Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 65

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Đánh dấu

"Về chuyện này, chị không có quyền lên tiếng." Lâm Du vừa nói vừa chỉ ra ngoài cửa, "Hỏi cậu ta thì sẽ thích hợp hơn."
"Ai?" Triệu Tuyết Nhi kinh ngạc nghiêng đầu qua, vừa vặn nhìn thấy Cố Nhiên đẩy cửa vào. Trong phút chốc, Triệu Tuyết Nhi đỏ bừng mặt lên, lắp ba lắp bắp gọi, "Cố... Cố..."
"Mặc dù không muốn cản trở hai người nói chuyện, nhưng tôi thấy hai người nên đến một chỗ khác để nói sẽ thích hợp hơn. Đẩy Triệu Tuyết Nhi tới trước mặt Cố Nhiên, Lâm Du thuận tay nhận lấy văn kiện Cố Nhiên đưa tới, "Trở về phòng làm việc của cậu rồi nói. Nhớ, đừng có ức hiếp Tuyết Nhi."
"Cám ơn." Chân thành nói cám ơn với Lâm Du xong, Cố Nhiên ngang ngược nắm tay Triệu Tuyết Nhi trở về phòng làm việc của mình.
Trước đó, Cố Nhiên vẫn luôn lễ độ đối xử với Triệu Tuyết Nhi, chưa bao giờ táy máy tay chân. Mà hôm nay đột nhiên lại dùng sức, động tác cũng rất dứt khoát.
Nhìn Cố Nhiên kéo Triệu Tuyết Nhi vào phòng làm việc, Lâm Du hơi nhếch khóe miệng, cũng không hề lo lắng. Cô tin là Cố Nhiên biết nên làm thế nào để trấn an Triệu Tuyết Nhi. Dù Triệu Tuyết Nhi đồng ý với Cố Nhiên vào lúc nào thì đều hai người đều cần ngồi xuống mở rộng cửa lòng ra để từ từ nói chuyện với nhau.
Gần đây Hứa Mạch bận rộn nhiều việc. So với lúc trước chỉ hỗ trợ Lâm Du chuyện của giải trí Thần Thiên và Bác Dương thì bây giờ trên bàn làm việc của anh hồ sơ chất đống như núi, rất nhiều văn kiện chờ anh xử lý.
Dưới tình huống như vậy, dù là không phải làm thêm giờ nhưng Hứa Mạch vẫn phải phá lệ ở lại phòng làm việc. Cũng vì vậy mà không thể đi đón Lâm Du tan tầm như mọi khi được.
Vốn dĩ Hứa Mạch không tới đón thì cũng không hề ảnh hưởng quá lớn đến Lâm Du. Cố Nhiên và Chu Lăng cũng có thể thuận đường đưa Lâm Du về nhà. Huống chi giải trí Thần Thiên đã sớm chuẩn bị xe riêng cho Lâm Du, cô có thể sử dụng bất cứ lúc nào.
Nhưng mà sau khi tan việc, đứng ở ngoài cao ốc của giải trí Thần Thiên, không còn nhìn thấy bóng dáng Hứa Mạch nữa, Lâm Du đột nhiên cảm thấy hơi trống vắng. Bởi vì không quen nên trong lòng lại nảy sinh ra một suy nghĩ, đó là tự bán mình cho Hứa thị.



So với Lý Mộng, quá trình Lâm Du tiến vào Hứa thị quả thật đơn giản hơn rất nhiều. Mặc dù Lâm Du không thường xuyên xuất hiện ở Hứa thị, nhưng trên dưới Hứa thị đều biết Lâm Du. Hơn nữa, không ít người xấu hổ ngượng ngùng chạy tới xin chữ ký của Lâm Du.
Chữ ký... Lâm Du chưa từng trải nghiệm qua chuyện này trước đây. Nhờ phúc của Chu Lăng mà sau khi trở về thành phố D, dù Lâm Du đi đâu cũng bị nhận ra.
Nhưng đối với việc luôn bị quan sát soi mói, Lâm Du đã sớm quen rồi, cô không hề thấy bất tiện, mà vẫn ung dung tự tại giống như đang đi dạo trong công viên vậy.
Cũng bởi như thế, Hứa Mạch cũng không còn nghi ngờ dám sát nhất cử nhất động của Chu Lăng nữa mà lại âm thầm ghi nhớ món nợ này.
Lúc này gặp phải đoàn người hâm mộ ở Chu thị, toàn bộ quá trình Lâm Du đều rất bình tĩnh, không hề bị hù dọa, cũng không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Nghiêm túc ký tên xong, Lâm Du được mọi người nhiệt tình đưa đến cửa thang máy, giúp cô ấn số lên lầu của Hứa Mạch, sau đó mọi thứ mới yên tĩnh lại.
Trên lầu cao nhất, văn phòng của Hứa Mạch ngay ngoài, Lâm Du mới đi ra đã gặp được thư ký ngồi bên ngoài.
"Đại Thiếu phu nhân mời qua bên này." Thư ký đã nhận được tin tức trước nhưng không những không cầm giấy bút xin chữ ký của Lâm Du mà còn nhiệt tình xếp hàng hoan nghênh, một mực cung kính, cho dù là Hứa Chấn Thiên cũng rất ít khi được đối xử như vậy.
Lâm Du gật đầu một cái, tự ý đi về phía văn phòng Hứa Mạch.
Hứa Mạch là người duy nhất không biết gì. Một lòng nghĩ mau chóng xử lý xong công việc để về nhà, thậm chí anh còn không thèm để ý đến tiếng ồn ào ngoài cửa. Nghe thấy tiếng gõ cửa, cho là thứ ký nên anh cũng không ngẩng đầu lên mà mở miệng nói một chữ "Vào".
Đây không phải lần đầu tiên Lâm Du tới văn phòng của Hứa Mạch nên cũng đã quen đường. Thấy Hứa Mạch bận bịu, cũng không gấp gáp thúc giục, tự ý đi tới sofa ngồi xuống, tiện tay mở một quyển tạp chí ra xem.
Cảm thấy có gì đó kỳ lạ nên Hứa Mạch chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy Lâm Du ngồi trên ghế sa lon thì thật sự bị sợ hết hồn: "Tiểu Du, sao em lại đến đây?"
"Tới xem một chút." Chỉ hộp cơm trên bàn trà, Lâm Du trả lời, "Mang cơm tối cho anh, không biết anh có muốn ăn không."
"Vừa đúng lúc đói bụng." Lâm Du đến quả thực không nằm trong dự liệu của Hứa Mạch. Sau khi hết kinh ngạc thì cảm thấy thỏa mãn và mừng rỡ hơn. Lúc này anh để văn kiện xuống, đi tới chỗ cô, "Sao tan việc lại không về nhà nghỉ ngơi? Không mệt sao?"
"Không sao." Lâm Du lắc đầu một cái, bỏ cuốn tạp chí xuống, mở hộp cơm ra, "Muốn đợi anh về nhà chung."
Lâm Du chỉ trả lời theo quán tính, không hềcó bất cứ hàm ý gì, ngay cả chính cô cũng không để ý.

Nhưng mà câu nói vô tình này lọt vào tai Hứa Mạch lại rất êm ái. Biết Lâm Du không có ý gì khác nên Hứa Mạch mới cố gắng bình tĩnh ngồi bên cạnh Lâm Du, nhưng vẫn không nhịn nổi mà cười tươi.
"Nhắc tới mới nhớ, hình như hôm nay nhân viên Hứa thị quá nhiệt tình." Chỉ ra ngoài cửa, Lâm Du thấp giọng, "Em được họ xếp thành hai hàng chào đón."
Xếp thành hai hàng chào đón? Tâm trạng Hứa Mạch cực kỳ tốt nên đùa giỡn: "Bọn họ nên nói cho anh biết. Nếu biết em muốn tới, anh nhất định sẽ là người đứng đầu hàng."
"Muốn ký tên sao?" Nghe thôi cũng biết Hứa Mạch đang nói đùa, Lâm Du liếc mắt nói, "Lúc em ở đại sảnh lầu một đã ký cho không ít người."
"Quả nhiên là đại minh tinh." Hứa Mạch không thấy lạ cảm thán rồi nói tiếp, "Về nhà nhớ ký cho anh một chữ thật to, anh sẽ cho người đóng khung rồi treo trong phòng."
"Không phải anh đã có poster của em rồi sao?" Nhớ tới việc Hứa Mạch cầm toàn bộ poster của cô vào phòng thì Lâm Du lại không biết nói gì.
"Không giống nhau. Poster là poster, chữ ký là chữ ký, hai cái anh đều muốn." Biểu cảm của Hứa Mạch lúc này giống hệt như fan cuồng vậy.
Nhưng mà Hứa Mạch vẫn không dám nói cho Lâm Du biết, chẳng những anh cầm poster của cô vào phòng mà còn treo tất cả lên tường nữa. Ngay cả trên trần nhà cũng có, mỗi sáng sớm mở mắt ra là đều nhìn thấy, buổi tối trước khi ngủ cũng phải liếc mắt nhìn lên mới có thể ngủ được. Từ ngày Chu Lăng đưa poster đến nhà thì anh đã quen như vậy rồi, Hứa Mạch quyết định suốt đời cũng không muốn bỏ thói quen này.
"Vậy anh cũng phải ký tên cho em." Kêu Hứa Mạch ký tên dĩ nhiên có thể. Đối với Lâm Du mà nói, chữ ký của Hứa Mạc còn đáng giá hơn của cô, "Nói không chừng sau này có một ngày em nghèo đói thì có thể cầm chữ ký của anh đi bán lấy tiền."
"Em chắc chắn cái em cầm không phải chữ ký của em mà là của anh chứ?" Buồn cười nhìn vẻ mặt trượng nghĩa của Lâm Du, Hứa Mạch lắc đầu một cái, "Anh không hề nổi tiếng như em, chữ ký không đáng giá."
"Chữ ký của em thì không đổi được tiền từ anh nhưng nếu là chữ ký của anh thì anh nên tình nguyện móc tiền ra." Cho tới bây giờ Lâm Du chưa từng nghĩ cầm chữ ký của Hứa Mạch bán cho người khác, mà lại là cầm đến chỗ anh để đổi tiền."Vậy em đã sai rồi. Ở chỗ này thì chỉ có chữ ký của em mới đáng tiền. Nếu như em cầm chữ ký của anh đến đây thì nhất định anh sẽ không thèm liếc nhìn." Hiểu rõ ý của Lâm Du, Hứa Mạch liền nghiêm mặt lại.
"Anh chắc không? Vậy sau này em phải siêng năng luyện ký tên. Ký đẹp một chút mới có thể đổi được nhiều tiền?" Giống như là rất hăng hái, Lâm Du nhìn Hứa Mạch không chớp mắt.
"Không cần. Ký xấu cũng đáng tiền." Thật sự là một đề tài rất buồn chán, nhưng khi Hứa Mạch nói với Lâm Du lại cảm thấy rất hứng thú, càng nói càng trôi chảy.
Nghe đến đó thì Lâm Du cũng hài lòng. Gật đầu một cái, không nói thêm nữa, bắt đầu vùi đầu ăn cơm.
Trong mắt Hứa Mạch có chút cưng chiều, cũng không nhắc lại chuyện trước kia nữa, ăn cơm với Tiểu Du xong rồi lại nói.
Cơm nước xong, Hứa Mạch có ý muốn Lâm Du về nhà trước, không cần chờ ở phòng làm việc. Nhưng mà Lâm Du không có ý định rời đi, chỉ vào phòng nghỉ bên cạnh, hàm ý cực kỳ rõ ràng.
"Vậy nếu em mệt thì tự vào phòng ngủ nghỉ ngơi một lát đi, không nên miễn cưỡng chính mình." Không yên lòng dặn dò xong, Hứa Mạch không dám lo lắng nữa, tăng tốc nhanh hơn để hoàn thành công việc.
Không thể không nói, có Lâm Du ở bên cạnh, chẳng những không ảnh hưởng đến công việc mà ngược lại hiệu suất lại tăng cao hơn. Cuối cùng cũng xử lý xong hồ sơ của ngày hôm nay, Hứa Mạch thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ, Hứa Mạch đứng lên đi về phía Lâm Du đang dựa vào ghế sa lon để ngủ.
Lâm Du mới ngủ được năm phút. Hứa Mạch vừa làm việc vừa để ý nên biết rất rõ. Nếu không phải anh phải giải quyết cho xong hồ sơ trong tay thì nhất định anh sẽ bế Lâm Du vào phòng nghỉ ngơi.


Bây giờ phải về nhà, Hứa Mạch cũng không đánh thức Lâm Du, mà trực tiếp ôm cô như công chúa ra khỏi phòng làm việc.
Thư ký ngoài cửa nghe thấy tiếng động, cho là anh có gì muốn dặn dò liền vội vàng đứng lên. Ai ngờ vừa quay đầu liền thấy Hứa đại thiếu ôm Đại Thiếu phu nhân nên rụt cổ theo bản năng rồi ngậm chặt miệng.
"Tan việc." Giọng Hứa Mạch rất nhỏ, sợ làm ồn đến Lâm Du trong ngực.
Thư ký gật đầu một cái, nhẹ nhàng chạy chậm đến thang máy bên cạnh, ấn thang xuống lầu cho Hứa Mạch.
"Cám ơn." Hứa Mạch gật đầu một cái, giọng nói vẫn nhẹ như cũ, nhưng thư ký lại chưa từng nghe giọng ôn hòa như vậy.
Ngày hôm nay, những nhân viên của Hứa thị còn ở lại làm thêm giờ, cộng cả nhân viên an ninh bảo vệ cũng tận mắt nhìn thấy Hứa đại thiếu ôm người đẹp đi ra trước mắt mọi người. Sắc mặt dịu dàng ôm Đại Thiếu phu nhân tan việc về nhà, thật là tốt đẹp đến mức khó tin. Không cần chờ đến sáng hôm sau, mọi chuyện đã được lan truyền ra khắp cao ốc Hứa thị.
May là bây giờ danh tiếng Lâm Du rất lớn, lúc đầu cô đã là phu nhân của Hứa Mạch. Đây là sự thật quần chúng đều biết, cũng không nghi ngờ gì cả. Cho nên dù Hứa Mạch có hành động thân mật với Lâm Du bị phát hiện thì cũng chỉ nhận được lời ca ngợi mà thôi, không hề có câu nào mang tính công kích.
Nhưng mà những lời ca ngợi này rơi vào mắt Lý Mộng lại không dễ chịu như vậy. Cô không tin tình yêu giữa Hứa Mạch và Lâm Du lại đẹp trắng trợn như thế, rõ ràng là cố ý làm cho cô xem.
Hung hăng xé nát tờ báo trong tay, Lý Mộng không chút nghĩ ngợi đã định đến Hứa thị tìm Hứa Mạch.
"Chờ một chút." Khoảng thời gian này Lý Mộng ở Nhà họ Chu, Chu Tuyền ít khi ngăn cô lại. Nhưng hôm nay là ngoại lệ, anh có lời muốn nói với Lý Mộng.
"Chuyện gì?" Đối với Chu Tuyền, thái độ lúc này của Lý Mộng đã được nói là thân thiện rồi. Tới Nhà họ Chu lâu như vậy, cô có ngu cũng có thể nhận ra nếu như Chu Tuyền không phối hợp thì cô không thể nào kéo dài hôn sự đến bây giờ. Cho nên nếu như Chu Tuyền đã mở miệng thì cô cũng tình nguyện ngồi nghe.
"Chuyện đám hỏi cô định làm thế nào? Nếu như không có ý gì thì theo ý cha tôi cô có thể trở về Nhà họ Lý." Chu Tuyền đi thẳng vào vấn đề, không hề hỏi vòng vo.
"Trở về Nhà họ Lý? Không được." Ít nhất bây giờ còn chưa được. Ông nội chết, cô không dám về gặp họ. Chờ đến khi chuyện của cô và Hứa Mạch được quyết định thì cô sẽ dẫn Hứa Mạch về nhà nhận sai. Cho nên mặc dù điện thoại sắp bị gọi đến phát nổ thì Lý Mộng đành phải tắt máy, cho tới hôm nay đều không hề mở lại.
"Vậy bước kế tiếp cô có tính toán gì? Cô nên biết, cha tôi rất bất mãn với chuyện lúc trước cô nói muốn gả cho anh hai tôi. Nếu như tiếp tục như vậy thì nhất định không được." Sống với Lý Mộng lâu như vậy, Chu Tuyền cũng đã tìm ra cách đối phó với Lý Mộng. Thẳng thắn nói chuyện với Lý Mộng thì nhất định không thể. Như vậy chỉ còn cách buộc Lý Mộng tự suy nghĩ theo hướng đó.
"Có ý gì? Chẳng lẽ mấy người thật sự muốn tôi gả cho Chu Lăng? Tôi chỉ đùa thôi. Ta không muốn gả cho Chu Lăng, thật đó! Anh biết người tôi yêu chỉ có Hứa Mạch, chỉ thích một mình anh ấy." Đột nhiên nghe Chu Tuyền nói đến Chu Lăng, Lý Mộng không khỏi nóng nảy. Nhà họ Chu tính thừa dịp lôi chuyện cũ ra nói với cô sao?
"Đương nhiên tôi biết. Nhưng cha tôi hiểu lầm, anh hai tôi cũng hiểu lầm. Tôi nghĩ là không cần tôi nói thì cô cũng biết, người nhà của cô cũng hiểu lầm. Nếu không ba mẹ cô sẽ không đi tìm bà nội tôi, còn trịnh trọng nói đến chuyện đổi đối tượng kết thông gia nữa. Nghe nói bà nội tôi rất giận, ba mẹ cô cũng nhịn một bụng lửa giận. Tôi thấy cô nên mau chóng đưa ra lời giải thích, phải nhanh đưa ra quyết định mới được." Chu Tuyền hiểu cách dùng tình cảm để lay động người khác.
"Quyết định gì? Anh kêu tôi quyết định thế nào? Anh không phải không biết với quan hệ giữa tôi với Hứa Mạch hiện nay, ở giữa còn có Lâm Du, vốn không thể gỡ được. Nếu không phải cô ta giở trò đưa Hứa Mạch xuất ngoại lâu như vậy thì sao tôi lại rơi vào thế bị động như hôm nay? Tôi sắp bị ép điên rồi!" Khi Lâm Du còn chưa trở về nước, Thần Thiên đã đưa tin cổ vũ. Chờ đến khi Lâm Du trở lại thì không thể tránh khỏi việc bị lên báo. Hôm nay Lý Mộng cảm thấy dù là đi tới đâu cũng nghe thấy tên Lâm Du, thật là không thể tha thứ.
"Tin tôi đi, trong lòng tôi cũng không dễ chịu hơn cô là bao đâu. Lâm Du càng tỏa sáng thì lúc nào tôi cũng tự chế giễu vì đã chọn sai người. Còn Nhất Thiến nữa, cô ta tự giam mình trong phòng mấy ngày nay, ngay cả cơm cũng không ăn." Chu Tuyền khẽ thở dài một cái, mặt đầy vẻ đồng cảm.
"Nhưng nếu tiếp tục như vậy thì không được. Chúng ta cứ đứng ngây ra nhìn Lâm Du sống tốt, một chút hành động cũng không có? Gần đây danh tiếng Lâm Du đã lên rất cao, chờ đến khi phim mới của cô ta và Tần Nam được chiếu thì sợ là sẽ càng khó chống đỡ. Dù sao Tần Nam cũng là ảnh đế, danh tiếng không phải chuyện đùa, một đám fan lớn cổ động cho hắn." Nói đến phim mới của Tần Nam và Lâm Du, Chu Tuyền lại cảm thấy lo âu không dứt.
"Đương nhiên tôi biết chuyện càng lúc càng hỏng bét, nhưng tôi cố gắng như vậy để làm gì, không phải là để ngăn cản họ lại sao? Chuyện Tần Nam và Lâm Du đóng phim, lúc trước tôi đã truyền tin tức ra ngoài rồi, kết quả thế nào? Cả đám fan ào ào tặng hoa, không hề nói một câu khó nghe. Vì chuyện này, tôi vẫn bị ba mẹ mắng, nói là tay chân làm việc không sạch sẽ gọn gàng, Nhà họ Tần và Nhà họ Hứa đều biết nên đã cho tôi vào danh sách đen cấm vào nhà." Mỗi lần nói đến chuyện này, Lý Mộng liền tức giận.
Lý Mộng hiể hơn bất cứ ai, nếu không phải vì hành động lúc trước thì cô sẽ không đắc tội với Nhà họ Tần. Bác cô đã nói, ông nội Tần ra lệnh không cho phép cô đến Nhà họ Tần nữa, dù có đến cũng không cho cô vào cửa. Còn về bác và anh họ cũng bị cưỡng ép không cho phép liên lạc với cô, cũng không cho tiếp xúc, không cho giúp cô bất cứ chuyện gì.
Còn về Nhà họ Lý thì Lý Mộng không dám liên lạc. Nhà họ Tần cô muốn liên lạc lại không liên lạc được. Rơi vào thế tiến thóai lưỡng nan, cô nào có dễ chịu hơn ai?
"Sở dĩ bọn họ ủng hộ Tần Nam và Lâm Du là bởi vì cô đã dẫn dư luận đi sai hướng rồi." Chu Tuyền cho là Lý Mộng đã sớm nghĩ tới. Nhưng trên thực tế, cho đến bây giờ Lý Mộng chưa từng phát hiện mình sai ở chỗ nào. Hay nói đúng hơn là Lý Mộng đã phát hiện nhưng lại không dám tiếp tục làm gì.
"Tôi biết ý của anh." Lý Mộng được xếp vào vế sau. Im lặng một chút, Lý Mộng ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Chu Tuyền, "Những gì anh nói bây giờ tôi đã từng rất muốn làm. Nhưng mà tôi thừa nhận, tôi không dám. Tôi sợ chọc giận Hứa Mạch, cũng sợ liên lụy Nhà họ Lý."
Quả nhiên là không dám. Sau khi biết được điều này, Chu Tuyền không còn ý muôn khuyến khích nữa mà chuyển vào vấn đề chính: "Vậy cô đừng làm gì nữa, đồng ý mối quan hệ thông gia giữa Nhà họ Lý và Nhà họ Chu đi, ngoan ngoãn gả tới đây là được rồi. Bất kể là anh tôi hay là tôi, cô chọn một người rồi lập tức gả đi."
"Anh điên rồi sao?" Nghe Chu Tuyền nói vậy, Lý Mộng chỉ có thể trả lời một câu như vậy. Muốn cô gả cho Chu Tuyền hoặc Chu Lăng sao? Cô không có cách nào chấp nhận nổi, cũng không dám tưởng tượng.
"Không phải tôi điên mà là bây giờ đã đến nước này rồi, cô không muốn trở về Nhà họ Lý, lại không muốn rời khỏi Nhà họ Chu. Ngoại trừ gả cho tôi hoặc anh ta thì cô còn có lựa chọn nào khác không?" Phản ứng của Lý Mộng rất kịch liệt, nhưng Chu Tuyền lại chỉ cười lạnh. Anh cũng không muốn cưới Lý Mộng, nếu không phải tình hình bắt buộc, anh chỉ mong lập tức đuổi Lý Mộng đi.
"Tôi không tin." Lý Mộng lắc đầu một cái, cầm lấy túi xách đi ra ngoài, "Tôi phải đi tìm Hứa Mạch."
"Cô không gặp được Hứa Mạch đâu. Cho dù có gặp được thì anh ta cũng sẽ không để ý đến cô. Nếu so sánh với Lâm Du bây giờ thì cô không có chút phần thắng nào." Lần này, Chu Tuyền không ngăn cản Lý Mộng nữa mà chỉ đứng im tại chỗ hô to.
Lý Mộng không trả lời Chu Tuyền, bịt lỗ tai bước nhanh ra ngoài cửa. Cô sẽ không bị Chu Tuyền kích thích, tuyệt đối sẽ không gả vào Nhà họ Chu.
Nhìn Lý Mộng biến mất ngoài cửa, Chu Tuyền cười lạnh một tiếng, quay đầu lại.
"Tuyền, mẹ cẩn thận suy nghĩ thì vẫn cảm thấy, Lý Mộng không thích hợp để cưới vào cửa." Chung sống một thời gian dài như vậy, mỗi một Lý Mộng hành động của Lý Mộng đều bị mẹ Chu Tuyền nhìn thấy. Sau nhiều lần do dự thì bà vẫn nhịn đau lòng muốn buông bỏ người con dâu này. Con trai của bà đáng giá có được một người phụ nữ khác tốt hơn, sau này nhất định sẽ gặp được một duyên phận tốt.
"Mẹ, con biết nên làm thế nào. Không sao đâu, mẹ không cần phải để ý." Về chuyện cưới Lý Mộng, dù Chu Tuyền có muốn hay không thì giờ phút này cũng không có lựa chọn khác.
" Được, được rồi. Mẹ biết con có chủ ý, mẹ không ngăn cản con nữa." Hoảng sợ vội vàng gật đầu, mẹ Chu Tuyền không nói thêm nữa, e sợ sẽ chọc Chu Tuyền không vui.
Nhìn mẹ như vậy, Chu Tuyền bất đắc dĩ lắc đầu một cái, xoay người bỏ đi. Anh không muốn ghét mẹ ruột mình, nhưng từ nhỏ đến lớn anh đều không thể tôn trọng bà. Anh sẽ thương tiếc vì những bất hạnh của bà, cũng thấy bi ai vì sự lựa chọn của bà, mà nhiều hơn chính là sự bất lực khó nói.
Lúc Lý Mộng đến Hứa thị, Hứa Mạch đang ở phòng làm việc. Nhưng giống như Chu Tuyền nói, Lý Mộng không gặp được Hứa Mạch.
Hôm qua mới thấy Đại thiếu gia và Đại Thiếu phu nhân ân ái, giờ phút này gặp lại tiểu tam không sợ chết như Lý Mộng, đừng nói là Hứa Mạch, ngay cả nhân viên Hứa thị cũng đều cảm thấy chán ghét.
Bị bảo vệ cản ở ngoài cửa, sắc mặt Lý Mộng cũng rất khó coi: "Rốt cuộc các người có được cấp trên truyền lệnh không? Tôi là Đại tiểu thư của Lý thị, đến tìm Hứa Mạch!"
"Xin lỗi, Lý tiểu thư. Đại thiếu gia chúng tôi bận rộn nhiều việc, không rảnh." Bảo vệ thật sự có trách nhiệm, xụ mặt vô tình nói.
"Nói bậy nói bạ. Anh ta bận rộn nhiều việc sao? Nếu anh ta thật sự bận rộn nhiều việc thì sao Lâm Du biết mà chạy tới Hứa thị được? Các người thật sự cho rằng tôi không có mắt, không thấy được bài báo sao? Tối hôm qua Hứa Mạch còn ôm Lâm Du đi từ cao ốc Hứa thị ra, tất cả đều bị chụp lại!" Lý Mộng thở hổn hển hét lên.
"Thế thì sao?" Từ phía sau Lý Mộng bỗng nhiên vang lên một câu hỏi, Lý Mộng nghiêng đầu qua thì nhìn thấy Hứa Hoán mà cô không thích.
"Tại sao anh lại ở đây?" Thấy Hứa Hoán, sắc mặt Lý Mộng chẳng những không tốt hơn mà ngược lại càng trở nên khó coi. Giống với Tần Nam, Hứa Hoán cũng là một trong những người Lý Mộng ghét nhất.
"Ha ha...! Hỏi câu này thật buồn cười. Sau lưng cô là tòa cao ốc của Hứa thị, tại sao tôi không thể tới công ty mình? Ngược lại là cô, chắc không phải đi nhầm chỗ chứ? Tôi còn tưởng rằng bây giờ cô nên đứng ở cửa Chu thị chứ?" Lý Mộng không thích Hứa Hoán, Hứa Hoán cũng rất ghét Lý Mộng. Trước kia hắn đã chuẩn bị đuổi Lý Mộng ra khỏi thành phố D. Nhưng vì Lý Mộng trốn vào Nhà họ Chu, còn dự định gả cho Chu Tuyền nên mới may mắn tránh được một kiếp.
"Vậy thì thế nào? Tôi muốn đi đâu thì đi, anh quản được sao? Hứa Hoán, tôi không muốn nói nhảm với anh, anh nhanh dẫn tôi đi gặp Hứa Mạch." Giọng nói của Lý Mộng đầy nổi nóng, càng như đang ra lệnh.
"Dựa vào cái gì mà muốn tôi dẫn cô đi gặp anh họ? Cô là chị dâu của tôi sao? Không phải. Nếu đã không phải thì tại sao tôi phải nghe lời cô? À, không đúng, nếu như cô là chị dâu tôi thì vốn không cần phải xin phép cô cũng có thể tự do ra vào Hứa thị rồi. Không biết cô có nghe nói hay không, ngày hôm qua chị dâu tôi vào Hứa thị đã được nhân viên nhiệt tình xếp hàng hoan nghênh, mỗi người còn xin một chữ ký nữa, đơn giản là cô ấy hoa gặp hoa nở, được người người sùng bái." Hứa Hoán không chút khách sáo châm chọc Lý Mộng, nói xong còn không quên châm chọc tiếp, "Nhưng mà không biết tới bao giờ cô mới được hưởng sự đãi ngộ này, có lẽ là cả đời này cũng không thể!"
"Anh..." Bị Hứa Hoán chọ tức đến xanh cả mặt, Lý Mộng nâng tay lên muốn cho Hứa Hoán một cái tát. Thật quá đáng, dám sỉ nhục cô!
Hứa Hoán sẽ không ngoan ngoãn đứng im chịu đánh. Anh cầm cánh tay Lý Mộng dùng lực hất một cái, hoàn toàn không nhìn cô ta thiếu chút nữa bị anh đẩy ngã, Hứa Hoán lại giễu cợt: " Thật là khó hiểu."
"Hứa Hoán, anh đứng lại đó cho tôi! Đứng lại!" Trơ mắt nhìn Hứa Hoán bước vào Hứa thị, Lý Mộng muốn đuổi theo nhưng lại bị ngăn lại. Dậm chân tại chỗ thật lâu nhưng cũng không thấy Hứa Hoán dừng bước nhìn sang.
"Lý tiểu thư, nơi này là chỗ làm việc, xin đừng lớn tiếng ồn ào." Giọng Lý Mộng rất chói tai, bảo vệ nghe thấy cũng đau màng nhĩ.
"Mấy người nghĩ là không cho tôi nói chuyện thì tôi sẽ im lặng sao? Hứa thị mấy người đúng là khinh người quá đáng, tôi muốn kêu thì sao?" Lý Mộng tức giận lại càng hắng giọng lên kêu "A " mấy tiếng, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt xung quanh đang nhìn mình.
"Vậy thì xin lỗi." Đội trưởng bảo vệ còn chưa nói xong thì hai vị đồng nghiệp bên cạnh đã đi tới, trực tiếp nắm lấy cánh tay Lý Mộng, kéo cô ra lề đường. Còn có lòng tốt bắt một chiếc taxi, cưỡng ép nhét Lý Mộng vào trong xe. Sau khi nói với tài xế địa chỉ cao ốc Chu thị thì đóng cửa lại nhìn Lý Mộng bị xe taxi chở đi.
"Làm tốt lắm." Hứa Hoán gật đầu một cái, tán dương nhìn đội trưởng đội bảo vệ, "Cố gắng phát huy sẽ tăng lương cho cậu."
"Cám ơn Nhị thiếu gia." Đội trưởng đội an ninh phụng mệnh hành sự vui vẻ nở nụ cười.
Lên tầng cao nhất, Hứa Hoán không trở về phòng làm việc của mình mà quẹo vào văn phòng Hứa Mạch.
"Anh họ, anh còn có thể bình tĩnh thế sao. Dưới lầu đã loạn thành như vậy rồi mà anh còn không ra mặt giải quyết sao?" Thấy Hứa Mạch vùi đầu vào công việc, Hứa Hoán bĩu môi.
"Có công phu khua môi múa mép thì mang đống văn kiện này về xử lý đi." Bởi vì không muốn Lâm Du lại tới phòng làm việc chờ anh tan tầm nên Hứa Mạch hoàn toàn không để ý đến lời cãi vã bên ngoài. Thấy Hứa Hoán tự mình mò tới cửa thì sẽ không để anh uổng công về tay không.
Hứa Hoán lui về phía sau mấy bước theo bản năng, xua tay lia lịa: "Em còn rất nhiều chuyện phải làm! Không có hơi sức để giúp anh xử lý những giấy tờ nhức đầu này đâu.""Vậy còn đứng ở đây làm gì? Có cần anh giao thêm chút việc không?" Hứa Mạch cũng không ngẩng đầu lên, hỏi.
"Không cần, không cần. Em đi làm việc đây, lập tức trở về phòng làm việc của mình ngay." Thấy anh muốn giao thêm công việc, Hứa Hoán không thể không ngoan ngoãn bỏ đi. Ai bảo chức vị của Hứa Mạch cao hơn anh chứ, có thể tùy ý sai bảo anh làm việc đấy!
Nhanh chóng đến giờ tan việc, Lâm Du nhận được điện thoại của Hứa Mạch, nói là sẽ đến Thần Thiên đón cô. Khi tới giờ tan tầm, cô liền thu dọn đồ đạc. Sau đó lại bị Lý Mộng chặn ngoài cao ốc Thần Thiên.
Lý Mộng cũng không phải là canh giờ để tới. Buổi sáng bị nhục nhã đuổi khỏi Hứa thị, lúc này bỗng nhiên cô liền bình tĩnh lại. Không cãi lộn nữa, cũng không ngang ngược xông vào mà lẳng lặng đứng đợi ở đây cả một buổi chiều, rốt cuộc đã thấy được Lâm Du.
"Đi nói chuyện với tôi một chút." Đứng trước mặt Lâm Du, sắc mặt Lý Mộng rất kiên quyết, nhìn chằm chằm Lâm Du, rất sợ Lâm Du bỏ chạy.
" Được." Ngoài dự tính của Lý Mộng, Lâm Du không hề từ chối mà nhàn nhạt gật đầu, chỉ về phía quán trà đối diện, "Qua bên đó ngồi nói đi!"
"Thật sao?" Tìm tới tìm lui nhiều lần như vậy mà không có kết quả, Lý Mộng không ngờ Lâm Du lại dễ dàng đồng ý như thế, thật sự khiến cô rất ngạc nhiên.
" Ừ." Lâm Du nói xong liền băng qua đường.
Trong mắt Lý Mộng đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, trong lòng bỗng nhiên sinh ra chút cảm kích khó nói. Khoảng thời gian này, cô thường xuyên tìm Chu Lăng gây phiền phức, mỗi lần đều bị chặn ở ngoài cửa. Đi tìm Hứa Mạch cũng vậy, chưa bao giờ được nhìn thấy Hứa Mạch. Nhưng Lâm Du lại khác, ở Bác Dương không thuận lợi gặp được nhưng tới Thần Thiên lại thành công?
Bởi vì quá ngoài ý muốn nên đến khi vào được quán trà, Lý Mộng cũng không thể phục hồi lại tinh thần.
Ngồi ở đối diện Lý Mộng, Lâm Du gõ bàn một cái nói: "Nói chuyện gì?"
"Nói..." Lý Mộng lắc đầu, dùng sức bấm vào cánh tay mình một cái, cơn đau truyền tới làm lý trí cũng trở về, "Nói về Hứa Mạch."
" Ừ. Cô muốn nói gì?" Nhìn chằm chằm Lý Mộng, giọng Lâm Du rất lạnh nhạt, không hề bị kích động vì lời nói của Lý Mộng.
"Tôi muốn..." Lý Mộng há hốc mồm, dừng một chút, rồi nói, "Tôi chỉ muốn khảng định rốt cuộc cô muốn thế nào mới chịu rời khỏi Hứa Mạch? Tiền sao? Tôi có thể cho cô, chỉ cần cô mở miệng."
"Tôi không thiếu tiền." Có lẽ Lý Mộng sẽ không tin tưởng những lời này, nhưng Lâm Du nói sự thật, "Trước khi gả cho Hứa Mạch, tôi đã thừa kế di sản ông nội để lại. Mà bây giờ, giải trí Thần Thiên là của tôi, Bác Dương cũng là của tôi. Tôi không cho là tiền của cô có thể đáp ứng được tôi."
Rõ ràng Lâm Du đang nói sự thật nhưng Lý Mộng lại cảm thấy mình bị khinh bỉ. Khẽ cắn răng, miễn cưỡng duy trì nụ cười trên mặt: "Vậy là cô thật sự yêu Hứa Mạch cho nên mới không chịu rời khỏi anh ấy?"
"Cô nói vậy thì coi như là vậy đi! Ít nhất tạm thời đúng như thế, tôi không tìm được lý do để rời khỏi Hứa Mạch." So với tâm trạng phức tạp của Lý Mộng, phản ứng của Lâm Du khá lạnh nhạt.
"Cô thật là vô liêm sỉ." Có thể cười nói ra lời công kích như vậy, Lý Mộng cũng sắp bội phục sự bình tĩnh của cô lúc này. Hít sâu một hơi, Lý Mộng tiếp tục nói, "Tôi không biết rốt cuộc cô có nghe nói tôi và Hứa Mạch từng đính hôn chưa. Nếu như cô đã nghe qua rồi thì tôi tin tưởng cô tự biết vị trí của mình, cũng sẽ đưa ra quyết định chính xác."
"Tôi nghe rồi." Đối mặt với Lý Mộng bình tĩnh, Lâm Du lại càng bình tĩnh hơn, "Ngày đụng phải cô ở vườn thú, Hứa Mạch đã nói cho tôi biết quá khứ giữa cô và anh ấy. Không, cũng không tính là quá khứ. Đối với Hứa Mạch mà nói, khoảng thời gian dính líu tới cô cũng không tốt đẹp gì. Cô không xuất hiện trước mắt anh ấy nữa thì tự nhiên anh ấy cũng quên."
"Cô..." So sánh với nhau, giọng Lâm Du ôn hòa hơn Lý Mộng rất nhiều. Nhưng bàn về lực sát thương thì Lý Mộng vốn không phải đối thủ của Lâm Du. Nói chuyện với nhau không tới mấy phút, sắc mặt Lý Mộng đã thay đổi, "Tôi không tin lời cô nói, ý của Hứa Mạch mới là thật. Địa vị của tôi ở trong lòng anh ấy thế nào không cần cô tới phán xét."
“Nếu đúng là vậy thì tôi sẽ tặng lại cho cô. Dù cô có nghĩ mỗi quan hệ giữa tôi và Hứa Mạch thế nào thì chúng tôi cũng sẽ không rạn nứt vì sự tồn tại của cô, cũng sẽ không cãi vã, không chia lìa. Cho dù cô không ngừng lải nhải trước mặt mọi người là cô rời khỏi Hứa Mạch trước còn tôi thừa lúc vắng mà vào hôi của thì cũng không làm gì được. Bởi vì cô trở lại cũng sẽ không gây chút ảnh hưởng nào đến cuộc sống của tôi và Hứa Mạch." Nếu như Lý Mộng muốn nói những thứ này thì Lâm Du hoàn toàn không còn gì để nói.
"Vậy nếu tôi gả cho Chu Tuyền thì sao? Các người cũng không lo lắng sao? Tôi biết Hứa thị rất lợi hại. Nhưng nếu Lý thị và Chu thị liên thủ, chẳng lẽ thật sự không hề tạo ra uy hiếp gì với Hứa thị sao? Hay là nếu như tôi gả cho Chu Lăng, gả cho bạn tốt của cô và Hứa Mạch thì để xem mấy người cư xử thế nào?" Lâm Du khó chơi, cuối cùng vẫn ép Lý Mộng luống cuống.
"Cô sẽ không gả cho Chu Lăng." Nhàn nhạt lắc đầu một cái, Lâm Du nhếch khóe miệng, nở nụ cười giễu cợt, " Quan hệ giữa cô và Chu Lăng thế nào, cô rõ hơn ai hết. Tôi nghe nói trước kia cô đã từng tuyên bố, nếu như phải gả thì sẽ gả cho Chu Lăng, mà không phải Chu Tuyền. Lúc đó tôi không ở trong nước, nếu không tất nhiên tôi sẽ nhắc nhở cô không nên nằm mơ giữa ban ngày, Chu Lăng sẽ không đồng ý cưới cô."
"Ý của cô là gì? Cô cảm thấy tôi không xứng với Chu Lăng?" Nếu như nói Hứa Mạch là tấm cửa sắt đầu tiên trong đời Lý Mộng thì Chu Lăng chính là miếng thứ hai. Hai người đó đều khiến cho Lý Mộng bó tay, làm cô hận nghiến răng nghiến lợi.
"Không phải không xứng mà là không thích hợp." Nhìn chằm chằm Lý Mộng, Lâm Du lắc đầu một cái, "Cô không nên hợp tác với Chu Tuyền."
"Bởi vì ban đầu tôi là vị hôn thê của Chu Tuyền, cho nên Chu Lăng tuyệt đối sẽ không dây dưa với tôi?” Tự cho là mình tài giỏi, thâm ý trong lời nói của Lâm Du, Lý Mộng cũng chẳng thèm ngó tới, "Chẳng qua chỉ là thông gia mà thôi, gả cho người nào mà không được? Chu Lăng là anh của Chu Tuyền, thân là con trai trưởng anh ta phải làm nghĩa vụ và trách nhiệm thừa kế."
Lý Mộng đã hiểu lầm ý của cô, nhưng Lâm Du cũng không có ý định phổ cập cho Lý Mộng hiểu ân oán giữa anh em Chu Lăng và Chu Tuyền. Liếc mắt nhìn qua chỗ khác, cô nhìn về phía xe của Hứa Mạch đang đậu trước cửa giải trí Thần Thiên: "Cô đã biết đạo lý này thì tại sao không gánh vác nghĩa vụ và trách nhiệm mà mình nên làm? Nếu như cô ngoan ngoãn gả cho Chu Tuyền thì chắc hẳn cũng không có những chuyện này, ông nội của cô cũng sẽ không..."
"Không cho phép nói đến ông nội tôi!" Lý Mộng chợt vỗ bàn một cái, nâng cao giọng, "Không ai được phép nói đến ông nội tôi. Ông nội của tôi chết là vì bệnh tim, không liên quan gì tới tôi. Mấy người không được đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi, ta không thừa nhận, chết cũng không thừa nhận."
"Nếu như vậy có thể làm cô cảm thấy thoải mái một chút thì cô cứ tự lừa mình dối người cả đời đi! Ngược lại tôi và cô sẽ không có cơ hội gặp nhau như vậy nữa, cũng sẽ không có khả năng ngồi xuống nói chuyện." Lâm Du nói xong liền đứng lên, chỉ ra ngoài cửa sổ, "Hứa Mạch đến, tôi đi trước."
"Lâm Du! Chẳng lẽ một chút cảm giác tội lỗi cô cũng không có sao? Em gái cô làm hại Hứa Mạch bị tai nạn xe cộ, nằm trên giường lâu như vậy, thiếu chút nữa đã chết rồi. Trong lòng Hứa Mạch, trong lòng Nhà họ Hứa thật sự không có ý gì sao, họ không hề oán trách, căm ghét cô sao?" Lý Mộng cũng đứng lên theo, hô to với Lâm Du đang đi ra ngoài.
" Có, nhất định là có." Lâm Du đứng vững, quay đầu lại, chăm chú nhìn Lý Mộng, "Nhưng thật đáng tiếc, cô về trễ rồi. Nếu như cô nhân lúc Hứa Mạch chưa tỉnh kịp thời quay đầu lại thì phần thắng của cô sẽ lớn hơn. Hơn tới, có lẽ những chuyện liên quan đến tôi cũng sẽ không xảy ra. Lúc đó mới chính là lúc mà Hứa Mạch và Nhà họ Hứa mong muốn gặp cô nhất. Mà bây giờ mọi thứ đều đã quá trễ rồi."
"Không thể nào! Chỉ cần tôi tình nguyện trở lại thì sẽ không trễ. Tôi không tin một lời nào của cô, tất cả đều là cô gạt tôi." Dù Lâm Du ba hoa chích choè tới đâu thì Lý Mộng cũng không muốn tin. Cô không muốn nghĩ lại bộ dáng của Hứa Mạch khi chưa tỉnh lại, cũng không muốn hối hận vì quyết định lúc đó. Cô chỉ có thể nhìn về phía trước, cũng chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước.
"Nếu đã không tin lời của tôi thì sao còn cố ý muốn nói chuyện với tôi? Cuộc trò chuyện giữa tôi và cô có ý nghĩa gì nữa? Cô thuyết phục tôi rời khỏi Hứa Mạch hay là tôi ngồi đây kể lại cuộc sống hạnh phúc của tôi và anh ấy? Lý Mộng, thứ nên buông tay thì hãy buông đi, quả quyết một chút, đừng chấp mê bất ngộ nữa." Đây là lời khuyên thật lòng cuối cùng mà Lâm Du dành cho Lý Mộng. Mà hôm nay cũng là lần cuối cùng cô nói chuyện với Lý Mộng.



Thử đọc