Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 89

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Lý Mộng và Chu Tuyền cải trang thành công nhân vệ sinh của Hứa thị, lặng lẽ xâm nhập vào Hứa thị. Sau đó, thầm nghĩ thần không biết quỷ không hay đi vào văn phòng Hứa Mạch.
Chu Tuyền nhanh chóng gắn máy theo dõi dưới bàn làm việc của Hứa Mạch. Đồng thời Lý Mộng cũng chuẩn bị bỏ một ít bột màu trắng vào tách cà phê của Hứa Mạch.
Lâm Du tới Hứa thị để nói chuyện hợp tác. Không phải lấy thân phận tổng giám đốc Thần Thiên mà là thân phận đại diện của Bác Dương mà tới. Vì vậy cho nên buổi sáng Hứa Mạch không trực tiếp đưa cô đến Thần Thiên mà hai người lại tới Hứa thị.
Bởi vì thân thể không thoải mái cho nên tối hôm qua Lâm Du ngủ không được ngon, vì vậy mà dọc theo đường cô đã ngủ bù. Cho đến khi xe dừng lại dưới lầu Hứa thị thì Lâm Du cũng không mở mắt. Mà sau khi nhắm mắt lại còn có thể trùng hợp nghe được âm mưu quỷ kế của Lý Mộng và Chu Tuyền.
"Tiểu Du, đến rồi. Muốn ngủ bù thì đi phòng làm việc của anh." Mặc dù rất muốn để cho Tiểu Du ngủ thêm một lát nhưng không gian trên xe không quá thoải mái, giọng Hứa Mạch êm ái dụ dỗ.
"Chờ một chút." Lâm Du vẫn không mở mắt, cầm tay Hứa Mạch, lắc đầu một cái.
Thấy sắc mặt Lâm Du trở nên ngưng trọng, Hứa Mạch nhíu mày. Nơi này là Hứa thị, chẳng lẽ lại xuất hiện vấn đề gì sao?
Một lúc sau Lâm Du mở mắt ra, mặt tỏ vẻ châm chọc chỉ về phía tòa cao ốc Hứa thị: "Phòng làm việc của anh có trò hay, có muốn đi xem thử một chút hay không?"
Trong văn phòng Hứa Mạc có gắn máy theo dõi, chẳng qua là gắn rất bí mật, mắt thường vốn không nhìn ra được. Cũng chính vì nguyên nhân này mới khiến cho Chu Tuyền và Lý Mộng lầm tưởng rằng hành động của bọn họ không bị phát giác.
Phòng làm việc của anh sao? Trong mắt Hứa Mạch có chút lạnh lẻo. Dưới bình thường tình huống, dienxdafnlequysdoon phòng làm việc của anh không cho phép bất cứ kẻ nào đến gần. Mà bây giờ lại là ai đến đây tìm chết vậy?



Xuống xe, Hứa Mạch và Lâm Du tự ý đi đến bộ phận an ninh. Nhìn ảnh trên màn hình xuất hiện hai bóng người ngoài ý muốn, Hứa Mạch nhíu mi. Cho dù là chó cùng đường quay lại cắn người thì không phải là hai người này cũng quá ngu ngốc rồi sao? Hứa thị là nơi nào chứ? Phòng làm việc của tổng giám đốc Hứa thị có thể để người khác tùy tiện ra vào, lại còn tùy ý gắn máy theo dõi sao?
Thật ra thì không thể trách Chu Tuyền không suy nghĩ nhiều như vậy. Chỉ vì trong phòng làm việc của tổng giám đốc Chu thị không có máy theo dõi. Dù sao cũng là công ty của mình, ngay cả mình là tổng giám đốc mà cũng bị theo dõi thì không phải là quá mất tự do sao?
Về phần Lý Mộng thì lại càng không suy nghĩ đến chuyện này. Ngược lại điều cô ta suy nghĩ là lát nữa nên làm gì để cám dỗ Hứa Mạch, sau đó có thể đạt được mục đích. Có camera theo dõi ở đây, không sợ Hứa Mạch không thừa nhận, cũng không sợ Lâm Du không rơi vào bẫy!
Lý Mộng và Chu Tuyền nghĩ rất tốt, cũng thiết kế kế hoạch rất kín đáo. Sau khi chắc chắn camera theo dõi được gắn xong thì Chu Tuyền liền chạy ra ngoài. Mà Lý Mộng thì nhanh chóng cởi bộ đồ công nhân vệ sinh ra, để lộ bộ đồ được thiết kế tỉ mỉ.
Không thể không thừa nhận là vóc người Lý Mộng rất tốt. Cố gắng trang hoàng một chút là sẽ có đầy đủ sức dụ dỗ. Nhưng kiện tiên quyết là người bị cô ta tính toán phải từng bước từng bước rơi vào kế hoạch của cô ta mới được.
Hiển nhiên Hứa Mạch không rơi vào bẫy. Lý Mộng trốn ở phòng nghỉ trong phòng làm việc của Hứa Mạch nghe thấy tiếng bước chân thì vô cùng mừng rỡ, kích động đến đỏ mặt.
Nhưng khi nghe được giọng Lâm Du thì sắc mặt Lý Mộng lập tức biến sắc. Làm sao có thể? Tại sao Lâm Du lại ở đây? Nơi này là Hứa thị, không phải Bác Dương, cũng không phải Thần Thiên! Rõ ràng cô đã điều tra rất cẩn thận, sáng nào Hứa Mạch cũng đưa Lâm Du đến Thần Thiên rồi sẽ một mình trở về Hứa thị.
Dù cho Lý Mộng cuống cuồng thế nào thì cũng không thay đổi được hiện trạng. Lâm Du quả thật đến Hứa thị, hơn nữa còn đường hoàng ngồi ở văn phòng Hứa Mạch, tỏ vẻ không có ý định rời đi.
"Tiểu Du, có khát không? Anh kêu thư ký pha cho em một ly cà phê được không?" Dưới tình huống bình thường, lúc này nhân viên vệ sinh đã rời khỏi lầu này, mà Hứa Mạch cùng với những người khác cũng nên đi làm như bình thường rồi.
" Ừ, được." Lâm Du gật đầu một cái, ngay sau đó chỉ ly cà phê trên bàn của Hứa Mạch, "Nhưng mà hình như thư ký đã đưa vào một ly rồi hả?"
"Hẳn là chuẩn bị cho anh." Tầm mắt rơi vào ly cà phê trên bàn, sắc mặt Hứa Mạch vẫn như bình thường, "Em biết mà, anh tương đối thích uống cà phê."
"Em uống ly này được rồi, để cho thư pha ly khác cho anh đi." Nghe Hứa Mạch nói, Lâm Du không từ chối, vươn tay ra bưng ly cà phê lên.
"Chờ một chút." Hứa Mạch cũng vươn tay ra, định ngăn lại, "Cái ly này nguội rồi, đổi ly khác..."
Thấy Hứa Mạch duỗi tay tới, Lâm Du liền buông lỏng tay ra. Nhưng mà, chẳng qua Hứa Mạch chỉ đưa tay ra thôi chứ chưa đụng vào tách cà phê. Kết quả là cái ly này cứ thế bị rơi xuống mặt đất, làm dơ hết thảm.
"A!" Lâm Du nhỏ giọng kêu lên một tiếng, ngay sau đó oán giận nói, "Sao anh không chịu cầm chắc vào?"


"Tay của anh còn chưa chạm vào..." Hứa Mạch cười khổ giải thích.
"Em thấy tay anh đưa tới rồi!" Mang theo ý tố cáo, Lâm Du mất hứng chỉ trích.
"Xin lỗi, là lỗi của anh." Thật giống như hoàn toàn không muốn cãi vã với Lâm Du, Hứa Mạch vừa nói vừa gọi vào số nội bộ, gọi công nhân vệ sinh lên dọn dẹp.
Nhận được điện thoại của tổng giám đốc, quản lý kinh ngạc. Không phải là nhân viên vệ sinh phòng làm việc của tổng giám đốc vẫn chưa trở lại sao? Trốn đi đâu lười biếng rồi?
Hỏng bét rồi! Lý Mộng đang trốn trong phòng nghỉ đã sợ đến mức không biết làm sao. Cô ta và Chu Tuyền tiêu tiền thu mua nhân viên Hứa thị mới có thể lừa gạt thay đổi thời gian làm việc trong nửa ngày. Chỉ chờ tới lúc cô rời đi thì công nhân làm vệ sinh thật sẽ lập tức xuất hiện ở Hứa thị, tiếp theo sau đó thì tiếp tục làm việc. Nhưng bây giờ Hứa Mạch gọi điện thoại đến tìm quản lý, nhất định người phụ trách bên kia sẽ lập tức gọi điện thoại cho nhân viên thật...
Đúng như Lý Mộng đoán, sau mười lăm phút, công nhân làm vệ sinh thật đã xuất hiện ở văn phòng Hứa Mạch.
Thấy có người đi vào dọn dẹp, Hứa Mạch và Lâm Du cũng không rời đi, hai người đi qua một bên ngồi trên ghế sa lon, nhắc tới chi tiết nội dung hợp đồng cụ thể.
Công nhân vệ sinh bị gọi đến đây chính là người bị Lý Mộng và Chu Tuyền thu mua. Vừa cảm thấy kỳ quái tại sao Lý Mộng rời đi lại không thông báo cho cô ta, vừa kinh ngạc tại sao thỏa thuận là nửa ngày mà bây giờ lại biến thành không tới một tiếng. Nhưng dù có thế nào thì cô cũng nên làm trọn chức trách, diễn dafnlê quysdôn quét dọn cho xong phòng làm việc của tổng giám đốc rồi hãy nói! Ngược lại tiền típ đã vào túi cô rồi thì không ai lấy lại được.
Lý Mộng gần như sắp phát điên rồi. Dựa theo tình huống như thế này thì cô sẽ không tìm được cơ hội để rời khỏi căn phòng nghỉ này. Chẳng lẽ bắt cô cứ trốn ở chỗ này cả ngày sao? Nhưng lỡ như buổi trưa Hứa Mạch đi vào đây để nghỉ ngơi thì sao? Cũng có lẽ cho dù không uống tách cà phê kia thì khi nhìn thấy cô như vậy Hứa Mạch cũng sẽ động tâm đúng không?
Nghĩ tới nghĩ lui, toàn bộ đầu óc của Lý Mộng rối bời. Không tự chủ ảo tưởng một chút, lại sợ mình sẽ vui mừng vô ích. Lúc thì đắm chìm trong ảo tưởng tốt đẹp, lúc thì lại bị té vào hiện trạng lạnh như băng. Mùi vị trong đó thật là khó chịu và phức tạp.
Công nhân vệ sinh nhanh nhẹn dọn dẹp xong tấm thảm bị bẩn rồi liền dự định đi ra ngoài.
Vừa lúc đó, Hứa Mạch gọi cô ta lại, chỉ vào phòng nghỉ ngơi: "Quét dọn luôn bên trong một chút."
Nghe lấy mệnh lệnh của tổng giám đốc, bất kể đúng hay sai thì cô cũng sẽ không thể nghi ngờ. Không chút nghĩ ngợi liền đồng ý rồi xoay người đi mở cửa phòng nghỉ.
Lý Mộng chưa bao giờ có phản ứng nhanh chóng như lúc này. Ngay lúc công nhân vệ sinh vươn tay chạm đến chốt cửa thì cô đã ấn nút khóa trái từ bên trong.
"Phù..." Thở dài nhẹ nhõm một hơi, Lý Mộng cả người tê liệt ngồi trên mặt đất. Cô cũng không tin là khóa trái cửa lại thì người bên ngoài còn có thể đi vào.
Nhưng Lý Mộng đã quên mất là cửa bị khóa trái quả thật không thể mở ra nhưng cũng sẽ gây nên sự quái dị. Công nhân vệ sinh thử nhiều lần nhưng không thành công thì không thể không quay đầu lại báo cáo với Hứa Mạch.
"Không mở được? Vậy thì tìm người đến đổi khóa đi!" Hứa Mạch nói tùy tiện rồi phất tay dặn dò.
"Dạ." Chỉ cần không bị mắng thì chuyện gì cũng đều dễ dàng. Công nhân vệ sinh lập tức gật đầu rồi đi ra ngoài tìm người để đổi khóa.
Đưa mắt nhìn bóng người cô biến mất ở ngoài cửa, Hứa Mạch và Lâm Du nhìn nhau rồi cùng đồng thời nhìn về phía phòng nghỉ.
"Ngày hôm qua anh khoá cửa lại sao?" Lâm Du mở miệng trước, hỏi.


"Anh nhớ là không có." Giống như là không để chuyện này ở trong lòng, Hứa Mạch cũng không nóng lòng, "Không có việc gì, người đổi khóa tới đây xử lý một chút là được rồi."
" Ừ." Lâm Du cũng không truy cứu, tiếp tục bàn bạc công việc với Hứa Mạch.
Lý Mộng sắp bị sợ đến dọa choáng váng. Đổi khóa? Vậy không phải là cô sẽ bị bại lộ sao? Cô liền nhắn tin cho Chu Tuyền để nhờ giúp đỡ theo bản năng.
Nhận được tin nhắn của Lý Mộng, Chu Tuyền biến sắc rồi cũng lập tức tìm cách để cứu vãn. Lúc tận mắt nhìn thấy Lâm Du đi theo Hứa Mạch vào phòng làm việc thì anh đã biết nhất định sẽ xảy ra chuyện. Anh đã sớm gửi một tin nhắn ngắn cho Lý Mộng, kêu Lý Mộng nhân cơ hội chạy trốn đi. Nhưng mà rất đáng tiếc Lý Mộng đã bị nhốt rồi.
Không thể nghi ngờ đây là nguy cơ lớn nhất, phải mau chóng giải quyết! Nghĩ như vậy Chu Tuyền liền nhanh chóng liên lạc với công nhân vệ sinh trước đã bị mình thu mua trước kia.
Nhận được điện thoại của Chu Tuyền, công nhân vệ sinh hơi cảm thấy kinh ngạc. Sau khi nói rõ tình huống của phòng làm việc tổng giám đốc với Chu Tuyền thì Chu Tuyền linh động nhờ vào mối quan hệ của cô ta mà tìm được thợ sửa chữa.
Dùng một khoản tiền để thu mua, Chu Tuyền thay đồng phục của thợ sửa chữa, xách hòm dụng cụ đi ra, dưới sự che chở của công nhân vệ sinh thì thuận lợi tiến vào văn phòng của Hứa Mạch.
Lúc Chu Tuyền đi vào phòng làm việc thì Lâm Du đã nhìn sang. Mà Hứa Mạch cũng lập tức hiểu rốt cục là chuyện gì đang xảy ra.
Chu Tuyền hoàn toàn không dám nhìn Lâm Du và Hứa Mạch, anh luôn đưa lưng về phía hai người, nhanh chóng đi về phía phòng nghỉ.
Bởi vì nhận được tin nhắn của Chu Tuyền nên Lý Mộng biết Chu Tuyền sẽ cùng công nhân vệ sinh đến đây, lúc công nhân vệ sinh lên tiếng thì Lý Mộng liền mở cửa phòng nghỉ ra.
Không cần đổi khóa, cửa đã tự động mở. Hơn thế nữa là thợ sửa chữa còn chưa kịp lấy công cụ ra... Tình huống này Hứa Mạch và Lâm Du rất không muốn châm chọc nhưng lại không có cách nào để ngồi yên không để ý. Không ra mặt nữa thì không phải đồng nghĩa với việc bọn họ quá ngu xuẩn rồi đúng không?
"Không cần đổi khóa?" Chẳng những Hứa Mạch đứng lên mà còn đi tới đó.
"Không... Không cần." Không ngờ tổng giám đốc lại đi tới đây, công nhân vệ sinh cũng bị dọa sợ đến mức nhũn cả người. Chẳng qua cô chỉ hỗ trợ mở cửa thôi, không có tâm tư xấu. Hai người này nói là bạn tốt của tổng giám đốc, chỉ muốn đùa với tổng giám đốc một chút nên cô mới đồng ý giúp.
"Vậy thì thật là kỳ quái. Không phải vừa rồi bị khóa trái lại sao?" Hứa Mạch càng đi đến gần, mắt thấy anh sắp đi đến cửa phòng nghỉ thì từ bên trong có một tiếng "Rầm " vang lên, cửa lại bị đóng lại lần nữa. Cùng lúc đó, âm thanh ấn chốt khóa trái cửa cũng rơi vào trong tai mọi người.
Chu Tuyền thật sự tức đến mức muốn mở miệng mắng to. Sao Lý Mộng lại có thể mất bình tĩnh như vậy, đây không phải là giấu đầu lòi đuôi sao? Chỉ cần Lý Mộng bình tĩnh một chút thì bọn họ đã có thể lừa được Hứa Mạch đi rồi!
Bất kể trong lòng Chu Tuyền oán trách Lý Mộng như thế nào thì cũng không có cách nào thay đổi tình hình trước mắt. Mà Hứa Mạch cũng không có ý định tiếp tục diễn xuất với bọn họ. Tỏ vẻ nghi ngờ đi tới gần, Hứa Mạch khẳng định nói: "Bên trong có người."
"Không có... Không có!" Chu Tuyền đổi giọng theo bản năng làm cho giọng mình trở nên rất lớn.
"Không thể nào." Nếu như lúc này còn dễ dàng mặc cho Chu Tuyền lừa bịp thì đúng là quá giả tạo rồi. Hứa Mạch trực tiếp vươn tay ra, xoay nắm cửa, chắc chắn cửa bị khóa trái không mở được thì bình tĩnh chỉ túi dụng cụ trong tay Chu Tuyền, "Cạy cửa khóa ra."
Rõ ràng Chu Tuyền chần chờ một chút nhưng vẫn lấy dụng cụ ra dưới cái nhìn soi mói của Hứa Mạch.
Lý Mộng ở trong phòng đã sợ đến mức cả người phát run, một chữ cũng không nói ra được. Rõ ràng không nên như vậy, không phải kế hoạch của cô và Chu Tuyền rất hoàn mỹ sao? Còn Chu Tuyền nữa, tại sao lại nghe lời Hứa Mạch cạy khóa, cô đang ở bên trong, nếu mở ra sẽ bị phát hiện!
"Có lẽ... Tổng giám đốc, chắc là bên trong không người." Công nhân vệ sinh không nghĩ thông. Nhưng người mua chuộc cô luôn đưa lưng về phía Hứa Mạch thì nghĩ là rất có thể vì muốn tạo ra một kinh hỉ lớn nên muốn giúp một tay. Có người ngoài như cô ra mặt làm chứng thì nói thế nào cũng càng có sức thuyết phục.
Hứa Mạch không trả lời, nhìn cũng không nhìn công nhân vệ sinh, tầm mắt luôn đặt trên ổ khóa cửa, lặng lẽ chờ Chu Tuyền mở khóa.
Làm sao Chu Tuyền lại mở khóa được, đàu tiên là cầm nhầm dụng cụ. Chờ đến khi lấy đúng dụng cụ rồi thì lại không biết nên làm thế nào. Trong lòng không ngừng mắng Lý Mộng cản đường, dienxdafnleequysdoon cũng không nhịn được giận cá chém thớt Hứa Mạch rảnh rỗi đến đây gây sự. Chỉ cần Hứa Mạch lùi ra sau hai bước thì hắn không cần cạy khóa rồi. Chỉ cần Hứa Mạch không đi tới thì cửa sẽ có thể tự động mở.
Nhưng mà dù Chu Tuyền nghĩ như thế nào thì mọi chuyện cũng không còn đường sống nữa. Hứa Mạch không có định bỏ qua cho hắn, rồi ngay cả Lâm Du cũng đứng dậy đi tới.
"Không sao chứ? Cửa còn chưa được cạy ra sao?" Đã nhận ra bóng lưng Chu Tuyền nên Lâm Du bình tĩnh đi đến gần, nghiêng đầu nhìn về phía cửa bị khóa.
Chu Tuyền đang cúi đầu không biết làm sao, đột nhiên cảm giác Lâm Du đến gần nên liền giương mắt nhìn cô theo bản năng. Trong phút chốc, bốn mắt nhìn nhau.
Hỏng bét, lộ tẩy! Chu Tuyền nhanh chóng kéo thấp cái mũ trên đầu xuống, chỉ hận mình vừa rồi quá ngu xuẩn. Tay cầm dụng cụ cũng buông lỏng, cuối cùng hít sâu một hơi, lui về phía sau hai bước, âm thầm tính toán đường thoát.
"Chu Tuyền!" Không thể không nói, Chu Tuyền quả thật quá ngu xuẩn. Hắn để lộ sơ hở lớn như vậy thì sao Lâm Du có thể làm bộ như không nhận ra được. Cô kéo tay áo Hứa Mạch một cái rồi chỉ vào Chu Tuyền hỏi.
"Chu Tuyền?" Cùng là hai chữ này nhưng giọng của Hứa Mạch lại doạ người hơn Lâm Du, "Không ngờ Chu Nhị thiếu lại luân lạc tới Hứa thị làm thợ khóa. Tôi còn đang nghĩ không biết từ lúc nào mà nhân viên Hứa thị lại có năng lực làm việc kém như vậy. Thì ra là Chu Nhị thiếu tới đây để kiếm miếng cơm."
Nếu như đã bị nhận ra thì không cần giả bộ tiếp nữa. Vứt dụng cụ trong tay xuống đất, Chu Tuyền kéo mũ trên đầu xuống, nhìn về Hứa Mạch và Lâm Du: "Đã lâu không gặp."
"Chu Nhị thiếu bắt chuyện như vậy, hiển nhiên không được thú vị lắm." Lắc đầu với Chu Tuyền một cái, Hứa Mạch cười lạnh một tiếng, thuận tay gõ cửa phòng, "Không biết ở trong này là đại nhân vật nào? Đi ra đã làm quen một chút đi?"
Ngoài dự đoán của Hứa Mạch, trong phòng không có chút động tĩnh nào. Thật lâu sau cũng không mở cửa ra.
"Chắc hẳn Chu Nhị thiếu biết chứ? Hay là mời Chu Nhị thiếu giúp đỡ gọi người ra? Nếu không tôi đành phải báo cảnh sát rồi." Hoàn toàn không cho Chu Tuyền một chút tình cảm nào, Hứa Mạch thật sự dự định báo cảnh sát tới xử lý chuyện này.
Chu Tuyền biến sắc, cắn răng nghiến lợi, nhưng lại không dám để lộ ra cảm giác bất an. Yên lặng đi tới cửa trước, ngẩng đầu gõ cửa: "Không cần trốn nữa, đi ra đi!"
Ngay cả là giọng Chu Tuyền thì vẫn không thể làm cho cửa mở ra. Điều này làm cho Chu Tuyền cũng thấy kinh ngạc.
Quay đầu thấy Hứa Mạch không có ý định dàn xếp ổn thỏa, Chu Tuyền không khỏi nắm chặt quả đấm, trực tiếp đập cửa: " Này, Lý Mộng! Mở cửa!"
Đợi thật lâu sau nhưng trong phòng vẫn không có chút âm thanh nào, hình như quyết định giằng co với người bên ngoài.
Hứa Mạch cười. Độ cong ở khóe miệng càng sâu, nụ cười trên mặt khuếch tán. Sau đó lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát. Anh không phải người mềm lòng, lương thiện, nếu Chu Tuyền và Lý Mộng chủ động dâng nhược điểm vào trong tay anh thì sao anh có thể bỏ qua được?
Không ngờ Hứa Mạch lại thật sự báo cảnh sát, Chu Tuyền không dám tin nhìn qua. Nghe giọng Hứa Mạch không giống như đang giả bộ để lừa dối thì liền chuyển hướng sang Lâm Du: "Tiểu Du, dù gì chúng ta cũng từng quen biết, cần gì phải vậy chứ?"
So với ý đồ bấu víu quan hệ của Chu Tuyền thì phản ứng của Lâm Du lạnh nhạt hơn rất nhiều: "Không phải tôi gọi điện thoại."
Nói cách khác, muốn cầu tình thì hãy cầu Hứa Mạch đúng không? Nhưng ai mà không biết với Lâm Du thì anh ta mới là vị hôn phu cũ, còn với Hứa Mạch không có chút nào giao tình nào.
Sau khi sắc mặt thay đổi liên tục thì Chu Tuyền lại quay lưng lại, nặng nề đập cửa: "Lý Mộng, rốt cuộc cô có ra hay không? Trốn ở bên trong làm gì? Không phải là muốn chờ cảnh sát tới bắt đó chứ?"
Giọng Chu Tuyền quá lớn nên Lý Mộng nghe rõ ràng. Nhưng cô lại không tin. Vào giờ phút này cô ta đang trốn dưới giường nên cảm thấy an toàn, cũng nghĩ là Chu Tuyền đang cố ý lừa cô ra ngoài. Trong lòng cô hiểu rõ hơn ai hết, nếu như bị Hứa Mạch biết chuyện hôm nay là do cô tính kế thì Hứa Mạch sẽ không bỏ qua cho cô.
Lý Mộng trốn ở bên trong không ra, Hứa Mạch cũng không nóng nảy, Lâm Du cũng không coi là chuyện lớn gì. Hai người nhìn nhau một cái, trở về ghế sô pha, lặng lẽ đợi Lý Mộng giở trò tiếp theo.
Cũng đúng lúc này công nhân vệ sinh mới bất tri bất giác nhận ra là mình đã hiểu lầm cái gì rồi. Đôi nam nữ mua chuộc cô vốn không phải bạn của tổng giám đốc sao? Trông cả người ăn mặc có tiền như vậy, chẳng lẽ lại lừa cô?
Vừa nghĩ tới mình đã dẫn sói vào nhà, công nhân vệ sinh bị dọa sợ đến mức cả người run lên, liền vội vàng xoay người chạy đến trước mặt Hứa Mạch nhận sai.
Nhưng mà có vài sai lầm không được cho phép phạm phải. Đối với sai lầm lần này của công nhân vệ sinh, phương thức xử lý của Hứa Mạch rất đơn giản: Đuổi.
Không lường được mình lại vì một khoản phí nhỏ lại giao công việc ra, công nhân vệ sinh bị dọa sợ đến mức lệ rơi đầy mặt, chỉ hận không thể quỳ xuống dập đầu xin tha thứ với Hứa Mạch.
Nhưng thái độ của Hứa Mạch rất kiên quyết, lập trường không hề rung chuyển. Cũng vì vậy mà chuyện cô ta bị đuổi đã được quyết định, không thể nào thay đổi.
Cuối cùng công nhân vệ sinh khóc sướt mướt bị quản lý đưa đi. Mà Chu Tuyền muốn đi lại không đi được, không thể không tiếp tục cố gắng đập cửa.
Cảnh sát tới rất nhanh, đứng trong văn phòng Hứa Mạch, sau khi được Hứa Mạch đồng ý thì trực tiếp phá cửa đi vào. Sau đó tìm được Lý Mộng đang nằm dưới gầm giường bịt lỗ tai cự tuyệt nói chuyện với người bên ngoài.
Lý Mộng bị Chu Tuyền kéo từ dưới giường ra ngoài. Nếu sớm ra ngoài một chút thì Chu Tuyền tin rằng mình có thể đưa Lý Mộng ra khỏi Hứa thị. Nhưng bây giờ ngay trước cảnh sát mặt thì anh có thể làm gì? Chỉ có thể ngoan ngoãn bị dẫn đi cùng với Lý Mộng thôi!
Dĩ nhiên, trước khi cảnh sát rời đi thì Hứa Mạch lên tiếng gọi hai người đi ở sau cùng lại. Rất đúng dịp, là người quen. Ban đầu người Lâm Du hỏi cũng là hai người này!
Vì vậy Hứa Mạch chỉ phòng làm việc của mình, nói là động cơ của Chu Tuyền và Lý Mộng không tốt, phiền hai vị giúp tra xét rõ ràng.
Bởi vì tấm thảm bẩn đã được thay nên cũng không phát hiện ra điều dị thường. Nhưng máy theo dõi dưới mặt bàn lại rất nhanh được bị lục soát ra. Sau đó hành động Lý Mộng bỏ thuốc trong cà phê cũng vừa vặn được quay lại, hai vị cảnh sát cũng nhanh chóng tìm được tấm thảm bẩn còn chưa kịp giặt.
Chứng cớ xác thật, không thể nào chống chế. Lý Mộng và Chu Tuyền tự đào mộ nhốt mình vào cục cục cảnh sát nên không thể được bảo lãnh ngay lập tức, thật là làm cho người câm nín.
Lúc bác cả Tần nhận được tin thì liền choáng váng tại chỗ. Làm sao có thể? Bà chỉ kêu Lý Mộng nhân cơ hội làm việc, sao Lý Mộng lại ngốc đến mức để cho Chu Tuyền xếp đặt toàn bộ quá trình, hơn nữa còn là Lý Mộng tự mình bỏ thuốc?
Lý Mộng và Chu Tuyền cũng không nghĩ tới cuối cùng bọn họ lại bị hại bởi chính máy theo dõi của mình gắn. Lúc ấy Chu Tuyền chỉ muốn mau chóng rời khỏi, để mặc Lý Mộng ở lại văn phòng Hứa Mạch từ từ hành động. Suy nghĩ ngược lại máy theo dõi bọn họ gắn là giả, quay được cái gì cũng không sao…Nhưng mà... Lý Mộng quả thực đã làm cho anh thất vọng, cuối cùng còn để cảnh sát tới, đúng là khiến anh tức giận đến đau dạ dày.
Lý Mộng càng hô to oan uổng, la hét chuyện này không liên quan đến mình, tất cả đều là người khác sai cô làm. Mà người bị Lý Mộng tố cáo vừa vặn chính là bác cả Tần.
Từ lúc sinh ra tới nay đây là lần đầu tiên bị mời đến cục cảnh sát để thẩm vấn, thiếu chút nữa bác cả Tần đã nổi dóa. Rốt cuộc kiếp trước bà ta thiếu Lý Mộng cái gì, sao kiếp này lại bị Lý Mộng gieo họa?
Dĩ nhiên bác cả Tần kiên quyết không thừa nhận chuyện này là chủ ý của bà. Cho dù có đối chấp với Lý Mộng thì bác cả Tần cũng phủ định, bà là người vô tội không biết gì.
Lý Mộng không thể nào lấy ra đoạn thu âm cuộc nói chuyện với bác cả Tần, huống chi ban đầu bác cả Tần chỉ nói với cô ba chữ "Lâm Nhất Thiến", điều này sao có thể là chứng cứ định tội được?
Vì vậy nên không những Lý Mộng không có thể đổ tội cho bác cả Tần để thoát thân mà ngược lại còn đắc tội với cái núi dựa lớn là bác cả Tần.
Nhìn sắc mặt lạnh lùng của bác cả Tần, lúc đi qua cô cũng không thèm nhìn cô một cái thì Lý Mộng mới bừng tỉnh, diễn dafnlê quysdôn hình như cô đã làm sai chuyện gì rồi? Vội vàng muốn gọi bác cả Tần lại nói xin lỗi nhưng lại phí công. Bác cả Tần bỏ đi không thèm quay đầu lại, cũng quyết định sẽ không tới thăm Lý Mộng nữa!
Lần này, ngược lại thì anh họ Tần lại rơi vào thế bối rối. Anh ta muốn cứu Lý Mộng nhưng Lý Mộng lại kéo mẹ anh vào, chuyện này thật sự không đúng. Chờ đến khi anh họ Tần dò xét hỏi xem có muốn cứu Lý Mộng hay không thì lại bị một ánh mắt lạnh của bác cả Tần quét qua và một mệnh lệnh cương quyết.
Bác cả Tần nói: Dù Lý Mộng có chết ở trong tù thì cũng không cho anh họ Tần đi thăm!
Đến đây Lý Mộng đã thành công đắc tội với hai người cuối cùng có thể làm núi dựa cho cô, không còn đường sống để trở mình rồi.
So với bác cả Tần và anh họ Tần thì phản ứng của Chu Đáo lạnh nhạt hơn nhiều. Ông ta đã từng ở trong cục cảnh sát nên cũng biết được đó chính là nơi chỉ cần có tiền là có thể tùy ý đưa người ra vào. Cân nhắc một chút rồi ông liền không nghĩ đến cục cảnh sát nữa. Ngược lại sớm muộn gì Chu Tuyền cũng sẽ được thả ra, cần gì phải lãng phí tiền và hơi sức đi đút lót? Chờ là được rồi.
Kết quả là giống với Lý Mộng, Chu Tuyền cũng bị người thăm hỏi bỏ mặc. Thứ chờ đợi anh chỉ có những đợt tra hỏi và phán quyết.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc