Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 08

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Tức giận? Lấy tính khí của cô ở Đại học D, cần dùng chữ “hỏa” để hình dung? Hồ nghi mở laptop trong phòng Hứa Mạch ra, Lâm Du rất thuận lợi tìm được bài viết Vương Dung Dung nhắc tới.
Hẳn là buổi trưa thời điểm cô đứng ở dưới cây hoa anh đào, không biết ai chụp hình cô lại, còn truyền đến trên diễn đàn trường học. Cho dù là Lâm Du, cũng không thể không thừa nhận, tấm ảnh này quả thật thật hoàn mỹ.
Trong hình cô khẽ ngẩn đầu lên, nhắm hai mắt nghênh bốn mươi lăm độ nhìn không trung, hưởng thụ ánh ánh sáng chiếu lên người, cánh hoa bên cạnh bay lượn, quả thực vì Lâm Du kiếm đủ mọi thứ tốt đẹp.
Thuận tay xem thêm vài tấm hình khác, Lâm Du nhanh chóng kéo xuống dưới, phía dưới như một làn khói tất cả đều là ‘Thật là đẹp’ ‘Nữ thần’ ‘tuyệt vời’ các loại khen chê đầy đủ. Tiếp theo, đã có người tìm ra cặn kẽ tài liệu của cô.
Sự tình tựa hồ huyên náo có chút lớn? Cô bên này dĩ nhiên là không có vấn đề, bất quá bên Lâm Nhất Thiến kia, chắn chắn không thể tiếp tục phát triển được như đời trước? Ôm tâm tình xem náo nhiệt liếc nhìn bình luận, cho đến một cái tên quen thuộc xuất hiện trước mắt cô, tay của Lâm Du dừng lại.
‘Hợp với tình thế nên khen một tiếng, nữ thần quả thực rất đẹp” những lời này quả thực không có bất cứ vấn đề gì. Nhưng là, nhìn lại chủ IQ này, lại hết sức ý vị sâu xa: Hội trưởng hội học sinh Chu Tuyền.
Đại học D ước định hình thành quy củ, vì công bằng công minh, cán bộ hội học sinh ở trường nhắn lại trên diễn đàn của trường phải để lại đích danh IQ. Giông như bình luận này của Chu Tuyền, liền rõ ràng tiết lộ người đang ngồi trước máy vi tính chính là hắn.
“Ngay cả mình chưa tìm đến hắn tính sổ hắn lại dám chạy đến, Chu Tuyền thật sự là có bệnh không? Tôi ngược lại muốn nhìn một chút, hắn lúc này thực sự là muốn như thế nào a” Lâm Du xuy cười một tiếng, buông con chuột ra, đóng máy vi tính lại xoay người nói chuyện với Hứa Mạch.
Chu Tuyền rất bất đắc dĩ. Hắn không phải cố ý nêu lên tên thật. Hắn chẳng qua là trong lúc vô tình thấy bài viết này, từ nội tâm phát ra cảm thấy tấm ảnh này của Lâm Du thật sự tấ đẹp, cho nên liền thuận tay gõ vài chữ khen ngợi.
Chờ đến khi Chu Tuyền phát hiện không cẩn thận lưu lại tên của hắn,thời điểm gấp muốn thủ tiêu, lại bừng tỉnh phát hiện: bài viết được nhân viên quản lí tiếp quản, chỉ cho phép tiếp tục trả lời, không cho phép sửa đổi cùng xóa nội dung đã ban bố.



Chu Tuyền nóng lòng không dứt vốn là nghĩ tới có thể hay không liên lạc nhân viên quản lí xóa bình luận này, khi lấy điện thoại di động ra lại sợ bị người ta nói có tật giật mình. Hoàn toàn bất đắc dĩ, không thể làm gì hơn là trơ mắt nhìn tên mình ở lại trong bài post, hơn nữa rất nhanh bị các đồng học lanh mắt phát hiện, đưa tới dị nghị to lớn…
Đồng học coi như lanh mắt, Hứa Hoán đắc ý từ đầu đến chân, miệng lưỡi nhanh chóng công kích, một đám bạn học năm mồm bảy miệng bát quái cực kì sinh động.
Không sai, nhân viên quản lí diễn đàn trường học chính là Hứa Hoán. Thứ nhất phát hiện Chu Tuyền trả lời liền lập tức thiết lập quản lí cũng chính là hắn. Chu Tuyền muốn rút ra? Không có cửa!
Nói tới Lâm Du lạnh lẽo cô quạnh cũng sẽ bị liên lụy đến, những người tự xưng là bằng hữu của Lâm Nhất Thiến tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua.
Vừa nhìn thấy diễn đàn trên màn hình, Lâm Nhất Thiến liền tối mặt. Lâm Du làm sao có thể được khen ngợi như vậy?Nhất định là do Lâm Du tự mình đồn thổi lên.
Mà khi bình luận của Chu tuyền bị nhiều người suy đoán, Lâm Nhất Thiến trực tiếp nổi giận. ý của Chu Tuyền là gì? Ám chỉ cô không có đẹp đẽ bằng Lâm Du? Còn chưa can tâm chuyện không có đem Lâm Du lấy về đến nhà?
Một đêm này, Lâm Nhất Thiến lần đầu tiên bộc phát mâu thuẫn cùng Chu Tuyền sau khi cưới: “Chu Tuyền, Lâm Du đã là người Hứa gia, anh cũng đừng có hi vọng hảo huyền nữa”
Chu Tuyền mặt lạnh giữ im lặng, không có để ý tới Lâm Nhất Thiến. Mặc dù dung mạo Lâm Nhất Thiến cùng Lâm Du rất giống nhau, nhưng khí chất hai người hoàn toàn bất đồng. Ở trong mắt Chu Tuyền, nếu không phải Lâm Nhất Thiến tẩy đi lớp trang điểm trên mặt, khôi phục dung nhan, hắn nhìn cũng không nguyện ý nhìn.
“Chu Tuyền! Đừng tưởng rằng không nói tiếng nào là có thể cho qua mọi chuyện! chuyện này không xong! Anh phải cho tôi lời giải thích” chợt đẩy Chu Tuyền một cái, Lâm Nhất Thiến giận dữ hô.
“Vậy nói? Các người thời điểm trước hôn lễ đem Lâm Du tự tiện thay đổi, đã từng cho tôi một câu giải thích hợp lí sao? Lâm Nhất Thiến, đừng cho là tôi chịu đựng không nói, không phải sợ Lâm gia các người, chỉ là không muốn huyên náo mọi người khó xử hơn. Nếu như cô đủ thông minh, liền lập tức im miệng, ngoan ngoãn ngủ. nếu như cô tiếp tục sai lầm cố tình gây sự, tôi không ngại đi Hứa gia đêm Lâm Du thật tiếp trở lại.” giọng Chu Tuyền rất nghiêm túc, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc, lời này vừa nói ra, trực tiếp đem Lâm Nhất Thiến dọa sợ.
“Tôi…” Lâm Nhất Thiến quả nhiên không giám nhiều lời nữa. Nằm ở trên giường nhắm mắt lại, trong nháy mắt đó Lâm Nhất Thiến yên lặng đem toàn bộ khuất nhục tối nay đổ thừa trên người Lâm Du.
Sáng sớm ngày hôm sau, đầu tiên Lâm Du theo thường lệ cho Hứa Mạch uống gần nửa ly nước ao, lúc này mới ra cửa đi trường học.
Bất quá hôm nay, quyết định một ngày không phải tầm thường. đầu tiên là ở cổng trường học Lâm Du liền bị Triệu tuyết Nhi đứng chờ đã lâu chặn lại, sau đó liền đón lấy những cái nhìn chăm chú nóng bỏng hơn thường ngày. Lại sau đó, bị Lâm Nhất Thiến sắc mặt khó coi kéo ra rừng cây nhỏ.
Triệu Tuyết Nhi vừa định đi qua, liền bị Triệu Linh Lộ chắn trước mặt: “tuyển chọn tài nghệ trường học nghệ thuật, mày rốt cuộc có rút lui hay không?”
“Tôi…” Triệu Tuyết Nhi theo bản năng lui về phía sau hai bước, phản bác nghẹn ở cổ họng, làm thế nào cũng không nói ra miệng.


Bên kia, trong rừng cây nhỏ, Lâm Nhất Thiến trợn mắt nhìn Lâm Du, ánh mắt cơ hồ có thể đem người khác giết chết: “Chị, chị rốt cuộc tại sao phải làm như vậy? Chị là cố ý trả thù e, trả thù ba cùng mẹ? cũng bởi vì chị không phải con gái ruột của ba mẹ, chị sẽ không coi em là em gái của chị nữa rồi sao? Nhưng là coi như ba mẹ không phải ba mẹ ruột của chị, bọn họ dù sao cũng đem chị nuôi đến lớn như vậy, bọn họ có bao nhiêu khổ cực, chị chẳng lẽ một chút cũng không cảm nhận được sao? Nhà chúng ta không nợ chị! Chị chớ quá mức!”
Lâm Nhất Thiến vẫn như cũ trang điểm rất đậm, nhưng mà Lâm Du vẫn chính xác thấy được tơ máu nơi đáy mắt Lâm Nhất Thiến. chắc hẳn, tối hôm qua Lâm Nhất Thiến trải qua một đêm khó ngủ đi! Nghĩ tới đây, Lâm Du nhếch miệng: “Quá đáng? Tôi làm cái gì”
“Tại sao chị lại không nhận điện thoại của ba mẹ? Tại sao không liên lạc với ba mẹ? Ba mẹ đi tìm chị, tại sao chị không gặp họ, còn đem bọn họ ngăn ở ngoài cửa lớn mặc cho mặt trời chói chan chiếu xuống họ? Chẳng lẽ chị không biết, chị làm như vậy, sẽ làm ba mẹ thương tâm sao?” Lâm Nhất Thiến tức giận la to, tay hất lên thật cao, không có rơi vào trên mặt của Lâm Du, nhưng lại rơi vào trên mặt chính mình, “Chị, em cùng ba mẹ cũng nói qua cho chị, bất kể như thế nào, chúng ta cũng là người nhà của chị em là em gái ruột của chị, ba mẹ cũng là ba mẹ ruột của chị! Em van cầu chị, đừng như vậy nữa có được hay không? Em sẽ khổ sở, ba mẹ cũng sẽ thương tâm đấy! van chị”
Thái độ Lâm Nhất Thiến từ đầu tới cuối biến hóa cực lớn, trong nháy mắt sẽ khóc lên. Hiển nhiên, là dự định diễn vai người bị hại khổ sở.
Bất quá, Lâm Du là không hề bị lay động. Hoặc là nói, bất kể Lâm Nhất Thiến diễn như thế nào, Lâm Du cũng sẽ không tin tưởng. Nếu như cô đoán không sai, Lâm Nhất Thiến nhất định là tìm người núp gần đây quan sát? Như vậy, cô mỏi mắt mong chờ vở kịch kế tiếp của Lâm Nhất Thiến..
Vì vậy, Lâm Du chẳng qua là lạnh lùng nhìn Lâm Nhất Thiến một cái, liền xoay người rời đi.
Lâm Nhất Thiến té quỵ dưới đất, mặt đầy bi thương nhìn Lâm Du đi xa. Chờ đến khi bóng dáng của Lâm Du biến mất không thấy, lúc này Lâm Nhất Thiến mới chậm rãi đứng lên, nghiêng đầu nhìn về một nơi hẻo lánh bên cạnh rừng cây nhỏ: “Quay hết rồi sao?”
Một nam sinh áo đen hướng Lâm Nhất Thiến gật đầu một cái, hưng phấn khoa tay múa chân một cái lấy máy quay phim ra.
Lau đi nước mắt giả tạo nơi khóe mắt, Lâm Nhất Thiến đắc ý cười. Lâm Du, chờ coi!
“Lâm Du, lúc nãy Bộ trưởng bộ văn nghệ hội học sinh tới tìm cậu, hỏi cậu tài nghệ tuyển chọn tiết mục khúc dương cầm. Tớ nói với họ, khi nào cậu đến sẽ đi hội học sinh báo danh” thấy Lâm Du đi vào phòng học, hơn nữa còn trực tiếp đi tới bên cạnh mình ngồi xuống, Vương Dung Dung cảm giác vinh hạnh sâu sắc, liên tục nói không ngừng.
“không cần, tôi không tham gia nữa” Dương cầm, đã từng là sở trường của Lâm Du. mà nay, cũng đã sớm xa lạ, không còn nhớ rõ.
“Cái gì, không tham gia? Lâm Du cậu có biết hay không cậu là nhân vật đang hấp dẫn trong trường học? Là đối tượng lần trọng điểm trong lần tranh tài này? Chỉ cần cậu tham gia, bảo đảm lấy giải nhất” Vương Dung Dung không nhịn được luống cuống, lớn tiếng kêu lên.
“Lâm Du không tham gia cái gì?” Cố Nhiên tò mò từ hàng ghế phía sau thò đầu ra, “Không cần nói cho tôi, các người chỉ cần lần này tham gia tuyển chọn tài nghệ của trường học! Tôi đã tuyên bố với bên ngoài, phàm là bạn học nhận biết Cố Nhiên ta, tất cả đều phải bầu cho Lâm Du một phiếu”
“Cố Nhiên, cậu như vậy chính là ăn gian!” Vương Dung Dung bĩu môi một cái, ngay sau đó lại nở nụ cười, nói: “Bất quá, tớ cũng kiên quyết bầu Lâm Du là đệ nhất”
“Ai ăn gian, Lâm Du vốn là số một” Cố Nhiên không thể không biết mất mặt ngẩng cằm lên, làm bộ mặt tự hào.
“Cũng đúng. Nếu Lâm Du không lấy giải nhất, sợ rằng đồng học của trường chúng ta sẽ không đồng ý” Vương Dung Dung một chút cũng không ngại gật đầu một cái.
Lâm Du không nói gì nữa, mặc cho bạn học xung quanh luyên thuyên, thảo luận vấn đề nóng bỏng này.
Con người có lúc chính là như vậy, quá mức lạnh lẽo cô quạnh sẽ khó tránh khỏi đưa ra tranh cãi. Nhưng nếu như hơi thay đổi thái độ xử sự một chút, thậm chí không cần đi thân cận người khác, tất nhiên sẽ nhận được hiệu quả không tưởng tượng được. Mấu chốt vẫn là, có muốn chân chính dung nhập vào mọi người hay không.
Bảy năm trước Lâm Du không hiểu chuyện này, cho nên mới thua thảm như vậy. Mà Lâm Du bây giờ, kèm theo tâm tính chuyển biến, cũng không hề xa lánh mọi người, bắt đầu cải thiện tình hình. Có lẽ cô sẽ không bao giờ là nhân vật sống động trong lớp, nhưng lại có thể dần dần trở thành một phần tử trong tập thể lớp.


Bất quá lần tuyển chọn này, Lâm Du quả thực dư định thối lui. Vì vậy sau khi tan lớp, cô đến phòng hội học sinh.
Nghe Lâm Du nói muốn thối lui, Bộ trưởng hội văn nghệ thiếu chút nữa ngoác mồm kinh ngạc. Trường học của bọn họ ai cũng có thể thối lui, duy nhất chỉ có Lâm Du là không được a. Lâm Du là nhân vât toàn trường mong đợi nhất, lần này phải làm như thế nào cho phải?
“Xin lỗi, bởi vì chuyện cá nhân, tôi không thích hợp thanh gia lần tranh tài này” Nếu đã nói xong, xin lỗi cũng xong Lâm Du liền rời đi.
“Chờ một chút, chờ một chút” Bộ trưởng hội văn nghệ cuối cùng cũng từ trạng thái sững sờ định thần lại, tận tình khuyên nhủ, “Cái này, bạn học Lâm Du, chuyện này không phải chuyện đùa, chuyện này liên quan đến danh dự trường học chúng ta, không thể buông tha nhẹ nhàng như vậy được”
“Nhân tài trường học chúng ta đông đúc, ít đi tôi cũng không sao” Mặc dù ai cũng thích nghe lời nói dễ nghe, nhưng nếu như a dua nịnh hót quá mức, thì trở nên vô vị. Lâm Du đã từng đứng trên đỉnh cao bị hung hang té xuống, cô so với ai khác đều hiểu được chân lý “Thế giới thiếu đi ai cũng sẽ diễn ra như thường”
“Có thể… có thể…”Bộ trưởng bộ văn nghệ nóng nảy. Nếu là trước quả thực không liên quan, thế nhưng trải qua bài viết tối hôm qua, Lâm Du hiển nhiên là trở thành tiêu điểm được chú ý nhất cả trường. Nếu là vào lúc này Lâm Du đột nhiên lui khỏi cuộc so tài, khẳng định không phải chuyện nhỏ, sẽ đưa tới ảnh hưởng cực lớn.
Nếu là đổi người khác, bất kể là dụ dỗ hay uy hiếp, Bộ trưởng bộ văn nghệ chắc chắn phải đem người giữ lại. Nhưng Lâm Du lại khác. Đối mặt với vị nữ thần nổi tiếng toàn trường lạnh lẽo cô quạnh này, Bộ trưởng bộ văn nghệ chỉ có thể khuyên nhủ mấy câu, chứ nào giám làm thái độ uy hiếp.
Bất quá, làn tranh tài này không thể hắn tự mình quyết định, coi như Lâm Du thật sự không tham gia, Bộ trưởng bộ văn nghệ cũng không gánh nổi trách nhiệm lần này. Vì vậy, bằng tốc độ nhanh nhất, hắn tìm tới cấp trên hỗ trợ, hội trưởng hội học sinh Chu Tuyền.
Chu Tuyền thế nào cũng không nghĩ tới, một lần nữa gặp mặt Lâm Du, sẽ ở trường hợp như vậy gặp lại Lâm Du. Hắn năm nay đã là sinh viên đại học năm thứ tư, đã tiến vào Chu thị làm việc, bình thường không có mặt tại trường học. Mà lần này trở lại, là vì quản lí lần tuyển chọn này.
Nếu như có thể, Chu Tuyền chính là không muốn gặp lại Lâm Du. vốn chuyện cùng Lâm Nhất Thiến kết hôn, không thể trách được hắn, hắn cũng là người vô tội, cũng là người bị tính kế. Nhưng mà từ khi hắn quyết định cùng Lâm Nhất Thiến đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn , cũng không còn là vô tội nữa. Điều hắn cần làm, chẳng qua là tận lực tránh Lâm Du không gặp cô.
Sai là hắn không nên mở ra cái bài viết đó. Ngắm nhìn tấm hình kia của Lâm Du, không khỏi không thừa nhận, Chu Tuyền hối hận, hắn động lòng. Vốn dĩ, Lâm Du nên là của hắn.
Sau đó, ngay một khắc này, lại để cho hắn thấy được Lâm Du. Mê luyến nhìn Lâm Du, Chu Tuyền trực tiếp hỏi: “Tại sao lại rút lui”.
“Nguyên nhân cá nhân” Lâm Du cũng không nghĩ tới, lại đụng phải Chu Tuyền nhanh như vậy. Khi nhìn thấy Chu Tuyền nhìn về cô bằng ánh mắt si mê, Lâm Du châm chọc nhếch miệng, đùa cợt trả lời, “Tôi nghĩ hội trưởng biết lí do chứ”
Hắn biết, hắn không hiểu. Hắn không hiếu Lâm Du tại sao lại ngoan ngoãn gả đi Hứa gia. Không hiểu Lâm Du tại sao không hướng hắn nhờ vả. không hiểu tại sao Lâm Du đã là vợ của người khác, lại nhất định phải chạy về phá vỡ cuộc sống yên tĩnh của hắn.
Yên lặng hít sâu một hơi, tâm tình Chu Tuyền hết sức hòa nhã: “Em tiếp tục dự thi đi. Chuyện này đối với em không phải chuyện khó, không phải sao?”
“Không có hứng thú” Giản lược bỏ lại bốn chữ, Lâm Du xoay người, không có bất kì lưu luyến tiêu sái rời đi. Không nói tới những chuyện đã phát sinh kia, chỉ bằng vào quan hệ cô cùng Chu Tuyền hiện nay, Chu Tuyền cũng không có quyền quyết định chuyện của cô. Chuyện cô muốn, cũng không phải Chu Tuyền đơn giản nói vài câu là có thể giải quyết.
Chu Tuyền ra tay, cuối cùng cũng không thể nào làm Lâm Du thay đổi ý kiến. Tin tức truyền ra, không thể nghi ngờ làm đại học D nổi lên một trận oanh liệt. mọi người không hiểu tại sao Lâm Du lại thay đổi ý định thối lui, nhưng lại không thể tra ra bất kì tin tức nào. Đến cuối cùng, cũng phải chấp nhận.
Hoàn toàn không nghĩ Lâm Du là nói thật, trong mấy này tiếp theo Cố Nhiên cùng Vương Dung Dung không ít lần hỏi Lâm Du lý do, dốc hết sức khuyên nhủ Lâm Du thay đổi ý định, cuối cùng cũng không có kết quả. Vạn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là trơ mắt nhìn này tuyển chọn tài nghệ tới gần.
Tuyển chọn tài nghệ ít đi Lâm Du, vẫn cứ theo thứ tự tiếp tục tiến hành. Chỉ bất quá, ít đi một điểm sáng được mọi người mong đợi. ngay cả Hứa Hoán từ trước đến giờ không bao giờ để ý đến Lâm Du, cũng cố ý chạy đến bên cạnh Hứa Mạch không chút khách khí khinh bỉ mấy lần, nói thẳng đầu óc Lâm Du tuyệt đối có bệnh, không biết tại sao lại quyết định như vậy đây.
Đối với cái nhìn của người bên cạnh, Lâm Du không có quan tâm quá nhiều. trọng tâm của cô phần lớn đều đặt trên người Hứa Mạch, hơn nữa còn có tâm huyết tìm người Hứa gia hỗ trợ đưa một chiếc dương cầm, mỗi ngày đều đàn cho Hứa Mạch nghe.
Nơi này là Hứa gia, chủ nhân của chiếc dương cầm này hiển nhiên là Hứa Mạch. Mới đầu khi Lâm Du xin phép mượn dương cầm, người làm Hứa gia thực sự có chút chần chừ. Sau khi xin phép được Hứa Chấn Thiên cho phép, mới dám đưa dương cầm từ lầu ba đến phòng Hứa Mạch.
Hẳn là căn phòng của Hứa Mạch khá lớn, cho dù trưng bày dương cầm ở trong phòng cũng không chật chội chút nào. Mà Lâm Du, trải qua mấy ngay đầu đàn âm thanh có chút nhiễu, thủ pháp bắt đầu thuần thục.
“Tôi rốt cuộc biết tại sao Lâm muốn thối lui lần so tài lần này. Lấy trình độ này của cô ta, còn chưa lên kháng đài khẳng định đã bị chọi trứng gà thúi. Bị đánh rớt ngay tít tắt.” Bị buộc phải nghe qua Lâm Du đánh đàn cho Hứa Mạch, Hứa Hoán nói ra bình luận độc ác.
Cũng chỉ có lúc này, hắn mới đặc biệt hâm mộ Hứa Mạch nằm trên giường không có cảm giác. Ít nhất Hứa Mạch không cần phải trải qua lần thống khổ hận không thể che kín lỗ tai mình? Trời mới biết hôm nay hắn dự định muốn đi tìm Lâm Du đàm phán, không cho phép cô làm nhục dương cầm của anh họ hắn, cũng không cho phép cô tiếp tục hành hạ lỗ tai nhà họ Hứa từ trên xống dưới.
“Căn cơ của cô ấy rất tốt, hẳn đã qua luyện tập lâu dài. Đợi một thời gian, sẽ không làm vật trong ao” Hứa Hoán không hiểu dương cầm, thế nhưng Tần khả Tâm mẹ Hứa Mạch lại nghe hiểu bên trong diệu hoặc. thiên phú Lâm Du không thua với Hứa Mạch, lại là một cái kì tài.
“không phải nghe con nói, ở trường học Lâm Du rất nổi danh sao?” Hứa Chấn Thiên cau mày nói, không có để ý nhiều chuyện Lâm Du thối cuộc so tài, mà lại kì quái mấy ngày nay trôi qua gió êm sóng lặng, “Cô ta với Lâm Nhất Thiến, còn có Chu Tuyền, không xảy ra chuyện gì sao?”
“Tạm thời còn không có…”Hứa Hoán chính là nhàn rỗi buồn chán, lấy điện thoại di động quét diễn đàn trường học. Ai biết, chuyện vừa mới bị hắn nói đến so với bài viết thần bí này còn không đáng nhắc đến, “Ha ha, Lâm Du bị hãm hại rồi, lần này chơi thật tốt”.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc