Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 58

Tác giả: Văn Nhất Nhất

"Vị đạo diễn quốc tế nào vậy?" Ông nội Tần không thích xem phim nhưng còn ba Tần vì Tần Nam lựa chọn diễn xuất nên cũng có chút tìm hiểu. Đạo diễn nổi danh trong nước ông đều biết cả, ngay cả những vị đạo diễn lớn ngoài nước ông cũng có nghiên cứu kĩ lưỡng một phen.
Mẹ Tần cười, tự hào nói lên tên đạo diễn. Mặc dù trong miệng bà không ủng hộ Tần Nam tiến vào giới nghệ sĩ nhưng bà rất thích xem điện ảnh. Tên vị đạo diễn kia tựa như sấm bên tai vậy, bà không thể không biết.
Đầu tiên ba Tần rất kinh ngạc, ngay sau đó ông nhìn về phía Lâm Du gật đầu một cái: "Quả thật không tệ. Xem ra con có tiền đồ hơn so với tên “tiểu tử thối” ảnh đế này rồi."
"Ba, ba nói gì vậy? Chỉ là hình tượng của con không phù hợp với nhân vật trong phim thôi." Thân là ảnh đế, Tần Nam rất nhạy cảm trong việc có người nghi ngờ về thực lực của mình.
Ba Tần nhìn Tần Nam, không lên tiếng, trên mặt ông hiện rõ hai chữ “không tin”.
Tần Nam chán nản suy sụp xuống mặt, nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Du: "Chị dâu, em là một ảnh đế có năng lực mà, đúng không?"
"Ừm." Đối với thực lực và danh tiếng của cậu, Lâm Du không hề nghi ngờ. Cô thẳng thắn nói: "Họ chỉ quay bóng lưng và một bên mặt của con thôi."
"Không thể nói như vậy. Con là khách mời đặc biệt. Hơn nữa còn là do vị đạo diễn quốc tế đã xem con thi đấu trong cuộc thi dương cầm quốc tế chỉ đích danh. Vì chuyện này mà đạo diễn lớn ấy còn cố ý bay tới thành phố D, sau khi hẹn gặp con lại thành tâm mời, hết lòng thuyết phục cho đến khi con đồng ý. Tiểu Du, mợ dám nói rằng trên đời này không có người thứ hai nhận được loại đãi ngộ này đâu." Mẹ Tần cực kì sùng bái Lâm Du.
Chuyện cô là tổng giám đốc của Thần Thiên, mẹ Tần không đưa ra đánh giá gì. Nhưng việc Lâm Du đoạt quán quân cuộc thi dương cầm tầm cỡ quốc tế, hơn nữa còn được đạo diễn lớn mời đóng phim, đó hoàn toàn là thực lực cá nhân, không hề dính líu đến Hứa Mạch. Đúng rồi, Lâm Du còn được Hoàng tiền bối nhận làm học trò, đó cũng niềm vinh dự cực lớn.
"Quả thật. Để bày tỏ Tẩu tham diễn phim mới quốc tế chuyện này, đúng là ít có. Ít nhất em không có nghe vị đạo diễn kia đại tìm một vai phụ, lại sẽ nhọc lòng như vậy, thành ý mời. Hơn nữa em còn nghe nói, vị đạo diễn kia vô cùng hài lòng với diễn xuất của chị, hình như ông ấy còn đặc biệt sản xuất một bộ phim ca nhạc danh riêng cho chị dâu đấy. Nói đến các kế hoạch quay phim mới, dĩ nhiên Tần Nam sẽ bắt được tin nhanh nhất. Hơn nữa, cậu còn có ý tưởng xin vai phim này, vai chính hay vai phụ đều không là vấn đề.



"Thật sao? Tiểu Du thật là giỏi!" Càng nghe Tần Nam nói bà nội Tần càng mơ hồ.
"Tạm thời con còn chưa nghe nói." Mặc dù biết là Tần Nam sẽ không nói dối nhưng cô vẫn không tin vào tin này lắm.
"Đều là gạt người. Không chừng là ai đó cố ý thả tin tức giả cũng không chừng." Lý Mộng cũng không tin Lâm Du lại lợi hại như vậy. Trong mắt ả, Lâm Du ngoại trừ rất xinh đẹp ra thì chỉ là một khối băng di động, làm như người khác thiếu nợ cô ta mấy đời không trả vậy, một nụ cười cũng không thấy.
"Tôi nói này, cô không ngậm cái miệng mình được hả? Gia đình chúng tôi đang nói chuyện, không đến phiên người ngoài như cô chen miệng vào đâu. Nếu không biết gì thì đừng có mà tài lanh." Tần Nam bị ả chọc tức điên lên rồi.
"Bộ mấy người tưởng tôi muốn ở đây nghe mấy người khen người phụ nữ này chắc!" Lý Mộng mất hết kiên nhẫn.
Có lẽ là do Hứa Mạch quá bảo vệ Lâm Du, hoặc giả là Tần Nam quá hùng hổ dọa người chạm đến lòng tự ái của ả, khiến thần kinh ả bị căng hết cỡ. Nếu tất cả mọi người đều hướng về phía Lâm Du thì tại sao ả phải lấy lòng họ chứ!
"Vậy thì mời cô Lý lên lầu thu thập hành lý, lập tức rời khỏi Tần gia." Bà nội Tần Vì nể tình quan hệ thông gia giữa hai nhà Tần – Lý nên mới châm chước cho ả hết lần này đến lần khác, nhưng hiện tại bà không còn nhịn được nữa rồi.
Tần Nam huýt sáo, vỗ tay ủng hộ. Theo ý của cậu thì không nên để ả bước vào nhà họ Tần nửa bước. Quan hệ thông gia thì thế nào? Lúc không cần nể mặt thì cần gì phải nương tay chứ!
Nụ cười trên mặt Hứa Mạch không thay đổi, thật giống như cái gì hắn cũng không nghe thấy, thậm chí còn rót nước cho Lâm Du.
Cảnh tượng này đã kích thích đến thần kinh của Lý Mộng. Hung tợn cắn răng, Lý Mộng đứng lên, đưa tay muốn hất bàn. Nếu người nhà họ Tần đã không nể mặt mũi của ả thì mắc mớ gì ả phải nhẫn nhịn họ!
Nhưng hai tay ả lại bị giữ lại. Bà Tần cùng anh Tần đồng thời hướng về phía ả lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Cái Lý Mộng mất không chỉ là mặt mũi nhà họ Tần mà còn là mặt mũi của hai mẹ con bọn họ, mặt mũi của nhà họ Lý.
"Càn rỡ!" Giọng ông nội Tần lạnh lùng, vỗ bàn quát lên: "Đi ra ngoài!"
Bà Tần cùng anh Tần vội vàng đứng lên, nài ép lôi Lý Mộng đi. Thấy ả muốn gào thét, anh Tần bèn dùng tay bụm miệng ả lại.
Không còn Lý Mộng, không khí trên bàn cơm càng trở nên vui vẻ hòa thuận. Nhất là bà nội Tần cùng mẹ Tần, mẹ chồng nàng dâu hai người hỏi Tần Nam tới tấp về bộ phim mới. Ngay cả ông nội Tần và ba Tần cũng sinh ra chút hứng thú.
Lâm Du thật sự không biết chuyện này, thấy Tần Nam nói rất trôi chảy liền nghiêng đầu nhìn Hứa Mạch. Nếu như Tần Nam biết thì chắc chắn Hứa Mạch cũng biết chuyện này.


"Đúng là anh có nhận được điện thoại, nhưng tạm thời còn chưa thỏa thuận được, có thể sẽ không thương lượng được.” Vậy nên Hứa Mạch mới không nói cho Lâm Du biết.
Lâm Du gật đầu, không hỏi nhiều nữa. Nếu Hứa Mạch nói không có cách nào thương lượng thì nhất định có vấn đề. Về phần là vấn đề gì thì Lâm Du không quan tâm. Cô chưa từng nghĩ tới việc trở thành ngôi sao, vậy nên có đóng phim hay không đối với cô không quan trọng.
"Tại sao không thể thương lượng? Em nghe nói chuyện này đã được đưa lên giới truyền thông, không lâu nữa sẽ tuyển người mà!" Nghe Hứa Mạch trả lời xong, Tần Nam nóng lòng quay đầu hỏi.
Tần Nam vẫn cho là anh lấy được tin tức tốt. Nhưng nghe những lời anh họ của mình noi xong cậu phát hiện hình như có điều gì đó cậu chưa được biết thì phải.
Hứa Mạch không nói gì cả. Chuyện này không có quan hệ lớn với Tần Nam, không cần đưa nó trở thành đề tài trò chuyện hiện tại.
"Rốt cuộc là tại sao? Anh họ nói cho em biết đi!" Hứa Mạch không trả lời là Tần Nam càng thêm nghi ngờ.
"Đúng vậy, rốt cuộc là tại sao? Tiểu Mạch, con nói cho mợ ba nghe một chút. Nguồn vốn có vấn đề hay là sao vậy con? Nếu quả thật là do nguồn vốn thì nhà chúng ta có thể tài trợ mà. Hay là kịch bản xuất hiện sơ suất? Chúng ta có thể tìm người khác viết..." Ai cũng đều muốn biết nguyên nhân. Trong đó mẹ Tần là cuống cuồng nhất.
"Là vấn đề diễn viên chính." Thấy mọi người muốn biết, Hứa Mạch bèn nói ra.
"Không phải Tiểu Du làm nữ chính hả? Bộ phim này làm riêng cho Tiểu Du mà, không phải sao?" Bà nội Tần hỏi lại. Nếu như không phải vì là bộ phim dành riêng cho Lâm Du thì bọn họ không cần phải quan tâm nhiều.
"Không phải. Chắc chắn Tiểu Du là nữ chính, đạo diễn đã quyết định. Vấn đề là vai nam chính."
"Không tìm được người thích hợp sao? Em được nè!" Tần Nam không hề khách khí, mặt dày tự tiến cử.
"Không có chuyện của con. Tránh qua một bên đi!" Mẹ Tần tức giận liếc mắt Tần Nam ánh mắt sáng quắc nhìn Hứa Mạch, chờ hắn nói tiếp.
Tần Nam đáng thương rụt cổ lại, nháy mắt nhìn hướng Hứa Mạch. Cậu không tin mình không diễn được vai nam chính.
"Vai nam chính bị điểm tên là con, cho nên..." Trước bao nhiêu cặp mắt nhìn vào mình, hắn muốn không trả lời cũng khó.
Sau khi nghe câu trả lời của hắn, mọi người đều trố mắt nghẹn họng, ngay cả Tần Nam cũng quên phản ứng. Bọn họ không có nghe lầm chứ?
Lâm Du lại là người thứ nhất hoàn hồn lại. Cô mờ mịt nhìn Hứa Mạch một cái, thử dò xét nói: "Thật sao?"
"Ừm. Cũng như em vậy, anh không thích diễn xuất thế nên anh liền từ chối." Vì là Lâm Du hỏi nên Hứa Mạch trả lời cặn kẽ: "Anh có thương lượng với đạo, nếu như chỗ của ông ấy không có người thích hợp thì có thể chọn Tần Nam. Chú ấy đủ sức diễn tốt vai diễn này!"
"Không sai không sai. Chọn em, chọn em, em nguyện ý." Rốt cuộc Tần Nam cũng phản ứng. Cậu cũng không ngại việc mình là người thứ hai, người được chọn đầu tiên là anh họ nên cậu không hề cảm thấy mất mặt.
Bất đắc dĩ nhìn Tần Nam đang rất hào hứng, Hứa Mạch thật sự không muốn hất chậu nước lạnh này chút nào, nhưng hắn lại không thể không nói thật: "Đề nghị của anh bị phủ quyết, đối phương không chấp nhận."
Tần Nam cười khanh khách. Sao lại bị cự tuyệt? Đừng tàn khốc như thế chứ, cậu còn chưa kịp diễn thử mà!


Trên mặt ba Tần hiện lên dòng chữ: "Không có tiền đồ”. Làm ảnh đế thì thế nào? Cũng không thể diễn được vai nam chính không phải sao!
Mẹ Tần đồng tình sờ sờ đầu Tần Nam: "Không việc gì, lần sau con lại cố gắng, khẳng định còn có cơ hội."
Tần Nam có thể khẳng định, cậu bị cự tuyệt không phải vì lý do năng lực diễn xuất. Vị đạo diễn ấy chọn anh họ chắc chắn vì anh họ có điểm gì đó mà người khác không thể thay thế rồi.
"Không diễn thì không diễn, chúng ta cũng không thiếu tiền." So sánh với những ngườ còn lại, ông nội Tần là bình tĩnh nhất. Trong quá khứ, nếu có ai dám nói với ông rằng có người muốn mời Hứa Mạch đóng phim, khẳng định ông sẽ đánh người đó. Nhưng hiện nay, bởi vì có tiền lệ là Tần Nam không nghe lời này, tư tưởng của ông cũng thoáng lên không ít.
"Nếu không thích thì không cần miễn cưỡng. Thời đại bây giờ cũng khác rồi, nếu Tiểu Mạch thích làm gì thì cứ làm cái đó, không cần phải cố kỵ điều gì cả." Bà nội Tần rất ủng hộ. Bọn nhỏ có cuộc sống riêng của bọn nhỏ, không thể đem lối tư tưởng của đời trước mà áp đặt lên chúng được.
Tần Nam không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả cảm xúc của mình lúc này. Ôi trời ơi, sao lại bất công với cậu thế này không biết! Ban đầu cậu muốn tiến vào giới giải trí, cậu phải một mình ở bên ngoài phiêu bạc nhiều năm. Nhưng anh họ thì lại được cổ vũ tham gia là sao? Trái tim của cậu rất đau, chỉ muốn im lặng như thế thôi...
Lúc hai vợ chồng Hứa Mạch ra về thì đã gần 9 giờ tối. Cơm nước xong, hai người lại bị ông bà nội Tần giữ lại, trò chuyện một lúc lâu rồi mới được cho về.
Bởi vì trước khi đi Tần Nam một câu hỏi, giờ phút này Hứa Mạch sắc mặt cũng không phải rất tốt. Cho đến cho xe chạy rời đi Tần gia, Hứa Mạch cũng không nói gì.
"Tôi chưa từng nghĩ sẽ tham gia xuất diễn bộ phim này." Cảm nhận được tâm tình Hứa Mạch vui thích, Lâm Du lên tiếng nói. Cô nói đúng những điều cô nghĩ trong lòng.
"Ừm." Hứa Mạch nhẹ nhàng gật đầu, nhưng sắc mặt hắn vẫn không khấm khá hơn chút nào hết. Hắn vẫn đang suy nghĩ đến câu hỏi của Tần Nam.
Tần Nam hỏi Hứa Mạch, nếu như Lâm Du nhận lời đóng bộ phim này, hắn chắc chắn có thể nhìn người đàn ông khác trở thành nam chính đứng bên cạnh Lâm Du cho dù chỉ là trong phim ảnh thôi không?
Dĩ nhiên là Hứa kiên quyết không cho phép, cũng không đồng ý. Nhưng ngay sau đó hắn lại nghĩ đến một vấn đề khác. Hắn làm như vậy chắc chắn sẽ hủy diệt cơ hội phát triển vốn nên thuộc về Tiểu Du.
Sau khi làm lễ thành hôn, rõ ràng hắn đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ đem mọi thứ tốt nhất dâng cho Lâm Du. Nhưng bây giờ thì sao? Hắn lại tự tay ngăn chặn cơ hội phát triển của cô.
"Trước kia tôi đồng ý tham gia bộ phim kia là vì tôi chỉ diễn vai phụ - nhân vật chỉ ngồi đàn dương cầm, với tôi mà nói cũng không phải việc khó, cho nên tôi nhận lời. Nhưng bộ phim này tôi sẽ phải diễn với thân phận nhân vật chính, quá phiền toái, tôi không thích." Thấy Hứa Mạch vẫn không có chút hứng thú nào như cũ, Lâm Du giải thích.
Biết rằng Lâm Du đang trấn an mình, tâm trạng hắn được xoa dịu đi vài phần. Hắn nhìn về phía Lâm Du và cười: "Chỉ là anh đang suy nghĩ, không biết Tiểu Du làm nữ chính có phải rất đẹp hay không? Nếu như anh cự tuyệt lời mời của đạo diễn..."
"Nếu như vai nam chính không phải là anh, dù là vai nữ chính thì tôi cũng không nhận diễn bất kì phim nào hết." Lâm Du nói không chút nghĩ ngợi. Cô không xem nghiệp diễn xuất là quan trọng. Triệu Tuyết Nhi cùng Tần Nam thì có lẽ sẽ phiền não, nhưng cô thì không.
Lần này Hứa Mạch thật tâm cười. Cười đến mức vô cùng xán lạn và chân thực. Hắn chưa từng nghĩ, hắn sẽ vì một câu nói của người khác mà tâm tình biến chuyển nhanh như vậy. Hắn càng không nghĩ tới Lâm Du sẽ nói như thế. Đúng là quá vui mừng mà!
"Chắc chắn không diễn?" Tâm tình Hứa Mạch từ xấu chuyển sang rất tốt, giọng nói cũng chuyển thành ôn nhu.
" Ừm, không diễn." Lâm Du lắc đầu mà không có xíu nuối tiếc hay miễn cưỡng.
Ngay khi hai vợ chồng họ đạt thành ý kiến chung thì trên mạng đang rất náo loạn. Rất nhiều chủ đề được mở ra thảo luận xem rốt cuộc “quỹ An Yến” là quỹ gì mà ngay cả “đại thiếu gia” Hứa Mạch và ảnh đế Tần Nam đều móc tiền túi quyên góp. Nghe đồn là do tổng giám đốc của Thần Thiên – Lâm Du lập nên, nhưng ai biết được thật giả thế nào!
Chủ đề bình luận đó chính là tác phẩm của Lý Mộng, lời văn câu cú rất vụng về. Trước khi Lâm Du hay tin thì Cố Nhiên đã phát hiện ra trước, cậu chỉ đạo mảng truyền thông bên phía công ty lập tức đáp trả.
Vì có liên quan đến Tần Nam nên có rất nhiều bình luận, tốt xấu đều có.
Không có người nào được cả thế giới yêu thích. Có người thương thì khẳng định cũng sẽ có kẻ ghét vậy nên Tần Nam cũng không thèm để ý việc cậu sẽ bị người hãm hại, chỉ cần vẫn còn có người ủng hộ cậu thì mọi thứ sẽ ổn.
Phần lớn người hâm mộ đều tin tưởng Tần Nam. Hiện nay cậu đã công khai gia thế thật sự của mình, lấy quan hệ giữa cậu với vợ chồng Hứa Mạch, nếu quỹ An Yến là do Lâm Du lập thì chuyện Tần Nam xuất tiền túi quyên góp vào thì có gì lạ?
Lý Mộng không nghĩ tới phản ứng trên mạng lại thế này. Không một ai lên tiếng mắng Lâm Du cả. Dường như phần lớn đều đạt thành nhận thức chung, đều chỉa mũi tên chú ý về phía Tần Nam.
Thật ra thì không ai rãnh hơi đâu mà quan tâm xem rốt cuộc thì quỹ An Yến này là cái gì. Cái họ quan tâm chính là việc Tần Nam quyên góp tiền là thật hay chỉ là tin vịt thôi.
Lý Mộng không cam lòng. Ả chụp lại ảnh tấm biên lai bị xé đôi mà lần trước Lâm Du đưa cho. Ả không tin không nổi lên sóng gió!
Nhưng ả lại thất vọng một lần nữa, chẳng những không ai quan tâm mà còn bị bộ phận truyền thông bên Bác Dương đứng ra giải thích: Quỹ An Yến là có thật, đó chính là quỹ từ thiện lập ra để tưởng nhớ người sáng lập ra Bác Dương.
Đến giờ phút này thì Lý Mộng mới ý thức được, thì ra hai chữ “An Yến” này là chỉ Lâm An Yến - ông nội Lâm Du. Hèn gì ông nội Tần cùng bà nội Tần tin tưởng không chút nghi ngờ. Thật sự quá âm hiểm!
Kẻ thù quá mạnh mẽ! Lý Mộng hận đến cắn răng. Là cô quá mức coi thường Lâm Du, không đào sâu gốc rễ nên mọi chiêu ả tung ra mất đi lực sát thương. Nhưng tương lai sẽ không như vậy!
Nhờ Lý Mộng mà quỹ An Yến được nhiều người biết đến hơn. Rất nhiều người nguyện ý góp chút công sức giúp đỡ người dân vùng núi nghèo khó, họ rối rít đến Bác Dương và Thần Thiên biểu đạt tâm ý muốn quyên góp của mình.
Lâm Du hơi sửng sốt. Cô còn tưởng rằng chủ đề này sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt, không ngờ là lại gặp được phúc trong họa.
"Thật là một chuyện tốt. Chẳng những miễn tuyên truyền về quỹ An Yến, mà số lượng fan của Tần Nam còn được gia tăng thêm này." Cố Nhiên cười nói tiếp: "Số người hâm mộ Tần Nam vốn đã là con số khổng lồ, sau khi trở thành ảnh đế cộng thêm “cơ hội” lần này nữa, tin chắc theo đà này một thời gian sau số lượng fan hâm mộ của Tần Nam sẽ không có đối thủ."
"Cũng chưa chắc. Trong vòng giải trí này, không hề thiếu “Trường Giang sóng sau xô sống trước”. Nếu Tần Nam không có biện pháp hâm nóng tên tuổi, một thời gian sau tên tuổi của Tần Nam sẽ chìm vào quên lãng." Hứa Mạch sẽ tham dự cuộc họp nội bộ ở Thần Thiên lần này bởi vì chuyện này do hắn mà ra. Theo tự nhiên, hắn ngồi nơi này để giải quyết vấn đề.
"Người đại diện của Tần Nam từng có tiếp xúc với vị đạo diễn quốc tế đó." Cố Nhiên chưa bao giờ tự tiện nhúng tay vào sự nghiệp phát triển cùa Tần Nam nhưng vẫn thường xuyên quan tâm, nếu Tần Nam không lâm vào tình huống nan giải thì cậu sẽ không nhúng tay vào.
Lại liên quan đến bộ phim kia! Lâm Du nhìn về phía Hứa Mạch.
"Tôi sẽ nói với Tần Nam để chú ấy từ bỏ bộ phim này." Lúc gọi điện thoại, Hứa Mạch đã khẳng định rằng hai vợ chồng bọn họ sẽ không tham gia, mong đạo diễn chọn người khác thích hợp hơn. Nhưng thái độ của ông ấy rất kiên định, nếu vợ chồng Lâm Du không nhận lời thì kế hoạch phim này coi như phá sản.
"Sao phải từ bỏ? Là chỗ nào có vấn đề?" Lấy địa vị cùng thực lực của Tần Nam, Cố Nhiên cho là không có bộ phim nào Tần Nam không thể diễn được.
"Có thể bộ phim này sẽ không bấm máy." Hứa Mạch thông báo.
"Hả?" Cố Nhiên sửng sờ. Cậu chưa từng nghe chuyện này. Chẳng lẽ thật sự không có cách nào giải quyết?
Hứa Mạch đang muốn giải thích cho Cố Nhiên thì thấy Lâm Du mang laptop lại. Thấy nội dung hiển thị trên màn hình laptop, sắc mặt Hứa Mạch trầm xuống.
Cố Nhiên tò mò nhìn vào, bèn kinh ngạc: "Lâm Du biến thành nữ chính phim này khi nào? Còn nữa, Tần Nam được nhận vai nam chính lúc nào vậy trời?”
Cùng lúc đó, điện thoại của hai vợ chồng họ đều nhận được cuộc gọi. Người gọi cho Lâm Du là Hứa Mạch, còn Hứa Mạch thì nhận được điện thoại từ nhà lớn.
So với Lâm Du, hiển nhiên Tần Nam kích động hơn. Mặc dù biết là giả nhưng cậu vẫn khắc chế không nổi tâm trạng mong đợi kia. Cậu thật sự rất muốn diễn trong bộ phim này. Lâm Du bình tĩnh tạt một gáo nước lạnh vào Tần Nam: “Không thể nào!”
"Thật sự không còn cách nào sao chị dâu? Chị dâu, chị thương lượng lại với anh họ đi! Cho em một vai phụ cũng được mà." Cậu xem đi xem lại những dự án phim mới mà người đại diện đưa ra, nhưng ngoại trừ bộ phim này ra thì những cái khác đều không hợp ý cậu.
"Chú tự nói với anh ấy đi." Lâm Du không giỏi từ chối, cũng hết chịu nổi cậu em chồng dây dưa này rồi. Vậy thì cách đơn giản nhất chính là chuyển sang cho Hứa Mạch giải quyết.
Tần Nam vội vàng ngắt điện thoại. Nếu cho cậu chọn lựa thà cậu chọn từ bỏ bộ phim này trong im lặng chứ không muốn thương lượng với anh họ đâu!
Hứa Chấn Thiên trực tiếp hỏi: "Ông nghe nói Tiểu Du là nữ chính, nam chính là thằng nhóc nhà họ Tần, chuyện này chính xác không?"
"Không phải vậy đâu ông nội." Nhìn những bình luận liên tiếp hiện lên trên máy tính, giọng Hứa Mạch trầm thấp, sắc mặt không tốt: "Vai nam chính được định là con nhưng con đã từ chối, Tiểu Du cũng không có ý định diễn."
"Có chuyện này sao?" Hứa Mạch vào vai nam chính? Ngay cả người trấn định như Hứa Chấn Thiên cũng phải giật mình.
Dĩ nhiên không phải Hứa Chấn Thiên cảm thấy cháu mình không đủ sức vào vai nam chính. Ngược lại, trong mắt ông, với khí chất hơn người và ngoại hình sáng giá của Hứa Mạch, nếu hắn chịu gia nhập vào giới giải trí thì đời nào Tần Nam giành được giải ảnh đế chứ!
Điều ông cảm thấy kỳ quái là nguyên nhân vì sao vị đạo diễn kia là nhắm đến Hứa Mạch. Hơn nữa, nghe ý tứ của Hứa Mạch thì vì đạo diễn kia còn chọn cả Lâm Du. Theo ý ông, nếu cả hai vợ chồng luôn thì không có gì là không được.
Khác với nhà họ Tần, Hứa Chấn Thiên ông không có ấn tượng xấu về giới showbiz này. Ông tin tưởng Hứa Mạch sẽ biết tự cân nhắc, cũng dần thích nghi với thân phận tổng giám đốc công ty giải trí của Lâm Du.
“Dạ. Ông ấy trực tiếp liên lạc cùng con." Vì không xác định được ông nội của mình có ý kiến gì về việc này hay không nên Hứa Mạch trực tiếp nhận hết trách nhiệm về mình.
"Nếu cảm thấy thích hợp thì hai con có thể thử. Nội không phải ông già cổ hủ. Chỉ cần không đi quá giới hạn là được." Đây là lần đầu tiên ông nói ra những lời này.
Hứa Hoán kinh ngạc mở to mắt. Lúc nãy cậu báo cáo cho ông nội biết về việc ông bảo cậu điều tra, nghe xong ông cũng chẳng nói gì. Cậu lên mạng tra bài báo có liên quan thì vô tình thấy chủ đề này, sau khi ông nội thấy thì lập tức gọi điện cho anh họ.
Vì lo lắng ông nội sẽ nổi trận lôi đình nên cậu lén thông báo cho chị dâu. Nào ngờ tin nhắn còn chưa gửi đi thì đã nghe nội lên tiếng ủng hộ. Ôi trái tim nhỏ bé của cậu! Cậu cứ nghĩ ông nội sẽ mắng anh họ một trận chứ.
"Với ông nội mà nói, anh con tỉnh lại đã là kỳ tích, khôi phục được thế này là điều thần kỳ. Nếu anh họ con thích, mặc kệ nó làm cái gì nội cũng đều không phản đối. Chỉ cần nó không nằm trên giường chẳng nhúc nhích là ông mừng rồi." Ông không dám tưởng tượng đến tình cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Đã từng, thiếu chút nữa là ông đã ngã quỵ. Giờ đây chỉ cần thấy Hứa Mạch khỏe mạnh là ông mãn nguyện rồi.
Hứa Hoán im lặng. Mặc dù vẫn cảm thấy ông nội thiên vị anh họ nhưng không thể phủ nhận rằng trong lòng cậu cũng nghĩ thế. Cậu vĩnh viễn không ghen tị hay có cảm giác ngăn cách với anh họ. Chỉ cần Hứa Mạch bình yên sống tốt thì bắt cậu làm gì cũng được.
Thái độ Hứa Chấn Thiên nằm ngoài ý liệu của Hứa Mạch. Nhưng điều đó cũng không thể thay đổi ý định ban đầu của cậu.
"Đề tài này quá “hot” sợ là sẽ khó lắng xuống!" Trong khi Hứa Mạch cùng Lâm Du bận bịu nghe điện thoại, Cố Nhiên nhanh chóng liên lạc với bộ phận có liên quan.
Hứa Mạch nhíu mày: "Người hâm mộ của Tần Nam rất nhiệt tình, hô hào mãnh liệt."
"Đó là đương nhiên. Dù sao Lâm Du đã lập gia đình, hơn nữa còn là chị dâu của Tần Nam thì tuyệt nhiên không có xảy ra tin đồn tình cảm. Hơn nữa Lâm Du còn là một nhà đương cầm có thực lực. Vậy nên, khi rộ lên tin tức này thì số đông sẽ nghĩ đến nội dung kịch bản nhiều hơn." Cố Nhiên phân tích. Phàm là người hâm mộ thường không dễ dàng chấp nhận thần tượng của mình có người yêu thật sự ngoài đời thật.
Hứa Mạch không nói gì, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Du. Vấn đề chính bây giờ là tin tức đó không phải thật, cần phải được làm sáng tỏ ngay.
"Vậy mở cuộc họp báo giải thích đi!" Lấy giá trị con người hiện giờ của Tần Nam thì cần gì dùng tin tức này để gây chú ý.
"Em chắc chứ? Nếu dàn xếp không tốt sẽ dẫn đến phản tác dụng đấy." Cố Nhiên lắc đầu, thật ra cậu muốn dùng chuyện này nâng cao tên tuổi của Tần Nam lên. Dù sao cũng là vai nam chính trong phim của đaọ diễn quốc tế lớn, chưa bấm máy mà đã nóng thế này rồi, nếu bỏ lỡ thì đáng tiếc lắm!
"Tại sao phải giải thích?" Chu Lăng vừa đi vào liền nghe Cố Nhiên nói. Kỳ quái nhìn Lâm Du một cái, anh lạnh mặt nói: "Đề tài thảo luận này cực kì nóng, công ty khỏi cần tuyên truyền"
Thương nhân nói chuyện thương trường, nếu Chu Lăng là tổng giám đốc của Thần Thiên thì chuyện đầu tiên anh làm chính là lập tức liên lạc với vị đạo diễn kia, thương lượng việc chọn nam nữ nhân vật chính. Kế tiếp anh sẽ ra sức tuyên truyền để giúp công ty đạt được lợi ích tốt nhất.
Hứa Mạch cũng là người làm ăn. Ý nghĩ của Chu Lăng đương nhiên hắn cũng đã nghĩ tới. Nhưng điều khiện tiên quyết là không liên quan đến Tiểu Du. Hơn nữa, vấn đề cốt lõi là vị đạo diễn ấy không đồng ý chọn Tần Nam vào vai nam chính. Nếu như bộ phim này không quay thì có thể coi như đây chỉ là tin tức giả, không đáng để nhắc tới. Nhưng một khi nó được bấm máy, mà nam chính không phải Tần Nam thì hậu quả khó lường.
"Lo lắng của tôi chắc anh Hứa cũng biết rõ. Thế này đi, hãy nói rõ một lời xem có nhận bộ phim này hay không, để chúng ta còn suy tính bước tiếp theo." Ngày thường Chu Lăng cũng không quản hoạt động của Thần Thiên nhưng chuyện này náo loạn quá lớn, anh không muốn thấy nhưng nó cứ chàng ràng trước mắt, vậy nên anh buộc phải thương lượng cùng Hứa Mạch.
"Tôi cũng cảm thấy tốt vô cùng. Nếu có thể cho Tuyết Nhi một vai phụ thì càng hoàn mỹ." Cố Nhiên không quên đề cử Triệu Tuyết Nhi, không cần là vai chính, chỉ cần lộ mặt là được.
Nếu đứng ở lập trường của công ty, quyết định của Chu Lăng và Cố Nhiên là đúng. Nhưng nếu lấy lập trường cá nhân ra mà nói, Hứa Mạch chăm chú nhìn Lâm Du, chờ câu trả lời cuối cùng của cô.
Lâm Du không nói gì, tầm mắt cô nhìn chằm chằm số bình luận đang dần tăng lên trên mạng.
"Lâm Du, giờ không phải là lúc trầm mặc, cô phải cho quyết định ngay lập tức. Nếu như hai ngày nữa chúng ta mới lên tiếng làm sáng tỏ chuyện này thì chẳng những người hâm mộ Tần Nam sẽ thất vọng, mà còn cư dân mạng cũng sẽ chửi chúng ta. Muốn làm sáng tỏ thì phải làm ngay, không thì chính là ngầm thừa nhận. Đạo lý đơn giản như vậy khẳng định so với tôi cô càng rõ ràng hơn." Lập trường của Chu Lăng rất kiên định đó là phải bắt lấy bộ phim này. Còn Cố Nhiên thì tuân theo quyết định Lâm Du, hoặc là kiếm tiền, hoặc là bỏ qua, chỉ cần Lâm Du muốn là được.
"Vậy thì..." Lâm Du còn chưa nói hết câu thì điện thoại lại reo lên lần nữa. Nhìn tên hiển thị trên màn hình, cô do dự một lúc, nhưng cuối cùng cô vẫn bắt máy.
Là vị đạo diễn quốc tế đó gọi điện thoại đến. Ý của đối phương rất rõ ràng, hy vọng Lâm Du đồng ý nhận lời tham gia phim mới của ông. Vai nam chính vẫn là Hứa Mạch không thay đổi, ngoài Hứa Mạch ra thì ông sẽ không chấp nhận bất cứ ai thay thế.
Có diễn viên diễn như thật và song song theo đó cũng có không ít người kỹ thuật kém cõi. Cái mà ông cần ở đây là tình cảm xuất phát từ nội tâm. Tại studios, ông chính mắt thấy sự ăn ý của Hứa Mạch và Lâm Du khi bên nhau, lúc ấy ông liền quyết định, nếu thật sự ông muốn chế tạo một bộ phim mới dành riêng cho Lâm Du vậy thì Hứa Mạch là nhân vật không thể thiếu được, hơn nữa còn là nhân vật không thể thay thế được.
Đạo diễn rất chân thành, ông giải thích rõ ràng nguyên nhân vì sao mà ông chọn Hứa Mạch vào vai nam chính. Về phần tin đồn trên mạng, ông cũng lên tiếng công nhận kỹ thuật diễn xuất của Tần Nam, và sẽ mời cậu vào vai nam phụ. Cùng lúc đó, ông cũng nguyện ý cho Triệu Tuyết Nhi một cơ hội.
Có thể nói đến cùng thì Thần Thiên có lợi nhiều nhất. Mồi nhử vị đạo diễn ấy đưa ra quá phong phú, ngay cả Tần Nam cùng Triệu Tuyết Nhi cũng có vai, mười phần thành ý, lời nói khẩn thiết, khiến Lâm Du không thể nói ra lời cự tuyệt.
Cuối cùng vẫn là Hứa Mạch cầm lấy điện thoại của Lâm Du, bắt đầu bàn bạc với đạo diễn chuyện tiếp theo.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc