Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 66

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Lâm Du không tiếp tục nói nữa mà trực tiếp rời khỏi quán trà.
Nhìn Lâm Du băng qua đường đi tới bên cạnh xe Hứa Mạch, nhìn Hứa Mạch tự mình xuống xe mở cửa cho Lâm Du, nhìn thấy không ít người đi đường cười giơ điện thoại lên chụp hình, chúc phúc cho hai người... Lý Mộng thất vọng mất mát, vô lực ngồi xuống ghế.
Không muốn thừa nhận mình thất bại, cũng không muốn thừa nhận nàng nhận thua, Lý Mộng cứ lẳng lặng nhìn Hứa Mạch và Lâm Du lái xe đi như vậy, đến khi biến mất trước tầm mắt cô.
Thật lâu sau, Lý Mộng gục xuống bàn, mặc cho nước mắt chảy ra. Cô nên làm gì đây? Rốt cuộc phải làm sao mới có thể cứu vãn được mối quan hện giữa cô và Hứa Mạch?
Vì đề phòng Lý Mộng chặn đường nên Chu Lăng cố gắng tan tầm trễ. Nhưng mà xe mới vừa chạy ra khỏi Thần Thiên thì anh đã vô tình liền nhìn thấy ngồi Lý Mộng ở quán trà.
Không nói hai lời, Chu Lăng liền đạp chân ga theo bản năng, xe chạy vụt qua. Dù Lý Mộng tới tìm anh hay là tìm Lâm Du thì cũng không phải hành động sáng suốt gì. Đối mặt với Lý Mộng suốt ngày bới móc chẳng những anh không nhẫn nại mà ấn tượng của Lý Mộng trong mắt anh cũng cực kỳ kém. Không thể không nói, người phụ nữ như vậy gả cho Chu Tuyền thì thích hợp hơn.
"Cô ta tìm em làm gì?" Trên đường về nhà, Hứa Mạch không để ý hỏi ý đồ của Lý Mộng, “ Lúc sáng cô ta đến Hứa thị tìm anh thì bị Hứa Hoán kêu bảo vệ đuổi đi."
"Vì muốn em biết rõ về quá khứ của anh và cô ấy." Nhắc tới Lý Mộng, Lâm Du cau mày, "Em thấy cô ấy rất thích anh. Cũng lâu như vậy rồi mà vẫn không chịu buông tay."
"Xin miễn cho kẻ bất tài." Ngay cả Lâm Du cũng công nhận cái mà Lý Mộng gọi là thích sao? Hứa Mạch không thể không nghiêm túc xử lý chuyện này, "Nếu như đổi lại là em, thấy người mình thích xảy ra tai nạn xe cộ biến thành người thực vật, thì em sẽ không chùn bước bỏ đi đúng không?"
"Về chuyện này thì quả thật cô ấy không đúng." Chẳng qua Lâm Du chỉ cảm thấy Lý Mộng có chút ý thích Hứa Mạch, không phải khẳng định Lý Mộng toàn tâm toàn ý.



"Cho nên mới nói chữ thích của cô ta không được cao cả vậy đâu. Thích như vậy cũng giống như biến anh thành những món đồ trên kệ của cửa hàng bách hóa, bất cứ lúc nào cũng có thể treo giá bán. Không thật lòng thì sẽ không được đáp lại. Huống chi ngay từ đầu anh chưa từng thích cô ta." Mặc dù rất tàn nhẫn, nhưng Hứa Mạch phải thẳng thắn, nếu như không phải người anh yêu thì dù Lý Mộng làm nhiều việc đi nữa thì anh cũng không thể đáp lại.
Nghiêm túc nghe Hứa Mạch nói xong, Lâm Du quay đầu, muốn nói gì đó nhưng lại thôi rồi nhìn Hứa Mạch một cái. Đến cuối cùng cô vẫn không nói gì.
"Muốn hỏi gì thì hỏi đi, không cần giấu trong lòng. Em khó chịu thì anh cũng lo lắng theo." Cảm thấy Lâm Du đang chần chừ, Hứa Mạch lên tiếng nói.
"Không có. Chỉ là đột nhiên nghĩ đến một vấn đề. Nhưng dù sao em cũng không muốn biết câu trả lời." Lâm Du lắc đầu một cái, nói như không nói.
Lần này Hứa Mạch lại bất đắc dĩ. Mặc dù trên mặt là nụ cười cưng chiều nhưng trong lời nói lại là sự thỏa hiệp và cầu xin tha thứ: "Tiểu Du, em có biết khơi dậy sự tò mò của người khác là không đúng không? Trong lòng có nghi vấn mà em không nói ra thì anh cũng sẽ không đoán được."
Lâm Du im lặng. Quay đầu đi chỗ khác, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thật lâu sau, mới mở miệng: "Anh nói anh không thích, cũng sẽ không thỏa hiệp. Nhưng anh lại lấy hôn nhân của mình ra để trả thù Lâm Nhất Thiến. Điều này làm cho em thấy rất kỳ quái."
"Không phải lấy hôn nhân để trả thù mà ngay từ lúc bắt đầu anh đã nhận định em là vợ của anh. Nhưng mà lúc đó mỗi lần anh gọi em như vậy thì em lập tức như chim lìa cành, hận không thể cách xa anh càng xa càng tốt. Vì không muốn kéo dài khoảng cách với em nên anh không thể không dùng chút thủ đoạn, cố ý nói dối là vì trả thù Lâm Nhất Thiến, mới muốn em đồng ý gả cho anh." Mặc dù thời gian đã qua lâu, sự thật đã sớm bị chôn vùi, nhưng Hứa Mạch chưa từng nghĩ sẽ lừa Lâm Du mãi mãi. Anh luôn chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để mở miệng nói chân tướng cho cho Lâm Du biết, không ngờ lại nói hết trong tình huống này, thẳng thắn theo tự nhiên.
Lâm Du kinh ngạc, không dám tin quay đầu nhìn Hứa Mạch đang lái xe, cô luôn cảm thấy mình nghe lầm.
"Em không có nghe lầm. Quả thật ngay từ đầu anh đã lừa em." Mặt dày gật đầu với Lâm Du một cái, trong mắt Hứa Mạch có chút lúng túng, "Dù em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, anh sẽ không có ý kiến gì. Nhưng ngoại trừ ly hôn. Về chuyện này thì dù em nói gì anh cũng sẽ không đồng ý."
"Tại sao?" Lâm Du vẫn không nghĩ ra, sao Hứa Mạch lại vì chuyện này mà lừa cô? Không phải là chuyện gì khác mà là kết hôn đó! Chuyện cả đời thì sao anh lại có thể tùy tiện quyết định như vậy?
"Bởi vì có một cô gái nào đó động một chút là lại lải nhải những câu chuyện không khó tin trong quá khứ bên tai anh!" Hứa Mạch không nhìn vào ánh mắt của Lâm Du mà nhìn thẳng về phía trước, sắc mặt nghiêm túc, "Thật ra thì con người của anh tâm địa sắt đá. Sống chung lâu như vậy, Tiểu Du cũng có thể nhìn ra, anh vốn không phải ôn hòa như vẻ bề ngoài. Ngược lại, có thù thì anh sẽ báo. Đối với Lâm Nhất Thiến, đối với Nhà họ Lâm, đối với Lý Mộng... Thật ra trời sinh anh đã có không có cảm giác đồng tình với ai."
Lâm Du không trả lời, mà nhìn khuôn mặt Hứa Mạch rồi chờ anh tiếp tục nói.
"Khi nghe em nói về quá khứ, thật ra thì ngay từ đầu anh cũng không để ý, chỉ cảm thấy em đang ngồi kể chuyện xưa với anh thôi. Nhưng Tiểu Du lại không phát hiện, có lúc lời của em có chút điên đảo, câu chuyện em kể lại vượt ngoài sức tưởng tượng, mới đầu anh còn tưởng em tự suy nghĩ bịa đặt một câu chuyện không đâu vào đâu. Nhưng sau đó anh dần dần phát hiện những gì em nói đều là sự thật." Nghĩ lại tâm trạng của mình lúc đó, ngay cả Hứa Mạch cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Nhưng Hứa Mạch có thể chắc chắn nếu như Lâm Du suy luận không logic thì cô không thể nào đề cập rõ ràng rạch mạch về thân thế của bản thân như thế, còn liên tục nhắc đến người chung phòng bệnh lúc ở bệnh viện tâm thần nữa, Nhà họ Lâm, Nhà họ Chu, thậm chí cả bí mật của Nhà họ Triệu. Sâu hơn nữa là ngay cả chuyện của Nhà họ Hứa cô cũng có thể nói ra cái một. Nói Lâm Du tự bịa chuyện để kể thì chẳng thà nói tin tức mà Lâm Du có được lớn đến mức khiến Hứa Mạch cũng phải trố mắt nghẹn họng.
"Điều khiến anh ngạc nhiên tất nhiên vẫn là việc ngày nào Tiểu Du cũng âm thầm đút nước cho anh. Lúc trước anh đã từng nói với Tiểu Du chưa? Nước suối đó quả thật rất có công hiệu, dù người khác có tin hay không thì quả thật anh đã bị nó kích thích. Tiểu Du nhắm mắt lại là có thể nghe được âm thanh bên cạnh, làm lòng bàn tay mình đau là có thể khiến nước suối chảy ra... Những thứ này đều là sự thật. Cho dù chưa bao giờ nghe tới nhưng lại thật sự tồn tại trên đời." Lâm Du an tĩnh lắng nghe, cho Hứa Mạch có không gian thoải mái, lúc kể chuyện cũng nói nhiều hơn.


"Sau khi xác định Tiểu Du đều nói sự thật thì việc này có ý nghĩa rất lớn với anh. Lúc ấy anh đã âm thầm quyết định, nếu như ta có thể tỉnh lại thì nhất định phải giúp Tiểu Du giữ bí mật mọi chuyện, bảo đảm Tiểu Du không bị đến bất kỳ tổn thương gì. Giống như việc đột nhiên đưa Tiểu Du vào phạm vi quan sát của anh, muốn đặt Tiểu Du trong túi để trông coi cho tốt, ngăn chặn những đau khổ mà Tiểu Du đã từng trải qua." Nói tới đây, trên mặt Hứa Mạch có chút lúng túng, không tự chủ được đỏ mặt.
Mở rộng cửa lòng như vậy là chuyện chưa từng có với Hứa Mạch. Nói những lời trước nay chưa từng nói, vào giờ phút này anh chỉ cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng, e sợ khiến Lâm Du tức giận, cũng lo lắng Lâm Du sẽ tạt một gáo nước lạnh vào người anh."Cho nên vừa tỉnh lại anh đã gọi em là vợ, thấy em phòng bị với anh thì lập tức thay đổi kế hoạch, nói là muốn hợp tác với em?" Cẩn thận nghe Hứa Mạch nói xong, Lâm Du không hề hoài nghi mà đưa ra kết luận.
" Ừ. So với anh, có vẻ Tiểu Du để ý Nhà họ Lâm hơn. Ra tay trước thì sẽ chiếm được lợi thế, anh không tiếc chút thủ đoạn để lừa gạt Tiểu Du vào tay mình." Muốn thẳng thắn thật không dễ dàng. Nhưng mà Hứa Mạch lại không cảm thấy khó chịu, chỉ sợ chọc Lâm Du không vui.
"Không tính là lừa gạt." Khác với dự đoán của Hứa Mạch, Lâm Du hoàn toàn chấp nhận chuyện này, cô mạnh mẽ đến mức khiến Hứa Mạch hơi luống cuống, "Những điều anh hứa với em đều làm được. Trả thù Nhà họ Lâm, lấy lại được Bác Dương, nếu như không có anh giúp thì không thể nào thuận lợi như vậy."
"Tiểu Du không tức giận sao?" Bởi vì đã hoàn toàn mở lòng, Hứa Mạch trực tiếp hỏi sự lo âu ở đáy lòng.
"Tại sao phải tức giận? Anh không có hại em đúng không? Ban đầu em gả vào Nhà họ Hứa thay Lâm Nhất Thiến, hứa hẹn điều kiện cả đời với ông nội Hứa. Thật ra lúc đó mới là lúc em kiệt sức nhất. Mục đích em vào Nhà họ Hứa cũng không đơn giản, mà là là muốn tìm một núi dựa to lớn. Nhưng so với một Hứa đại thiếu gia như anh thì cả đời của em có giá trị gì chứ? Ngay cả chính em cũng hơi chột dạ." Đối với Hứa Mạch, Lâm Du cũng thấy kinh ngạc. Mà cô cũng muốn thẳng thắn.
"Rất may là ông nội Hứa không làm khó em, lại còn để em ở lại. Mặc dù em biết ông nội muốn mượn tay em để đả kích Nhà họ Lâm nhưng em cũng biết rõ là nếu như Nhà họ Hứa muốn đối phó Nhà họ Lâm thì vốn không cần nhờ ai giúp. Chờ đến khi anh tỉnh lại thì mọi chuyện đã khác rồi. Thái độ của Nhà họ Hứa đối với em, anh đối xử tốt với em sẽ không ai hiểu rõ hơn em. Nói đúng hơn thì em phải biết ơn Nhà họ Hứa, biết ơn anh mới đúng. Cho nên những chuyện anh làm không tính là lừa gạt, chỉ là vì muốn giúp em báo thù thôi." Dù người khác thấy thế nào thì đối với Lâm Du hành động lúc đầu của Hứa Mạch đều không sai. Ngược lại cô rất cảm kích Hứa Mạch vì lúc đó đã có lòng giúp cô.
"Tiểu Du, em khinh địch như vậy sao, tha thứ cho anh như vậy thì kêu anh nói xin lỗi với em thế nào đây? Anh còn muốn mượn cớ bồi thường để cả đời không phải ly hôn với em đấy!" Xe đến trước cửa nhà, Hứa Mạch tắt máy, cười khổ gục trên tay lái, đến cuối cùng vẫn không tìm được lý do để khiến Lâm Du ở lại bên cạnh anh rồi.
"Tại sao phải kiếm cớ?" Hứa Mạch khổ não, Lâm Du lại thấy khó hiểu, “Điều khiện mà em đồng ý với ông nội Hứa chính là..."
"Sao Tiểu Du vẫn không hiểu vậy?" Hứa Mạch ngắt lời Lâm Du, không sợ tức nước vỡ bờ, trực tiếp hô lên, "Ý của anh là, anh thích em, yêu em, vì không muốn em rời khỏi anh nên vẫn luôn tìm trăm phương ngàn kế để em quen với sự hiện diện của anh rồi từ từ yêu anh. Chứ không phải vì Tiểu Du đã đồng ý với ông nội nên mới tha thứ cho anh, hình như Tiểu Du vốn không hề quan tâm anh thích em hay không mà chỉ luôn muốn thực hiện cam kết với ông nội thôi."
Lâm Du ngơ ngẩn, kinh ngạc nhìn Hứa Mạch, khuôn mặt nghi ngờ khó hiểu.
"Cứ coi như anh chưa nói gì đi. Bây giờ đầu óc anh bị úng nước nên có chút hồ đồ. Chờ anh về nhà ngủ một giấc, ngày mai sẽ là một khởi đầu mới. Tiểu Du hãy quên anh vừa mới tỏ tình đi, tạm thời không nghe thấy gì thì tốt hơn." Thấy Lâm Du nhìn soi mói, Hứa Mạch chạy trối chết.
Nhìn Hứa Mạch có chút chật vật xuống xe, Lâm Du há hốc mồm, muốn nói cái gì đó nhưng lại không nói ra được.
Nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa nhà, bất chấp Lâm Du đang ở sau lưng, Hứa Mạch trở về phòng mình trước, cảm thấy hối tiếc không thôi. Anh không nên nóng lòng như vậy, biết rõ đối mặt với Tiểu Du phải có kiên nhẫn, chỉ cần chờ thêm chút nữa thì có thể Tiểu Du sẽ đồng ý bầu bạn với anh. Nhưng vừa rồi đích thân anh đã phá vỡ sự ăn ý thăng bằng mà vất vả lắm anh mới tạo dựng được.
Cho tới bây giờ anh không phải là người nóng nảy như vậy, sao lại có thể tùy tiện nói hết mọi kế hoạch ra thế chứ? Quả nhiên, vừa gặp Tiểu Du thì liền rối loạn. Bây giờ nhớ lại tình huống trong xe vừa rồi thì trong đầu Hứa Mạch chỉ toàn vẻ mặt kinh ngạc của Tiểu Du, càng nghĩ càng thấy ảm đạm.
Lúc Lâm Du đi vào trong nhà, không thấy Hứa Mạch trong phòng khách. Liếc nhìn phòng bếp và phòng vệ sinh, chắc chắn Hứa Mạch đang ở phòng của anh, không chút nghĩ ngợi liền đi qua đó.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Hứa Mạch cảm thấy tim đập rộn lên một cách khó hiểu. Nhưng mà người đang đứng ở ngoài là Tiểu Du nên anh không thể không để ý tới.
Đúng vậy, tuy thấy lúng túng nhưng Hứa Mạch vẫn lên tiếng: "Tiểu Du, anh buồn ngủ, ngủ trước đây. Em cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, không cần suy nghĩ lung tung, cũng không cần để những lời nói lúc nãy ở trong lòng."
Thấy Hứa Mạch không có ý mở cửa, Lâm Du cúi đầu xuống, nghiêm túc nghĩ ngợi một lát rồi thấp giọng nói: "Em chỉ muốn nói với anh không phải em không quan tâm đến anh có thích em hay không, cũng không phải chỉ muốn thực hiện lời hứa với ông nội. Có lẽ lúc đầu đúng là vậy nhưng bây giờ thì không phải. Nếu không thì em cũng sẽ không chạy đến Hứa thị tìm anh chỉ vì lúc tan tầm không nhìn thấy bóng dáng anh đâu. Cũng sẽ không tức giận vì Lý Mộng liên tục tìm tới cửa khiêu khích. Nếu như anh thật lòng nói thích em thì em sẽ cố gắng đáp lại tình yêu của anh..."
Lâm Du còn chưa nói xong chữ "tình yêu" thì cửa phòng Hứa Mạch đột nhiên bị mở ra. Sau một phút, không hề được báo trước, Lâm Du đã bị ôm vào một trong lồng ngực ấm áp.


"Tiểu Du không cần cố gắng đáp lại, chỉ cần ngoan ngoãn đứng ở nơi anh có thể nhìn thấy, sau đó đón nhận tình yêu của anh là được rồi." Hứa Mạch chưa bao giờ nghĩ là có thể lấy được đáp án của Lâm Du nhanh như vậy.
Lâu như vậy sớm chiều sống chung, Hứa Mạch so với ai khác đều biết, bởi vì đã từng tổn thương, Lâm Du tâm tư chưa từng lần nữa thả trong tình yêu mặt. Hắn không nghĩ miễn cưỡng Lâm Du, cũng không muốn Lâm Du cảm thấy làm khó. Chỉ cần Lâm Du không cự tuyệt hắn thích, với hắn mà nói đã đầy đủ.
Nếu như con đường tình yêu của hai người phải đi một trăm bước thì Lâm Du chỉ cần hơi dịch chuyển về phía trước một bước nhỏ là được, chín mươi chín bước còn lại Hứa Mạch sẽ đi hết. Đây chính là cách mà Hứa Mạch yêu Lâm Du.
Bị Hứa Mạch ôm vào trong ngực, Lâm Du không hề giãy giụa, hơi do dự một chút rồi vươn hai tay ra ôm lấy eo Hứa Mạch. Rất nhiều lời muốn nói, nhưng cô không nói ra được, cũng không muốn nói. Nhưng cô sẽ cố gắng dùng hành động để chứng minh. Nếu như đây là thứ mà Hứa Mạch hy vọng.
Môi trường xung quanh Lâm Du và Hứa Mạch thay đổi. Lúc ban đầu Cố Nhiên vô tình gặp Hứa Mạch đang đưa Lâm Du đi làm ở dưới lầu Thần Thiên. Tiếp theo đó khi anh đến phòng làm việc Lâm Du để báo cáo công việc, tình cờ nghe thấy Lâm Du kêu Hứa Mạch gọi điện thoại cho Chu Lăng. Cuối cùng khi tan tầm thì lại Tần Nam lại luôn đến Thần Thiên.
"Ai có thể nói cho em biết, trong lúc em không có ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà em không biết không?" Ngay trước mặt Lâm Du, Tần Nam không ngừng liếc nhìn Cố Nhiên. Không thể trông cậy vào Chu Lăng, chắc chắn anh ta sẽ không mở miệng. Nhưng Cố Nhiên lanh mồm lanh miệng như vậy hẳn là không thể giấu được mới đúng.
Quả thật Cố Nhiên không giấu được, nhưng anh cũng không mơ hồ: "Nói đúng. Rốt cục là chuyện gì xảy ra? Tôi tận mắt thấy trước khi Lâm Du xuống xe thì có thấy gò má của anh Hứa. Ai có thể mau tới thông não cho tôi không, nói cho tôi biết là sự thật hay là ảo giác? Có phải sáng sớm tôi chưa tỉnh ngủ cho nên mới hoa mắt không?"
"Không phải ảo giác. Tôi có nghe thấy Lâm Du gọi điện thoại cho Hứa Mạch, giọng ngọt ngào tuyệt đối không giống người ngày thường chúng ta gặp. Nếu như tôi không đoán sai thì hai người này đã thổ lộ rồi. Hoặc có lẽ là biểu cảm đơn phương. Nhìn cảnh tượng này thì chắc là Hứa Mạch không chịu được nữa nên đã ra tay rồi." Ngoài sự dự đoán của Tần Nam, chẳng những Chu Lăng mở miệng, hơn nữa còn kín đáo chấm điểm.
Trước mặt có ba vị đại soái ca đang ngồi đó, mỗi người đều thuộc cấp bậc nam thần khiến cho người ta chảy nước miếng, ba người này tụ họp lại cùng nhau bàn luận chuyện tình cảm của cô và Hứa Mạch hết lần này tới lần khác. Trường hợp như vậy thật khiến Lâm Du không biết nói gì. Dứt khoát không để ý tới ba người bọn họ nữa, mặc kệ bọn họ muốn đoán thế nào cũng được.
Bởi vì Lâm Du không thừa nhận nên Cố Nhiên và Tần Nam quyết định sau khi tan việc sẽ đi tìm Hứa Mạch. Ngoài miệng thì Chu Lăng nói không tham dự, nhưng lại dùng hành động thực tế chứng minh rằng hắn có lòng hiếu kỳ với chuyện này.
Vì vậy sau khi Thiên Hạ tan tầm, Hứa Mạch tới đón Lâm Du theo thường lệ thì bị bao vây chặn đánh.
So với chiến thuật chờ người của Lý Mộng, ba người Cố Nhiên cao minh hơn rất nhiều. Một người trực tiếp cướp vị trí ghế phụ lái của Lâm Du, hai người còn lại thì một trái một phải ngồi vào hàng ghế sau rồi cũng chặn hai bên cửa xe lại.
Cũng vì vậy mà Lâm Du đi chậm hai bước không có cách nào lên xe.
"Mấy người náo loạn cái gì?" Liếc mắt nhìn Tần Nam ngồi ở ghế phụ lái, nụ cười trên mặt Hứa Mạch thật sự rất chói mắt, "Nhất định phải tiếp tục chơi thế này sao?"
"Anh họ..." Tần Nam nhếch môi, cười hắc hắc, nụ cười vô cùng nịnh hót, "Chúng ta chỉ có chút hiếu kỳ, rốt cuộc giữa anh và chị dâu đã xảy ra chuyện gì?"
"Mấy người cảm thấy đã xảy ra chuyện gì?" Tâm trạng hôm nay của Hứa Mạch quả thật rất tốt, nhưng vẫn không vượt qua được sự tức giận khi phải trơ mắt nhìn Lâm Du bị ngăn ở ngoài xe. Ba người Tần Nam đúng là cáo già, nhưng để xem bọn họ có thể an toàn thoát khỏi nguy hiểm được hay không.
"Đương nhiên là chuyện tốt. Anh họ, bọn em đã nhất trí khiến chị dâu thay đổi thái độ với anh, không biết anh họ thấy thế nào?" Tần Nam không nhận ra được nguy hiểm sắp đến gần, cười mờ ám chớp mắt nói.
"Hình như chuyện này không liên quan đến cậu." Hứa Mạch không có thói quen khoang, dù thái độ của Lâm Du đối với anh có thay đổi hay không thì chỉ cần bản thân anh biết là được, không cần người khác giúp giám định.
"Anh họ, không nên tuyệt tình như vậy! Sao lại không liên quan? Nhất định là có liên quan. Em là em họ của anh, Lâm Du là của chị dâu của em!" Cuối cùng cũng nghe ra ý gì đó khác thường trong lời nói của Hứa Mạch, Tần Nam bất tri bất giác nhích người đến gần cửa xe một chút, tay phải nắm lấy cánh cửa, bất cứ lúc nào cũng có thể mở cửa nhảy ra ngoài.
Cố Nhiên ngồi ở hàng ghế sau cũng gật đầu một cái, nhỏ giọng nhân cơ hội nói: "Đúng vậy đúng vậy, Hứa đại ca nói cho mọi người nghe một chút đi! Chúng ta cũng không phải người ngoài, cũng rất để ý chuyện của anh và Lâm Du. Anh xem, ngay cả Chu Lăng cũng lên xe."
Cố Nhiên tuyệt đối không cố ý kéo Chu Lăng ra, anh chỉ muốn nói rõ là bọn họ quả thật rất tò mò chuyện của Hứa Mạch và Lâm Du. Dĩ nhiên, có thêm Chu Lăng thì lời anh nói càng có sức thuyết phục.
"Thật ra thì tôi chỉ tới tham gia náo nhiệt thôi, cũng không có lòng hiếu kỳ quá lớn. Nếu như anh muốn nói thì tôi sẽ nghe. Còn nếu anh không muốn nói thì tôi sẽ lập tức xuống xe." So sánh với bọn họ thì Chu Lăng có mắt nhìn hơn. Không đợi Hứa Mạch mở miệng anh đã mở cửa xe ra, duỗi một chân ra ngoài.
"Xuống xe đi!" Cũng biết ba người này không thể lấy được gì từ Hứa Mạch, Lâm Du kiên nhẫn đứng một bên nói với Chu Lăng.
“Tôi cũng đang có ý này." Cười với Lâm Du một tiếng, giọng của Chu Lăng có chút suy yếu, lưu loát xuống xe.
"Chu Lăng, không nên mất nghĩa khí như vậy?" Bởi vì Chu Lăng xuống xe nên Tần Nam biến sắc, kêu to lên rồi đuổi theo, cuống quít chạy ra khỏi ghế phụ lái.
"Này này, hai người..." Cố Nhiên không nhanh mắt bằng Tần Nam và Chu Lăng, một lúc lâu sau anh mới phản ứng lại, mở cửa sổ xe gọi ra bên ngoài.
"Còn kêu cái gì mà kêu? Cậu bị ngu sao? Mau xuống xe đi!" Tần Nam cũng thật sự hết ý kiến với Cố Nhiên. Nếu không phải có gia đình che chở, nếu không phải có Lâm Du và Chu Lăng giúp, Tần Nam cũng rất nghi ngờ rốt cuộc Cố Nhiên làm thế nào mới ngồi vào vị trí Phó tổng của Thần Thiên được.
"Hả? Này này, vậy hai người chờ tôi một chút..." Được Tần Nam nhắc nhở, lúc này Cố Nhiên mới nhớ tới hắn còn ở trên xe, vì vậy mới không yên lòng dặn dò. Hắn không muốn một mình đối mặt với Hứa Mạch và Lâm Du, sẽ bị họ hù chết mất.
"Haiz, đúng là ngu như heo." Tần Nam lắc đầu một cái, dứt khoát tiến lên hai bước, giúp Cố Nhiên mở cửa xe, kéo anh ra.
Cùng lúc đó, Chu Lăng thuận tay giúp Lâm Du mở cửa xe ở ghế phụ lái, rồi mời cô vào.
Ba người này... Cướp xe trước cũng là bọn họ, nóng lòng xuống xe cũng là bọn họ. Thân là bạn bè, Lâm Du thật sự không biết nên nói gì mới đúng.
"Chị dâu nhanh lên xe, nhanh lên nhanh lên, đừng để cho anh họ đợi lâu." Thấy Lâm Du đứng bất động, Tần Nam nhanh chóng đẩy Lâm Du lên xe, vội vàng vẫy tay với Hứa Mạch, "Bái bai anh họ, hẹn gặp lại anh."
"Ngày mai tôi sẽ chủ động tới Thần Thiên để gặp mấy người." Hứa Mạch bỏ lại một câu như vậy rồi thuần thục lái xe rời khỏi cao ốc Thần Thiên.
Bởi vì ba người Cố Nhiên náo loạn như vậy nên bầu không khí giữa Lâm Du cùng Hứa Mạch bỗng nhiên tự nhiên hơn. Thì ra mối quan hiện giữa bọn họ được nhiều người quan tâm như vậy, bây giờ trở thành như vậy chắc cũng khiến tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm!
"Buổi tối muốn ăn gì?" Tâm trạng anh vẫn vui vẻ, Hứa Mạch hỏi thẳng.
"Muốn nhìn anh xuống bếp." Nói đến tài nấu nướng của Hứa Mạch, từ đầu đến cuối Lâm Du đều cảm thấy nghi ngờ. Với khả năng của Hứa Mạch mà lại không thể nấu được một món ăn ra hồn sao? Nói giỡn sao?
"Được, chỉ cần em dám ăn." Hứa Mạch không thể không phủ nhận gật đầu, nói xong lại tự mình nói ngược lại một câu, "Nhưng cũng sẽ không để cho em ăn. Anh sẽ không nỡ."
Hứa Mạch thật sự lo lắng Lâm Du ăn đồ ăn anh làm xong thì bụng sẽ không thoải mái, dù sao ngay cả chính anh cũng không tự tin với tài nấu nướng của mình. Anh có thể bảo đảm ăn không chết người nhưng lại không thể chắc chắn ăn xong sẽ không tiêu chảy.
"Em sẽ đứng bên cạnh xem.” Biết Hứa Mạch có ý gì, Lâm Du nhếch khóe miệng, giơ tay phải lên, "Mặc dù tài nấu nướng của em cũng không quá tốt, nhưng anh cũng biết em có pháp bảo."
" Ừ. Có nó thì quả thật rất yên tâm." Vết sẹo ở lòng bàn tay phải của Lâm Du luôn ở đó, Hứa Mạch không biết lúc nào nó sẽ biến mất. Nhưng dù có biến mất thì cũng không sao. Tiểu Du chính là Tiểu Du, cho tới bây giờ cái anh thích không phải là nước trong tay của cô.
"Vậy còn không nhanh tay nhanh chân lên để làm." Ở với Hứa Mạch lâu như vậy, Lâm Du chưa từng thật sự anh đồ ăn Hứa Mạch tự mình làm. Mỗi lần Hứa Mạch vào phòng bếp đều có tai nạn xảy ra, mà Lâm Du cũng trùng hợp đi qua để giúp anh.
" Được." Có Tiểu Du ở đây, Hứa Mạch cũng không ngại vào bếp. Mặc dù mỗi lần làm được một nửa thì Tiểu Du đều sẽ làm giúp, nhưng Tiểu Du đúng là bùa hộ mạng của anh. Cho dù đốt phòng bếp thì cũng không cần phải lo lắng.
Nhưng sự thật lại một lần nữa chứng minh, dù có Lâm Du ở bên cạnh nhìn chằm chằm, Hứa Mạch vẫn là sát thủ phòng bếp. Sau nhiều lần gặp trắc trở thì vất vả lắm mới làm được một mâm thức ăn nhưng Hứa Mạch lại bị Lâm Du quả quyết đẩy ra khỏi phòng bếp. Không phải ghét bỏ Hứa Mạch vụng về mà là thật sự quá đói không chịu nổi nữa. Tiếp tục để cho Hứa Mạch giày vò, sợ là đến sáng mai cũng không ăn được cơm chiều.
"Tiểu Du, em thuận tay lấy cho anh ly nước ao nữa." Giao phòng bếp cho Lâm Du xong, Hứa Mạch không chút khách sáo yêu cầu.
Bây giờ mỗi lần Lâm Du lấy nước ao đều đi vào không gian để lấy. Vì có Hứa Mạch canh chừng nên dù có đột nhiên biến mất trong phòng cũng không sợ. Lần này cũng không ngoại lệ, trực tiếp cầm ly nước đi vào không gian. Chỉ chốc lát sau, lại xuất hiện trước mặt Hứa Mạch, hơn phân nửa ly nước trống không đã được đổ đầy nước ao.
"Được rồi, đưa cái này cho anh. Tiểu Du, em tiếp tục xào thức ăn đi, anh ra ngoài phòng ăn chờ em, bảo đảm không tới làm loạn." Lại một lần nữa lộ rõ biểu hiện phá hoại, nhìn một đống mảnh sứ và chậu rửa trong thùng rác, Hứa Mạch nghiêm túc suy nghĩ rồi vẫn quyết định cách xa phòng bếp.
" Ừ. Để em làm là được rồi." Đồ ăn cho hai người không cần chuẩn bị quá nhiều. Đồ ăn Hứa Mạch làm đã được bưng lên bàn, canh hôm qua còn dư lại chỉ cần hâm lên là được, bây giờ Lâm Du chỉ cần xào một đĩa thức ăn thôi là đủ rồi.
" Được." Hai tay đưa nước ao cho Hứa Mạch rồi đi về phía phòng ăn.
Chờ đến khi Lâm Du xào xong thức ăn bưng ra thì nước ao trong ly đã hết. Cô chỉ nghĩ là Hứa Mạch đã uống cạn, Lâm Du cũng không để ý, xoay người lại múc canh đã hâm ra.
"Tiểu Du, nếm thử một chút." Hiếm khi Hứa Mạch chủ động đề cử đồ ăn anh tự làm, hơn nữa còn cực kỳ tự tin.
"Anh thử rồi sao?" Thái độ của Hứa Mạch có chút không đúng, Lâm Du nhớ lại mùi vị lúc trước anh làm theo bản năng.
" Ừ." Hứa Mạch cười gật đầu một cái, ngược lại cũng không chối, chỉ tiếp tục thúc giục, "Ăn một miếng xem thử."
Lâm Du không nói nữa, trực tiếp gắp thức ăn của Hứa Mạch, không hề do dự bỏ vào trong miệng.
Đối với hành động của Lâm Du, Hứa Mạch rất hài lòng, mong đợi chờ phản ứng của Lâm Du.
"Sao?" Lâm Du kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hứa Mạch. Làm sao có thể? Sao thức ăn của Hứa Mạch lại ngon như vậy. Là ngoài ý muốn sao? Hay chỉ là trùng hợp?
"Như thế nào? Mùi vị không tệ chứ? Anh cũng cảm thấy rất ngon, đúng là nằm ngoài dự liệu của anh." Hứa Mạch gật đầu, cố ý thần bí chỉ vào mâm thức ăn kia, "Có bí quyết nha, có muốn biết không."
Bí quyết sao? Nhìn theo hướng đũa của Hứa Mạch về phía mâm thức ăn kia, Lâm Du ngẩn người. Một lát sau nhìn thấy nước canh trong mâm bỗng nhiên nhiều thêm không ít, trừng mắt nhìn: "Là cái này?"
"Không hổ là Tiểu Du, đoán một lần đã đúng." Không có chút ngượng ngùng, Hứa Mạch nói tiếp, "Anh đổ nước ao vào, không ngờ mùi vị lại ngoài dự định."
Thật sự là do công hiệu của nước ao! Lâm Du bật cười. Xem ra sau này mỗi ngày đều có thể để cho Hứa Mạch nấu cơm, mùi vị không ngon thì có thể dùng nước ao để làm gia vị! Nhưng mà có lẽ nên chuẩn bị thêm một ít chén bát và mâm để trong phòng bếp để đề phòng bất cứ tình huống nào xảy ra.
Thích ý ăn xong bữa ăn tối, Hứa Mạch nhận được điện thoại của Tần Khả Tâm, hỏi xem đã chuẩn bị sinh nhật cho Hứa Chấn Thiên tới đâu rồi.
"Giao cho con và Tiểu Du đi!" Lúc trước đều là Tần Khả Tâm lo liệu bữa tiệc nhưng lần này là do một tay Hứa Mạch đảm nhiệm.
"Con và Tiểu Du sao? Đây là lần đầu tiên các con làm, có khi nào không được chu toàn không? Lần này là đại thọ của ông nội, không thể làm qua loa được." Nếu là sinh nhật bình thường thì Tần Khả Tâm không ngại đưa cho Lâm Du làm lấy kinh nghiệm nhưng lần này thì khác, Tần Khả Tâm có chút lo lắng.
"Có chỗ nào không biết thì bất cứ lúc nào cũng có thể hỏi mẹ. Không có chuyện gì mà mẹ không giúp được Tiểu Du." Đây là bữa tiệc sinh nhật lớn đầu tiên của Hứa Chấn Thiên sau khi Lâm Du gả vào Nhà họ Hứa, Hứa Mạch muốn tự tay chuẩn bị. Về phần có thêm Lâm Du, chẳng qua là anh muốn người nhà họ Hứa gia luôn có thiện cảm với Lâm Du.
"Được rồi, vậy hai đứa thương lượng đi, sau đó mẹ sẽ đưa danh sách khách mời cho các con, rồi sẽ để các con tự phát thiệp mời." Nếu Hứa Mạch nói muốn phụ trách thì Tần Khả Tâm cũng không từ chối nữa. Cùng lắm đến lúc đó bà giám sát kỹ một chút, không để xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Nhưng dù có làm không tốt thì với sự dung túng và nuông chiều của lão gia, nhất định ông cũng chỉ cười một tiếng cho qua.
Cúp điện thoại của Tần Khả Tâm, Hứa Mạch nói với Lâm Du chuyện bữa tiệc sinh nhật của Hứa Chấn Thiên. Mà thái độ của anh cũng không khác gì Tần Khả Tâm, Lâm Du không có chút kinh nghiệm nào trong việc này nên anh cũng không nghĩ là cô có thể làm hoàn hảo mọi thứ.
"Có nhà ai tổ chức tiệc mà không bị sai sót? Cho dù là mẹ anh cũng không thể chu toàn tất cả." Thấy Lâm Du chần chờ, Hứa Mạch lại thấy đây là chuyện đương nhiên.
"Vậy thì thử một chút?" Lâm Du không phải người không tự tin, chủ yếu là bữa tiệc này đối với cô quả thật hơi khó làm. Cho dù là kiếp trước thì cô cũng không thích tham gia tiệc tùng. Huống chi đây là tiệc đại thọ của Hứa Chấn Thiên.
"Không cần lo lắng. Có anh ở đây, em chỉ cần phối hợp là được." Hứa Mạch vừa nói vừa vỗ bả vai Lâm Du, lời nói của anh đầy ý trấn an.
Lâm Du gật đầu một cái, không chối từ nữa. Có Hứa Mạch ở đây thì cô cũng không cần phải lo lắng nữa. Nếu quả thật không được thì sẽ để cho nhân viên Thần Thiên chuẩn bị. Có thể làm đại minh tinh tham dự tất cả lễ ra mắt và buổi diễn thì sao lại không thể chuẩn bị tốt một bữa tiệc chứ?
Sáng sớm hôm sau, sau khi đến cao ốc Thần Thiên thì Hứa Mạch không hề rời đi mà theo chân Lâm Du cùng lên lầu.
"Anh họ, bên này." Mặc dù sợ Hứa Mạch tính sổ, rất muốn trốn ở trong nhà không ra ngoài nhưng sau khi cẩn thận cân nhắc thì sáng sớm hôm nay Tần Nam vẫn tới công ty. So với việc bị thu nợ muộn thì chết sớm một chút sẽ tốt hơn.
"Tới phòng làm việc của Tiểu Du rồi nói." Liếc mắt nhìn Tần Nam đứng ở cửa phòng làm việc của Cố Nhiên, Hứa Mạch cũng không quay đầu lại mà đi về phía văn phòng của Lâm Du.
Sao lại cảm thấy càng ngày anh họ càng giống nô lệ của vợ rồi vậy? Tần Nam nhún vai một cái, gõ cửa văn phòng Cố Nhiên: "Đừng trốn nữa, anh họ tôi đã đi qua rồi."
"Thật không? Tâm trạng Hứa đại ca thế nào? Có tốt hay không?" Lúc nói chuyện với Triệu Tuyết Nhi thì Cố Nhiên bị Triệu Tuyết Nhi nhắc nhở, rất có thể anh sẽ bị Hứa Mạch hỏi tội. Muốn trách chỉ có thể trách ba người bọn họ hôm qua không nên ngăn Lâm Du ở ngoài xe, như vậy là đã chọc tới Hứa Mạch rồi.
Nhưng Cố Nhiên vẫn rất muốn nói là anh không cố ý. Chuyện ngày hôm qua là do Tần Nam và Chu Lăng đề nghị, thật sự không hề liên quan đến anh.
"Cậu nhìn thấu tâm trạng của anh họ tôi từ lúc nào? Nói cho tôi nghe thử coi?" Không khách sáo liếc mắt nhìn Cố Nhiên một cái, Tần Nam xua tay, "Được rồi, nhanh đi nghe thử xem anh họ muốn gì. Nếu là phúc thì không phải họa, còn nếu là họa thì tránh không khỏi."
"Cũng đúng. Hứa đại ca rất cao thâm, dù có tức giận thì trên mặt cũng có thể nở nụ cười." Cố Nhiên đứng sau lưng Tần Nam, yên lặng đóng cửa phòng làm việc lại rồi đi qua phòng kế bên.
Lúc Tần Nam và Cố Nhiên gõ cửa thì Hứa Mạch đã ngồi ở trên ghế sa lon. Thấy hai người đi vào thì nhíu mày: "Chu Lăng không có ở đây sao?"
"Hôm nay tên đó xin nghỉ." Nói đến chuyện này, Cố Nhiên liền bất đắc dĩ. Anh còn muốn dựa vào Chu Lăng để ngăn cản lửa giận của Hứa Mạch, nào ngờ Chu Lăng lại trực tiếp gọi một cú điện thoại tới, không ngoài nghi ngờ là anh ta muốn xin nghỉ.
"Xin nghỉ?" Lâm Du không nhận được thông báo nên hơi kinh ngạc. Nếu Chu Lăng xin nghỉ thì nên báo trước cho cô mới đúng."Đúng vậy, xin nghỉ. Bởi vì bà nội Chu bị tức phải vào bệnh viện nên cậu ta phải lập tức đến đó." Cố Nhiên nói xong còn không quên đi về phía Lâm Du, đến gần nhỏ giọng nói, "Hình như là bị Lý Mộng chọc giận rồi, lúc Chu Lăng gọi điện thoại thì giọng thật sự không được tốt."
Bà nội Chu sao? Lâm Du cầm di động lên xem qua một lượt, chắc chắn không có cuộc gọi nhỡ, cũng không có tin nhắn chưa đọc thì lúc này mới yên lòng. Nếu như cô không nhớ lầm thì phải một thời gian nữa bà nội Chu mới qua đời. Nhưng nghe thấy bà ấy bị đưa vào bệnh viện thì Lâm Du lại nhịn không được cảm thấy khẩn trương. Nếu sáng sớm hôm nay Chu Lăng gọi điện thoại tìm cô mà cô lại không nghe máy thì nó sẽ biến thành một gánh nặng.
"Lý Mộng? Cô ta lại gây ra chuyện gì rồi?" Nghe thấy tên Lý Mộng, Tần Nam cũng hỏi tiếp, "Sao cô ta lại làm ra chuyện khó tin như vậy được? Chọc ông nội mình tức chết chưa đủ mà còn dự định chọc bà nội người khác tức chết sao? Nhưng cũng do Nhà họ Chu tự làm tự chịu, sớm tống cổ cô ta đi không phải là tốt hơn sao?"
"Chu Đáo chưa trở thành thông gia được thì việc hợp tác giữa hai nhà sẽ có vấn đề nên ông ta không thể nào buông tay dễ dàng như vậy được." Trong số bọn họ, Hứa Mạch là người hiểu rõ tình huống Nhà họ Chu nhất.
"Đáng đời!" Tần Nam bĩu môi, anh không hề cảm thấy thích nhà họ Chu. Vốn dĩ anh ghét nhà họ Lâm nhất, nhưng từ khi biết Lâm Du thì Tần Nam liền đổi đối tượng chán ghét thành Chu Tuyền. Đến khi biết tin Chu Tuyền muốn cưới Lý Mộng thì anh chỉ có một phản ứng đó là: Vỗ tay khen hay.
Lúc này nghe thấy tin Nhà họ Chu và Nhà họ Lý không thể kết thành thông gia thì Tần Nam không có ý tốt đổ hết mọi sai lầm lên đầu Lý Mộng. Tần Nam không thể quên chuyện lúc Lý Mộng tính toán bọn họ. Không phải là không trả thù mà là chưa tìm được cách trả thù trực tiếp Lý Mộng nên mới cắt đứt mọi mối quan hệ làm ăn của Nhà họ Lý.
Lý Mộng gả cho Chu Tuyền? Tần Nam chờ ngày Lý Mộng tự gặp quả báo. Còn nhớ lúc ấy, anh đã trả lời ông nội như vậy. Mà ông nội Tần, cũng không nói nhiều, ngầm cho phép Tần Nam hạ thủ lưu tình với Lý Mộng.
"Tôi nên gọi điện thoại hỏi thăm một chút." Bởi vì khi biết chuyện đã là hôm sau nên Lâm Du cân nhắc nhiều lần rồi vẫn quyết định gọi cho Chu Lăng hỏi thăm.
"Hỏi một chút cũng được. Nếu bà nội Chu không sao thì hãy kêu Chu Lăng nhanh chóng đến công ty đi, mọi người đang ở đây chờ cậu ta." Không đơn thuần chỉ có Cố Nhiên, Tần Nam cũng trông cậy vào Chu Lăng quay về làm người tiên phong. Nhất định không thể dựa vào Cố Nhiên được, có Chu Lăng ở đây thì ít nhất anh còn có người giúp.
Cố Nhiên nặng nề gật đầu một cái, phụ họa nói: " Đúng, đúng, gọi điện thoại hỏi một chút đi!"
Tần Nam và Cố Nhiên không nhận ra ý trong giọng của Lâm Du, nhưng Hứa Mạch nhạy cảm phát giác. Nụ cười trên mặt cũng biến mất, ngồi ngay ngắn người lại.
Đầu tiên là Chu Lăng không nghe máy, gọi một lúc mới có tín hiệu. Không đợi Lâm Du mở miệng, Chu Lăng vội vã nói hai câu sau đó liền cúp điện thoại.
"Sao vậy? Chu Lăng nói thế nào? Tình hình bên kia rất nghiêm trọng sao?" Từ nét mặt của Lâm Du, Tần Nam cũng nhận ra được gì đó, giọng nói bỗng nhiên trở nên cẩn thận từng li từng tí.
"Bà nội Chu đã qua đời." Đặt điện thoại lên bàn, tâm trạng Lâm Du hơi ngẩn ngơ. Làm sao có thể? Rõ ràng không có nhanh như vậy, rốt cuộc là đã sai ở đâu?
Chu Lăng nói trong điện thoại là anh muốn xin nghỉ một khoảng thời gian để xử lý một ít ân oán.
Xin nghỉ nhất định không thành vấn đề, nhưng xử lý ân oán là sao? Lâm Du nhìn về phía Hứa Mạch theo bản năng. Mặc dù không biết có thể giúp được Chu Lăng hay không, nhưng cô không nghĩ bỏ mặc không quan tâm.
"Yên tâm, anh sẽ liên lạc với Chu Lăng." Hứa Mạch gật đầu một cái, lập tức đáp lại thật chắc chắn. Anh biết tình cảm của Lâm Du đối với Triệu Tuyết Nhi và Chu Lăng, Lâm Du đã từng nhìn thấy Triệu Tuyết Nhi và Chu Lăng trở nên giống mình. Cô không thể ngồi nhìn nào Triệu Tuyết Nhi và Chu Lăng đi vào con đường cũ, bị đưa đến nơi đầu tiên ba người bọn họ gặp nhau.
Cuối cùng cũng nhờ phúc của Chu Lăng mà Cố Nhiên và Tần Nam không bị mắng, cũng không có tâm trạng để tiếp tục truy hỏi quan hệ giữa Lâm Du và Hứa Mạch nữa. Mặc dù bình thường Chu Lăng luôn xụ mặt không thân cận với bọn họ, nhưng trên thực tế bọn họ đều coi Chu Lăng là bạn bè.
Đã là bạn bè thì không chỉ là có phúc cùng hưởng, mà lúc gặp khó khăn cũng phải cùng gánh vác. Vì vậy Tần Nam và Cố Nhiên nhìn nhau một cái, hai người cùng nhau nhìn về phía Lâm Du.
"Biết rồi. Cùng đến bệnh viện." Lâm Du cũng có cùng suy nghĩ với Tần Nam và Cố Nhiên, cũng muốn đến bệnh viện xem thử Chu Lăng thế nào. Sợ là không giúp được gì, nhưng ít ra cũng phải nói rõ lập trường của bọn họ.
Cũng biết là mọi thứ sẽ như thế nên Hứa Mạch lắc đầu một cái, đứng dậy: "Tôi đưa mọi người qua đó."
Trong bệnh viện, nhìn thấy Chu Đáo và Chu Tuyền chạy tới, biểu cảm của Chu Lăng rất lạnh nhạt, giọng nói lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng người khác:"Bà nội nói không muốn gặp các người."
Chu Đáo và Chu Tuyền đỏ mặt, không dám tin trừng lớn mắt: "Làm sao có thể?"
"Tôi nghĩ những lời này hai người nên tự hỏi mỉnh mới đúng." Chu Lăng hít sâu một hơi, cố hết sức khắc chế quả đấm trong tay, "Làm sao Lý Mộng tìm được chỗ của bà nội, các người không biết sao? Đừng nói với tôi là chuyện này hai người không nhúng tay vào. Rốt cục bà nội bị ai hại chết, trong lòng mọi người đều biết rõ, không cần phải che che giấu giấu."
"Hỗn lão! Chu Lăng, con có ý gì? Cảm thấy ba và Chu Tuyền hại chết bà nội con sao? Ngươi nói như vậy mà cũng dám nói sao?" Nghe Chu Lăng chỉ trích, Chu Đáo tức giận quát.
"Có cái gì mà không thể tưởng tượng nổi? Dù có không thể tin được thì cũng chỉ có người ba như ông không tin được thôi, không phải sao? Vì sao bà nội lại dọn ra khỏi Nhà họ Chu? Chẳng lẽ không phải bởi vì đứa ngươi con bất hiếu này sao? Vì sao bà nội lại qua đời? Ngoại trừ đứa con bất hiếu còn có thằng cháu bất hiếu nữa..." Chu Lăng còn chưa nói hết thì Chu Đáo đã vung tay lên.
Nhưng Chu Lăng không có ý định đứng im chịu đòn mà chống trả lại Chu Đáo, bắt được cánh tay Chu Đáo. Cúi đầu xuống, Chu Lăng lạnh lùng nhìn Chu Đáo: "Ba, tôi không hy vọng ông tiếp tục khiêu chiến sự chịu đựng của tôi. Nếu quả thật chọc giận tôi thì tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
"Mày đang uy hiếp tao sao?" Chu Đáo muốn rút tay ra khỏi tay Chu Lăng nhưng mà vùng vẫy nhiều lần vẫn không thể được nên xanh mặt trừng mắt nhìn Chu Lăng, Chu Đáo nghiến răng nghiến lợi mắng, "Đứa con bất hiếu! Súc sinh!"
"Tôi bất hiếu là học ba ngài đó. Về phần súc sinh, không bằng hỏi thử nếu tôi súc sinh thì người ba như ông rốt cuộc là thứ gì." Hất tay Chu Đáo ra, Chu Lăng xoay người, "Nếu như các người biết điều thì mau chóng rời khỏi bệnh viện đi. Bà nội đã nói, hậu sự của bà ấy do tôi làm, không cần mấy người giúp."
Không có ai biết cảm giác của Chu Lăng lúc đang mơ ngủ đột nhiên bị tiếng chuông điện thoại đánh thức là gì. Người trong điện thoại nói cho anh biết, bà nội Chu không qua khỏi, kêu anh nhanh chóng tới bệnh viện gặp bà nội lần cuối, bà nội Chu luôn miệng gọi tên anh...
Chu Lăng bị kinh hoảng lúng túng, vượt nhiều cái đèn đỏ đến được bệnh viện thì nhìn thấy bà nội Chu đang hấp hối.
Hoàn toàn không dám tưởng tượng hình ảnh này cứ hiện ra trước mặt anh như vậy, Chu Lăng vốn cho là bà nội sẽ sống lâu trăm tuổi, có thể tận mắt nhìn anh kết hôn sinh con. Nhưng mà ông trời lại đùa giỡn với anh thêm lần nữa, đối với anh mẹ đột nhiên qua đời đã rất tàn nhẫn rồi, đó chính là một ngày tăm tối không thấy mặt trời.
Biết được từ miệng quản gia chăm sóc bà nội, tối hôm qua Lý Mộng đi tìm bà, cãi vã giống như người điên vậy, lúc ấy cô ta đã khiến bà nội Chu tức giận không nhẹ. Đợi đến ban đêm, tình trạng cơ thể của bà bất chợt trở nên kém đi, cả người rơi vào hôn mê. Mặc dù nhanh chóng đưa tới bệnh viện cứu chữa nhưng vẫn không thể xuất hiện kỳ tích.
Chờ đến khi Chu Đáo và Chu Tuyền chạy tới thì Chu Lăng gần như bùng nổ. Nhưng anh không muốn ra tay bên ngoài phòng bệnh của bà nội. Ít nhất phải chờ tới khi bà nội được an táng xong thì anh sẽ tính sổ với Chu Đáo và Chu Tuyền thật tốt.
"Mày nói do một tay mày tổ chức, từ khi nào mà mọi chuyện đều do mày quản rồi hả? Rốt cuộc bà nội mày có nói như vậy hay không ai mà biết? Chỉ với một câu nói của mày mà đã muốn gạt bỏ sự tồn tại của đứa con trai như tao sao? Tao là con trai ruột duy nhất của bà nội mày! Coi thế nào cũng không tới phiên mày cướp đạo hiếu." Chu Lăng quá liều lĩnh, Cơn tức của Chu Đáo xông lên. Bất chấp tất cả, không cần biết đúng sai, liền muốn đẩy Chu Lăng ra xông vào phòng bệnh.
Chu Lăng chắn ở cửa, như cây Bách Tùng cao vút, không cho Chu Đáo cơ hội xông vào cửa.
"Chu Tuyền, kéo nó ra!" Nếu ra tay với Chu Lăng thì Chu Đáo tự nhận không phải là đối thủ. Nhưng không sao ông còn có Chu Tuyền nữa.
" Anh, xin lỗi." Dĩ nhiên Chu Tuyền rất vui lòng. Anh đã sớm nhìn Chu Lăng không lọt mắt rồi, nếu không phải vì ngại Chu Đáo có thể sẽ tức giận thì không chừng anh đã mâu thuẫn với Chu Lăng không biết bao nhiêu lần rồi.
"Ơ, muốn đánh nhau à? Xem ra chúng ta tới thật đúng lúc. Đánh đi đánh đi, là một đấu một hay là đánh hội đồng?" Giọng của Tần Nam bỗng nhiên vang lên, ba cha con Nhà họ Chu đồng loạt nhìn qua thì phát hiện chẳng những là Tần Nam, Cố Nhiên, Hứa Mạch còn có Lâm Du cũng tới.
"Tiểu Du?" Những người khác thì Chu Tuyền sẽ không để ý. Nhưng còn Lâm Du thì anh không thể phớt lờ được. Dù trong lòng của anh đang nghĩ đủ mọi cách để đoạt lại Bác Dương từ tay Lâm Du nhưng anh chưa bao giờ muốn tổn thương Lâm Du. Ít nhất đến tận bây giờ còn chưa tới mức độ tổn thương cô.
Không để ý đến Chu Tuyền đang gào thét, Lâm Du trực tiếp đi tới trước mặt Chu Lăng: "Không sao chứ? Chúng tôi tới xem thử coi có thể giúp được gì không."
Nhìn thật sâu vào mắt Lâm Du, Chu Lăng lại nhìn qua ba người Hứa Mạch, nhếch mép một cái nở nụ cười gượng gạo: "Tới thật đúng lúc, quả thật tôi rất cần giúp đỡ."
"Nói đi! Giúp thế nào? Không phải là muốn đánh nhau với thằng nhóc này chứ? Tính thử đi, một mình tôi cũng có thể giúp anh!" Cố Nhiên vừa nói vừa xắn tay áo lên, bộ dạng như muốn xông lên đánh Chu Tuyền.
"Thật ra thì tôi cũng không muốn dùng vũ lực để giải quyết. Nhưng mà..." Hứa Mạch vỗ vỗ tay, ở cuối hành lang có vài tên áo đen cao to lực lưỡng đi ra, "Vệ sĩ của tôi tạm thời có thể cho cậu mượn dùng mấy ngày."
"Huýt" Hoàn toàn không biết Hứa Mạch huy động vệ sĩ từ lúc nào, Tần Nam huýt sáo một cái.
"Hình như tôi đã từng gặp bọn họ." Cảnh tượng quen thuộc, vệ sĩ quen mặt, Cố Nhiên suy nghĩ một chút, vỗ tay một cái, "Nghĩ ra rồi. Lúc trước Hứa đại ca đến trường học đón Lâm Du có dẫn theo đám vệ sĩ này, lúc ấy trực tiếp chèn ép đám bạn họ chúng tôi, khiến trường học nổi lên một trận gió lớn."
"Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe nói, còn có chuyện như vậy sao. Như thế nào vậy? Có phải cảnh tượng lúc đó rất đẹp trai không? Anh họ tôi có vừa ra sân đã bắn hào quang khắp nơi không?" Cũng không đợi Cố Nhiên trả lời, Tần Nam tự mình nâng cằm lên, "Nhất định là vậy. Mấy người bọn họ là được tuyển chọn từ hàng ngàn người, cố ý tự bán mình cho anh họ tôi làm vệ sĩ. Không thể lấy một địch trăm nhưng đánh mười, tám người thì không thành vấn đề. Không biết cơ thể Chu Nhị có thể chịu được bao lâu? Năm phút hay là mười phút?"
Đây chính là ức hiếp người trần trụi! Chu Tuyền tức giận đỏ cả cổ và mặt, nhưng cũng không dám đi lên khiêu khích. Vệ sĩ Hứa Mạch gọi tới rất chuyên nghiệp, dĩ nhiên anh không phải là đối thủ của bọn họ. từ trước đến giờ Chu Tuyền đều biết quan sát tình hình, đặc biệt là tình huống nguy hiểm địch nhiều ta ít như vậy.
Mà Chu Đáo vốn không dám công khai chống Hứa thị. Giờ phút này thấy Tần Nam và Cố Nhiên cũng ở đây thì càng không thể tranh chấp nổi. Lỡ như náo loạn quá sẽ không tốt, đồng thời đắc tội cả ba gia tộc thì Chu thị nhất định sẽ không chịu nổi.
Cuối cùng, Chu Đáo vẫn ảo não dẫn Chu Tuyền rời đi. Không dám tiếp tục tranh cãi với Chu Lăng nữa, cũng không tiếp tục khăng khăng đòi gặp bà nội Chu nữa. Hai người còn có chuyện quan trọng hơn phải làm đó là đi tìm luật sư của bà nội Chu để sửa nội dung trong di chúc.
"Cám ơn." Nhìn Chu Đáo và Chu Tuyền rời đi, Chu Lăng tránh đường ra, mở cửa phòng bệnh, "Bà nội tôi ở bên trong, bà ấy rất muốn nhìn thấy mọi người."
Lâm Du nhẹ nhàng đi vào đầu tiên. Ba người Hứa Mạch cũng đi theo sau đó, vệ sĩ thì đứng canh giữ ở ngoài cửa.
"Lúc bà nội đi rất bình thản. Bà nói kiếp này người bà có lỗi nhất chính là tôi, bởi vì không thể bảo vệ tốt mẹ tôi cũng không thể cố hết sức giúp cuộc sống của tôi trở nên tốt đẹp hơn." Chu Lăng vốn cho là sẽ không có ai để anh có thể chia sẽ tâm trạng của lúc này. Nhưng lại không ngờ rằng sau khi Lâm Du gọi điện thoại xong thì lập tức chạy tới, còn dẫn theo Hứa Mạch, Tần Nam và Cố Nhiên.
Bốn người Lâm Du không có mở miệng. Bọn họ biết Chu Lăng đang bày tỏ nỗi lòng. Họ không cần đáp lại, cũng không cần nói bất kỳ câu an ủi nào. Chu Lăng đủ kiên cường, anh không cần ai đồng tình.
"Bà nội vẫn canh cánh cái chết của mẹ tôi trong lòng, bởi vì không thể ngăn cản Chu Tuyền được đưa về Nhà họ Chu nên tự trách, áy náy. Tôi đã từng thử khuyên bà nội, nhưng từ đầu đến cuối đều không có cách thuyết phục bà. Cho tới sau này, tôi nói với bà nội tôi muốn rời khỏi Chu thị, muốn đầu tư vào giải trí Thần Thiên với một người bạn. Lúc ấy bà nội cười rất vui vẻ, không nói hai lời liền lấy tất cả tài sản ra cho tôi. Bà một mực nói rất muốn tôi đưa mọi người đến cho bà gặp, nhưng từ đầu đến cuối tôi vẫn không tìm được thời cơ thích hợp. Tôi cho là thời gian còn rất dài, cơ hội còn rất nhiều..." Nói tới đây Chu Lăng dừng lại một chút, trên mặt nở nụ cười khổ.
"Bây giờ cũng không muộn." Cuối cùng Lâm Du vẫn không thể chịu nổi, ngắt lời Chu Lăng. Đi về phía trước một bước, cung kính bái một cái, "Bà nội Chu, bà khỏe chứ, con là Lâm Du, là người bạn cùng đầu tư vào giải trí Thần Thiên với Chu Lăng. Lúc ấy là con đi tìm Chu Lăng trước, thiếu chút nữa thì bị Chu Lăng từ chối đấy!"
"Không sai! Không hề trễ chút nào." Cố Nhiên nhanh chóng phụ họa với Lâm Du, hiếm khi thấy anh tích cực được một lần. Học theo bộ dạng của Lâm Du, anh đi lên bái về phía bà nội Chu một cái, "Bà nội khỏe chứ, con là Cố Nhiên, cũng là người đã đầu tư vào giải trí Thần Thiên với Chu Lăng. Mặc dù bình thường Chu Lăng ngang ngạnh nhưng cậu ta là bạn tốt của chúng con, bạn rất thân."
"Bà nội khỏe chứ, con là Tần Nam, danh tiếng lớn hơn hai người bọn họ một chút. Nếu như bà thích xem điện ảnh, hoặc là hơi chút chú ý tới làng giải trí thì chắc biết con. Con là nghệ sĩ dưới trướng của Chu Phó tổng, cũng coi như là bạn bè của cậu ấy, có thể cùng chung hoạn nạn." Nếu là thường ngày, Tần Nam tuyệt đối không nói chuyện như vậy.
Đối với Tần Nam mà nói, đứng ngu ngốc tự giới thiệu bản thân chỉ có phụ nữ cảm tính như Lâm Du mới làm, hoặc là chỉ dành cho người có đầu óc đơn giản như Cố Nhiên mới có thể làm. Nhưng lúc này đột nhiên anh cảm thấy dù là ngu ngốc thì anh cũng phải lớn tiếng giới thiệu tên mình với bà nội Chu. Chỉ vì đây là điều mà anh thật lòng muốn nói.
Người cuối cùng mở miệng là Hứa Mạch, anh không cúi người giống ba người mà chỉ nói thật đơn giản: "Bà nội yên tâm, bên cạnh Chu Lăng không phải không có bạn bè, cũng không phải là không có ai quan tâm cậu ta. Chỉ cần cậu ấy nói thì chúng con vẫn sẽ ở bên."
"Đây là Hứa Mạch, chồng Lâm Du, là người nắm giữ Hứa thị.” Hứa Mạch không nói tên mình ra nên Chu Lăng mới thay mặt anh nói. Giải thích cho bà nội hiểu, từ từ chùm vải trắng lên, "Bà nội, lai lịch của bọn họ đều rất lớn, có đúng không? Có bọn họ thì không ai có thể ức hiếp con được. Cho nên bà có thể yên nghỉ."
Tang lễ của bà nội, Chu Đáo và Chu Tuyền đều không nhúng tay vào. Bọn họ bận bịu moi di chúc từ chỗ luật sư của bà nội, hoàn toàn không rảnh để nghĩ về chuyện này.
Cũng trong lúc đó, Chu Lăng đi cùng bốn người Lâm Du, yên lặng đưa bà nội Chu đi.
Xong tang lễ, rốt cuộc di chúc của bà nội Chu cũng được công bố. Tất cả bất động sản dưới tên bà, dien*dafnn;llee3quysddonn ngoại trừ những thứ khi bà còn sống để lại cho Chu Lăng thì những cái khác đều cho Chu Đáo. Những tài sản khác đều chia đôi, Chu Lăng và Chu Đáo mỗi người một nửa, không hề thiên vị ai.
Vừa nghe thấy hai chữ "Chia đôi" thì, Chu Đáo thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ lại thì thấy bà còn chưa già đến hồ đồ, còn nhớ đến đứa con trai như ông. Nhưng sau khi nghe hết chi tiết toàn bộ tài sản của bà thì sắc mặt Chu Đáo tái mét.
"Không thể nào! Di sản của mẹ tôi không thể nào chỉ có chút xíu như vậy, nhất định là bị ai đó lấy mất rồi!" Chu Đáo vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Chu Lăng, hận không được trừng cho người anh thủng một cái lỗ.
Chu Lăng lại không để ý đến Chu Đáo đang gào thét, tự mình nói cám ơn với luật sư xong thì ký tên mình lên đó.
Dĩ nhiên tài sản của bà nội không thể nào chỉ có nhiêu đó, ngay từ lúc anh đầu tư vào giải trí Thần Thiên thì bà nội đã chuyển phần lớn tài sản qua danh nghĩa của Chu Lăng. Chờ đến khi làm di chúc, liệt kê tài sản thì tất nhiên cũng cũng chỉ còn lại có nhiêu đây.
Những lời này Chu Lăng sẽ không nói cho Chu Đáo biết. Chu Đáo muốn đoán thế nào thì đoán, thích nghĩ thế nào thì nghĩ. Chu Lăng hoàn toàn không thèm để ý, cũng không có ý định để ý tới. Bà nội để lại cho anh thì anh sẽ không để cho bất cứ cướp đi, dù người đó có là cha ruột.
"Anh cả, có phải phần di chúc này có chỗ không đúng không?" Chu Lăng ký nhanh như vậy, dù là ai cũng nghi ngờ trong đó có bẫy. Mà Chu Tuyền chính là người thay Chu Đáo hỏi ra điều hoài nghi đó.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc