòng bàn tay. Ngay cả công ty hợp đồng hiện hữu của Lâm Hồng Tín cũng đều do Hứa Mạch bày mưu đặt kế thì mới có thể ký thành công được. Về phần những hạng mục mà Lâm Hồng Tín chuẩn bị tranh giành thì Hứa Mạch chỉ tùy tiện nhìn qua hai lần rồi liền không cảm thấy hứng thú nữa.
"Em luôn cảm thấy những gì Tôn Uyển Đình nắm trong tay không chỉ có như vậy." Lâm Du đã quen cách Tôn Uyển Đình làm người rồi nên vốn chưa từng tin tưởng bà ta.
"Không có vấn đề." Dù trong tay Tôn Uyển Đình nắm được nhược điểm của Lâm Hồng Tín thì cũng không có tác dụng lớn với Hứa Mạch.
"Ừ." Lâm Du vốn chưa từng nghĩ sẽ hợp tác với Tôn Uyển Đình. Nếu như không phải sau khi Tôn Uyển Đình ra ngục đã tới cửa tìm mình thì Lâm Du đã sớm quên mất còn có một người như thế đang sống.
Lâm Hồng Tín cũng nhanh chóng phát hiện ra tài liệu của mình bị tiết lộ ra ngoài nên cắn răng nghiến lợi muốn tìm Tôn Uyển Đình hỏi cho rõ ràng, nhưng lại chợt phát hiện ông ta không biết hiện tại Tôn Uyển Đình đang ở đâu, cũng không có cách nào để liên lạc với bà ta.
Nhưng mà không để cho Lâm Hồng Tín đợi quá lâu, Tôn Uyển Đình đã tự mình tìm tới cửa.
Thật ra trong tay Tôn Uyển Đình không có quá nhiều nhược điểm của Lâm Hồng Tín. Người giảo hoạt như ông ta sao có thể để tất cả bí mật ở một chỗ chứ? Nhưng trùng hợp là lại bị bà ta tìm được bằng chứng tài sản trong nước.
"Tôi còn tưởng rằng ông sẽ không trở về nữa, không ngờ..." Ném giấy tờ nhà họ Lâm xuống trước mặt Lâm Hồng Tín, Tôn Uyển Đình cười châm chọc, "Thế nào? Chờ tôi và Nhất Thiến trở về ở sao?"
"Cái này..." Lâm Hồng Tín có chút lúng túng, ban đầu ông ta bán nhà sau lưng Tôn Uyển Đình và Lâm Nhất Thiến nên quả thật đuối lý. Bây giờ bỏ ra số tiền lớn để mua lại chỉ là muốn chứng minh thực lực của mình mà thôi, cũng không hề nghĩ sẽ để lại cho Tôn Uyển Đình và Lâm Nhất Thiến vào ở.
"Được rồi, ông không muốn nói thì tôi cũng sẽ không hỏi. Gần đây ông cũng ở trong nhà sao? Vậy tôi cũng thu dọn đồ đạc về đó ở. Bên ngoài dù có khá hơn nữa thì cũng kém hơn trong nhà. Gian phòng của tôi vẫn còn ở đó chứ? Ông đừng nói với tôi là ông tìm người đàn bà khác làm kim ốc tàng kiều đó." Tôn Uyển Đình nói đến phần sau thì nheo mắt lại nhìn Lâm Hồng Tín.
"Làm sao có thể? Không thể nào!" Lâm Hồng Tín phản bác cực lớn. Mặc dù ông ta có rất nhiều bất mãn với Tôn Uyển Đình nhưng lại không có tính trêu hoa ghẹo nguyệt.
Lâm Hồng Tín chối, Tôn Uyển Đình tin tưởng. Bà ta biết rõ hơn ai khác, ở trong mắt Lâm Hồng Tín, tiền quan trọng hơn phụ nữ. Cũng vì vậy cho nên trước khi đạt tới đỉnh cao thì Lâm Hồng Tín sẽ không có tâm tư hái hoa.
Mà sở dĩ Tôn Uyển Đình có thể hỏi như vậy là vì muốn kích thích Lâm Hồng Tín một chút. Sau đó thuận lợi vào Nhà họ Lâm ở, trở về đúng vị trí của chính nàng mà thôi.
Nhưng trước đó Tôn Uyển Đình sẽ không nói cho Lâm Hồng Tín biết là Lâm Nhất Thiến đang ở ngay bên cạnh mình. Bà ta sẽ khiến cho Lâm Hồng Tín hối hận, cũng sẽ khiến cho Lâm Hồng Tín bị ngã từ trên cao xuống thật đau.
Chuyện Tôn Uyển Đình dọn về Nhà họ Lâm ở Lâm Du biết rất nhanh. Tâm kế của Tôn Uyển Đình không đáng để Lâm Du đánh giá. Ngược lại Lâm Nhất Thiến an tĩnh lại khiến cho Lâm Du kinh ngạc.
Lâm Du vốn cho là Tôn Uyển Đình sẽ đưa Lâm Nhất Thiến theo bên cạnh. Dù sao hiện nay thần trí Lâm Nhất Thiến điên loạn, để ở đâu cũng có thể biến thành quả bom hẹn giờ bất cứ lúc nào.
Nhưng hiển nhiên Tôn Uyển Đình rất yên tâm để Lâm Nhất Thiến ở lại trên địa bàn của Lâm Du. Chẳng lẽ là do thái độ của cô quá nhân từ sao? Điều này khiến Lâm Du lâm vào trầm tư.
"Bà ta dự định để Lâm Nhất Thiến ở lại chỗ của em để làm con tin." Tôn Uyển Đình tính toán rất giỏi, nhưng cũng phải xem coi Hứa Mạch có đồng ý hay không đã.
"Hả?" Con tin? Lâm Du khó hiểu nhìn Hứa Mạch.
"Tôn Uyển Đình biết em sẽ không giúp bà ta vô duyên vô cớ, ít nhất trong lòng sẽ không hoàn toàn tin tưởng. Bà ta cố ý để Lâm Nhất Thiến ở lại là vì muốn chứng minh cho em biết bà ta có lòng tốt với em. Mặc dù anh không cảm thấy chiêu này của bà ta có tác dụng, nhưng quả thật bà ta có dã tâm, cũng rất nhẫn tâm." Hứa Mạch nhếch miệng, đáy mắt đầy ý lạnh.
"Em còn tưởng rằng em đã không còn gì để nói với bà ta." Lấy lòng sao? Dù hành động lần này của Tôn Uyển Đình là thật hay giả thì Lâm Du cũng không thể phối hợp. Đối với cô mà nói cho tới bây giờ Tôn Uyển Đình không phải là người thân, cũng không phải người có thể tin tưởng. Giữa hai người chỉ có duy nhất thù hận.
Vì vậy được Lâm Du ngầm cho phép, Hứa Mạch cũng hơi để lộ ra chút sơ hở. Cực kỳ trùng hợp là cuối cùng Lâm Hồng Tín tìm được tung tích của Lâm Nhất Thiến.
Lúc biết được Tôn Uyển Đình đã sớm tìm được Lâm Nhất Thiến thì cũng là lúc biết được tất cả mọi chuyện, Lâm Hồng Tín chột dạ trong chốc lát. Ngay sau đó lại dửng dưng ưỡn ngực lên. Ông ta sẽ không sợ cãi nhau với Tôn Uyển Đình, cũng lắm thì lưới rách cá chết, đừng ai nghĩ sẽ có được một cuộc sống tốt.
Lâm Hồng Tín không ngửa bài với Tôn Uyển Đình trước, Tôn Uyển Đình cũng giả vờ không biết gần đây Lâm Hồng Tín đang phòng bị và dò xét.
Cho đến khi Lâm Nhất Thiến bị đưa tới trước mặt Tôn Uyển Đình thì rốt cuộc cục diện bình tĩnh mà cả hai đang cố gắng duy trì mới bị phá vỡ, Lâm Hồng Tín và Tôn Uyển Đình bộc phát cãi vã một trận lớn.
Có lẽ là oán hận chất chứa đã lâu, có lẽ là liên tục gặp phải bất hạnh nên Lâm Hồng Tín và Tôn Uyển Đình đều rất kích động, thật giống như đang phát tiết, quở trách sai lầm của đối phương vậy. Sâu hơn nữa là ngay cả chuyện tai nạn xe cộ của Lâm Hồng Hiên và Tôn Tình Vi cũng bị lôi ra nói.
Lâm Nhất Thiến không nhúc nhích, giống như không nghe thấy gì cả, lẳng lặng cúi đầu xuống, hoàn toàn chưa từng để ý tới cục diện hỗn loạn trước mắt. Nhưng mà khi cô ta gần như người vô hình thì trong tay lại đang nắm một cái máy ghi âm.
Tất cả tội nghiệt đều được khai ra từ miệng Lâm Hồng Tín và Tôn Uyển Đình như vậy và cũng đều bị máy ghi âm ghi lại. Khóe miệng Lâm Nhất Thiến nhếch lên một cách kỳ dị, đôi mắt đầy âm u lập tức nổi gió bão, cực kỳ đỏ.
Lâm Hồng Tín bị thẩm tra. Người bị bắt cùng ông ta là Tôn Uyển Đình vừa mới ra khỏi tù không lâu. Một máy ghi âm lại bao hàm rất nhiều sự thật, dù đã từng bị phủ đầy bụi nhưng giờ phút này lại thấy được ánh mặt trời.
Lâm Nhất Thiến đại nghĩa diệt thân, thật sự nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, ngay cả Hứa Mạch cũng không đoán ra.
"Em còn tưởng rằng cô ta điên thật rồi." Lâm Du bĩu môi một cái. Không ngờ Lâm Nhất Thiến lại che giấu sâu như vậy, có lẽ là dùng trăm phương ngàn kế là vì giờ phút này đi!
"Cô ta thật sự điên rồi." Diệp Di Nhiên run lẩy bẩy, toàn thân nổi da gà, nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra vì sao một nhà ba người Lâm Hồng Tín lại khiến người ta căm ghét đến điên lên như vậy. Quá ghê tởm, gặp báo ứng là đáng đời.
"Kết cuộc." Chỉ là hai chữ cực kỳ đơn giản nhưng lại để lộ tâm trạng mất bình tĩnh lúc này của Chu Lăng. Nếu cha mẹ ruột Lâm Du chết oan có thể được minh oan thì có lẽ anh cũng có thể trông đợi một lần nữa đúng không?
"Chậc chậc, đây mới thật sự là lòng dạ rắn rết. Cũng may chị họ chúng ta có dự tính trước, anh minh trốn chạy trước." Dù đã diễn qua đủ các loại người nhưng Tần Nam vẫn không tránh khỏi cảm giác thổn thức, bĩu môi lẩm bẩm.
Lâm Du không nói thêm gì mà chỉ nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại. Tần Nam sai rồi, cô không đoán được trước, cũng không anh minh. Nếu không thì kiếp trước cô sẽ không thua thảm như vậy. Mà lần này cô chỉ có vũ khí sắc bén, lại may mắn được Hứa Mạch giúp đỡ nên mới có thể đứng vững được.
Vừa lúc đó lòng bàn tay Lâm Du ấm áp. Lúc mở mắt ra đã nhìn thấy Hứa Mạch đang đứng bên cạnh cô, vững vàng nắm chặt tay cô.
"Dù xảy ra bất cứ chuyện gì thì anh đều ở bên cạnh em." Vừa thấy Lâm Du nhắm mắt, Hứa Mạch liền không nhịn được thương tiếc. Anh biết Tiểu Du không phải đang trốn tránh thực tế, chẳng qua là không muốn đối mặt với chân tướng tàn nhẫn như vậy. Mặc dù Tiểu Du đã sớm biết, nhưng... tim Tiểu Du vẫn sẽ đau.
"Em biết." Hơi nhếch mép lên nhìn về phía Hứa Mạch, tim Lâm Du bỗng nhiên lắng đọng lại. Không sai, cô không còn một mình nữa, bên cạnh cô còn có Hứa Mạch. Cô sẽ không rơi vào đường cùng nữa, tất nhiên cũng sẽ sống tốt hơn. Vì có Hứa Mạch ở đây.
"Còn có chúng ta. Chúng ta cũng đều ở đây, vẫn sẽ đứng ở bên cạnh chị họ." Diệp Di Nhiên lớn tiếng hô xong, mấy người khác đều không hẹn mà cùng gật đầu.
"Cám ơn." Lâm Du kinh ngạc quay đầu lại, nhìn những người bạn thân cận nhất bày tỏ sự thật tâm trước mặt cô thì chậm rãi cười, giọng đầy thành ý.
Lâm Hồng Tín và Tôn Uyển Đình hoàn toàn gặp xui. Lần này bọn họ không có vận khí tốt để có thể được thả ra. Một khi trở lại thì nhất định sẽ trở thành trò cười. Cùng lúc đó Lâm Nhất Thiến lấy thân phận con gái ruột của Lâm Hồng Tín mà tiếp tục sở hữu tất cả tài sản của ông ta.
Lâm Du không đi tranh giành với Lâm Nhất Thiến, cũng không để ý đến chút tài sản trong tay Lâm Hồng Tín. So sánh với nhau thì Chu Đáo đột nhiên có hứng thú với Lâm Nhất Thiến. Quả nhiên là sẽ kêu la chó không cắn người, chiêu giả ngây giả dại của Lâm Nhất Thiến không tệ!
Không đợi Chu Đáo đi tìm Lâm Nhất Thiến thì Lâm Nhất Thiến đã đến tìm ông ta trước.
Lâm Nhất Thiến tìm Chu Đáo, mục đích rất đơn giản: đó là Hợp tác. Hiện nay trong tay cô ta nắm cổ phần Chu thị, chắc hẳn Chu Đáo sẽ cảm thấy rất hứng thú.
Nghe xong lời đề nghị của Lâm Nhất Thiến, Chu Đáo sửng sốt: "Cô chắc chắn là cổ phần của Chu thị trong tay cô đủ để khiến Chu thị rung động chứ?"



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc