Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 60

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Đánh dấu

Lý Mộng biết chắc chắn một điều là, ngoại trừ rời khỏi thành phố D ra thì ả không có cách nào trốn thoát. Thấp thởm ngồi trên giường, ả thầm mắng anh Tần. Với tình trạng này e rằng ả khó lòng giao phó với trưởng bối ở nhà. Làm sao bây giờ? Ả còn chưa kịp hành động gì hết trơn, mong sao vài ngày sau ông nội và ba với tìm được ả.
Nhưng ả đành thất vọng vì tối hôm đó những người kia đã đến thành phố D. Ả run như cầy sấy nhìn ông nội mặt đen: "Ông nội, con xin lỗi, con không cố ý đâu."
"Được rồi, đừng nói nữa, đến nhà họ Hứa xin lỗi mau." Ông nội Lý không ngờ rằng người cháu gái ông yên tâm nhất lại phạm sai lầm lớn đến vậy. Đứng đây mắng ả cũng không phải là điều hay, bây giờ phải đến nhà họ Hứa nếu kéo quan hệ ngay mới là thượng sách.
Ả không dám cự tuyệt mệnh lệnh của ông nội mình, bèn ngoan ngoãn theo sau lưng ông rời khách sạn.
"Con có biết thiếu chút nữa bệnh tim của ông nội con đã tái phát rồi không?" Lần này nhà họ Lý đến không ít người. Ba Lý cùng ông nội Lý ngồi phía trước, còn Lý Mộng bị mẹ Lý kéo vào ngồi ở hàng ghế giữa.
"Con đâu biết nhà họ Hứa sẽ phản ứng mạnh như vật! Con cũng có muốn thế đâu! Mẹ, anh họ đã không giúp con, còn hại con nữa!" Lý Mộng thoải mái lộ tính tình tiểu thư trước mặt mẹ Lý.
"Anh họ con cũng là vì muốn tốt cho con thôi, đừng trách nó." Nói đến anh Tần, Lý mẹ hết sức tán thưởng: "Nếu không phải nó kịp thời gọi điện thoại tới, chuyện này nhất định sẽ khó giải quyết hơn. Chờ đến lúc con chủ động về nhà thì mọi chuyện đã vô phương cứu chữa."
"Con không tin họ dám đuổi con đi!" Lý Mộng kháng nghị nói. Dù gì cô cũng là người nhà họ Lý, nhà họ Hứa có muốn đánh chó cũng phải nể mặt chủ chứ!
"Sao lại không? Đừng coi thường Hứa Mạch. Anh ba đã nhắc nhở cô từ trước, cậu ta không phải người dễ chọc." Ngồi kế bên ghế tài xế, anh ba Lý tức giận nói. Anh và Hứa Mạch là bạn học, tuy không thân nhưng cũng có chút giao tình. Cách làm người của Hứa Mạch từ khi đi học đã thể hiện rõ rồi.
"Hứa Mạch thì thế nào? Chính anh ta cũng tùy tiện cưới người phụ nữ khác vào nhà đó thôi. Em chính là muốn náo cho loạn để anh ta hối hận!" Giờ phút này rồi mà anh ba còn tạt cho ả gáo nước lạnh, thật quá đáng!



"Anh lười tranh với cô. Anh hai đã đề nghị với ông nội cho cô đính hôn trước. Cô tự suy nghĩ kỹ những việc mình làm đi." Tuy trưởng bối đều yêu thương Lý Mộng nhưng anh và anh hai Lý cũng không gần gũi với cô em gái này lắm. Dù là anh em có quan hệ máu mủ ruột rà thì đâu nhất định phải thân thiết!
"Tại sao anh hai lại như thế? Tôi không muốn đính hôn! Muốn kết thông gia với ai thì anh và anh hai tự đi mà lấy, đừng có lôi tôi vào." Vậy nên ả mới thích anh họ nhiều hơn anh ruột. Ngay cả hạnh phúc cả cuộc đời ả mà hai người đó cũng đưa ra đặt cược lợi ích, ả sẽ tuyệt đối không nhượng bộ.
"Họa tự cô gây ra, hậu quả không dọn nỗi mà còn vênh váo hả? Anh mặc kệ cô có đồng ý hay không, tự nói với ông nội đi." Chuyện Lý Mộng theo đuổi Hứa Mạch anh không xen vào, cũng lười can thiệp.
Theo ý anh, trừ khi mắt Hứa Mạch bị mù nếu không cậu ta sẽ không đời nào yêu Lý Mộng. Mà nay Hứa Mạch đã lấy vợ, anh chẳng những không hùa theo Lý Mộng phá đám mà còn thật lòng mong hai vợ chồng họ trăm năm hạnh phúc. Thật sự anh rất bội phục mắt chọn người của Hứa Mạch, lấy vợ là phải lấy người vợ như Lâm Du, vừa có sắc vừa có tài mà lại còn lương thiện nữa chứ!
"Mẹ xem kìa! Anh ba lại khi dễ con! Ảnh thà giúp người ngoài chứ không thèm để ý đến em gái ruột. Khi xưa là mẹ nhặt ảnh từ sọt rác về nuôi đúng không?" Bị những lời anh ba Lý đả kích, Lý Mộng tố cáo.
"Được rồi! Hai anh em tụi con bớt ồn ào xíu được không?" Môi hở răng lạnh, từ trước đến giờ mẹ Lý luôn yêu thương ba anh em họ đồng đều: "Con làm anh trai phải nhường em gái một chút, còn con nữa, làm em gái cũng phải có dáng vẻ của người làm em chứ!"
Anh ba Lý không nói nữa. Lý Mộng thì quay mặt ra cửa kính. Mẹ Lý nói tiếp: "Chuyện này là con làm sai. Một lát nữa sau khi con theo cả nhà mình đến nhà họ Hứa xin lỗi xong, lập tức quay về nhà ngay."
"Ngay cả mẹ cũng thế! Con sẽ không làm con cờ của các người. Con không muốn lập gia đình, nếu mọi người còn ép con... con chết cho mọi người xem." Lý Mộng la to.
Sắc mặt mẹ Lý trầm xuống. Sau khi nhìn chằm chằm Lý Mộng, một hồi lâu sau bà mới mở miệng: "Tiểu Mộng, trước kia con rất ngoan ngoãn, chưa từng đối nghịch với mẹ. Con luôn cười rất hồn nhiên, con luôn là bảo bối trong lòng cha mẹ mà, sao giờ con lại thế này?"
"Con..." Trước ánh mắt sắc bén của mẹ Lý, ả chột dạ biện minh: "Con cũng không muốn thế! Trước kia con như công chúa nhỏ vô ưu vô lo, muốn cái gì là có cái đó. Nhưng bây giờ thì sao? Cái gì con cũng không có..."
"Cái gì gọi là “cái gì cũng không có”? Con nói đến Hứa Mạch sao? Bởi vì Hứa Mạch là tất cả của con nên khi không có Hứa Mạch thì con mất hết tất cả? Nếu con thật sự để ý đến Hứa Mạch như vậy thì trước lúc Hứa Mạch xả ra chuyện con lại rời đi? Lúc đó anh ba của con cũng đã khuyên ngăn, bảo con hãy suy nghĩ thật kĩ càng kẻo sau này hối hận. Khi đó con trả lời thế nào? Con nói Hứa Mạch chẳng qua chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng tan vỡ, con đã tỉnh mộng rồi và không còn lưu luyến gì nữa! Nhưng giờ con lại nói với mẹ rằng Hứa Mạch là tất cả của con. Mẹ hồ đồ rồi, không đoán được trong hồ lô của con chứa thuốc gì." Lúc trước, khi Lý Mộng đột nhiên chạy về nhà, mặc dù ngoài miệng mẹ Lý không nói, nhưng trong lòng bà có ý kiến. Bà biết không thể lay chuyển được con gái nên bà tận lực khuyên răn, mong Lý Mộng suy nghĩ thật kĩ càng.
Người phản ứng dữ dội nhất lúc đó là anh ba Lý. Anh mắng Lý Mộng một trận tại nhà ăn trước mặt ông nội và ba Lý. Tuy nói là rất yêu thương Lý Mộng nhưng hôm đó, khi anh ba Lý mắng ả không một ai can thiệp, bởi lẽ họ biết là anh làm đúng.
"Mẹ, con là con gái, con cũng có lòng tự ái của chính mình. Lúc trước Hứa Mạch lạnh nhạt với con như vậy, con không phải mình đồng vách sắt, con cũng biết thương tâm, khổ sở, cũng sẽ thất vọng, ủ rủ. Lúc đó rời đi là do con quá mệt mỏi, con muốn đến một nơi nào đó để giải tỏa tâm trạng. Con vì muốn tốt cho tất cả mọi người nên mới chọ cách đó. Nhưng khi đến nơi đó, tâm trạng của con chẳng những không được cải thiện mà còn nặng nề hơn. Bởi vì con nhận ra được rằng ngoài Hứa Mạch ra thì con không thể động tâm với bất kì người đàn ông nào khác.” Ả nói trong nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã.
Nghe Lý Mộng nói, ánh mắt mẹ Lý phức tạp, bà muốn nói nhưng đành thôi. Dù sao Lý Mộng cũng là đứa con bà yêu thương nhất, tuy biết lời nói của ả đầy dẫy sơ hở nhưng không đành lòng vạch trần. So với Hứa Mạch là người ngoài, bà chọ nghiêng về phía Lý Mộng.
Anh ba Lý khinh thường vểnh mép, mang tai nghe vào, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một chữ ả nói anh cũng không muốn nghe. Nếu biết được lỗ tai của mình sẽ bị hành hạ thế này anh nhất định không ngồi xe này.

Hứa Chấn Thiên tự mình tiếp đón đoàn người nhà họ Lý đến “viếng thăm”, Hứa Hoán thì ngồi một bên chờ xem kịch vui, hai vợ chồng Hứa Mạch thì đang trên đường về.
"Thật xin lỗi. Là do nhà chúng tôi không biết dạy con cháu nên mới để Tiểu Mọng gây ra họa lớn thế này, mong anh Hứa nể tình vì nó còn nhỏ mà tha thứ cho." Ông nội vừa lấy lễ vật vừa nhận lỗi thay Lý Mộng.
"Cũng không phải là họa lớn gì." Hứa Chấn Thiên không nỗi trận lôi đình như nhà họ Lý nghĩ, ông chỉ nhìn lướt qua Lý Mộng rồi tiếp tục nói: "Nhà họ Hứa cúng tôi cũng không rảnh rỗi đến mức chấp nhất với một đứa bé. Nếu có gì bất mãn với Hứa gia chúng tôi, xin tự nhiên góp ý thẳng thừng chứ đừng chơi trò nói xấu sau lưng như vây, một khi tra được thì rất ảnh hưởng đến giao tình hai nhà."
"Đúng vậy. Anh Hứa nói đúng, lần này là Tiểu Mộng quá đường đột, vậy nên mới phạm sai lầm..." Ông nội Lý lời còn chưa nói hết thì Lý Mộng đã cướp lời.
Tiêu sái đi đến trước mặt Hứa Chấn Thiên, Lý Mộng hít sâu một hơi, cười tươi nói: "Ý của ông nội Hứa là thật sự đồng ý nói ra bất mãn trong lòng đúng không? Chỉ cần Tiểu Mộng nói ra, ông nội Hứa sẽ giải quyết phải không? Nếu quả thật là như vậy, quả thật Tiểu Mộng có đôi lời nói muốn với ông nội Hứa. Không biết ông nội Hứa có bằng lòng nghe con nói lời thật lòng mình không?"
Xe của hai người họ vừa vặn đến cửa, Hứa Mạch đang muốn xuống xe thì bị Lâm Du giữ lại.
"Nghe một chút xem họ nói gì." Cô nắm chặt tay Hứa Mạch, nhắm mắt lại bình tĩnh nghe động tĩnh bên trong nhà lớn.
"Được." Khóe miệng hơi cong lên, Hứa Mạch tựa lưng vào ghế ngồi chờ Lâm Du.
Câu hỏi của Lý Mộng rất đơn giản, cũng chỉ liên quan đến Hứa Mạch. Phản ứng của ông nội Hứa rất lạnh nhạt, chỉ nhìn Lý Mộng mà không nói gì làm ả càng chờ càng thấp thởm.
Rất tiếc ông nội Hứa không có ý định trả lời ả, ông nhìn sang ông nội Lý.
"Thật sự xin lỗi. Là do trưởng bối như tôi dạy dỗ không nghiêm." Sở dĩ ông nội Lý không ngăn cả Lý Mộng là vì ông muốn dò xét thái độ của Hứa Chấn Thiên. Sau khi ả nói xong, ông lên tiếng coi như hòa hoãn tình hình.
"Sao rồi?" Không nghĩ tới Lâm Du mở mắt nhanh như vậy, hắn còn tưởng rằng bên trong có nhiều thứ đáng để nghe lắm chứ.
"Thái độ nhà họ Lý không giống như đến xin lỗi, mà là đến xò xét. Tâm tình của ông nội chắc chắn đang không tốt, hai ta vào nhanh thôi." Đối với Hứa Chấn Thiên, Lâm Du một mực tâm tồn cảm kích. Từ đầu đến giờ cô vẫn luôn nhớ đến thời điểm cô mới bước vào nhà họ Hứa, ông nội Hứa luôn cho cô cơ hội.
Hứa Mạch không phản đối, hắn theo cô xuống xe. Thấy hai vợ chồng Hứa Mạch tay trong tay đi vào, sắc mặt Hứa Chấn Thiên cuối cùng cũng hòa hoãn đôi chút.
Hứa Mạch cùng Lâm Du mới vừa ngồi xuống thì dì giúp việc ở nhà họ Hứa mang nước lên ngay. Khác với lúc chiêu đãi người nhà họ Lý, thay vì trà như họ thì bà mang lên hai ly nước trái cây.
"Cô chủ, nước táo mà cô thích nhất đây!" Hệt như là cố ý đối nghịch với Lý Mộng, lúc người giúp việc bưng nước ra còn cố tình nhấn mạnh câu này.
Mặt Lý Mộng biến sắc vì ly nước ả muốn uống giờ đã nằm gọn trong tay Lâm Du, hỏi sao ả không nổi nóng cho được.
Nhận lấy ly nước trái cây uống một hớp, Lâm Du gật đầu: "Đúng là rất ngon!"
"Đây là táo tươi mới mua về lúc sáng, tôi đặc biệt chuẩn bị sẵn chờ cô chủ về thưởng thức đó!" Tuy thời gian Lâm Du ở nhà lớn không dài nhưng cô đã có công giúp Hứa Mạch tỉnh lại, bọn họ tuy làm công nhưng đã nhìn Hứa Mạch lớn lên, họ thật lòng rất cảm kích cô.


"Con cảm ơn dì." Sau khi lịch sự nói lời cảm ơn xong, cô nhìn sang Hứa Mạch: "Anh cũng uống thử một chút đi, ngon lắm đó."
Theo lời cô, Hứa Mạch bưng ly nước trái cây uống một hớp, sau đó hắn công nhận gật đầu: "Ừm, ngon lắm!"
"Chỉ cần chị dâu nói ngon là anh họ uống hết chứ gì!" Hứa Hoán bĩu môi.
"Có vấn đề gì không?" Hứa Mạch không nói gì nhưng ông nội Hứa đã lên tiếng: "Thấy hai vợ chồng nó quá tình cảm nên không chịu nỗi hả?"
"Đâu có! Con chỉ hơi ghen tị chút xíu thôi!" Đột nhiên nghe ông nội hỏi, Hứa Hoán như bong bóng xì hơi cúi đầu xuống.
"Vậy thì nhanh chóng tìm một cô vợ nhỏ dẫn về đây. Đến lúc đó con có thể học theo anh họ của con, cả ngày ở nhà ngọt ngào hạnh phúc." Hứa Chấn Thiên quyết kế không phải lại nói loại nói này tính cách. Bất quá hôm nay, ngay một khắc này, ngay trước Lý gia mặt của mọi người, hắn như đinh chém sắt biểu đạt lập trường rõ ràng dứt khoát.
Nụ cười trên mặt Lý Mộng cứng đờ. Ả biết Hứa Chấn Thiên đang cố ý nói cho ả nghe. Nghe như ông đang nhắc nhở Hứa Hoán, nhưng thật ra ông nội Hứa đang ngầm cảnh bảo Lý Mộng rằng ngoài Lâm Du ra thì nhà họ Hứa không chấp nhận người con dâu nào khác.
Ông nội Lý lúng túng. Thật sự lúc hai vợ chồng Hứa Mạch xuất hiện, ông đã nghĩ rằng cuộc hôn nhân này sẽ có được một chút hi vọng. Nhưng hiện tại thì...
Không nói đến thái độ của Hứa Mạch, chỉ dựa vào thái độ của Hứa Chấn Thiên thôi thì Lý Mộng đã không vượt qua được cửa ải này rồi!
Hứa Hoán thì hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Lý gia, cậu cảm thán: "Ông nội, con vẫn còn nhỏ mà, không vội không vội. Với lại mọi mặt chị dâu đều tốt hết, con đi đâu tìm được cô vợ như chị dâu đây?"
"Không tìm được là bởi vì con không có bản lĩnh." Hứa Chấn Thiên hừ lạnh, sau đó ông lại nói tiếp: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đúng là khó tìm được cô gái thứ hai giống Tiểu Du."
"Chính xác!" Hứa Hoán bĩu môi, nhân cơ hội kháng nghị: "Vậy nên nội không được làm khó con đó nha!"
Hứa Chấn Thiên cùng Hứa Hoán ông một câu, cháu một câu, người bên cạnh dù muốn nói cũng chen miệng vào không lọt. Hai vợ chồng Lâm Du đã thành thói quen, không có ý định mở miệng.
Ông nội Lý bị Hứa gia làm lơ nên rất khó chịu. Nói thế nào ông với Hứa Chấn Thiên cũng cùng vai vế, thế mà bị xem là không khí ngồi ở một bên là sao? Dù cho bọn họ đuối lý đi chăng nữa thì nhà họ Hứa cũng không nên quá đáng thế chứ!
"Thì ra vị này chính là Lâm Du." Ông nội Lý mất hứng mở miệng.
Lâm Du đứng lên, cúi người chào ông nội Lý.
"Hình như cô Lâm đây không thích nói chuyện với ông già này thì phải!" Mặc dù Lâm Du lễ nghi chu toàn nhưng ông nội Lý vẫn thích “nhặt xương trong trứng”.
"Tiểu Du hơi sợ người lạ." Hứa Mạch lên tiếng bảo vệ Lâm Du.
Trong lòng ông nội Lý đã tức giận sẵn, giờ phút này lại bị Hứa Mạch chống đối, nên giận càng thêm giận. Nhưng nơi này là Hứa gia, không phải địa bàn của ông, dù có mất hứng cũng phải nén giận. Lần này bọn họ đến là để xin lỗi, phải nhịn!
Đáng lẽ ra khi thấy Hứa Mạch hành động như vậy, ông nội Hứa phải khiển trách đôi câu. Dù chỉ là lời nói không thật lòng cũng phải làm cho Lý gia coi chứ. Nào ngờ ông chỉ xem như không có gì, tựa như ngầm cho điều Hứa Mạch làm là đúng vậy.
Sau khi Hứa Mạch lên tiếng bảo vệ xong, Lâm Du lại đứng lên, cúi đầu một lần nữa: "Xin lỗi, là do con quá sợ người lạ!"
"Phốc xuy..." Hứa Hoán không phải cố ý. Chẳng qua là do cậu không ngờ chị dâu lại có khiếu hài hước trong người. Ai biết một người lạnh lùng như chị dâu mà có thể nói ra một câu như thế chứ. Đúng là làm cậu mở rộng tầm mắt!
Hứa Hoán không cười còn đỡ, thấy cậu cười ông nội Lý nhận định rằng Hứa gia cố ý làm nhục bọn họ, sắc mặt trầm xuống: "Anh Hứa có ý gì? Hình như anh không muốn tha thứ lỗi lầm cho Tiểu Mộng, định trở mặt thành thù với nhà họ Lý chúng tôi sao?"
"Tha thứ? Nói xin lỗi mà không có một chút thành ý, bảo chúng tôi tha thứ là nghĩa lý gì?" Loại thời điểm này Hứa Hoán mở miệng là thích hợp nhất. Cậu nổi hết da gà, ả ta bây lớn đó mà dám nói rằng “còn nhỏ không hiểu chuyện”. Xì, cậu còn nhỏ hơi ả ta tới mấy tuổi lận đấy!
"Ông nội của tôi đã cố ý đến thành phố D nói xin lỗi rồi, vậy mà còn chưa đủ thành ý sao?" Lý Mộng không nhịn được trả lời lại.
"Cũng chỉ có mấy tấm vé máy bay thôi mà bày đặt kể lể. Chắc cô muốn nhà họ Hứa chúng tôi thanh toán luôn vé máy bay để tỏ rõ thành ý “tha thứ” chứ gì!" Hứa Hoán không nhường nửa bước.
"Cậu..." Giọng Hứa Hoán đầy châm chọc, Lý Mộng tức giận đỏ mặt.
"Đủ rồi!" Thấy Lý Mộng dễ dàng bị Hứa Hoán chế trụ, ông nội Lý mắng: "Tiểu Mộng im miệng, bớt tranh cãi một chút đi."
"Ông nội!" Ả dậm chân, không cam lòng chỉ vào Hứa Hoán: "Nhưng..."
"Cậu Hứa như thế nào tự có Hứa gia dạy dỗ, không phiền tới con." Ông nội Lý châm chọc.
"Hứa Hoán tự nhiên do Hứa gia tôi dạy dỗ, ngược lại là cô Lý đây, nếu nhà họ Lý không dạy dỗ được thì cũng đừng để cô ta ra đường làm mất mặt, nhốt ở nhà mới là thượng sách." Không phải chỉ có ông nội Lý mới biết châm chọc, Hứa Chấn Thiên ông cũng không phải dạng vừa đâu!
"Hứa Chấn Thiên!" Ông nội Lý vỗ bàn đứng dậy: "Ông đừng có quá đáng!"
Hứa Chấn Thiên ngồi không nhúc nhích, nhìn thẳng vào mặt ông nội Lý: "Nếu biết lý thuộc về nhà họ Hứa thì ông nên thu liễm lại. Đùng làm bộ dáng từ trên cao nhìn xuống như thế, nhà họ Hứa tôi không dám tiếp những người như vậy!"
Ông nội Lý ghẹn họng, thiếu chút nữa thì bệnh tim tái phát. Vung tay lên mang theo đám người nhà họ Lý đứng dậy rời đi.
Quan hệ hai nhà hoàn toàn tan vỡ nhưng Hứa Chấn Thiên cũng không quan tâm nhiều. Hứa Hoán còn không nhẹ không nặng bồi thêm một câu: "Rốt cuộc bọn họ tới làm gì vậy?"
"Làm sao anh biết!" Hứa Mạch nhún vai. Vốn là Lý gia đến để nhận lỗi, nhưng với tính khí của ông nội Lý, sợ rằng việc cúi đầu xin lỗi đối với ông ta còn khó hơn lên trời. Thế nên đến cuối cùng mới đi đến tình trạng này!
"Không cần phải để ý đến bọn họ." So sánh với nhau, thái độ của Hứa Chấn Thiên đối với chuyện này lạnh lùng hơn nhiều. Ông quay đầu nhìn về phía Lâm Du: "Tiểu Du có đói bụng không? Để ông bảo phòng bếp lập tức dọn cơm?"
"Dạ." Giờ cũng đã qua giờ ăn rồi, cô thật sự rất đói nên không do dự đồng ý.
Hứa Chấn Thiên gọi quản gia lại, ông còn cố ý dặn dò mấy món ăn mà cô thích ăn nhất. Hứa Hoán nhìn Lâm Du, xong lại nhìn Hứa Mạch, cậy làm vẻ mặt bất đắc dĩ. Được rồi, hiện nay chị dâu là bảo bối của nhà họ, ông nội yêu mến chị dâu hơn cậu và anh họ cũng là đương nhiên!
Lòng Hứa Mạch vui như mở hội. Thấy gia đình mình yêu mến vợ mình đến vậy, chịu thiệt thòi bị ra rìa một chút thì có sao đâu!
Về nhà họ Lý, ông chỉ bảo hai vợ chồng Hứa Mạch rằng muốn làm gì thì làm, đừng cố kị điều gì cả vì tất cả đã có ông chống lưng.
Biết được lập trường của ông nội Hứa, Lâm Du kinh ngạc nhìn về phía Hứa Mạch. Cô cho là Hứa Chấn Thiên sẽ càng vừa lòng gia thế của Lý Mộng hơn cô chứ!
"Ông nội không thích người dối trá." Hứa Mạch giữ giọng bình thường giải thích cho Lâm Du nghe.
"Không sai! Cả ngày làm bộ dạng như con gái nhà lành nhu thuận, thật sự lại không phải thế. Trước đây cô ta còn trăm phương ngàn kế đến gần em, em tùy ý cho cô ta sắc mặt khó coi thì cô ta liền hiện nguyên hình." Vào lúc ả còn chưa biết gì thì Hứa Hoán đã đề vạch trần bộ mặt thật của ả cho cả nhà biết hết. Vậy nên, trước đây khi ả dây dưa không đứt với anh họ, người khác ai cũng nhận định hai người họ là một đôi, còn riêng nhà họ Lý thì không.
Ấn tượng về ả trong lòng Hứa Chấn Thiên cũng không được tốt lắm. Bất kể là ngây thơ, ngoan ngoãn hay là lạnh lùng, bốc đồng, chỉ cần thể hiện rõ tính tình thật của mình thì ông đều tiếp nhận. Còn nếu cứ thích giả vờ giả vịt trước mặt ông thì ông không dám xem trọng.
Nghe Hứa Mạch và Hứa Hoán giải thích, trong lòng cô đã hiểu rõ. Không nói nhiều nữa, cô chăm chú uống trà.
Thời gian tiếp xúc với nhau ngày càng nhiều, ông càng hài lòng về cô cháu dâu này. Vốn ông còn lo lắng vì chuyện của Lý Mộng mà Lâm Du sẽ giận dỗi với Hứa Mạch, giờ thấy cô vẫn bình thường ngồi nơi này uống trà, ông tán thưởng trong lòng.
Cô gái không có lòng kiên nhẫn rất dễ bị mất điểm trong lòng trưởng bối. Mà biểu hiện của cô trong mắt ông đó chính là trầm ổn. Nhà họ Hứa đúng là có phúc mới có được người con dâu, người cháu dâu như Lâm Du.
Lâm Du không hề biết rằng, trong lúc vô tình thì cô đã ghi được điểm trong lòng ông nội chồng. Cô lẳng lặng ngồi uống trà, nghe hai anh em Hứa Mạch nối chuyện phiếm. Thật ra cô không giỏi trong việc tạo bầu không khí sôi động, nhưng cho cô lắng nghe thì có thể.
Hứa Hoán hỏi về chuyện đóng phim của hai người. Dù nghe chính miệng anh họ thừa nhận thì cậu vẫn không thể tin được rằng anh họ sẽ nhận lời tham gia.
Không để ý đến Hứa Hoán còn đang kinh ngạc, Hứa Mạch lấy phần kịch bản mà hắn đã cố ý in ra đưa cho Hứa Chấn Thiên xem qua. Mặc dù đối với chuyện này ông nội không có nói gì nhưng Hứa Mạch vẫn cảm thấy hắn phải cho ông xem kịch bản này.
Ông rất ngạc nhiên khi thấy Hứa Mạch đưa cho ông xem trước kịch bản, nhưng trên hết là sự vui mừng và an tâm.
Hứa Hoán cũng tò mò về nội dung kịch bản. Dạo này khi lướt web, cậu thấy vô số fan hâm mộ của Tần Nam nhắc đến việc thần tượng của mình không được đóng vai nam chính. Cậu bèn hỏi thăm anh họ về vai diễn của Tần Nam.
"Tần Nam sẽ là nam phụ thứ nhất, chính là em trai của nam chính." Nghe Hứa Hoán hỏi tới Tần Nam, Hứa Mạch tiết lộ. Khác với kịch bản phim truyền hình, kịch bản này không có chứa tình tiết các cặp đôi, ngoài tình yêu của hai nam nữ chính ra thì chính là sự đan xen của tình thân và tình bạn.
"Sao lại là vai em trai chứ!" Tất nhiên là Hứa Hoán không tình nguyện rồi. Nếu là vai em trai thì phải do cậu đóng mới đúng, dù gì thì Tần Nam cũng chỉ là em họ thôi mà.
"Quan hệ của hai anh em không được tốt lắm." Nhìn biểu tình của Hứa Hoán, hắn biết đứa nhỏ này lại so đo nữa rồi. Bất đắc dĩ lắc đầu, hắn giải thích. Từ nhỏ hai đứa đó đã không ưa nhau, bây giờ lớn lên quan hệ vẫn không cãi thiện được, không biết sau này về già thì sẽ ra sao đây?
"Há há, quan hệ không tốt..." Hứa Hoán lập tức cười hả hê. Không nói hai lời, cậu hết sức ủng hộ bộ phim này bấm máy.
"Nhân vật của Tiểu Du rất tốt." Điểm chú ý của Hứa Chấn Thiên khác hoàn toàn so với Hứa Hoán, ông chăm chú xem hình tượng nhân vật của Lâm Du. Vai diễn này rất có đất phát triển, cũng rất xuất sắc. Hứa Mạch cũng cực kì vừa lòng với kịch bản này, hệt như đạo diễn nói lúc trước, ông vì Lâm Du mà làm ra nó.
"Không tệ! Tiểu Du diễn thật tốt nhé! Tới lúc công chiếu ông sẽ ra rạp ủng hộ hai con." Từ trước đến giờ ông chưa từng đến rạp chiếu phim, nhưng hiện tại ông lại nói thế chứng tỏ ông hết sức hài lòng với bộ phim này.
Trước sự công nhận của Hứa Chấn Thiên, cô nghiêm túc trả lời: "Dạ con hiểu rồi. Con cám ơn ông nội."
"À, chuyện về quỹ An Yến, nội cũng muốn góp chút lòng." Thật sự mà nói, điều Hứa Chấn Thiên hài lòng nhất Lâm Du chính là chuyện cô lập quỹ An Yến. Lâm An Yến có một đứa cháu gái tốt, đây là điều không thể nghi ngờ.
"Cái này thì không cần đâu nội. Mỗi lần quyên tiền ảnh đều dùng danh nghĩa của nội hết đó." Bí mật của Hứa Mạch đã bị Lâm Du vạch trần.
"Thật sao?" Hứa Chấn Thiên bật cười vui vẻ. Thì ra không chỉ riêng Lâm An Yến có một đứa cháu gái hiếu thảo, mà Hứa Chấn Thiên ông cũng có một đứa cháu trai hiếu thuận nữa.
Hứa Hoán bước đến bên cạnh Hứa Mạch, nhỏ giọng ủy khuất nói: "Em làm gì cũng bị nội chê hết đó!"
"Chỉ cần chú có tâm, dù là chuyện nhỏ đi nữa ông nội cũng sẽ cảm nhận được." Nói đến chuyện quyên tiền này, vẫn là do Lâm Du nhắc nhở Hứa Mạch. Giờ phút này thấy mặt mày Hứa Chấn Thiên vui vẻ, hắn đương nhiên phải cảm kích Lâm Du rồi.
Hứa Hoán suy sụp, yên lặng di chuyển đến vị trí ghế sa lon hẻo lánh nhất, tận lực cách xa tầ mắt của Hứa Chấn Thiên ra. Cậu luôn có cảm giác nếu lúc này bị ông nội bắt, nhất định cậu sẽ bị mắng. Vậy nên cậu ngoan ngoãn tránh đi thì hơn!
Nhờ phúc của Lý Mộng mà quỹ An Yến hiện tại rất được chú ý. Có ông nội Hứa lên tiếng ủng hộ trước, vậy nên sau bữa cơm ở Hứa gia, cô mang về cho quỹ từ thiện một con số không nhỏ.
"Không tệ nha, chỉ cần trở về một chuyến là có thể kéo được một khoản tiền khủng." Tài chính của quỹ An Yến là do một tay Chu Lăng quản lí. Vậy nên hễ là chuyện về tiền nông quyên góp thì anh là người đầu tiên biết đến.
"Mọi người đều là người tốt." Không để ý đến Chu Lăng trêu chọc, Lâm Du nghiêm túc nói ra cảm nhận của mình.
"Đương nhiên là người tốt. Nhưng không phải người tốt nào cũng chịu bỏ tiền của mình ra làm từ thiện." Tựa như chính Chu Lăng vậy, anh chưa từng nghĩ đến sẽ giúp Lâm Du quản lí chuyện này. Anh tự nhận mình không phải người tốt lành gì, chính anh cũng bất ngờ về việc chính mình đảm trách quỹ từ thiện.
"Nghe nói hôm nay bị kiểm tra?" Chợt nhớ tới chuyện này, Lâm Du hỏi. Có Chu Lăng ở đây cô đặc biệt yên tâm, chẳng qua cô chỉ thuận miệng quan tâm một chút thôi.
"Ừm. Chắc có người sau lưng chỉ đạo, họ điều tra rất kĩ càng, dường như muốn tìm cho bằng được chỗ sơ hở vậy." Hạng mục trong tay anh chỉ có hai khả năng, một là không tra ra được vấn đề gì, còn hai là tuyệt đối không để cho bất luận kẻ nào tra ra vấn đề. Huống chi quỹ An Yến là quỹ từ thiện, anh càng không dám xem thường.
"Nằm trong dự liệu." Nếu Chu Lăng đã phát giác, Hứa Mạch cũng không giấu giếm: "Nhà họ Lý không thoát khỏi liên can."
"Chuyện này tôi cũng từng nghe nói. Hình như chỉ còn cô ta còn ở lại thành phố D, những người còn lại thì nhanh chóng rời đi." Chu Lăng nói xong liền ý vị sâu xa liếc nhìn Lâm Du: "Cô cũng nên cẩn thận đề phòng đấy!" Anh nhắc nhở Lâm Du ngay trước mặt Hứa Mạch, thể hiện rõ lập trường của mình chính là đứng về phía Lâm Du.
Hứa Mạch mở miệng: "Lý Mộng thì không là vấn đề, ngược lại tôi cảm thấy đối tượng nên lo lắng chính là Chu Tuyền. Dạo gần đây cậu ta dường như rất thân với Lý Mộng."
Đột nhiên nghe được tên Chu Tuyền, Chu Lăng sửng sốt: "Tôi còn tưởng rằng nó bận bịu “kim ốc tàng Kiều”(*), không ngờ rằng nó lại ra ngoài thay đổi mục tiêu."
(*) Kim ốc tàng Kiều (nhà vàng cất người đẹp): điển tích có xuất xứ từ giai thoại chuyện tình giữa Hiếu Vũ Trần hoàng hậu (Trần A Kiều) và Hán Vũ Đế. Để biết thêm chi tiết, mời các nàng hỏi thăm bác Google!
"Chắc cậu ta định liên thủ để trả thù chúng ta. Vào lúc này mà cậu ta vẫn không bỏ rơi Lâm Nhất Thiến thì có thể nói cậu ta đã dụng tình quá sâu rồi." Lúc đầu khi đối phó với Lâm Nhất Thiến, Hứa Mạch đã không hạ thủ thẳng tay, hắn chỉ để cho cô ta tự đi xuống vực thẳm thôi.
Về phần ân oán giữa Lâm Nhất Thiến với Triệu gia, Hứa Mạch càng không nhúng tay vào. Đối với kết cục bi thảm của cô ta hắn cũng không có chút đồng tình nào, bởi lẽ cô ta đáng bị như vậy.
Hứa Mạch không nghĩ là Chu Tuyền sẽ cưu mang Lâm Nhất Thiến. Trước đó, Hứa Mạch vẫn cho là người Chu Tuyền thích là Lâm Du chứ không phải Lâm Nhất Thiến.
Chuyện tình cảm của Chu Tuyền, Chu Lăng không quan tâm. Nhưng không có nghĩa là cái gì anh cũng không làm. Gần đây mẹ của Chu Tuyền đã bắt đầu dời hành lý sang nhà họ Chu. Thật không biết sau khi bà ta biết con trai cưng của mình bận bịu bắt cá hai tay thì bà ta sẽ chọn người nào làm con dâu đây?



Thử đọc