Ông Xã Là Người Thực Vật - Chương 04

Tác giả: Văn Nhất Nhất

Đánh dấu

“Lâm Du đâu rồi?” đối mặt với khuôn mặt tràn đầy ủy khuất của Lâm Nhất Thiến, biểu tình cũa Chu Tuyền giống như ăn cứt vậy, dị thường khó coi.
“Ô ô ô…” Lâm Nhất Thiến không trả lời, chỉ là khóc nức nở.
“Lâm Du rốt của ở đâu rồi? ” Nắm chặt bả vai Lâm Nhất Thiến, Chu Tuyền hận không thể giết người. Hắn thật vất vã mới đi được tới bước này, trước mắt thấy có thể đem vị trí người thừa kế của Chu Lăng kéo xuống, nhưng bây giờ mọi thứ tất cả đều công cốc rồi.
“Đủ rồi! chuyện đã như vậy, coi như cậu đem Nhất Thiến giết chết, cũng không có khả năng đem Lâm Du đổi lại”,trơ mắt nhìn con gái bị khi dễ, Tôn Uyển Đình đưa tay qua, kéo Chu Tuyền đang nổi giận đùng đùng ra, “Cậu nói! Nhất Thiến nhà ta có cái gì không bằng Lâm Du chứ ?”
“A” Lâm gia làm chuyện xấu còn muốn cáo trạng trước, còn buộc hắn đi vào khuôn khổ? Chu Tuyền trầm mặt xuống, giọng nói mỉa mai, “ Trong tay Lâm Du có 30% cổ phần Bác Dương, còn có di sản gia gia của cô ấy để lại, còn cô ta? Có không?”.
Lâm Nhất Thiến dừng khóc lại, sắc mặt Tôn Uyển Đình ngay lúc đó cũng trở nên thật khó coi. Chu Tuyền nói đúng, bọn họ không thể nào phản bác, cũng không biện giải được.
“Chỉ là 30% cổ phần? chẳng lẽ Chu tam thiếu cho là, đường đường là con gái ruột thịt của tổng giám đốc Bác Dương còn thiếu chính chừng đó cổ phần?” Lâm Hồng Tín bỗng nhiên mở miệng, muốn cứu vãn cục diện trước mắt.
“Không sai! Nhất Thiến chính là nữ nhi ruột thit của hai chúng ta, là người thừa kế Bác Dương đường đường chính chính! Cậu cưới Nhất Thiến, đồng nghĩa với việc trở thành người thừa kế Bác Dương! Chờ cậu ngồi lên vị trí tổng giám đốc Bác Dương, chẳng lẽ cậu vẫn còn để mắt tới số cổ phần của Lâm Du sao?”. Không nghĩ tới Lâm Hồng Tín sẽ vạch trần thân thế của Lâm Du, bất quá trước mắt, Tôn Uyển Đình không thể nghĩ ra biện pháp tốt hơn.
“Con gái ruột thịt? Lâm Du không phải con gái của Lâm gia?” Nhìn Chu Hồng Tín cùng Tôn Uyển Đình không giám tin, nói gì Chu Tuyền cũng không tin. Ai cũng biết, trước khi chết Lâm An Yến yêu thương nhất chính là Lâm Du, sau khi chết phần lớn di sản cũng là để cho Lâm Du làm đồ cưới!
“Nó phải, nhưng không phải con gái của Lâm Hồng Tín ta”. Chuyện bên trong, Lâm Hồng Tín cũng không muốn nói nhiều, chẳng qua là trong lòng đã có dự tính liếc Chu tuyền một cái, “So với cổ phần người chết lưu lại, người sống quan trọng hơn, có đúng không?”.



“Ông thân là tổng giám đốc xí nghiệp Bác Dương, đây dược xem là lời hứa với tôi sao?”. Giọng của Chu Tuyền rất âm trầm, đáy mắt đen như mực làm người khác rùng mình. Nếu như Lâm Hồng Tín giám lừa hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!.
“Nhất Thiến đã gả cho cậu làm vợ, chỗ Lâm Du đi chắc cậu cũng có thể đoán được. Cậu cảm thấy, tôi có lý do gì để lừa cậu?”. Thân phận của Chu Tuyền, Lâm Hồng Tín đã sớm tra hết rồi. Nếu không phải như thế, hắn làm sao để mặc cho Lâm Du gả cho Chu gia nhị thiếu gia? Chu Tuyền vốn không phải đối tượng số một Lâm Hồng Tín lựa chọn, nhưng so với việc đem Nhất Thiến đi Hứa gia chịu hành hạ, hắn không thể lùi lại nên mới đưa ra nước cờ này.
Lâm Nhất Thiến đắc tội với Hứa gia, chuyện này cũng không tính là bí mật gì. Ngày hôm qua Hứa gia qua Lâm gia đón Lâm Nhất Thiến, chuyện này mọi người đều biết. Chẳng qua Hứa gia công khai nói sẽ không làm tiệc rượi, cũng không mở yến hội, trong lòng mọi người đều biết lý do, tất cả đều giữ vững im lặng.
Bây giờ xem ra, sợ rằng Lâm gia chính là râu ông nọ cắm cằm bà kia, cưỡng ép Lâm Du không phải là nữ nhi ruột thịt gả qua Hứa gia bên kia rồi. Đối với Lâm Du, Chu Tuyền có yêu mến, nhưng chưa bao giờ đem tình cảm này khắc xâu trong lòng. Nếu Lâm Nhất Thiến có thể đem lai lợi ích nhiều hơn cho hắn, hắn dĩ nhiên sẽ là lựa chọn hợp tác cùng Lâm Hồng Tín.
Cùng với Lâm Hồng Tín nhất trí ý kiến , hôm đó Chu Tuyền liền cầm hộ khẩu, mang theo Lâm Nhất Thiến đi lĩnh chứng.
Dĩ nhiên, bên ngoài, Chu tam thiếu đón dâu chính là Lâm đại tiểu thư. Chu Tuyền tự nhận thân phận mình không đủ lớn, không giám đắc tội với Hứa gia, chỉ có thể lừa đến đâu hay đến đó. Dù sao khi Hứa gia phát hiện sai người, lúc đó hắn cũng là người bị hại, có thể thoát thân như thường rồi.
Khi Chu Tuyền cùng Lâm Nhất Thiền lĩnh giấy hôn thú, Hứa gia nhận được tin tức đầu tiên. Hứa gia lâm vào một mảnh kiềm chế, ngay cả sắc mặt Hứa gia gia cũng u buồn.
“Chu Tuyền là con thứ Tư của Chu gia, Chu Lăng mới là người thừa kế chính đáng. Nếu như Hứa gia giúp Chu Lăng ngồi vững trên vị trí Chu thị tổng giám đốc, Chu Tuyền có làm gì đi nữa cũng phí công”. Nghe được động tĩnh dưới lầu, cố ý xuống lầu rót nước Lâm Du lơ đãng nhắc nhở.
“Cô nói là sự thật?” Chu Tuyền là con thứ tư? Hứa Chấn Thiên cũng chưa từng nghe nói qua.
“ Hứa gia gia cho người điều tra một chút không phải sẽ biết sao?” Thân là vị hôn thê của Chu Tuyền, Lâm Du biết chuyện này cũng ai không ngạc nhiên. Cũng vì vậy, Lâm Du mới yên tâm nói cho Hứa gia nghe.
Hứa Chấn Thiên nhíu mày một cai: “Đi tra một chút”.
“Vâng” Hứa Diệp Lỗi trước khi rời đi, ngầm liếc mắt nhìn Lâm Du một cái.
Biết người Hứa gia đối với mình rất phòng bị, Lâm Du nói xong cũng không nán lại nữa, trực tiếp đi lên lầu, vào phòng Hứa Mạch.
Hứa Mạch cũng không có tỉnh lại, giống như rơi vào trạng thái ngủ say…ngủ, ngủ say? Lâm Du theo bản năng nhìn vào dấu trăng lưỡi liềm trong lòng bàn tay một cái.

Cô uống ước ở cái ao đó liền bất tỉnh, sau khi tỉnh lại chẳng những trở lại bảy năm trước, còn có thể nghe tất cả những âm thanh trong phạm vi nhất định? Có thể nói là rất thần kì! Không biết, nước ao đối với Hứa Mạch có hữu dụng hay không?
Bất kể có hữu dụng hay không, trước tiên thử một chút! Dù sao cho đến bảy năm sau, Hứa Mạch cũng không có tỉnh lại. Bất quá cùng lắm là nằm trên giường cả đời, cô cũng sẽ không bỏ mặc hắn!
Nghĩ đến đây, Lâm Du mặt không đổi sắc xách bình nước đi vào phòng vệ sinh.
Tối qua trong lúc ngủ cô vô tình nghe được người Hứa gia thảo luận, mới biết được căn phòng Hứa Mạch trừ phòng vệ sinh ra, các nơi khác đều có cài đặt máy theo dõi nghiêm ngặt.
Đối với việc bị theo dõi, Lâm Du cũng không cảm thấy chán ghét hay không ưa. Hiện nay Hứa Mạch không giống với người thường, nếu bị người khác làm tổn thương, hắn cũng không thể nào phản kháng được. Mà với thân phận nhạy cảm của cô bây giờ, Hứa gia không cảnh giác mới là lạ?
Sợ Hứa Mạch uống nhiều sẽ cảm thấy khó chịu, Lâm Du cầm muỗng nhỏ thận trọng cho hắn uống mấy ngụm, cũng không tiếp tục cho uống nữa. Dục tốc bất đạt, cô có chính là kiêng nhẫn.
Nước còn dư lại trong ao, Lâm Du cũng không lãng phí, lấy nước trực tiếp giúp Hứa Mạch lau chùi mặt, tay và chân.
Về phần thân thể Hứa Mạch, Lâm Du vẫn đang do dự. Cũng không phải cô xấu hổ, mà là cô không xác định khi người Hứa gia thấy cô đem Hứa Mạch cởi hết giở trò, có thể hay không không nhịn được mà chạy vào đánh cho cô một trận?
Bất quá có thể xác định nhất là, bắt đầu từ hôm qua khi Hứa gia gia ngầm thừa nhận cho cô lưu lại, tất cả mọi chuyện chiếu cố Hứa Mạch đều đã rơi đến trên tay Lâm Du.
Đối với tín nhiệm của Hứa Chấn Thiên, Lâm Du rất là cảm kích. Mặt dù, phần tín nhiệm này cũng không nhiều, hơn nữa họ cũng là cố ý làm lộ ra chuyện máy theo dõi.
Một đêm này, Lâm Du chưa có trở về căn phòng cách vách, mà là ngồi ở mép giường bên cạnh Hứa Mạch. Cô có thể đảm bảo ao nước không có độc, nhưng vẫn lo lắng Hứa Mạch thân là người thực vật sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn mà cô không thể tưởng tượng nổi.
Bởi vì không yên tâm, Lâm Du cả đêm cũng không ngủ, cầm sách hướng về Hứa Mạch đọc cả đêm.
Cho đến khi trời sáng, sau khi chắc chắn Hứa Mạch không xuất hiện bất kì khác thường nào, Lâm Du rốt cuộc mới yên lòng đứng lên, ở trên trán hắn ấn xuống một nụ hôn: “Anh làm rất tốt, cố gắng lên!”.
Lâm Du nói câu nói kia thanh âm rất nhỏ, cho dù Hứa Hoán đem âm thanh máy theo dõi chỉnh ở mức độ cao nhất, cũng không thể nghe rõ.
“Cô ta rốt cuộc đã nói cái gì?” Chỉ lên đoạn video theo dõi, Hứa Hoán tức giận lầm bầm. Hắn đã mở đi mở lại nhiều lần, cũng không có nghe được Lâm Du đã nói gì.
Còn nữa, hắn thế nhưng phát hiện Lâm Du này đặc biệt thích lầm bầm lầu bầu? So với trong truyền thuyết nữ thần lạnh lẽo cô quạnh hoàn toàn khác nhau! Chẳng lẽ đây mới là Lâm Du chân chính? Nếu không thì, Lâm Du bị kích thích rồi hả? Cho nên mới trở nên không bình thường?
Nếu thật sự là như vậy,ngược lại Hứa Hoán rất muốn đem Cố Nhiên đến xem một chút.
“Cô đang khích lệ Hứa Mạch cố lên” Hứa Chấn Thiên cũng tới xem theo dõi. Mặc dù đã cùng với Lâm Du nói chuyện, Ông có thể chắc chắn, Lâm Du đối với Hứa Mạch là vô hại. Thế nhưng, ông vẫn không hoàn toàn yên tâm.
Nghe Hứa Chấn Thiên nói, Hứa Hoán sửng sốt. Nghiêng đầu qua, tỉ mỉ nhìn chằm chằm miệng Lâm Du trong hình ảnh theo dõi.
Khi rốt cuộc cũng nhận ra Lâm Du nói “Anh làm tốt lắm, cố gắng lên”, nghe ba chữ sau này, Hứa Hoán nhếch miệng, vẻ mặt tối tăm không hiểu. Cho nên nói, Lâm Du rốt cuộc đang làm gì? Vì Lâm Nhất Thiến chuộc tội sao?


Nếu là như vậy, thì phải làm thế nào đây? Cho dù Lâm Du ôm tâm tình áy náy, muốn giúp Lâm Nhất Thiến trả giá những gì cô ta đã làm, cũng không thể đổi lại một Hứa Mạch khỏe mạnh như xưa.
Hơn nữa, đừng tưởng rằng hắn không nghe được những gì Lâm Du cùng gia gia hắn đàm phán!. Lâm Du vốn không phải thật tâm muốn tốt cho Hứa Mạch, rõ ràng là muốn có được sự che chở của Hứa gia? Là một người bụng dạ khó lường.
Nghĩ tới đây, Hứa Hoán hung tợn rên lên một tiếng, nói với Hứa Chấn Thiên: ”Ông nội, cô ta không thật lòng!”.
“Ít nhất so với Lâm Nhất Thiến tốt hơn nhiều”. Lưu lại một câu nói ý vị sâu xa, Hứa Chấn Thiên xoay người ra ngoài.
Nghe Hứa Chấn Thiên nói, Hứa Hoán im lặng. Sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng khẽ thở dài một cái, cầm điều khiển di chuyển đến màn hình chính.
Bọn họ vốn tưởng rằng ngày hôm qua đến sẽ là Lâm Nhất Thiến, nên mới cố ý ra lệnh không ai được để ý tới “Lâm Nhất Thiến”.
Họ là cố ý làm cho “Lâm Nhất Thiến” tạo thành gánh nặng to lớn, lại đem “Lâm Nhất Thiến” đơn độc đưa vào phòng Hứa Mạch, chính là muốn nhìn một chút “Lâm Nhất Thiến” khi đối mặt với Hứa Mạch đã biến thành người thực vật sẽ phản ứng như thế nào, sau đó hoàn toàn triệt để ép khô năng lực chịu đựng của “Lâm Nhất Thiến”.
Người Hứa gia cũng tin tưởng, ở tình huống không có ai đề ý tới, “Lâm Nhất Thiến” luôn luôn điêu ngoa , phóng đãng coi như không tan vỡ đầu óc, nhất định sẽ rất sợ hãi, lúc sợ hãi, sẽ lộ ra bản tính chân thật.
Nếu “Lâm Nhất Thiến” thành khẩn hướng Hứa Mạch nhận sai xin lỗi, xác xác thực thực là bởi vì thật lòng yêu thích Hứa Mạch nên mới trong lúc nhất thời phạm sai lầm, bọn họ sẽ cấp cho cô giáo huấn đau khổ thích hợp, để cho cô ăn nhiều đau khổ một chút, trãi qua một đoạn thời gian gian khổ….Cuối cùng, bọn họ cũng không đẩy cô vào con đường chết.
Ngược lại, nếu “Lâm Nhất Thiến” giám can đảm trước mặt bọn họ làm ra hành động gây tổn thương Hứa Mạch, bọn họ nhất định sẽ để cho cô ta phải hối hận khi được sinh ra trên đời này!
Chẳng qua họ không nghĩ tới, cái bọn họ nghe được, sự tình bọn họ nhìn thấy, lại bất đồng với suy tính ban đầu của bọn họ. Lâm Nhất Thiến căn bản không có tới, người xuất hiện ở trong phòng Hứa Mạch thế nhưng lại là Lâm Du.
Nói thật, lúc tất cả mọi người Hứa gia thời điểm nhìn thấy Lâm Du, tâm tình là cực độ phức tạp. Bọn họ biết Lâm Du là vô tội, cũng không tránh đươc giận cá chém thớt. Lâm Du là người Lâm gia, là chị gái Lâm Nhất Thiến, là thay thế Lâm Nhất Thiến gả tới Hứa gia chuộc tội.
Lâm Du không xứng được bọn họ tha thứ, không xứng được bọn họ dùng chân thành để đối xử. Nhưng khi nhìn thấy Lâm Du ôn nhu hòa nhã nói chuyện với Hứa Mạch ở trên giường, còn dùng mười phần kiên nhẫn hướng về phía Hứa Mạch đọc sách….người Hứa gia không biết làm thế nào, tự nhiên hận Lâm Du không nỗi rồi.
Lâm Du phần lớn là dùng thời gian đọc sách cho Hứa Mạch nghe. Mặc dù Hứa Mạch không thể cùng cô đáp lại, cô vẫn đọc rất nghiêm túc. Người khác có lẽ cảm thấy cô là người quái dị, thế nhưng cô lại tìm được thú vui trong chuyện này.
Lúc trước, thời điểm cô vẫn còn ở bệnh viện tâm thần, cho dù cô muốn tìm một người để nói chuyện, cũng không có cơ hội. Hiện nay rốt cuộc cũng có người chịu nghe cô nói chuyện, cho dù là một người thực vật, cô cũng không cảm thấy phiền chút nào, ngược lại có cảm giác an tâm đã không có từ lâu rồi.
Bởi vì cô biết, bất kể cô đọc cái gì, bất kể đúng hay sai, anh cũng không phản đối cô, cũng không chỉ trích cô. Hơn nữa, đọc sách có thể tích được rất nhiều kiến thức phong phú, còn rèn luyện tài năng ăn nói, không phải sao?.
Quan trọng hơn là, đáy lòng Lâm Du so với hơn ai khác đều biết, cô thường xuyên sẽ không nhịn được mà lầm bầm lầu bầu.
Đã có một đoạn thời gian rất dài bên trong, Lâm Du không nói lời nào. Sau đó vì kìm nén quá lâu, cô liền bắt đầu tự mình nói chuyện với mình, không cần người nghe, tự mình nói chuyện không ngừng.
Mà bây giờ, cô cố gắng khắc chế, cũng thử thay đổi, tận lực không làm ra biểu hiện dị thường. Chẳng qua là, có những thói quen đã khắc sâu tận xương tủy, muốn bỏ đi cô cần có thời gian…
Thời gian cơm trưa, Hứa Chấn Thiên xuất hiện ở phòng Hứa Mạch. Lâm Du chần chờ một chút, vẫn là hướng ông quả quyết xin phép, hỏi có thể lau chùi toàn thân Hứa Mạch hay không?.
“Khục khục khục…” Một người trấn định như Hứa Chấn Thiên, cũng bị lời nói lớn mật của Lâm Du dọa sợ. Ông là tìm “Lâm Nhất Thiến” tới phục vụ cháu trai ông, không phải là tới vô lễ với cháu trai ông.
“Nếu không, đổi hộ công tới đi?” Thấy Hứa Chấn Thiên tựa hồ không đồng ý, Lâm Du lựa chọn phương án khác. Cô chỉ là muốn dùng nước ao cho Hứa Mạch thử nhiều một chút, không chừng có thể xuất hiện kì tích lần thứ hai?
Những thứ hộ công kia còn không có chăm sóc tốt như Lâm Du đâu!Trợn mắt nhìn Lâm Du một hồi lâu, mặt tối sầm lại, Hứa Chấn Thiên khoát khoát tay:” Không cần, cô làm đi!”.
“Được” Cũng không biết vì sao Hứa Chấn Thiên thay đổi chủ ý, Lâm Du cũng không thắc mắc, gật đầu một cái.
Nhìn bộ dạng Lâm Du ngạc nhiên, thật là làm cho Hứa Chấn Thiên cảm giác khó giải quyết. Dừng một chút, quay lại vấn đề chính:” Cô dự định đối phó với Lâm gia như thế nào?”.
“Bác Dương là tâm huyết trọn đời của ông nội con, con không muốn nhìn nó sụp đổ. Cho nên, xin Hứa gia gia nương tay cho, cho Bác Dương một con đường sống. Về phần những người khác, con tạm thời vẫn chưa có năng lực đụng đến bọn họ” nhắc tới Lâm gia gia, sắc mặt Lâm Du trầm xuống.
“Cô biết thân phận của mình?” Từ hôm qua khi cô nói muốn được sống, Hứa Chấn Thiên đã bắt đầu hoài nghi. Vốn là hắn không có ý định hỏi, chuyện này với Hứa gia cũng không có liên quan. Bất quá, ai bảo ông thấy một màn Lâm Du khích lệ Hứa Mạch kia? Hứa gia chưa bao giờ nợ nhân tình của người khác, Lâm Du tốt với Hứa Mạch, ông tự nhiên sẽ không bạc đãi Lâm Du.
“Ừm” Với thân phận của ông, Hứa Chấn Thiên tất nhiên sẽ biết cô không phải con gái của Lâm Hồng Tín cùng Tôn Uyển Đình, chuyện này Lâm Du cũng không thấy kỳ quái.
“Suy nghĩ thế nào?” Bên ngoài đồn vợ chồng Lâm Hồng Tín cùng Tôn Uyển Đình đối với Lâm Du cực kì tốt, so với con gái ruột thịt còn thương yêu hơn. Bất quá, nếu không nhìn thấy chuyện Lâm Du thay thế Lâm Nhất Thiến gả tới Hứa gia, Hứa Chấn Thiên cũng không tin.
“Ba mẹ con chết….bên trong chuyện này có ẩn tình”. Lâm Du sẽ không giấu giếm những chuyện ác mà hai vợ chồng Lâm Hồng Tín làm. Trùng hợp Hứa gia với Lâm gia có thù oán, cô càng phải nói hết toàn bộ.
“Sao cô biết?” Lần này, đến phiên Hứa Chấn Thiên kinh ngạc. Tuy ông với Lâm An Yến chưa từng gặp qua, nhưng cách làm người của Lâm An Yến, ông vẫn nghe nói qua. Nếu như vợ chồng Lâm Hồng Tín hại chết vợ chồng Lâm Hồng Hiên , Lâm An Yến không thể nào bao che hung thủ sát hại con trai lớn được.



Thử đọc