Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 90

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Lúc Chu Lăng nghe chuyện này thì ngoại trừ kinh ngạc cũng chỉ lắc đầu bất đắc dĩ. Anh thật sự không ngờ là Chu Tuyền lại mơ mộng hão huyền đến mức này, hơn nữa còn dính đến Lý Mộng nữa. Rốt cuộc Lý Mộng cũng là người của Nhà họ Lý, chẳng lẽ Lý thị thật sự không quan tâm sao? Cũng có lẽ trong thời gian ngắn là như vậy, nhưng qua một thời gian ngắn nữa, sợ là sẽ không có thái độ như hiện giờ.
Chu Lăng đoán không sai. Quả thật hiện nay Lý thị rất căm tức Lý Mộng, cũng không có ý định nhanh chóng bảo lãnh cô ta ra khỏi cục cảnh sát. So với việc liên tục thu dọn cục diện rối rắm cho Lý Mộng thì lần này Nhà họ Lý nhất trí lựa chọn để cho Lý Mộng chịu đau khổ, chịu dạy dỗ.
Nhưng mà không thể không nói, có lẽ là anh cả Lý và anh hai Lý đã thật sự hạ quyết tâm, cố ý để cho Lý Mộng bị nhốt thêm mấy ngày, chịu thêm chút tội. Nhưng dù sao ba mẹ Lý Mộng vẫn còn sống, so với hai người anh trai thì trái tim cha mẹ vẫn luôn dễ thỏa hiệp.
Cho nên đây là lý do mà Lý Mộng không hề lo ngại. Cô ta tin chắc rằng dù có chọc thủng trời thì ba mẹ cô cũng không thể để cho cô ở bên ngoài tự sinh tự diệt. Lúc này còn chưa có ai tới cứu cô chẳng qua là bởi vì ba mẹ cô còn chưa hay biết gì thôi. Chờ đến khi ba mẹ nàng tới thì cô nhất định sẽ được thả ra ngoài.
Lý Mộng nghĩ rất tốt, nguyện vọng cũng rất đẹp. Chỉ tiếc trong thời gian ngắn, chỗ dựa là ba mẹ cô không thể nào xuất hiện ở thành phố D. Thứ đang chờ cô chỉ có hoàn cảnh u ám trước mắt.
"Nhắc tới lại cảm thấy buồn cười." Lúc Tần Nam trở lại thì chuyện của Lý Mộng và Chu Tuyền đã qua được một thời gian. So với những người khác mà nói thì anh biết nhiều hơn được một chút, chính là thái độ của bác cả Tần ở Nhà họ Tần.
"Quả thật rất buồn cười. Sợ là lần này bác cả của cậu đã tự nâng đá đập chân mình rồi. Dù bà ta không thừa nhận là bà ta bày mưu dùm Lý Mộng, nhưng một khi lời đồn thổi bay xa thì giả cũng biến thành thật, rất nhiều người đang chờ nhìn trò cười của nhà cậu đấy!" Thương trường như chiến trường, không có lợi ích thì mãi mãi không có giao thiệp. Đứng ở lập trường Diệp thị, Diệp Di Nhiên cũng không tận lực khiêu khích mà chỉ đơn thuần đang trần thuật lại sự thật.
"Mẹ em cũng nói như vậy." Không hề tức giận vì lời Diệp Di Nhiên nói Tần Nam bĩu môi một cái, giọng lùng, " Lần này ông nội bị tức giận không nhẹ, lúc nhìn một nhà bác cả đều khiến ông nội không thể giảm cơn tức được."
Dĩ nhiên Tần lão gia rất tức giận. Con dâu lớn nhà mình giúp người ngoài tính toán cháu ngoại ruột của ông, nếu ông còn nhắm một mắt mở một mắt, giả bộ nhưng không có chuyện gì xảy ra thì bầu trời này sẽ đổ mưa màu đỏ mất. Cho nên bất kể bác cả Tần giải bày mình bị oan uổng như thế nào thì sắc mặt Tần lão gia vẫn khó coi.
Thật ra thì không chỉ Tần lão gia mà ngay cả mẹ Tần và những người khác ở Nhà họ Tần cũng cảm thấy mất hảo cảm với bác cả Tần. Sâu hơn nữa là bác cả Tần cũng oán thán về chuyện này. Mặc dù ông không ngại bác cả Tần thiên vị cháu gái nhà mình hơn nhưng không có nghĩa là ông sẽ chấp nhận việc bác cả Tần tính toán cháu ngoại mình. Ông và Hứa Mạch chưa từng đụng chạm tới nhau, cũng chưa từng nghĩ sẽ gây xích mích với Nhà họ Hứa.



Nhưng sau khi chuyện này náo loạn lên thì dù bác cả Tần không tình nguyện cũng đã kết thù với Nhà họ Hứa rồi. Có thể không giận cá chém thớt toàn bộ Nhà họ Tần thì đã chứng tỏ Nhà họ Hứa xem xét quan hệ thông gia nhiều năm với họ rồi. Nhưng bác cả Tần và bác trai Tần là vợ chồng nên chuyện này nhất định phải đổ lên đầu ông.
Vì vậy mà mối quan hệ giữa bác trai Tần và bác cả Tần cũng bị uy hiếp. Những ngày gần đây cãi nhau không ngừng, hở một chút là thay phiên nhau ầm ĩ, chỉ thiếu chưa động thủ thôi.
Chỉ tiếc là dù thái độ của ông có khá hơn đi chăng nữa thì đối với tất cả mọi người mà nói, bác trai Tần luôn vuốt đuôi ngựa, không đáng để đồng tình, cũng không có ai tình nguyện để ý tới ông ta. Bị buộc bất đắc dĩ nên ông ta chỉ đành nghẹn cơn tức, giúp bác cả Tần thu dọn cục diện rối rắm.
"Không tức mới là lạ! Khi mẹ em biết chuyện này thì lập tức nổi giận đùng đùng chạy về Nhà họ Hứa. Nghe nói toàn bộ Nhà họ Hứa đều ghét cay ghét đắng chuyện này, bởi vì mỗi hành động của Lý Mộng đều khiến cho bọn họ liên tưởng đến tai họa lúc trước Lâm Nhất Thiến gây ra cho nên tất cả mọi người đều hận không thể nhốt Lý Mộng mãi mãi trong tù, sau này cũng đừng xuất hiện ở trước mặt mọi người nữa. Bây giờ m phải trịnh trọng thanh minh, chị cũng có thái độ và lập trường giống vậy, hy vọng Lý Mộng đừng chạy đến trước mặt chúng ta gây chuyện nữa." Mặc dù đối tượng Lý Mộng gây chuyện không phải là cô nhưng Diệp Di Nhiên vẫn chán ghét hành động của Lý Mộng mười hai vạn lần. Đúng là vô sỉ tới cực điểm, sao lại không có chút xấu hổ nào vậy chứ?
Nếu Lý Mộng biết xấu hổ thì sợ là sẽ không có nhiều chuyện xảy ra như vậy! Nhưng mà cũng may, hiện giờ Lý Mộng đã bị bắt rồi, trong thời gian ngắn sẽ không ra được. Còn về sau này, với thái độ của người Nhà họ Lý thì chắc hẳn cũng sẽ không để mặc cho Lý Mộng làm bậy nữa. Dù sao cũng không phải là chuyện gì đáng hãnh diện, nếu lại bị nhốt vào trong tù một lần nữa thì nhất định cổ phiếu của Lý thị sẽ bị dao động.
Dĩ nhiên qua trò gây rối lần này của Lý Mộng thì cổ phiếu của Lý thị quả thật đã bị ảnh hưởng. Vì ổn định đại cuộc, anh cả Lý và anh hai Lý phải làm thêm giờ không ít đêm, nhọc lòng lắm mới làm thế cục ổn định lại. Có thể ẩn nhẫn đến mức không đi tìm Lý Mộng để phát giận thì đã coi như là rất bình tĩnh rồi.
"Sau chuyện này thì sẽ không xảy ra nữa." Tần Nam lạnh lùng rên một tiếng, tầm mắt bỗng nhiên nhìn về phía Lâm Du, "Cũng may lần này chị họ ở bên cạnh anh họ, nếu không nhất định anh ấy sẽ gặp khó khăn. Không hổ là phúc tinh của anh họ, chị họ lại đại ân nhân của Nhà họ Hứa và Nhà họ Tần thêm lần nữa!"
Lời nói của Tần Nam không khoa trương. Khi nghe lúc mọi chuyện xảy ra thì Lâm Du cũng ở đó, lòng cảm kích của Nhà họ Hứa và Nhà họ Tần đối với Lâm Du đã không còn cách nào để diễn tả bằng lời rồi. Bọn họ có xem qua đoạn video kia, nếu không phải Lâm Du đi theo thì Hứa Mạch nhất định sẽ uống cà phê. Sau đó sợ là sẽ xảy ra chuyện khó mà cứu vãn.
Mỗi lần nghĩ đến đây, địa vị của Lâm Du ở trong lòng mọi người liền tăng lên liên tục, chỉ là chưa đạt đến đỉnh cao thôi. Mà Tần Nam thì cũng đồng tình với cái nhìn của mọi người, cũng rất sùng bái Lâm Du.
"Chị cũng không làm gì." Lâm Du lắc đầu một cái, không hề nhận lời cảm kích của Tần Nam. Sau khi mọi chuyện xảy ra thì cô nhận được không ít cuộc điện thoại, tất cả đều là bày tỏ lòng cảm kích với cô. Tần Khả Tâm càng trực tiếp tìm đến nhà, kéo Lâm Du ra rồi khóc thật lâu, la hét là kiếp này nhất định coi Lâm Du là con gái rồi.
Không sai, là con gái, không phải con dâu. Tần Khả Tâm nói lúc trước bà vẫn luôn muốn để cho Lâm Du chuẩn bị cơm sáng, sinh con cho Hứa Mạch, như vậy mới có thể trau dồi cảm tình. Nhưng qua chuyện này thì Tần Khả Tâm đã nghĩ thoáng hơn. Bà không còn cố ý muốn nhìn thấy cháu trai hay cháu gái thì mới cảm thấy an tâm, bà tin rằng dù không có con cái ràng buộc thì Lâm Du và Hứa Mạch cũng có thể sống rất tốt, ngọt ngọt ngào ngào...
Tần Khả Tâm nói một hơi thật dài, Lâm Du nghiêm túc nhưng cũng không nói lại mấy câu. Đặc biệt là sau khi Tần Khả Tâm khóc xong thì cười bổ sung nói, nếu như trong bụng Lâm Du đã có baby thì bà hoàn toàn không phản đối, hơn nữa tuyệt đối kinh hỉ. Cùng lúc đó Tần Khả Tâm còn tuyên bố bà sẽ giúp trông bảo bảo, sẽ không để cho sự tồn tại của bảo bảo ảnh hưởng đến thế giới riêng của Lâm Du và Hứa Mạch...
Lâm Du nghe đến hoa mắt váng đầu, cho đến khi Hứa Mạch trở lại, mới đưa Tần Khả Tâm đang kích động về. Mặc dù có thể cảm nhận được Tần Khả Tâm thật lòng cảm kích cô nhưng Lâm Du vẫn cảm thấy phần cảm kích này quá nặng nề.
Cảm nhận của mọi người nhất thời trở nên nghiêm trọng hơn, chuyện này cũng không ảnh hưởng lớn đến Lâm Du. Ít nhất theo Lâm Du cô không hề làm gì, cũng không đáng giá để được mọi người tung hô lên cao như vậy.
"Chị họ, không thể nói như vậy. Rất nhiều chuyện trời xui đất khiến mà xảy ra, dù thiếu bất kỳ một quy trình nào cũng không được. Lý Mộng và Chu Tuyền sẽ bị bắt tại trận, sự xuất hiện của chị tuyệt đối không thể xem nhẹ, không thể nói hai lời." Tần Nam cố gắng tán dương.


"Không sai không sai. Chị họ, về chuyện này thì em có thái độ giống Tần Nam. Mặc dù đối với chị nó chẳng qua chỉ là việc rất nhỏ, không đáng nhắc tới, hoàn toàn không cần để trong lòng. Nhưng mà trên thực tế nếu như không có chị thì nói không chừng anh họ thật sự đã trúng kế. Dù là khả năng này cực kỳ nhỏ, nhưng nguy cơ này thật sự tồn tại. Cho nên chị họ tuyệt đối xứng đáng được mọi người cảm kích!" Hiếm khi Diệp Di Nhiên không phản bác Tần Nam mà lại gật đầu thật mạnh nói.
"Đúng là như vật." Chu Lăng cũng nghiêm túc gật đầu một cái.
"Phì…” Cố Nhiên bật cười. Chuyện này vốn không liên quan gì đến anh cho nên anh chỉ ngồi một bên nghe, lặng lẽ đợi mọi chuyện phát triển tiếp. Giờ phút này thấy Lâm Du trở thành trung tâm được tán dương nhưng Lâm Du lại không hề để tâm chút nào, dù biết không nên cười nhưng anh vẫn không nhịn được mà bật cười.
Nụ cười này của Cố Nhiên khiến mọi người đều nhìn sang. Trong ánh mắt có ý chỉ trích rất rõ ràng.
"Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý. Nhưng mà các người quá buồn cười, cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy thú vị." Biết là nếu không giải thích thì nhất định sẽ bị mọi người lên án nên Cố Nhiên liền vội vàng phất tay, thẳng thắn nói lên cảm nhận của anh, "Tôi cảm thấy dầu gì chúng ta cũng là bạn bè tốt, cần phải cảm kích nhau sao? Nếu thật sự muốn cảm kích thì cứ để ở trong lòng là được rồi! Dĩ nhiên cũng không phải tôi không muốn cho mọi người nói ra mà điểm mấu chốt là phản ứng của Lâm Du quá không phối hợp rồi, hoàn toàn không hề rung động chút nào."
"Chúng ta vốn cũng không muốn chị họ rung động! Chỉ đơn thuần là biểu đạt một chút lòng cảm kích thôi, sao lại không được?" Họ tức xạm mặt lại khi nghe Cố Nhiên giải thích xong, Diệp Di Nhiên là người đầu tiên biểu đạt sự bất mãn. Đang hát tuồng kịch sao? Còn phải cảm động ôm đầu khóc rống ư? Chị họ vốn không giỏi biểu đạt, chuyện gì cũng kìm nén trong lòng, chẳng lẽ muốn bọn họ noi gương theo chị họ? Cái này không thể được, phải làm cho chị họ biết cách thử biểu đạt tâm trạng mình mới được.
"Tôi nói Cố đại thiếu này, nhàn rỗi không có chuyện gì để làm thì mau đi tiếp mấy người đại diện của bà xã mình đi. Nếu không thì lo tìm lời mời đóng phim truyền hình và điện ảnh đi, cũng có thể ngó chừng cô ấy một chút. Nếu trong tay cậu không có tài nguyên thì tôi chuyển lại mấy lời mời cho cậu. Đừng ngồi ở đây quấy rầy chúng ta nói chuyện chính sự nữa có được không?" Tần Nam trực tiếp liếc mắt, không chút khách sáo mở miệng đuổi người.
"Gần đây lịch trình của Triệu Tuyết Nhi quả thật có ít một chút, lợi nhuận vốn kém xa trước khi kết hôn." Nói đến tiền thì Chu Lăng là người có quyền lên tiếng nhất, cũng là người công chính nhất.
Ngược lại Lâm Du không hề mở miệng, chẳng qua là bất đắc dĩ nhìn Cố Nhiên một cái. Lúc này mà còn có thể cười được, tâm trạng của Cố Nhiên cũng quá lớn.
So với Cố Nhiên, nụ cười trên mặt Hứa Mạch tựa hồ cũng không thể khinh thường, rực rỡ đến mức làm người ta lạnh lẽo tâm gan.
"Ai da, không nên như vậy? Tôi không phải người khiến người ta hận đến như vậy chứ..." Bầu không khí có chút không đúng, hơn nữa là tuyệt đối bất lợi. Cố Nhiên đưa đám nhìn về Hứa Mạch đang tỏa ra khí thế nguy hiểm, Cố Nhiên chỉ muốn nói anh thật sự có lòng tốt giải vây cho Lâm Du, không phải cố ý chế giễu. Nếu không anh làm lại lần nữa, bảo đảm không cười thành tiếng, có được không?
Cố Nhiên quả thật không khiến người ta hận như vậy. Một lát sau mọi người cũng không chú ý đến anh nữa. Nhưng cũng nhờ phúc của Cố Nhiên mà mọi người không còn lo cảm kích Lâm Du nữa mà chuyển hướng qua Lý thị.
Nhìn chung thì nghe ngóng tình hình Lý thị là việc của Hứa Mạch. Người anh sai ra ngoài vẫn luôn không ngừng giám thị Lâm Hồng Tín, ngay cả tin tức của Lý thị cũng nắm trong lòng bàn tay. Đến tận bây giờ Lý thị vẫn không để lộ hành động trả thù nào quá khích.
Nói đến điểm này Lâm Hồng Tín cũng rất bất đắc dĩ. Ông ta không ngờ Lý thị lại không gắng sức như vậy, dienxdafnleequysdoon đối mặt với khiêu khích liên tiếp xảy ra mà từ đầu đến cuối lại không hề phản công. Thậm chí ông ta cũng không thể thuận lợi trả thù nên cũng bị kiềm hãm.
"Lần trước Lý thị đấu thầu thành công, Chu thị chúng ta không hề đáp lại." Lần trước Lý thị cướp mất vụ đấu thầu từ trong tay Chu Tuyền, sau chuyện này Chu Lăng không giao thiệp với Lý thị, cũng không gây ra xung đột nữa. Nghiêm túc mà nói thì cũng coi như là bình an vô sự.
" Lần này Lý thị lại rất bình tĩnh." Nói tới đây Tần Nam cũng bừng tỉnh, thấp giọng nói với Hứa Mạch, "Anh họ, anh có tin tức gì khác hay không?"
"Không có." Lạnh nhạt lắc đầu một cái, Hứa Mạch nhìn về Chu Lăng. Khi người thông minh nói chuyện với người thông minh thì chỉ một ánh mắt là đã có thể hiểu được ý nhau.
Chu Lăng hiểu rõ gật đầu, trong nháy mắt liền hiểu ý Hứa Mạch. Cho dù Lý thị hỗn loạn thì trong lúc nhất thời cũng không thể rút bớt thời gian để phản kích, sau chuyện này nhất định cũng sẽ đối phó Chu thị. Giống như lúc trước cướp đi dự án hợp tác, âm thầm giáng cho Chu thị một đòn nặng nề.
"Nói như vậy, không phải chúng ta nên phòng bị Lý thị sao?" Mặc dù không gia nhập vào thương trường nhưng cũng không phải Tần Nam không có chút xíu đầu óc buôn bán nào. Nhìn Hứa Mạch bên trái rồi Chu Lăng ở bên phải một cái, chỉ chốc lát sau liền tự mình hiểu ngụ ý bên cạnh.
"Hả? Tại sao? Chu Lăng nói Lý thị không có..." Trong số bọn họ thì Cố Nhiên là đơn thuần nhất. Anh không chút nghĩ ngợi hỏi Tần Nam.


"Cũng bởi vì bây giờ chưa phản kích cho nên mới phải đề phòng, tránh cho đến lúc đó bị đánh trả sẽ trở tay không kịp." Diệp Di Nhiên mở miệng đúng lúc, vừa vặn giải thích cho Cố Nhiên.
Mấy người khác nhìn Cố Nhiên đầy thâm ý, cũng ngầm thừa nhận câu trả lời.
Được rồi, rốt cuộc lúc này Cố Nhiên đã nhận ra, anh và mấy người trong phòng này không ở cùng một trình độ. Ngay cả Diệp Di Nhiên cũng hiểu được những nguy hiểm trên thương trường nên anh vẫn chỉ là tay nghiệp dư thôi. Yên lặng lắc đầu một cái, Cố Nhiên biết điều đứng dậy rời đi. Không phải anh không muốn ở lại học hỏi kinh nghiệm, chỉ vì anh tự hiểu mình, biết là dù mình có ở lại thì cũng không học được gì, chẳng bằng đi làm việc trước.
Cố Nhiên rời đi mọi người cũng không ngăn cản. Không thể phủ nhận là bọn họ hy vọng Cố Nhiên có thể giữ được bản tính trời sinh này. Xung quanh có nhiều bạn bè như vậy, thỉnh thoảng quay đầu lại bọn họ sẽ cảm thấy rất an lòng.
Bất kể nói thế nào thì chuyện của Lý thị và Chu thị vẫn không thể giải quyết, Lý thị và Hứa thị có mâu thuẫn ẩn núp. Trước mắt thì bọn họ không cần làm gì cả, chỉ cần lặng lẽ đợi động tĩnh của Lý thị là được rồi.
Sau khi bàn bạc đối sách kỹ càng với Chu Lăng thì Hứa Mạch liền rời đi. Mà Diệp Di Nhiên chào Chu Lăng và Lâm Du xong cũng rời đi với Hứa Mạch. Hôm nay cô không có lái xe tới, lúc đến là ngồi xe Chu Lăng, lúc này vừa vặn nhờ Hứa Mạch chở cô đến Diệp thị.
Vốn dĩ Tần Nam trở về công ty họp nên bây giờ ngồi ở văn phòng Lâm Du không có ý định rời đi. Đừng nói đến sắp xếp thêm công việc cho anh, ngay cả nhiệm vụ lần này anh cũng còn chưa hoàn thành đây.
Nhiệm vụ của Tần Nam rất đơn giản, mọi người Nhà họ Tần mời Lâm Du đến nhà ăn cơm tối sau khi tan việc. Chuyện này vốn nên nói lúc nãy, nhưng Tần Nam suy nghĩ một chút vẫn thấy không nên nói trước mặt Hứa Mạch.
Lúc này chờ Hứa Mạch rời đi thì Tần Nam mới dò xét nói với Lâm Du ý của trưởng bối nhà mình, đồng thời cũng khẳng định lập trường của mình. Chỉ cần Lâm Du không muốn thì hoàn toàn không cần miễn cưỡng, anh tuyệt đối ủng hộ quyết định của Lâm Du.
"Không sao, chờ một lát gọi điện với Hứa Mạch là được rồi." Biết Tần Nam đang lo lắng cô không muốn đến Nhà họ Tần, cô cũng hiểu thứ Tần Nam để ý chính là thái độ của Hứa Mạch, Lâm Du không thể không gật đầu nên liền đồng ý.
"Thật sao?" Tần Nam sửng sốt, sau đó mặt lại ngượng ngùng, "Nếu chị họ không muốn đi thì có thể từ chối. Cũng không phải chuyện gì quan trọng, không cần ép mình phải đi. Đúng rồi, nói thật cho chị biết, tối nay chị và anh họ đến đó thì nhất định cả nhà bác cả trai của em cũng sẽ tham dự. Đến lúc đó nhìn thấy bác cả gái nói không chừng anh họ sẽ không vui!"
"Đều là người một nhà, sớm muộn cũng phải gặp mặt." Lâm Du không cho là cô sẽ được tất cả mọi người thích. Ngược lại cô luôn cho là với tính cách lạnh nhạt của cô thì mọi người không thích cô cũng là bình thường. Nhưng đây là suy nghĩ của Lâm Du, Hứa Mạch lại không nghĩ vậy. Hứa Mạch là tiêu điểm trong đám đông, là đối tượng chú ý của mọi người, không nên bởi vì cô mà xào xáo với người thân.
"Điều này cũng đúng." Nếu không phải xem xét về điểm này thì sao Tần Nam có thể tiếp nhiệm vụ này? Anh có thể không cần truyền lời, thứ anh không thích nhất chính là bị kẹp ở giữa hai bên. Ngược lại lập trường của anh rất rõ ràng, nếu như nhất định phải chọn một bên thì anh sẽ không chút nghĩ ngợi mà chọn Lâm Du.
Lúc nhận được điện thoại của Lâm Du thì Hứa Mạch vẫn còn đang trên đường trở về Hứa thị. Vừa mới đưa Diệp Di Nhiên về xong, bị kẹt xe một đoạn đường nên bây giờ vẫn đang trên đường đi.
Nghe Nhà họ Tần hẹn gặp mặt thì Hứa Mạch vốn muốn từ chối theo bản năng. Nếu không phải Lâm Du nói trong điện thoại là cô đã đồng ý thì Hứa Mạch đã nói thẳng ý mình.
Mặc dù đồng ý với quyết định của Lâm Du, Hứa Mạch cúp điện thoại trước rồi liên lạc với Tần lão gia. Đối với chuyện này anh và Lâm Du không thể gánh. Về phần Nhà họ Tần đối xử với bác cả Tần thế nào thì Hứa Mạch cũng không muốn quản.
"Tiểu Mạch, ông ngoại lớn tuổi rồi, quả thực không muốn hỏi đến chuyện này quá nhiều." Qua chuyện này, diễn dafnlê quysdôn Tần lão gia như già thêm mấy tuổi, tâm trạng bị đả kích lớn, "Cô ta lại dám tính toán người nhà chúng ta! Nếu lão già ta đây không quản thì không phải cô ta còn muốn lật tung trời lên sao? Tối nay con và Tiểu Du tới nhà, ăn cơm chỉ là chuyện nhỏ, nhận lời xin lỗi mới là chuyện chính. Ông muốn nhìn xem coi khi đứng trước mặt con và Tiểu Du thì một trưởng bối như cô ta có thể để mặt mũi ở đâu!"
Ông nội Tần nói những lời này cũng không hề tránh né người bên cạnh. Ngồi ở trong phòng khách nên một nhà bác cả trai Tần đều nghe rõ ràng. Họ há hốc mồm lại khôn có cách nào giải bày, chỉ đành phải đàng hoàng ngồi nghe ông nội Tần nói chuyện với Hứa Mạch.
"Ông ngoại, không phải là chuyện gì lớn, không cần ông phí tâm. Con lớn như vậy rồi, dù là chuyện tốt hay xấu thì con đều có thể tự mình chịu trách nhiệm, ông yên tâm." Nghe ra giọng ông nội Tần vừa tức giận và xen lẫn thất vọng thì Hứa Mạch liền khuyên nhủ.
Ông nội Tần thở dài một hơi, không nhịn được lắc đầu: "Nếu ngày nào ông ngoại cũng nhìn thấy những chuyện không thể tưởng tượng nổi này thì không phải sẽ thật sự bị tức đến đứng ngồi không yên sao? Nếu bọn họ còn có chút lương tâm thì vẫn nên nhớ tên họ của mình là gì để không được tính toán người nhà mình mới đúng!"
Lời ông nội Tần nói Hứa Mạch rất đồng ý, bác trai Tần cũng đỏ mặt. Sao ông lại không biết lão gia tử đang giận cái gì? Không cần biết ở bên ngoài bọn họ đấu tranh thế nào nhưng không nên đem những mưu mô đó về nhà. Cho dù là tranh đoạt gia sản với nhà bác hai thì cũng tốt hơn là tính kế cháu ngoại, ít nhất lý do chính đáng hơn đúng không?
Bác cả Tần đã bị nói đến không còn mặt mũi gặp người, đỏ mắt âm thầm rơi lệ. Bà đã biết lỗi rồi, chỉ tiếc giờ có hối hận cũng đã muộn. Dù cục cảnh sát không bắt lỗi bà được nhưng vì Lý Mộng tố cáo nên mọi người đều đã biết, cũng bị mọi người nhất trí khẳng định. Bà có muốn giải thích cũng không ai tin tưởng.
Anh họ Tần là người lúng túng nhất trong số mọi người. Đối với chuyện này từ đầu tới cuối anh đều không tham dự, cũng không biết chuyện gì. Anh vẫn cho rằng mặc dù lúc trước em họ có chút tùy hứng, nhưng cũng sẽ không phạm sai lầm lớn. Dù có thất lễ vì Hứa Mạch thì vẫn biết nặng nhẹ.
Vậy mà lúc này sự thật rành rành trước mắt khiến cho anh họ Tần không thể coi thường. Điều nghiêm trọng hơn là chuyện này còn dính tới mẹ ruột của anh. Anh thương yêu em họ nhưng sẽ không bỏ mặc mẹ mình. Nhưng hai người này đều chỉ mũi nhọn vào đối phương, đây là trường hợp anh họ Tần chưa từng gặp qua, cũng không muốn gặp phải.
Trên thực tế, anh họ Tần tin tưởng Lý Mộng. Tính tình mẹ anh thế nào anh là người biết rõ nhất. Nếu nói mẹ giúp đỡ hiến kế thì cũng không làm cho người ta kinh ngạc. Nhưng mà điều anh họ Tần không nghĩ tới chính là mẹ anh lại ngu ngốc đi tính kế Hứa Mạch.
Dù có ghét Lâm Du thì cũng không thể dẫm lên vết xe đổ! Chẳng lẽ mẹ anh đã quên lần trước khó khăn lắm Hứa Mạch mới có thể đứng lên một lần nữa sao? Anh họ Tần khẽ cắn răng, nghĩ tới nghĩ lui vẫn lựa chọn đứng về phía ông nội Tần, im lặng nghe ông nội Tần xử lý.
Sao ông nội Tần lại có khả năng xử lý chuyện này được? Ngoại trừ mời Hứa Mạch và Lâm Du đến nhà để cho bác cả Tần xin lỗi thì cũng chỉ có thể tự mình tới cửa viếng thăm, xin lỗi Hứa Chấn Thiên thôi. Sống đến chừng này tuổi rồi mà còn phải đi giải quyết dùm sai lầm của con cháu thì ông cũng thấy xấu hổ, trong lòng càng cảm thấy khó chịu không nói ra được.
Nói chuyện điện thoại với ông nội Tần xong thì cuối cùng Hứa Mạch vẫn dẫn Lâm Du đến Nhà họ Tần. Anh có thể không cho bác cả Tần mặt mũi nhưng lại không thể không để ý tới tâm trạng của ông nội Tần. Ông ngoại đã lớn tuổi rồi, cũng nên được hưởng thụ không khí gia đình vui vẻ chứ không phải là luôn cảm thấy tức giận.
Trên đường đến Nhà họ Tần, Tần Nam cũng cùng đi. Anh cầm điện thoại di động ngồi ở hàng ghế sau, Tần Nam nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên yên tĩnh gọi người đang ngồi trên ghế phụ lái: "Chị họ, khi chị gặp bác cả em vẫn sẽ tỏ thái độ mặc kệ sao?"
"Hả?" Tần Nam đột nhiên hỏi vấn đề này khiến Lâm Du cũng phải cân nhắc qua. Nếu thật sự nhắc tới thì chuyện này nên xin lỗi Hứa Mạch mới đúng?
"Thật ra thì em cảm thấy cũng được, tỏ sắc mặt với bà ta một chút cũng là chuyện đương nhiên, không cần phải kiêng kỵ gì." Thật ra thì người Tần Nam muốn hỏi là Hứa Mạch. Anh muốn biết nếu như bác cả Tần nói xin lỗi trước mặt Hứa Mạch thì Hứa Mạch có tha thứ cho bác cả Tần hay không. Nhưng mà lại không dám hỏi Hứa Mạch, dù có hỏi thì cũng không nhận được câu trả lời, lúc này mới hỏi ngược lại Lâm Du.
"Chị sẽ không." Biết rõ dụng ý của Tần Nam, Lâm Du lắc đầu một cái, trả lời đúng sự thật. Cô quả thật sẽ không tỏ sắc mặt với bác cả Tần, nhưng đồng thời cô cũng sẽ không bày tỏ lòng tốt với bà ấy.
Ở trong lòng Lâm Du, bác cả Tần đã trở thành người xa lạ. Loại đối xử này ngay cả khi thím hai Hứa nói xấu sau lưng cô cũng chưa từng gặp phải. Không thể phủ nhận là so với chính mình thì Lâm Du để bụng người khác đối xử không tốt với Hứa Mạch hơn. Vì vậy cho nên cô sẽ không chút khách sáo đẩy những người đó ra khỏi danh sách những người mà cô thật sự coi trọng.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc