Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 72

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Lúc Chu Lăng tới đón Diệp Di Nhiên về thì vẫn chưa phải là tối. Nhưng đối với Hứa Mạch thì đã là rất quấy rầy rồi. Vốn dĩ anh không hề mời Chu Lăng vào cửa mà chỉ đẩy Diệp Di Nhiên ra ngoài.
Diệp Di Nhiên chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ bị anh họ ghét bỏ như vậy, bất đắc dĩ lắc đầu, dường như còn chưa tới giờ ngủ mà? Sao lại nóng lòng đuổi cô đi như vậy chứ?
Nếu như Diệp Di Nhiên thật sự mở miệng hỏi Hứa Mạch thì tất nhiên sẽ nhận được câu trả lời chắc chắn. Cũng may là cô không hỏi, nên cũng đỡ được thảm trạng bị đả kích.
Ngồi trên người Chu Lăng, Diệp Di Nhiên cực kỳ bất mãn với cuộc gặp mặt tối nay, không nhịn được tố cáo với Chu Lăng: "Anh họ thật là quá đáng, trăm phương ngàn kế nói xấu em còn không tính, dien*daffnllequysdoon còn muốn đuổi em đi, thật là khiến người ta thật tổn thương mà."
"Chủ yếu là em không nên quấn lấy Lâm Du để học nấu nướng." Chu Lăng nói đúng trọng điểm. Lần đầu Hứa Mạch biểu đạt sự bất mãn, Diệp Di Nhiên nên ngoan ngoãn nghe lời. Ai ngờ cô nhóc này không hề liếc mắt nhìn mà vẫn tiếp tục đứng trong phòng bếp nói chuyện với Lâm Du, Hứa Mạch không tức giận mới là lạ.
"Đó cũng là vì em muốn thân thiết với chị dâu một chút thôi mà! Em cảm thấy chị dâu là người rất tốt, thích chị dâu nên em mới muốn tới nhà chị dâu." Đối với lần này, Diệp Di Nhiên cũng muốn tố cáo. Cô và Lâm Du trò chuyện rất hợp, sao anh họ cứ luôn chạy đến cắt ngang chứ, còn tùy ý làm rối thêm nữa?
" Được rồi, bắt đầu từ ngày mai em tan việc xong thì cứ đến Chu thị chờ anh là được rồi." Biết nói nhiều vô ích nên Chu Lăng nói thẳng.
"Sao? Nhưng anh phải tăng ca, không phải cần tập trung sao! Em đến không quấy rầy anhư? Hơn nữa em cũng sợ chờ buồn chán..." Không phải Diệp Di Nhiên không muốn ở cùng Chu Lăng mà là biết rõ Chu Lăng có công việc phải làm còn chạy đến quấy rầy thì sẽ cho thấy cô không hiền huệ. Vì muốn giữ hình tượng người vợ tốt trong lòng Chu Lăng nên cô quyết định không đi sẽ tốt hơn.
"Vậy một mình em về nhà trước được không? Nhà Lâm Du thì không nên đến đó nữa. Bọn họ cũng có cuộc sống của mình, nếu ngày nào cũng đi quấy rầy thì sẽ không tốt." Nghe Diệp Di Nhiên nói thấy nhàm chán thì Chu Lăng cũng không ép buộc nữa mà đề nghị.
"Em không phải người ngoài, sao lại không thể đến quấy rầy chứ? Lúc trước em thường xuyên đến Nhà họ Hứa, có lúc còn ở lại chơi rất muộn, rồi ngủ luôn ở đó cũng không ai nói em không đúng! Anh họ chỉ làm mặt nặng mày nhẹ thôi, có bà xã thì không cần em gái nữa, quá đáng!" Không phải là Diệp Di Nhiên không nhìn ra Hứa Mạch không hoan nghênh cô, nếu không phải Chu Lăng nói thì cô nhất định sẽ mặt dày tiếp tục đối đầu với Hứa Mạch, nhất định phải kéo Lâm Du về phía cô.



“Em đó, nếu biết Hứa Mạch là người như vậy thì còn chọc giận cậu ta làm gì? Người nhỏ nhen như vậy sau này sẽ tìm cách khác để tính kế em." Mặc dù không nghĩ Hứa Mạch sẽ thật sự tổn thương Diệp Di Nhiên, nhưng Chu Lăng vô cùng hoài nghi Hứa Mạch sẽ thầm nghĩ đủ mọi cách để đẩy Diệp Di Nhiên đi.
"Hừ! Anh ấy dám sao? Nếu anh ấy..." Diệp Di Nhiên còn chưa nói lời độc ác xong thì đã nhận được điện thoại của mẹ Diệp.
Sau đó sắc mặt Diệp Di Nhiên càng lúc càng đen, cho đến khi cúp điện thoại thì đã đen đến mức không có cách nào gặp người khác.
"Thế nào rồi?" Thấy biểu cảm của Diệp Di Nhiên không đúng, Chu Lăng quan tâm hỏi.
"Không phải sau này mà là đã xảy ra rồi. Anh họ thật quá ghê tởm! Lại còn gọi điện thoại tìm chi viện. Anh biết mẹ vừa mới nói gì với em không? Bà ấy nói bác cả đã báo danh một lớp dạy bổ túc cho em rồi, bắt đầu từ ngày mai, em, mẹ còn có bác cả sẽ cùng nhau đi học nấu nướng!" Diệp Di Nhiên thật sự muốn phát điên rồi. Đường hoàng tính kế cô như vậy, rốt cuộc anh họ có còn xem cô là em họ hay không?
Tất nhiên là Hứa Mạch có xem cô như em họ rồi. Nếu như không coi cô là em họ thì nhất định Hứa Mạch đã sớm đuổi Diệp Di Nhiên ra khỏi nhà mình rồi. Về điểm này, Hứa Mạch che giấu rất cẩn thận, không ai có thể thấy được.
Nghe Diệp Di Nhiên nói thì Chu Lăng khẽ thở dài một hơi, không nói gì về hành động của Hứa Mạch: "Nếu quả như thật có hứng thú thì đi thử đi. Nếu như không muốn thì không cần phải đi."
"Em cũng muốn không đi! Nhưng mẹ nói, bác cả có lòng tốt, em không thể từ chối, phải ngoan ngoãn đi học. Hơn nữa ngày mai mẹ và bác cả sẽ cùng đến Diệp thị đón em tan tầm, anh cảm thấy em có thể trốn được không?" Diệp Di Nhiên khóc không ra nước mắt nhìn Chu Lăng, bụng đầy uất ức.
"Ngày mai anh sẽ nói với Lâm Du một chút." Không nỡ để Diệp Di Nhiên bị chèn ép, nhưng lại nhất định phải đối đầu với Hứa Mạch, người duy nhất Chu Lăng có thể nghĩ tới chỉ có Lâm Du.
"Ừ ừ. Anh nhất định phải giúp em tố cáo việc ác của anh họ, nói xấu anh họ trước mặt chị dâu. Tốt nhất là làm cho chị dâu ghét anh họ, nhìn xem còn dám đắc ý hay không?" Không hổ là anh em họ ruột, Diệp Di Nhiên đã bắt đầu phản kích rồi.
Nhìn Diệp Di Nhiên đầy phấn khởi, Chu Lăng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, cuối cùng gật đầu một cái: " Được, anh sẽ cố hết sức."
Lấy được lời cam kết của Chu Lăng, Diệp Di Nhiên lập tức vui vẻ. Cô không sợ anh họ đâu! Cô cũng có núi dựa để giúp đỡ mình, Hừ!
Sáng sớm ngày hôm sau, trong giờ làm việc, Diệp Di Nhiên đã gọi điện nhiều lần dặn dò Chu Lăng đi thẳng vào phòng làm việc của Lâm Du để đàm phán với cô.
Nhìn thấy Chu Lăng đến, Lâm Du nhíu mi: "Được rồi, tôi sẽ nói trước."
Người thông minh nói chuyện với người thông minh, mọi chuyện luôn rất thuận lợi đi vào chủ đề chính. Nghe Lâm Du xin lỗi anh chuyện tối hôm qua, Chu Lăng lắc đầu một cái, ngắt ngang lời Lâm Du: “Tôi tới tìm cô không phải là vì chuyện này mà là vì chuyện học nấu ăn của Di Nhiên."


"Ừ ? Anh cũng muốn để cho con bé theo tôi học sao? Nhưng tôi nấu cơm thật sự không ngon lắm, anh cũng ăn rồi." Trước mặt người một nhà, không có gì phải che dấu. Lâm Du dừng một chút, tiếp tục nói, "Nếu như hai người quả thật không ngại, vậy..."
"Không phải. Nếu như có thể, đương nhiên tôi muốn làm theo ý Di Nhiên. Dù cô ấy muốn làm cái gì, đều do cô ấy quyết định. Nhưng mà..." Lại ngắt ngang lời Lâm Du một lần nữa, biểu cảm của Chu Lăng trở nên nghiêm túc, "Có lẽ cô không biết Hứa Mạch đã gọi điện thoại tìm người chi viện. Bắt đầu từ hôm nay, sau khi tan việc Di Nhiên phải đi theo mẹ cô ấy và mẹ Hứa Mạch đến lớp học nấu ăn. Nghe nói chuyện này do mẹ Hứa Mạch nói ra, chắc hẳn Hứa Mạch không thoát không khỏi liên quan."
---- susublue ~ thichtruyen.vn ----
Lớp nấu ăn sao? Quả thật Lâm Du không biết chuyện này. Nhưng mà nếu Chu Lăng đã tìm tới cô thì dĩ nhiên cô sẽ không ngồi yên không quan tâm đến. Gật đầu một cái, sau khi Chu Lăng đi thì liền gọi điện cho Hứa Mạch.
Nhận được điện thoại của Lâm Du thì tâm trạng của Hứa Mạch vô cùng tốt. Nhưng sau khi biết được nguyên nhân Lâm Du gọi đến thì giọn của Hứa Mạch rất vô tội, "Thật sao? Còn có chuyện này sao? Anh chỉ nói với mẹ chuyện Di Nhiên muốn đi theo em học nấu ăn thôi, không ngờ vì không muốn em mệt mỏi nên mẹ lại nghĩ ra ý kiến này! Không tệ, vô cùng tốt."
Thật đúng là... Lâm Du lắc đầu một cái, trong lúc nhất thời không biết nên cười hay nên tức giận: "Dù gì Di Nhiên cũng là em họ, anh làm anh họ không chiều con bé thì thôi, soa lại chạy đi tố cáo với trưởng bối? Không thấy xấu hổ sao?"
"Anh đã rất quan tâm con bé rồi! Tối hôm qua chẳng những tự mình đi đón con bé tan việc mà còn chở đến nhà ăn cơm, cho đến khi Chu Lăng tới đón mới để con bé rời đi. Tiểu Du, hai chúng ta là người một nhà, em không thể đứng về phía Di Nhiên mà không bênh vực anh." Mặc dù Lâm Du không thấy được nhưng Hứa Mạch vẫn sưng mặt lên, nói như đang làm nũng.
Chỉ nghe giọng điệu cũng biết nhất định Hứa Mạch lại đang tỏ vẻ đáng yêu rồi. Lâm Du bất đắc dĩ cười cười: "Được rồi, biết rồi, em sẽ đứng về phía anh. Nhưng mà chuyện trưởng bối muốn đến lớp dạy nấu ăn thì anh phải nói với mẹ một tiếng, nếu như Di Nhiên không thích thì không nên ép con bé."
"Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!" Thuận lợi vượt qua cửa ải của Lâm Du, Hứa Mạch cười rất đắc ý. Sau khi cúp điện thoại liền gọi cho Tần Khả Tâm.
"Cái gì? Con nhóc Di Nhiên kia không muốn học nấu ăn, còn chạy đi tố cáo với Tiểu Du? Con xem con nhóc này cũng thật là, không thích thì cứ nói với mẹ, sao lại đi náo loạn đến chỗ của Tiểu Du chứ? Không phải là do hiểu lầm Tiểu Du không muốn dạy con bé nấu cơm nên mới nhờ mẹ đưa con bé đi chứ?" Giống như Hứa Mạch mong muốn, Tần Khả Tâm liền hiểu lầm.
"Không biết! Tiểu Du gọi điện thoại cho con bảo con nói với mẹ một câu, nếu Di Nhiên không thích học nấu ăn thì không nên ép con bé." Biết rõ Tần Khả Tâm hiểu lầm, Hứa Mạch không có ý định giải thích.
Tìm Lâm Du tố cáo, nhất định không phải là ý của Diệp Di Nhiên. Nếu Chu Lăng muốn làm chỗ dựa cho Di Nhiên thì Hứa Mạch cũng sẽ không nương tay. Muốn đối phó cái xương sườn mềm của Chu Lăng thì vẫn phải xuống tay từ Di Nhiên.
"Ai da, chuyện này không thể được. Di Nhiên cũng lớn như vậy, đã gả cho người ta rồi, luôn không biết làm cơm thì sao mà được? Chẳng lẽ còn dự định ăn ở bên ngoài cả đời? Tóm lại vẫn không có sự ấm áp như trong nhà mình." Tần Khả Tâm quyết định nhanh chóng bác bỏ lời nói của Hứa Mạch, giữ vững quyết định phải dẫn Diệp Di Nhiên đi học nấu ăn.
"Mẹ nói có đạo lý." Không chút khách sáo gật đầu một cái, Hứa Mạch khẳng định chắc chắn, "Chuyện này mẹ cứ xem đó mà làm. Có mẹ và dì ở đó, nhất định là vì muốn tốt cho Di Nhiên rồi. Di Nhiên cũng lớn như vậy rồi, sao lại không hiểu dụng tâm lương khổ(1) của hai người chứ?"
(1) Dụng tâm lương khổ: muốn tốt cho người khác mà người khác không biết
Có Hứa Mạch ủng hộ như vậy, Tần Khả Tâm càng kiên trì muốn dẫn Diệp Di Nhiên đến lớp dạy nấu ăn. Không nói hai lời liền xoay người đi tìm mẹ Diệp mật đàm chuyện này.
Vì vậy tối hôm đó, Diệp Di Nhiên vừa mới đi ra khỏi cao ốc Diệp thị thì liền thấy hai vị trưởng bối chờ ở bên ngoài nên không thể không ngoan ngoãn đi theo đến lớp học nấu ăn, gương mặt cô khổ sở không nói nên lời.
Sau khi Chu Lăng gọi điện thoại để biết chắc chắn hành tung của Diệp Di Nhiên thì mới biết Lâm Du không thể thuyết phục được.
"Chuyện này, Chu Lăng, khi nào xong anh tới đón..." Diệp Di Nhiên còn chưa nói hết thì đã bị mẹ Diệp cướp mất điện thoại.
"Chu Lăng, là mẹ. Không có việc gì đâu, không cần lo lắng cho Di Nhiên. Chút nữa mẹ và bác cả sẽ đưa Di Nhiên về nhà. Con nhóc này được nuông chiều từ bé rồi nên ngay cả đồ ăn cũng không biết làm, để cho con chịu uất ức rồi." Mẹ Diệp ra tay thì hoàn toàn không cho Diệp Di Nhiên tiếp tục âm thầm tìm sự giúp đỡ, dien;dafnlle*quys#do0n nhanh chóng ngăn cản Chu Lăng tới đón người, trực tiếp cúp điện thoại.


Sắc mặt Diệp Di Nhiên càng lúc càng đáng thương. Muốn kêu Chu Lăng tới đón cô sớm một chút, lần này thì xong rồi, chỉ đành phải đi học đàng hoàng.
" Di Nhiên, không phải mẹ nói con, nhưng con đã gả cho người ta thì phải chú ý tăng sức quyến rũ của mình lên có biết không? Không thể bởi vì đã tìm được phiếu cơm lâu dài nên không thèm quan tâm đến cái gì nữa, chỉ luôn muốn mình thoải mái như vậy được. Con xem chị dâu con đi, trong tay quản lý hai công ty, về đến nhà còn có thể làm một bàn thức ăn lớn. Tại sao anh họ con kén chọn như vậy mà cứ dính lấy chị dâu từng phút một? Cũng là bởi vì sau khi gả cho người ta sức quyến rũ của chị dâu con chẳng những không hao tổn mà ngược lại càng ngày càng mạnh mẽ." Thấy Diệp Di Nhiên không nhận ra nguy cơ trước mắt, mẹ Diệp bắt đầu hướng dẫn từng bước.
"Mẹ không hi vọng con được giống như chị dâu con, vừa là nghệ sĩ dương cầm quốc tế, vừa có thể tham gia diễn phim điện ảnh cảu đạo diễn nổi tiếng quốc tế, poster treo đầy phố. Người như vậy quá hiếm hoi, chỉ có chị dâu con mới có thể làm được. Mẹ chỉ muốn con phải cố gắng học tập như chị dâu con, làm hết sức đừng bị thua kém quá nhiều là được. Phải biết rằng Chu Lăng và chị dâu con là cộng sự, lỡ như một ngày nào đó thay lòng, thì con thử nghĩ xem, con có chút ưu thế nào không?" Không sai, mẹ Diệp đã thương lượng với Tần Khả Tâm tìm được đối sách rồi, chính là dùng Lâm Du làm mẫu người lý tưởng, khích lệ Diệp Di Nhiên phải hăng hái.
Diệp Di Nhiên thật xui xẻo. Quả thật cô kém Lâm Du. Nhưng mẹ cô cũng không cần khuếch đại lên như vậy chứ ? Nếu như Chu Lăng thật sự muốn so sánh cô với Lâm Du thì sẽ không cưới cô rồi? Không phải Chu Lăng cưới cô rồi mới quen Lâm Du ,à, trước đây họ đã làm chung một công ty rồi!
" Di Nhiên, không phải bác cả khoe khoang, nhưng đứa con dâu Tiểu Du này quả thật không tệ, không thể kén chọn, ngay cả bác làm mẹ chồng cũng không nói được nửa câu không đúng với con bé. Cũng bởi vì con bé quá tuyệt vời, bác cả muốn mỗi đứa con gái nhà chúng ta đều phải xuất sắc, để cho người ngoài không thể soi mói. Tuy là con đã gả cho Chu Lăng, không cần phải tiếp xúc với mẹ chồng, nhưng hai cái miệng nhỏ của các con cũng phải cần sống qua ngày. Bây giờ hai đứa còn trẻ lại không thích sống với trưởng bối, trong nhà cũng không có người giúp việc, nói là muốn có không gian riêng. Nhưng tự do cũng phải ăn cơm phải không ? Con đó, học thêm mấy món ăn sở trường, về nhà làm cho Chu Lăng ăn, không phải như vậy là gia tăng tình cảm sao?" Thấy Diệp Di Nhiên không nói lời nào, Tần Khả Tâm cũng tham gia vào đội ngũ thuyết phục, tận tình nói. Tuy rằng đưa Diệp Di Nhiên đến lớp học nấu nướng quả thật là do có mục đích riêng nhưng cũng thật sự vì muốn tốt cho Diệp Di Nhiên.
Được rồi, bác cả nói thì cô không dám cãi lại. Gật đầu một cái, Diệp Di Nhiên không từ chối nữa: "Con sẽ cố gắng học một ít, tranh thủ khiến cho Chu Lăng nhìn con với cặp mắt khác xưa?"
"Không sai. Chính là lòng quyết tâm như vậy." Tần Khả Tâm thở phào nhẹ nhõm, tán thưởng.
"Không hổ là mẹ và con gái, nói một chút đã thông suốt. Yên tâm, có mẹ và bác cả ở đây, nhất định sẽ dạy cho con cách nấu nướng." Mẹ Diệp vui mừng vỗ vỗ vai Diệp Di Nhiên, chí hướng phải bay cao bay xa.
Diệp Di Nhiên co rút khóe miệng, im lặng không nói gì.
Cứ như vậy, Diệp Di Nhiên bị dẫn đến con đường cố gắng học nấu nướng. Chờ đến khi Lâm Du biết chuyện này thì rất kinh ngạc nhìn về phía Hứa Mạch, Hứa Mạch lại nghiêm chỉnh nói: "Anh đã làm theo lời dặn của em rồi, đã gọi điện thoại nói với mẹ. Nhưng chắc mẹ và dì quả thực không nhìn nổi việc ngày nào Di Nhiên cũng kéo Chu Lăng đi ra ngoài ăn nên lúc này mới muốn đi bồi dưỡng con bé!"
Học nấu nướng cũng là chuyện tốt, dĩ nhiên Lâm Du sẽ không phản đối. Nhưng chuyện này có dính tới Hứa Mạch, Lâm Du nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy bên trong có vấn đề. Nhưng mà dù sao cô cũng có tư tâm, dù cảm thấy Hứa Mạch giở trò nhưng cũng không cố ý vạch trần. Cuối cùng chuyện này vẫn không được giải quyết.
"Quá đáng quá đáng, thật là quá đáng!" Ngày đó về nhà, Diệp Di Nhiên vùi trong ngực Chu Lăng, oán giận tố cáo. Mặc dù cô đã chấp nhận muốn đi học nấu nướng thật tốt, nhưng cô vẫn chắc chắn Hứa Mạch là người gieo họa cho cô.
Vỗ người Diệp Di Nhiên để trấn an, Chu Lăng suy nghĩ một chút rồi nói: "Cũng có lẽ là vậy, nhất định là Hứa Mạch đang trả thù anh."
"Hả? Tại sao anh họ lại trả thù anh? Lúc trước anh có đắc tội anh họ không?" Diệp Di Nhiên bỗng nhiên ngẩng đầu lên, không dám tin nhìn Chu Lăng, "Không thể nào? Sao lá gan anh lại lớn như vậy? Thật khiến em bội phục anh!"
"Trước kia Hứa Mạch và Lâm Du quay phim ở nước ngoài, anh tự tiện tuyên truyền cho Lâm Du, dán poster của Lâm Du đầy đường." Nói đến chuyện này, Chu Lăng lại lúng túng sờ lỗ mũi. Đứng trên lập trường công ty, dienxdaffnllequysdoon lúc ấy anh không cảm thấy có lỗi, bây giờ cũng không cho là mình sai. Nhưng thân là đàn ông, nếu như Diệp Di Nhiên bị tuyên truyền thì anh cũng sẽ ghi thù.
"Trời ạ, cuối cùng em cũng hiểu tại sao anh họ lại cố ý hãm hại em rồi. Em dám cam đoan nhất định là anh ấy giận cá chém thớt, em là người vô tội." Uất ức nhào vào trong ngực Chu Lăng, Diệp Di Nhiên bắt đầu làm nũng, "Mặc kệ mặc kệ, anh phải bồi thường cho em."
Cũng không nhất định là giận cá chém thớt! Dù sao Di Nhiên quả thật có quấy rầy đến thế giới hai người của Hứa Mạch và Lâm Du, hơn nữa vốn còn dự định quấy rầy tiếp nên bị đẩy đi là chuyện đương nhiên. Nhưng mà thấy Diệp Di Nhiên làm nũng thì Chu Lăng lại gật đầu: " Được, muốn bồi thường thế nào?"
Thứ Diệp Di Nhiên muốn được bồi thường, nói đơn giản cũng không đơn giản, nói không đơn giản thì lại thành đơn giản. Đó chính là lúc Chu Lăng không làm thêm giờ thì phải đi học nấu ăn với cô.
" Được." Chu Lăng không chút nghĩ ngợi mà đồng ý. Theo như anh biết thì trong nhà bếp, động một chút là Hứa Mạch sẽ làm rớt bể chén dĩa. Nói không chừng lần này anh có thể vượt qua Hứa Mạch thì sao? Không còn cách nào khác, đối với Chu Lăng mà nói, Hứa Mạch quả thật đã trở thành một ngọn núi lớn không thể vượt qua, dù anh cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua.
"Quá tuyệt vời!" Có Chu Lăng đi theo, Diệp Di Nhiên thật sự có thêm không ít động lực, ôm Chu Lăng hoan hô nói.
Nhìn nụ cười trên mặt Diệp Di Nhiên, Chu Lăng không nhịn được cũng cười theo. Vào lúc này, đột nhiên anh cảm thấy dù anh không học được cách nấu ăn giỏi thì cũng không phải chuyện gì to tát. Bởi vì cái anh muốn nhìn thấy là nụ cười trên mặt Diệp Di Nhiên.
Chuyện Chu Lăng đi theo đến lớp học nấu ăn đã bị Cố Nhiên cười nhạo. Theo Cố Nhiên thì đàn ông nào không thông thạo chuyện nấu nướng giống như Hứa Mạch cũng không cần phải cố gắng đi học làm gì.
"Ngu si." Ném cho Cố Nhiên hai chữ này rồi Tần Nam không khách sáo khinh bỉ nói, "Loại người như cậu sớm muộn gì cũng bị Triệu Tuyết Nhi vứt bỏ."
"Này! Sao cậu lại nguyền rủa tôi như vậy? Chửi tôi không biết, làm như cậu biết vậy?" Cố Nhiên mất hứng trợn mắt nhìn Tần Nam. Nói cái khác thì anh đều chịu được, nhưng không cho phép nói anh và Tuyết Nhi sẽ chia tay.
"Ai nói tôi không biết làm? Tôi còn được công nhận có thiên phú rất cao." Thật bất ngờ là Tần Nam lại biết nấu cơm, dien;dafn*lle#quysdo0n hơn nữa còn cố ý học bài bản nữa. Dĩ nhiên anh học vì để quay phim truyền hình về đồ ăn.
"Nấu cơm có thiên phú thì rất đáng giá kiêu ngạo sao?" Cố Nhiên bĩu môi một cái, xem thường.
"Quả thật có thể kiêu ngạo vì nó." Người nói chuyện không phải Tần Nam, mà là Lâm Du, người bị buộc ngồi nghe mấy tên đàn ông này tán dóc không biết bao nhiêu lần. Đứng ở góc độ phụ nữ, mặc dù yêu cầu chọn chồng không phải là phải biết nấu cơm nhưng như vậy sẽ mang lại cảm giác rất thân mật.
"Nghe đi, tôi lấy được sự chứng nhận đầy uy quyền." Thấy Lâm Du đứng về phía anh thì Tần Nam lại càng đắc ý. Anh ngẩng cao đầu, liếc xéo Cố Nhiên nói.
"Không thể nào?" Cố Nhiên không thể tưởng tượng nổi há to mồm nhìn Lâm Du, giọng nói bất giác cao hơn, "Chẳng lẽ Lâm Du đang ghét bỏ Hứa đại ca không biết làm cơm sao?"
Hứa Mạch vừa mới mở cửa phòng làm việc của Lâm Du ra thì liền nghe thấy Cố Nhiên hô to. Nhướn mày đứng tại chỗ, lặng lẽ đợi câu trả lời.
"Không phải." Lâm Du không phát giác ra Hứa Mạch đến, tiếp tục vùi đầu làm việc.
"Nhất định là phải!" Bởi vì quá kích động nên Cố Nhiên trực tiếp đứng lên, vỗ vào đống giấy tờ trước mặt Lâm Du, "Ô kìa, đừng cắm đầu vào công việc nữa, nói chuyện với bọn em một chút đi, không phải là chị ghét bỏ Hứa đại ca không biết làm cơm chứ? Nói thật đi, em cũng không ngờ Hứa đại ca toàn năng như vậy mà khi đụng đến phòng bếp lại biến thành một người nhỏ bé. Nói đi nói đi, đừng ngại, Lâm Du chị thừa nhận..."
Giấy tờ bị Cố Nhiên đè lên, Lâm Du không có cách nào để tiếp tục làm việc, chỉ đành phải ngẩng đầu lên. Nhìn Cố Nhiên không chớp mắt, Lâm Du tỏ vẻ nghiêm túc: "Tần Nam biết nấu cơm, tất nhiên có tư cách kiêu ngạo. Giống vậy, tôi cũng có thể nấu cơm cho Hứa Mạch, cũng lấy đó làm kiêu ngạo. Nói như vậy đã hiểu chưa?"
"Nói rất hay!" Nghe Lâm Du đỡ đòn tấn công không chút sơ hở nào, Tần Nam vỗ tay cổ động cho Lâm Du.
Không ngờ được Lâm Du nói cả buổi vẫn không thể làm Hứa Mạch bất mãn, Cố Nhiên thất vọng quay về chỗ ngồi: "Ai da, thật là không còn tinh thần."
"Xem ra Cố Nhiên rất hy vọng Tiểu Du sẽ nói vài câu oán hận với anh!" Hứa Mạch đột nhiên lên tiếng, dọa Cố Nhiên sợ đến mức mông vừa mới chạm tới ghế thì hai chân đã mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi trên đất.
Cố Nhiên đầy hoảng sợ nghiêng đầu qua, phát hiện thật sự đúng là Hứa Mạch thì xua tay lia lịa, cố gắng giải thích: "Không phải không phải, em chỉ muốn giúp Hứa đại ca thăm dò suy nghĩ của Lâm Du một chút. Nếu như Lâm Du thật sự có ý gì về chuyện này thì em lập tức tới báo cáo với Hứa đại ca..."
"Thật sao?" Đối với lời giải thích của Cố Nhiên, Hứa Mạch cũng không quá tin tưởng nên kéo dài âm điệu, nghi ngờ hỏi.
"Phải! Còn thật hơn so với vàng!" Sờ mông mình rồi bò dậy từ dưới đất, Cố Nhiên ưỡn ngực, gần như thề với Hứa Mạch.
"Mặc dù cảm thấy không đáng tin, nhưng nếu như vậy thì tha cho cậu lần này. Nếu còn có lần tới..." Hứa Mạch không nói hết lời, nhưng cũng đủ để tạo thành áp lực lớn cho Cố Nhiên.
"Không có lần tới, tuyệt đối không có." Cố Nhiên bị dọa đến phát khóc, lui về phía sau. Sao anh lại xui xẻo như vậy, chẳng qua chỉ đùa một chút để xem thử có thể nhìn thấy Lâm Du nói một câu oán hận Hứa Mạch không, ai ngờ lại bị Hứa Mạch bắt quả tang? Anh cảm thấy khoảng thời gian tiếp theo đây anh sẽ gặp phải vô số chuyện bất mãn.
Cố Nhiên đứng trước mặt Hứa Mạch giống như chuột thấy mèo, Tần Nam và Chu Lăng ngồi bên cạnh đều tỏ vẻ chế giễu. Ngay cả Lâm Du cũng không nói giúp, mặc cho Cố Nhiên bảo đảm.
Hứa Mạch cũng không thật sự tức giận, hù dọa Cố Nhiên một chút cũng không tiếp tục nữa. Liếc mắt thấy Chu Lăng cũng ở đây thì tự ý nói: "Tới tìm cậu, không ngờ cậu lại ở phòng làm việc của Tiểu Du."
"Báo cáo công việc." Giơ bảng khai báo tài vụ trong tay lên, Chu Lăng xụ mặt trả lời. Bây giờ phần lớn thời gian anh đều ở Chu thị, rất ít khi đến Thần Thiên. Mặc dù chuyển về Chu thị nhưng anh vẫn chưa từng muốn buông bỏ Thần Thiên. Chỉ có ở đây anh mới cảm thấy vui khi làm việc. Nơi này có thứ khiến anh an tâm.
"Nghĩ đến cũng đúng." Hứa Mạch gật đầu một cái, trực tiếp vào thẳng vấn đề chính, "Lâm Hồng Tín cho người gửi lời mời hợp tác với Hứa thị dưới danh nghĩa của tập đoàn lớn đứng sau lưng ông ta. Dĩ nhiên, bản thân ông ta không hề lộ diện."
"Sao? Ông ta coi chúng ta là kẻ ngu để đùa bỡn sao." Cho dù Lâm Hồng Tín giúp Chu thị kiếm một món lời lớn, Chu Lăng cũng không hề thay đổi cái nhìn về Lâm Hồng Tín. Không biết bắt đầu từ khi nào mà năng lực kinh doanh của anh bị mai mọt rồi, không còn nghiêng về phía mang lại lợi ích cho mình nữa.
" Hợp tác thành công với Chu thị, quả thật ông ta có thể mở rộng thị trường ở thành phố D. Lúc người kia tới Hứa thị đàm phán thì có nhắc tới Chu thị. Hình như là muốn dùng Chu thị làm ván cầu, thuận lợi ký được hợp đồng với Hứa thị." Hứa Mạch vừa nói vừa cười lạnh một tiếng, "Lần trước cậu làm thế nào để thám thính được tin tức xác thật, giúp tôi một chuyện được không?"
Chu Lăng vốn đang bận rộn phân tích động cơ của Lâm Hồng Tín, chợt nghe Hứa Mạch nói như thế thì nhất thời không nhịn được cười.
"Thế nào?" Nhìn nụ cười trên mặt Chu Lăng, Hứa Mạch bỗng nhiên có dự cảm bất an.
"Lần trước là nhờ phúc của Di Nhiên, cô ấy là bạn thân với thiên kim của ông chủ Lâm Hồng Tín." Chu Lăng nói thật không hề giấu giếm.
----- susublue ~ thichtruyen.vn -----
Hứa Mạch lập tức biết Chu Lăng đang cười cái gì. Thật đúng là phong thủy luân chuyển(1), không ngờ anh vừa mới đẩy Diệp Di Nhiên đi thì phải quay đầu lại đi tìm Diệp Di Nhiên giúp đỡ.
(1) Phong thủy luân chuyển: không có gì không thay đổi trong cuộc đời này.
"Chuyện này có thể tôi không giúp được gì, anh tự mình đi tìm Di Nhiên nói chuyện đi." Cho dù Chu Lăng muốn giúp cũng không được, chỉ cần vừa nhắc tới Hứa thị thì nhất định Diệp Di Nhiên sẽ chỉ đích danh Hứa Mạch đến nói chuyện với cô. Huống chi Chu Lăng cũng rất muốn xem thử coi Hứa Mạch sẽ thuyết phục Di Nhiên đồng ý chuyện này thế nào.
Hứa Mạch nhún nhún vai, quay đầu nhìn về phía Lâm Du: "Tiểu Du, giúp anh chuyện này được không?"
"Em sẽ cố hết sức, nhưng không bảo đảm sẽ thành công." Cô cũng biết Hứa Mạch bỏ không ít công lao trong chuyện bắt Di Nhiên học nấu ăn. Lâm Du bất đắc dĩ lắc đầu một cái, quả thực không ngờ Hứa Mạch lại bị đá vào tấm sắt nhanh như vậy.
Nói sao thì nói chuyện với Diệp Di Nhiên cũng rất dễ. Huống chi một chuyện khó khăn đối với người khác nhưng ở trước mặt cô thì lại là chuyện nhỏ, chỉ cần một cú điện thoại là có thể được giải quyết. Nhưng mà ai bảo Hứa Mạch tính toán kế cô trước? Mà cô thì lại cứ khăng khăng nhất định phải là Hứa Mạch đến gặp thì cô mới chịu đồng ý giúp đỡ. Cho nên cho dù Lâm Du tự mình ra mặt cô cũng không chịu thua.
Biết được Lâm Du đối chọi với Diệp Di Nhiên không được, Hứa Mạch hơi kinh ngạc. Anh còn tưởng rằng Di Nhiên sẽ không từ chối Tiểu Du, không ngờ lại đoán sai?
" Di Nhiên đã quyết tranh hơn thua với anh! Em còn chưa mở miệng thì đã bị con bé ngắt ngang, muốn anh phải chủ động đi tìm con bé. Em thấy con bé đã gọi điện thoại xác nhận chuyện này là thật hay giả rồi. Nói không chừng câu trả lời cũng đã ở trong tay con bé rồi." Lâm Du nghiêm túc phân tích cho Hứa Mạch nghe.
Hôm nay lúc Lâm Du thấy Diệp Di Nhiên, vừa mới mở miệng liền nghe thấy Diệp Di Nhiên hô to một tiếng "Dừng". Sau đó Diệp Di Nhiên liền uất ức kéo cô lại không ngừng tố cáo, không ngừng đưa ra dẫn chứng Hứa Mạch chèn ép Diệp Di Nhiên. Nói hết tất cả mọi chuyện nhỏ nhặt nhất từ trước cho đến bây giờ. Nói một câu đơn giản là: Diệp Di Nhiên tức giận, Hứa Mạch phải phụ trách dỗ dằn!
"Thật đúng là tùy hứng. Chẳng lẽ con bé thật sự cho là làm như vậy anh sẽ không thể làm gì sao?" Hứa Mạch có tính tình không dễ dàng thỏa hiệp. Chỉ có Lâm Du dùng chiêu này mới có tác dụng với anh, những người khác sợ là rất khó đạt được ý nguyện.
"Nếu không em đi mua quà rồi anh đưa cho Di Nhiên được không? Lần trước lúc đi dạo phố với Di Nhiên, Di Nhiên rất thích một đôi giày, nhưng mà lúc đó không có hàng nên Di Nhiên không thể mua được. Hôm nay em đi qua cửa tiệm đó có hỏi qua rồi, vừa đúng lúc có mã số mà Di Nhiên thích, ngày mai đang định rủ con bé đi xem một lần nữa." Biết tính khí Diệp Di Nhiên giống trẻ con, Lâm Du đề nghị.
"Không cần. Dù anh có cầm qua thì con bé cũng biết là thành ý của em, vẫn sẽ gây khó dễ với anh như thường." Hứa Mạch cười một tiếng, cầm điện thoại lên gọi về Nhà họ Hứa.
Hứa Chấn Thiên mới vừa ăn cơm nước xong, đang ngồi ở phòng khách uống trà thì liền nhận được điện thoại của Hứa Mạch.
Dở khóc dở cười nghe Hứa Mạch tường thuật ngọn nguồn sự việc xong thì Hứa Chấn Thiên lập tức vểnh mép, ném qua hai chữ: "Hồ nháo".
"Ông nội, lần này là Di Nhiên không đúng ở phía trước, không thể trách con. Con đề nghị con bé đến lớp họ nấu nướng là vì muốn dạy dỗ con bé cách làm một hiền thê lương mẫu. Bây giờ không biết cảm ơn, chờ sau này làm mẹ thì sẽ mới hiểu được dụng ý của con. Nếu không thì sao mẹ con và dì cũng đứng về phía con chứ? Ngược lại việc hợp tác của Hứa thị liên quan đến công ty, là chuyện lớn. Di Nhiên làm sai mà còn cáu kỉnh với con, ngay cả Tiểu Du đi nói cũng không có tác dụng. Con lại không thể ra mặt, không thể làm gì khác hơn là nhờ ông ra tay giúp đỡ." Dọn ra khỏi nhà ông nội, Hứa Mạch cũng không có chút chột dạ.
Thân là ông ngoại Diệp Di Nhiên, nếu ngay cả uy nghiêm này mà Hứa Chấn Thiên cũng không có thì đúng là để cho người ta chế giễu. Cho nên dù Hứa Chấn Thiên yêu thương Diệp Di Nhiên thế nào thì Hứa Mạch cũng không lo lắng ông sẽ không ra mặt.
"Thằng nhóc thúi, ngay cả ông nội cũng dám tính toán. Được rồi, chuyện này ông nội sẽ giúp con. Nhưng ông nội muốn cái gì thì chắc là con cũng biết. Không được thúc giục phía sau lưng mẹ con như vậy nữa, lão già như ta cũng không còn sống được bao nhiêu năm nữa, đang chờ ôm cháu nội đây!" Bây giờ Hứa Chấn Thiên đã không quan tâm nữa. Hứa thị rất lớn, cũng may có người nối nghiệp, ông cũng không lo lắng. Ngược lại là chuyện về cháu nội thì Hứa Chấn Thiên rất cố chấp.
Cũng có lẽ bởi vì cháu dâu là Lâm Du! Duyên phận lại không bắt đầu từ tình yêu, Hứa Chấn Thiên cũng không gượng ép được mà để thuận theo tự nhiên thì lại không yên lòng. Luôn nghĩ Hứa Mạch có thể nhanh chóng bắt được Lâm Du thì sẽ có hy vọng ôm được cháu nội, như vậy cũng không uổng phí ông nuông chiều Hứa Mạch.
"Ông nội, sao ngay cả ông cũng..." Nhờ giúp đỡ ngược lại lại bị thúc giục, Hứa Mạch cảm thấy tự chui đầu vào lưới. Nhưng mà cảm thấy như vậy cũng không xấu, " Được rồi, con biết rồi. Ông nội yên tâm, con và Tiểu Du sẽ cố gắng."
" Ừ, vậy thì tốt." Lấy được câu trả lời hài lòng, Hứa Chấn Thiên không nói thêm nữa liền cúp điện thoại.
"A a a, quá hèn hạ! Anh họ đúng là tiểu nhân! Đáng ghét, quá đáng ghét!" Lúc trước Diệp Di Nhiên không có nóng nảy như vậy. Mặc dù tính cách của cô không an tĩnh tao nhã như vẻ bề ngoài, nhưng tuyệt đối không phải là người suốt ngày thích gào thét. Nhưng gần đây lại luôn nổi điên trước mặt Chu Lăng, Diệp Di Nhiên cũng tự cảm thấy đỏ mặt.
Nhưng mà không nổi điên thì không được! Từ trước đến giờ cô kính trọng nhất là Hứa Mạch, nhưng bây giờ chỉ một việc thôi mà đã phá vỡ niềm tin của cô, sao có thể không phát điên được?
"Thế nào? Có gì từ từ nói." Chu Lăng đang ở trong thư phòng làm việc, thấy Diệp Di Nhiên thở phì phò xông vào thì biết ngay là có liên quan đến Hứa Mạch.
"Còn không phải do anh họ sao. Anh ấy muốn moi tin tức từ miệng em nên đi tìm ông ngoại giúp đỡ! Quá đáng hơn là ông ngoại lại còn giúp anh họ không giúp em, rõ ràng là khi còn bé ông ngoại hiểu rõ em nhất..." Uất ức, quá uất ức mà. Diệp Di Nhiên vừa nói vừa chạy tới trước mặt Chu Lăng tìm sự an ủi.
Chu Lăng thuận thế sờ đầu Diệp Di Nhiên một cái, nhếch khóe miệng: "Vậy em có nói với ông ngoại chuyện em bị anh họ lấn ép ở nhà của anh ta không?"
"Nói rồi. Nhưng ông ngoại nói anh họ là vì tốt cho em, muốn bồi dưỡng em làm một hiền thê lương mẫu. Chu Lăng, anh nói đi, có phải em không xứng đúng không?" Không nói chuyện này còn đỡ, nói đến chuyện này thì Diệp Di Nhiên lại càng đau lòng. Cô có chỗ nào không xứng chứ? Không phải là không biết làm cơm thôi sao. Nhưng việc gì cô cũng lấy Chu Lăng làm chủ, tuyệt đối hướng về phía Chu Lăng.
"Không có, em rất tốt." Buồn cười phát hiện Diệp Di Nhiên mềm như vỏ chăn, Chu Lăng ôm Diệp Di Nhiên vào trong ngực, dịu dàng dụ dỗ nói, "Đối với anh thì em là người xứng làm bà xã nhất. Cho nên người khác nói gì cũng không quan trọng, em chỉ cần để lời anh nói ở trong lòng là được."
"Ừ!" Nặng nề gật đầu một cái, trái tim bị tổn thương của Diệp Di Nhiên thoáng chốc được an ủi. Hừ hừ, sau này cô cũng không muốn để ý tới những lời anh họ nói nữa, tất cả đều luôn đả kích cô. Lời nói của chồng mình lúc nào cũng rất dễ nghe.
Cuối cùng Diệp Di Nhiên vẫn nói cho Hứa Mạch biết câu trả lời từ cô bạn thân của mình. Một chữ: Giả. Hai chữ cũng là Giả. Công ty bên kia không hề nhận được đề án hợp tác từ công ty chi nhánh. Nói cách khác là cho dù Hứa thị đồng ý hợp tác với Lâm Hồng Tín thì tổng công ty bên kia cũng sẽ không chi tiền, dienxxdafnllequysdoon tất cả đều do Lâm Hồng Tín tự làm chủ.
"Nhưng mà có một việc khác muốn cho mọi người biết, coi như là chuyện tốt đi! Bạn em nói, bởi vì cô ấy thám thính hai lần nên anh cô ấy vô cùng coi trọng chuyện này. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chẳng mấy chốc anh họ sẽ được bên kia liên lạc. Cách liên lạc là em cho người ta, mau cám ơn em đi." Diệp Di Nhiên vừa nói xong liền bày ra vẻ mặt hưởng thụ "Mau tới khen ngợi em đi. "
"Tiểu Du, buổi tối em muốn ăn gì?" Hoàn toàn không để ý đến Diệp Di Nhiên, Hứa Mạch quay đầu, thành thật hỏi Lâm Du.
"Hả?" Kinh ngạc liếc mắt nhìn Hứa Mạch, Lâm Du bật cười, phối hợp nói, "Đi ra ngoài ăn! Anh mời khách."
"Đi! Tiểu Du nói xem muốn ăn gì, anh trả tiền." Hứa Mạch vừa nói vừa đi lấy xe.
"Này! Mấy người thật quá đáng? Ức hiếp..." Đợi thật lâu mà vẫn không được khen ngợi, lại còn nghe thấy Hứa Mạch và Lâm Du thảo luận xem buổi tối ăn cái gì, Diệp Di Nhiên ngoác miệng ra, dậm chân hô.
" Di Nhiên, em muốn ăn cái gì? Tối nay rút khô máu anh họ em." Ngắt ngang tiếng gào thét của Diệp Di Nhiên, Lâm Du cười nói.
"Thật sao?" Diệp Di Nhiên sáng mắt lên, vẻ tức giận trên mặt lập tức biến mất hầu như không còn, đầy phấn khởi hô lên, "Em muốn ăn một bữa tiệc lớn, bữa tiệc lớn!"
Thật quá dễ dụ! Chu Lăng bất đắc dĩ lắc đầu một cái, ánh mắt nhìn Diệp Di Nhiên đầy cưng chiều.
Như vậy mới là thật lòng không phải sao? Vui vẻ thì cười, không vui thì sẽ nói ngay. Đơn giản, thẳng thắn lại chính trực, so với bọn họ thì đáng yêu hơn nhiều... Liếc mắt nhìn Chu Lăng một cái, Lâm Du kéo Diệp Di Nhiên đang hưng phấn đi ra ngoài.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc