Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 13

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Cuộc tranh tài dương cầm quốc tế, Lâm Du thuận lợi đạt được giải nhất. Bưng giải trở về Hứa gia, Lâm Du cảm giác rõ ràng, bầu không khí Hứa gia lại một lần nữa thay đổi. Quét sạch không khí không vui trước khi cô rời đi, ngược lại là một cổ vui sướng tràn đầy?
Sinh lòng nghi ngờ, nhắm mắt lại chuẩn bị nghe, chắc chắn trong phòng Hứa Mạch không có ai, Lâm Du trực tiếp mở cửa căn phòng của Hứa Mạch.
Bên trong phòng, Hứa Mạch ngồi trên xe lăn sắc mặt nghiêm nghị, anh tuấn phi phàm. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào trong phòng, chiếu sáng ở trên người hắn, điểm xuống mọt cái ánh sáng.
Lâm Du đi tới cửa phòng, đầu tiên nhìn thấy chính là một hình ảnh chói mắt như vậy. Cứ như vậy một cái chớp mắt, thiếu chút nữa cô phản ứng không kịp.
Hứa Mạch tỉnh? Tỉnh lúc nào? Một loạt suy nghĩ khiếp sợ đột nhiên xuất hiện trong đầu, làm cho Lâm Du thiếu chút nữa tưởng là mình đi nhầm phòng.
Nghe âm thanh ngẩn đầu lên, tầm mắt Hứa mạch thẳng tắp nhìn sang. Không chớp mắt quan sát Lâm Du trong chốc lát, chậm rãi lộ ra một nụ cười ấm áp: “Hoan nghênh trở lại”
Giọng Hứa Mạch mang theo quen thuộc, dưới chân Lâm Du như mọc rể, đứng ở đó không động đậy. Không phải ảo giác, Hứa Mạch thật sự đã tỉnh.
“Vợ, có thể tự mình tới đây hay không? Mặc dù anh đã rất cố gắng, nhưng vẫn không thể tự mình đi bộ tới” Hướng về Lâm Du giang hai tay ra, giọng của Hứa Mạch rất ôn nhu, trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt.
Vợ? Lâm Du cau mày một cái, trong bụng dâng lên một cổ cảm giác không được tự nhiên, nhìn chằm chằm Hứa Mạch không nhúc nhích.
Một chút cũng không bị đã kích khi Lâm Du không phối hợp, động tác Hứa Mạch không thành thạo lăn xe lăn, đi tới trước mặt Lâm Du. ngẩng đầu lên, mặt mày cười chum chím: “Vợ không đi qua, anh cũng chỉ có thể chính mình tới”



Hứa Mạch sẽ động sẽ cười an vị trước mặt cô, Lâm Du nháy mắt mấy cái, trong lúc nhất thời không bết phản ứng ra sao.
Hứa mạch thật sự thức tỉnh…Kết quả như thế, vốn là cô mong đợi nhất. Nhưng sự tình phát sinh như thế, Lâm Du đột nhiên phát hiện, thật ra cô còn chưa có chuẩn bị xong tư tưởng đầy đủ.
Từ khi vừa bắt đầu đối với Hứa Mạch, cô chính là không đề phòng. Một lần nữa trở lại, hồi tưởng qua bảy năm, Lâm Du biết rõ ràng, Hứa Mạch sẽ không tỉnh lại.
Trong lòng có cái nhận thức này, bất kể nói với Hứa mạch chuyện gì, hay là ở trước mặt Hứa Mạch bại lộ bao nhiêu bí mật, cô cũng sẽ không lo lắng sẽ bị lộ tẩy.
Trong tâm tư, cô coi Hứa Mạch thành vật sở hữu của mình, dù là cả đời nằm trên giường cũng không quan trọng. Cho nên vô luận như thế nào, cô cũng sẽ không hại Hứa Mạch. Sâu hơn nữa ở trước mặt Hứa Mạch, cô hoàn toàn trong suốt.
Lúc gặp phải hoài nghi của Hứa gia, Lâm Du quả thực từng sinh ra kì vọng đối với Hứa Mạch, mong hắn tỉnh lại, hon nữa cô cũng nói như vậy trước mặt Hứa Mạch. Nhưng khi nói ra như vậy, là sau khi khi cô bị đuổi ra khỏi Hứa gia.
Lúc đó cô đã rời khỏi Hứa gia, sẽ không gặp lại Hứa Mạch, càng không ai biết cô đã từng xuất hiện trước mặt Hứa Mạch. Có thể Hứa Mạch chưa từng nghe qua lời cô nói, dù tỉnh lại cũng không mang lại uy hiếp cho cô. Cho dù Hứa Mạch nghe được những chuyện cô đã từng nói, sẽ nghĩ cô là yêu thích nói bậy bạ, yêu thích suy nghĩ những chuyện điên khùng, sẽ tận lực tránh xa cô….Lâm Du cũng sẽ không cảm thấy Hứa Mạch có lỗi.
Nhưng Lâm Du chưa từng suy nghĩ qua, cô còn chưa rời khỏi Hứa gia, Hứa Mạch đã tỉnh lại. không có bất kì thông báo nào, cứ như vậy xuất hiện trước mặt cô.
“Vợ, chẳng lẻ em ra ngoài một chuyến, liền không cần anh nữa chứ?” Thật lâu không có được Lâm Du đáp lại, Hứa Mạch tự ý kéo tay của Lâm Du, giọng rất là….Ai oán?
“Tôi không…..” Trước đó, Lâm Du ở trước mặt Hứa Mạch cũng chưa từng xuất hiện, cho nên cũng không biết tính cách Hứa Mạch. Thời khắc này Hứa Mạch đối với cô mà nói, rất xa lạ. nhưng mà, Hứa Mạch vẫn là Hứa Mạch, là cô cùng tấm lòng chăm sóc hơn bốn tháng, là Hứa Mạch cô quyết lòng chiếu cố cả đời. Đối với Hứa Mạch, cô mãi mãi không thể nào làm như không thấy, cũng không có khả năng thờ ơ không động lòng.
“Anh cũng biết vợ sẽ không quan tâm anh” Đúng lúc cắt đứt Lâm Du nói, Hứa Mạch cười híp mắt tự mình trả lời. sau đó, giọng nói nhẹ nhàng, tràn đầy mong đợi, “Vợ, em tham gia tranh tài kết quả thế nào? Có đạt được hạng nhất hay không?”
“Có” Lâm Du gật đầu một cái, trả lời đúng sự thật. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng mà trong lòng cô Hứa Mạch, đúng là đặc biệt nhất. đối mặt với lòng tốt của Hứa Mạch đối với mình, cô căn bản không chống cự lại được.
“Anh cũng biết, vợ anh là lợi hại nhất” Mặt đầy tự hào gật đầu một cái, từ đầu đến cuối Hứa Mạch kéo tay Lâm Du cũng không có thả lỏng, “Vợ đã trở lại, anh liền để cho bọn họ chuẩn bị tiệc ăn mừng”
Tiệc ăn mừng? Lâm Du cũng không nghĩ, thái độ của Hứa gia đối với cô từ cảnh giác cùng phòng bị mà thay đổi. Dù sao đối với Hứa gia mà nói, cô là người ngoài.
Bất quá sau đó, thái độ của Hứa gia, quả thực là nằm ngoài dự đoán của Lâm Du. Nhìn Hứa gia trong khoảng khắc náo nhiệt, ánh mắt Lâm Du tiềm tòi nghiên cứu chuyển sang Hứa Mạch


“Vợ, sao vậy?” Tiến lên đón ánh mắt tìm tòi nghiêng cứu của Lâm Du, Hứa Mạch xé ra khóe miệng, không có bất kì tránh né nào.
Lâm Du lắc đầu một cái, không nói gì thêm nữa. biểu hiện của Hứa Mạch không có chút sai nào. Có thể cũng chính là Hứa Mạch quá mức hoàn mỹ như vậy, để cho Lâm Du có loại cảm giác không thật. giống như thời khắc này hết thảy đều là mơ, dùng sức đâm một cái, giấc mơ sẽ bể tan tành.
“Lâm Du đã trở lại? chúc mừng con đạt được hạng nhất, thật là tốt.” Thấy Lâm Du một lần nữa ở Hứa gia, Tần Khả Tâm biểu hiện nhiệt tình không ít. Cố ý đem hoa tươi về đưa tới trước mặt Lâm Du, nụ cười trên mặt rất là thành thật.
Vốn là thấy Hứa Mạch tỉnh lại, Tần Khả Tâm liền dự định bỏ xuống lần đi Mỹ tham gia lần tranh tài dương cầm quốc tế này, ở nhà chăm sóc Hứa Mạch cho thật tốt. chỉ vì Hứa Mạch nói, muốn bà hết sức chiếu cố Lâm Du, cho nên bà mới đặc biệt đi qua Mỹ lần nữa.
Bất quá sau khi chính mắt thấy biểu hiện của Lâm Du trong cuộc tranh tài, Tần Khả Tâm rất vui mừng, bà không có bỏ lỡ màn trình diễn xuất sắc mà Lâm Du đem tới. không khỏi không thừa nhận, Lâm Du rất có taì hoa, rất có linh tính. Hạng nhất lần này, Lâm Du rất xứng đáng.
Đối với lòng tốt bất ngờ của Tần Khả Tâm, Lâm Du hơi nghi hoặc một chút. Thái độ Hứa gia thay đổi quá nhanh, cô không cách nào không phòng bị.
Mặc dù chuyện Hứa Mạch tỉnh lại mang lại cho cô lo sợ lớn hơn vui mừng, nhưng đối mặt với Hứa Mạch, Lâm Du luôn mang theo mấy phần tín nhiệm. bất kể Hứa Mạch thế nào đối với cô, cô cũng có thể chấp nhận. Chẳng qua là đối với những người khác của Hứa gia, lại khác.
Đối với Lâm Du, tâm tình Tần Khả Tâm cũng một mực trở nên phức tạp. thắng xe Hứa Mạch không ăn, là Cừu gia làm, không có quan hệ gì với Lâm Du. Hứa Mạch không thể kịp thời tránh khỏi tai họa, là bị lâm Nhất Thiến gây hạo, cũng không có quan hệ gì với Lâm Du. Nhưng mà cuối cùng, người gả tới Hứa gia chuộc tội, chính là Lâm Du.
Phàm là đổi một trường hợp khác, Tần Khả Tâm cũng sẽ không đối với Lâm Du sinh ra hiềm khích. Nhưng mà trước đó, đối mặt với Hứa Mạch nằm trên giường không thể động đậy, Tần Khả Tâm rất khó bày ra vẻ mặt ôn hào sống chung với Lâm Du. Nhưng mà, vì không trách người vô tội, bà đã tận lực tránh Lâm Du, không tiếp xúc quá nhiều.
Mời Lâm Du tham gia cuộc tranh tài dương cầm quốc tế, là bởi vì công nhận tài hoa của Lâm Du. bỏ qua ân oán Hứa gia cùng Lâm gia không nói, Lâm Du đúng là một cô gái tốt.
Bất quá chung quy, Tần Khả Tâm không có biện pháp không nhìn nguyên nhân Lâm Du gả tới Hứa gia. Chỉ cần vừa nghĩ tới Hứa Mạch nằm trên giường không thể nhúc nhích, bà liền không thể nhắm mắt làm ngơ, hận không thể phá hủy Lâm Nhất Thiến cùng toàn bộ Lâm gia.
Không cách nào đè nén hận ý xuống, Tần Khả Tâm hoàn toàn không thể nào sống hào bình cùng với Lâm Du. cho dù là ở dưới một cái mái hiên, đều cảm thấy hô hấp khó chịu. cho nên bà lựa chọn trốn tránh.
Tần Khả Tâm biết, bà giận cá chém thớt như vậy là không đúng. Sâu nhất trong nội tâm, bà so với ai khác đều biết, nguyên nhân khiến cho bà tránh Lâm Du không đơn thuần là vì sự tồn tại của Lâm Du, mà còn có Hứa Mạch một ngủ không tỉnh.
Trước khi Lâm Du gả vào Hứa gia, Tần Khả Tâm không rời khỏi giường Hứa Mạch nữa bước. bà không ngừng nói với chính mình, không liên quan, Hứa Mạch sẽ tỉnh, con trai của bà rất là kiên cường đấy.
Song khi Hứa Chấn Thiên nói cho bà biết, dự định đem Lâm Nhất Thiến cưới vào Hứa gia. Một khắc kia, Tần Khả Tâm không thể không cưỡng bách chính mình đối diện với thực tế, đối mặt với sự thật tàn khốc Hứa Mạch phải nằm trên giường cả đời.
Đợi đến khi Lâm Du thay thế Lâm Nhất Thiến gả vào Hứa gia, Tần Khả Tâm yên lặng nhượng bộ bỏ qua. Bà sợ hãi chính mình không chịu nổi, sợ một ngày nào đó sẽ buông tha hy vọng trước Hứa mạch….
Vì không để cho mình phải suy nghĩ lung tung, Tần Khả Tâm bắt đầu tiếp nhận đủ loại công việc nặng nhọc, không chịu cho chính mình một khắc thảnh thơi.
Lần tranh tài dương cầm ở đại học D, Tần Khả Tâm tự nhận công chính, cho Lâm Du khẳng định cao nhất. Nhưng trên thực tế, đáy lòng bà suy nghĩ hôn tạp, thật là không cao hứng nổi.
Cho đến khi Hứa Mạch nói cho bà biết, là Lâm Du đánh thức Hứa Mạch, là Lâm Du cứu Hứa Mạch. Tần Khả Tâm vui mừng, cảm giác đối với Lâm Du càng trở nên phức tạp, cảm kích cũng có, càng nhiều hơn….là hổ thẹn.
Ngày dạ tiệc ở Hứa gia phá lệ phong phú, cũng vô cùng náo nhiệt. Tất cả mọi người Hứa gia đều không ngoại lệ, toàn bộ đều đến đông đủ.


Cảnh tượng như vậy, là Lâm Du ở Hứa gia bốn tháng chưa từng thấy qua. Không cách nào chối bỏ, chuyện Hứa Mạch tỉnh lại không đơn thuần mang lại cho Hứa gia vui mừng, còn là động lực và hi vọng.
Đối với thân thể hoàn toàn bất đồng với trước đây, với Hứa Mạch không còn nằm trên giường lắng nghe cô nói như trước đây, mà sẽ nói chuyện với cô, Hứa Mạch sẽ cười với cô, trong lòng Lâm Du không kiềm hãm được cũng theo đó chuyển biến tốt. Thay đổi như vậy, thật giống như cũng không khó tiếp nhận lắm.
“Chị dâu, thật xin lỗi!” Đang lúc này, Hứa Hoán với gương mặt đỏ như quả cà chua đi tới trước mặt Lâm Du, một mực cung kính đưa lên nước trái cây, hướng về Lâm Du cúi đầu một cái thật thấp.
Thái độ của Hứa Hoán, từ đầu tới cuối thay đổi cực lớn, hoàn toàn không giống như tác phong của hắn. Lâm Du đứng tại chỗ, mặt đầy quái dị.
“Chuyện lúc trước là em không đúng, em không nên có thành kiến đối với chị, cũng không nên cố ý làm phiền chị. Chị không có nhìn lầm, cũng không có nói dối, anh họ thật sự tỉnh lại! Xin lỗi, lúc trước đều là em lòng dạ tiểu nhân, hiểu lầm chị. ở chỗ này, em thành tâm cảm ơn chị đã hết lòng chiếu cố đối với anh họ, đồng thời hướng về phía chị thành khẩn xin lỗi!” Hứa Hoán vừa nói, một bên liếc trộm Hứa Mạch bên người Lâm Du, rất sợ có câu nào nói không đúng, sẽ tiếp tục bị đánh đòn.
“Các người rốt cuộc bị làm sao đây?” Tần Khả Tâm cũng thì thôi đi, hai người vốn là tiếp xúc không nhiều, không có kết oán. Nhưng là Hứa Hoán… Lâm Du không thể không hoài nghi, Hứa Hoán là không phải uống lộn thuốc?
Nhìn tính cách Hứa Hoán, hào hứng chạy tới cảnh cáo Lâm Du phải giữ khoảng cách Hứa Mạch, không cho phép lại gần Hứa Mạch còn tạm được, tại sao đột nhiên lại chạy tới xin lỗi cô?
Còn nữa, “Chị dâu” kiểu xưng hô này lại đến từ đâu? bởi vì Hứa Mạch xưng hô “bà xã” với cô? Nghĩ tới nghĩ lui,tầm mắt của Lâm Du hướng về trên người của Hứa Mạch.
Chống lại Lâm Du không tiếng động hỏi, Hứa mạch không nói gì, bình chân như ại ngời trên xe lăn, cười đầy vô tội. Hắn thật cái gì cũng không liên quan, chính là thừa dịp bà xã không có nhà, có lòng tốt tìm Hứa Hoán nói chuyện một chút.
Nói chuyện? coi như người trong cuộc, Hứa Hoán lên tiếng, hắn không bao giờ muốn cùng anh họ nói chuyện thân mật như vậy nữa.
Anh họ trước kia, khiêm tốn lễ độ, đối với người nào cũng bày ra một bộ mặt mày vui vẻ ôn hòa. Thời điểm đó Hứa Hoán vô cùng kính ngưỡng Hứa Mạch, thậm chí đem Húa Mạch thành đối tượng mà mình phải học tập. Nhưng mà hiện nay, Hứa Hoán thế nào lại cảm thấy nụ cười Hứa Mạch…. Có âm mưu!
Tình cảnh hôm đó rõ mồn một trước mặt, mỗi lần nhớ lại, cũng làm cho trong lòng Hứa Hoán sợ hãi một phen. Nếu như có thể, hắn thật rất muốn quên đi những chuyện ngày hôm đó xảy ra. Nhưng mà nếu như Lâm Du hỏi, dù hắn không nói ra, cũng theo bản năng ở trong đầu nhớ lại một lần.
Bởi vì sự thật Lâm Du đem Hứa Mạch đánh thức, đứng ở trước Hứa Mạch, Hứa Hoán không nhịn được mình chưa có đủ niềm tin. Hắn vốn cảm giác mình không có lỗi, nhưng khi anh họ nhận định Lâm Du làm vợ, như vậy… hắn liền cảm thấy mình quả thật sai lầm rồi. ít nhất thái độ của hắn với Lâm Du quả thật không được tốt, cũng không đủ kính trọng.
Không sai? Trong bụng Hứa Mạch lạnh rên một tiếng, chợt nâng lên một mặt mày vui vẻ, hướng Hứa Hoán ngoắc ngoắc tay.
Đó là lần đầu tiên, Hứa Hoán cảm thấy, nụ cười của Hứa Mạch giống như ác ma kêu gọi. Theo bản năng liền muốn né tránh, nhưng lại không giám khiêu khích lửa giận của con cọp mới tỉnh dậy này.
Hơi chần chừ một chút, nghiêm túc cân nhắc qua thế cục, Hứa Hoán vẫn là chấp nhận cúi người xuống, đem mặt tiến tới trước mặt Hứa Mạch.
Hứa Mạch không chút khách khí bắt lấy cổ áo Hứa Hoán, đấm một cái vào bụng của Hứa Hoán.
“Anh, em sai lầm rồi, thật sự biết lỗi rồi” Hứa Hoán cảm thấy rất ủy khuất. Hắn là vì chuốc giận thay anh họ, mới đối với Lâm Du có ác cảm. hơn nữa hắn cũng không có cố ý tìm Lâm Du gây chuyện, mà là Lâm Du không giải thích rõ ràng tự mình đưa đến trước mặt hắn a!. Mặt dù sau chuyện này chứng minh Lâm Du không có nói dối, nhưng lúc đó dưới tình huống như vậy, hắn làm sao có thể tin tưởng Lâm Du?
“Thật sao?” hướng về phái Hứa Hoán cười một tiếng, Hứa Mạch không giảm bớt lực đạo đánh thêm một quyền thứ hai. Rõ ràng miệng nói một đằng bụng nghĩ một nẻo, hắn làm sao không nhìn ra?
“Dạ, tuyệt đối thật! em đảm bảo sẽ cùng Lâm Du nói xin lỗi, xin cô ấy tha thứ…A!” Hứa Hoán đau đến nghiến răng, nhưng không dám trả đũa. Chịu giáo huấn của Hứa Mạch, thành thành thật thật nhận quyền thứ ba.
Đánh xong ba quyền, Hứa Mạch thả lỏng cổ áo của Hứa Hoán. Gặp nét mặt Hứa Hoán thở phào nhẹ nhỏm, hời hợt nói: “Đừng tưởng rằng đã kết thúc. Vợ của Hứa Mạch tôi, không ai có thể khi dễ. Cho dù là cậu, cũng không được”.
“Anh họ, em không muốn khi dễ Lâm… không đúng, chị dâu. Là chị dâu. Trời đất chứng giám, em thật sự không muốn khi dễ chị dâu” Hứa Hoán ôm bụng rên rỉ, vẻ mặt đau khổ hướng Hứa Mạch giải thích, “Em chủ yếu là không nghĩ tới cô ấy sẽ là chị dâu, cho nên mới không cẩn thận đắc tôi cô ấy…”
“Cậu nói là đắc tội? Theo tôi thấy là khi dễ còn dễ nghe hơn. Với bản lĩnh của cậu, có bản lĩnh như vậy, làm sao không tìm tới Lâm Nhất Thiến, trực tiếp đem Lâm Nhất Thiến giết chết hả?” cho dù Lâm Du không phải vợ hắn, Hứa Mạch cũng không đồng ý hành động của Hứa Hoán. Có thể giận cá chém thớt, nhưng phải thích hợp. không nhìn thậm chí không thèm chú ý, Hứa Hoán có thể có nhiều phương thức lựa chọn, hắn không nên làm cho Lâm Du ấm ức, thậm chí làm hại ông nội cũng sinh ra thành kiến với Lâm Du.
“Em cũng có nghĩ qua, nhưng ông nội không cho phép, em liền…” Nói tới chỗ này, Hứa Hoán càng làm bộ ủy khuất, “Anh họ, là Lâm…chị dâu chính mình nói với ông nội, trước hết bỏ qua Lâm gia. Vốn là chúng ta định đem xí nghiệp Bác Dương tiêu diệt rồi.”
“Mặc dù tôi rất không thích Lâm Nhất Thiến, nhưng cũng sẽ không miễn cưỡng đem tội danh không có đổ lên đầu cô ta. Dù sao, cô cũng không cố ý làm hại tôi là sự thật. Hứa gia chúng ta quả thật tài cao thế lớn, nhưng còn chư tới mức độ độc mã độc tôn. Tôi xảy ra chuyện, ông nội nhất định sẽ giận giữ, cũng sẽ ra tay đối phó Lâm gia. Nhưng tôi không tin ông nội sẽ đánh ngã Bác Dương, chủ yếu là cho Lâm gia một chút giáo huấn, trong thời gian ngắn không để cho họ có thời gian bình an, bất lực giãy giụa, hoang mang không thể sống qua ngày, thời khắc không yên bình” Liếc mắt Hứa Hoán vẻ mặt đầy căm phẫn, Hứa Mạch lành lạnh nói.
Hứa Mạch không cho là mọi người không nghĩ ra, chuyện hắn biến thành người thực vật, thắng xe không ăn mới là nguyên nhân chính. Hành động của Lâm Nhất Thiến, chẳng qua là trời đất xui khiến mà trùng hợp. Nhưng người đó muốn diệt trừ hắn, coi như là lần này hắn tránh thoát, còn có lần sau nữa.
Dĩ nhiên, Lâm Nhất Thiến tội chết có thể miễn, nhưng tội sống nhất định phải trị. Dám bỏ thuốc hắn, thì phải gánh vác bị trả thù. Hứa Mạch hắn cho tới bây giờ cung không phải là loại người lương thiện gì, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay.
Nghe Hứa Mạch nói, Hứa Hoán lại trầm mặt, kẻ thù của bọn họ là Lâm Nhất Thiến, muốn hành hạ Lâm Nhất Thiến, nhưng không muốn đưa Lâm Nhất Thiến vào chỗ chết. Thù của anh họ, bọn họ đã tra ra được Cừu gia, đã trả về gấp bội rồi.
Mà Lâm Nhất Thiến, là sau khi bọn hắn đối mặt với Hứa Mạch nằm trên giường không có cử động, là bọn hắn sau khi tra ra chân tướng liền giống như bị nghẹn ở họng. Bọn họ có thể không thể diệt trừ Lâm Nhất Thiến đễ phát tiết, nhưng cũng không thể bỏ qua cho Lâm Nhất Thiến. Nói tha thứ, nói dễ dàng vậy sao?
Nhưng mà, nếu anh họ đã công nhận Lâm Du, hắn liền không có gì đáng nói. Đại trượng phu dám làm dám chịu, chuyện hắn làm, hắn chấp nhận. Nên nói xin lỗi, hắn cũng sẽ không trốn tránh.
Cho nên, mới có giờ khắc này, một màn diễn ra Hứa Hoán với Lâm Du nói xin lỗi.
“Vợ, nếu em muốn tha thứ hắn, liền tiếp nhận lời xin lỗi của hắn. Còn nếu thấy thái độ của Hứa Hoán không đủ chân thành, có thể khiến hắn làm lại lần nữa” mắt thấy trong lòng Lâm Du nghi ngờ càng ngày càng đậm, Hứa mạch mở miệng nhắc nhở.
Lời Hứa mạch vừa nói ra, sau lưng Hứa Hoán chợt lạnh, kiên trì đến cùng không thèm đếm xỉa đến: “Chị dâu có ý kiến gì cứ việc nói ra, em đảm bảo không nói hai lời”
Đến đây, nếu Lâm Du còn không nhìn ra, Hứa Hoán alf đang nhìn sắc mặt Hứa Mạch làm việc, liền uổng phí sống lại một lần rồi. trong lòng biết đây là Hứa Mạch bảo vệ cô, Lâm Du không nhịn được nhếch mép, không nhìn Hứa Hoán tồn tại, đẩy Hứa Mạch đi tới bên bàn ăn. Có chỗ dựa có thể dựa vào, cô đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Cũng biết không thể khinh địch như vậy, một lần liền vượt qua kiểm tra. Hứa Hoán cúi đầu xuống, mặt mày ủ dột thở dài một hơi. Xem ra, những ngày kế tiếp của hắn khó qua rồi…
Trên bàn ăn Hứa gia, Lâm Du ngồi bên cạnh Hứa Mạch, cũng không nói lời nào, lại cảm giác tồn tại rõ rệt. chỉ vì, Hứa Mạch đang không ngừng vì Lâm Du gắp thức ăn.
Chính mắt thấy thái độ của Hứa Mạch đối với Lâm Du, cho dù Hứa gia đã có chuẩn bị, cũng không tránh khỏi bị rung động. Từ giờ khắc này, ở trong mắt tất cả mọi người, Lâm Du chính là Lâm Du, là Lâm Du chiếu cố Hứa Mạch tỉnh lại sau bốn tháng, là ân nhân Hứa gia. Với Lâm Nhất Thiến không có liên quan.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc