Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng - Chương 45

Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết

"Đi nhiều ngày như vây ,tám phần là sẽ quên chúng ta ." Này đương nhiên là khoa trương ,mới vài ngày như vậy ,cũng không phải là không nhớ .Bất quá cô cũng sợ đi chơi lâu như vậy ,bé Phúc Binh sẽ nghĩ bọn họ không cần hắn .
Nhưng thật ra bé Phúc Binh không có quên bọn họ .Vừa vào cửa , thì nhìn thấy tiểu tử kia ngồi ngoan ngoãn ở trên ghế ăn cháo ,thấy ba mẹ đã trở về ,liền đem thìa đặt suống bàn ,nhảy xuống hướng lại đây ,chỉ tiếc bé rất bé ,nên chỉ có thể ôm lấy chân cô ,ngửa đầu lên làm nũng nói :"Mẹ ,con rất nhớ mẹ."
Chu Lăng vui tươi hớn hở xoay người đem bé ôm lấy ,dùng sức hôn lên mặt bé mấy cái , lại nghiêng mặt nhìn bé :"Mẹ cũng rất nhớ con .Ở nhà với ông bà ngoại có ngoan không ?"
Lão mẹ không chờ hai mẹ con thân thiết xong ,liền một tay ôm lấy tiểu tử kia bế đi qua :"Tốt lắm ,nhanh đi tắm rửa đi ,xem này cả người đều là mồ hôi ,rất thối ,cô không sợ bẩn nhưng tôi sợ bé Phúc Binh của chúng ta không chịu được ."
Chu Lăng ngượng ngùng lau mồ hôi ,quả nhiên đi rửa mặt ,một bên còn nói :"Trong túi có mang quà về cho mọi người ,mẹ tự lấy đi."
Ở Hải Nam có đặc sản nổi tiếng nhất trừ quả dừa ra chính là các loại vỏ sò ,và hải sản ,quả dừa quá nặng ,Chu Lăng tất nhiên là lười mang ,ngoài mấy cái vỏ sò ,vỏ ốc ,và mấy cái rặng san hô nhỏ xinh đẹp ra ,còn mua một ít mực ,tôm đã chế biến sẵn ,có thể ăn trực tiếp luôn ,vừa vặn lão ba ,lão mẹ cùng bé Phúc Binh đều thích .
Ở lại vài ngày ,lão ba lão mẹ liền khai giảng , Ngô Ngôn vẫn còn trong thời gian nghỉ phép ,Chu Lăng vốn nghĩ một nhà ba người có thể đi du lịch chỗ nào đó ,lại đột nhiên nhớ đến bé Phúc Binh phải đi nhà trẻ ,đành phải trả phép ,còn lại hai mươi ngày để lưu lại sang năm ,dù sao ngày nghỉ phép bọn họ có thể chia làm hai lần là xong.
Gặp lại đồng bọn ,không thiếu được khoe một chút được đi đâu ,được xem cái gì ,ăn cái gì ,lại đem mấy cái vỏ ốc biển to ra khoe khoang :"Đặt bên tai có thể nghe thấy âm thanh âm của sóng biển a ,mẹ nói mình không nhìn được sóng biển ,liền đem vỏ ốc này về cho mình nghe."
Từng cái vỏ ốc biển so với nắm tay bọn nhỏ thì đều to hơn ,nhiều màu sắc đẹp ,tiểu hài tử đều thích những màu sắc này ,huống chi ở đây đất liền tự nhiên xuất hiện mấy cái vỏ ốc biển to ,khiến cho bọn trẻ ngạc nhiên ,trong chốc lát bé Phúc Binh liền chia cho mấy bạn chơi mỗi người một cái .
Chu Lăng cười tươi ở một bên nhìn ,tẩu tử ở bên cạnh nói :"Bé Phúc Binh thật là hào phóng ,hai người giạy bảo con thật tốt."
Cô vội khoát tay nói :"Em cũng không giạy đứa nhỏ này như vậy ,đây chắc là trước kia mẹ đẻ bé giạy cho ."Có đôi khi cô cũng nghĩ ,nếu bé Phúc Binh mà cũng giống như những đứa trẻ nghịch ngơm, không nghe lời ,bị nuông chiều đâm hư ,cô còn có thể hay không nguyện ý nhận nuôi.
Nghĩ đến đại khái không thể nào ,cô vốn là không thích đứa trẻ của người ngoài ,ᴆụng tới những đứa trẻ này cô chỉ hận không thể lẫn mất càng xa càng tốt ,làm sao có thể để tự mình chuốc khổ.
Bất quá những xuy nghĩ đó không như tưởng tượng ,bé Phúc Binh là một đứa trẻ nhu thuận nghe lời ,tình cảm của hai người cũng tốt lắm ,sự tình hết thảy thuận lợi .
Chu Lăng cảm thấy bản thân mình thích mùa nào nhất chính là mùa hè và mùa thu ,hoa quả rất nhiều a! Cô chính là người không có hoa quả thì sẽ ૮ɦếƭ .Mùa xuân thì không có hoa quả gì ,mưa lại nhiều ,cho nên cũng chính là mùa cô ghét nhất . Về phần mùa đông ,dù sao cô cũng không sợ lạnh ,còn có quả táo quả cam có lê có thể ăn ,cô cũng không chán ghét một chút nào .
Lúc này ,cô chính là đang ăn nho ướp lạnh ,mùi vị rất ngọt ăn thật sự rất ngon .Đáng tiếc không được để lâu quá ,bằng không đã mua nhiều về để mỗi ngày ăn dần --Địa phương này rất nhỏ ,muốn mua cái gì cũng không có thuận tiện .Thời điểm Mùa hè ăn dưa hấu rất tốt ,mà ở thôn ngay bên cạnh đều có ,lúc nào muốn ăn thì đi khoảng hai mét bước sẽ có ,tự mình đi mua cũng không thành vấn đề .
Cũng may Ngô Ngôn lại săn sóc ,biết cô thích ăn hoa quả ,mỗi lần vào nội thành trở về là mua túi lớn ,túi nhỏ cầm về ,cười xem hai mẹ con tranh ăn .Không biết có phải hay không Chu Lăng mang thai sinh ra ,bé Phúc Binh cũng cực kỳ thích ăn hoa quả ,so với cô cũng không khác biệt lắm .Chu Lăng mỗi lần đều buồn bực không có người cùng cô thưởng thức ,lên những lúc Ngô Ngôn mua nước sinh tố ,hoa quả cầm về ,là cô lập tức chạy ra ngoài đem tiểu tử kia đang chơi đùa như điên về nhà.
Một ngày này ,Chu Lăng ăn hết hoa quả ,mà mấy ngày nay Ngô Ngộn phải làm việc ,không có thời gian vào thị trấn mua đồ ,chính là cô ở nhà chăm bé Phúc Binh ,đã thật lâu không có vào nội thành ,liền bỏ qua máy tính ,đi sang thôn lý ở bên cạnh nhìn xem có bán hoa quả gì không .Lúc này cũng là mùa cam sành không sai biệt lắm ,ở ngoài chắc cũng bán ,tuy rằng thôn lý không có cửa hàng bán hoa quả ,nhưng cũng có thể bầy cam ra trước cửa nhà bán đi ? Nghĩ đến quả cam sành kia vừa chua vừa ngọt ,Chu Lăng cảm thấy nước miếng của mình đã chảy đến xuống cằm .
Trong thôn không có người bán hoa quả ,nhưng bất quá có mấy sạp bày quả trám ,quả cam sành ra bán ,có mấy năm kinh nghiệm ăn hoa quả ,nhất định là vỏ ở ngoài bạc nhiều là quả có nhiều nước .Cô nuốt nước miếng đi gõ cửa :"Chào anh ,quả cam sành kia là của các người sao ?Tôi muốn mua một ít quả cảm còn xanh."
Đại khái người dân nơi đây không có thói quen ăn quả cam xanh ,người đàn ông kinh ngạc nhìn cô ,sau một lúc nói :"Nếu cô muốn ăn thì tự mình đi hái vài quả về ăn ,không cần trả tiền ."
Chu Lăng có chút quẫn :"Không phải ,tôi là thích ăn quả cam xanh ,tưởng nhiều thì mua mấy cân ,anh vẫn là gúp tôi hái mấy cân đi ,tôi sẽ tính tiền theo giá quả cam chín kia trả cho anh ."
Vợ chủ nhà đứng bên cạnh kinh ngạc hỏi :"Thứ này chua như vậy cô làm sao có thể thích ăn ?" Chị ta nhìn bụng Chu Lăng ,"Em gái chắc là có đi ? Mấy tháng ?Này còn chưa có nổi bụng nữa ."
Chu Lăng càn quẫn ,vội vàng lắc đầu :"Không có ,không có ,từ nhỏ đến bây giờ tôi đã thích ăn quả cam xanh."
Nữ chủ nhân xem cô xấu hổ thành như vậy cười cười ,gọi chồng đi ra vườn cây hái một túi to đưa cho cô .Chu Lăng nhận túi cam cười nói :"Chờ tôi ăn xong rồi lại đến a ,đến lúc đó đại khái cũng sẽ chín ."
Một bên trở về ,một bên liền khẩn cấp bóc một quả ,nhéo một múi bỏ vào trong miệng ,sau đó đem mặt nhăn lại thành một đoàn .Quả nhiên chua thật ,nhưng lại ngọt ,rất nhiều nước .
Ăn xong một múi lại mọt múi ,ăn xong một quả lại một quả ,còn hai trăm bước nữa là đến cổng đại viện ,cô đã ăn xong quả thứ hai ,chuẩn bị đến quả thứ ba .
Vừa bước vào cửa đại viện liền ᴆụng đến hai quân tẩu ,lúc này không giống như trước ,trong viện chỉ có con mèo hai chân ,bây giờ là đi ra ngoài lúc nào cũng gặp được người .Chu Lăng vội vàng mời mọi người ăn cam ,hai quân tẩu cười cự tuyệt ,người lớn tuổi chút cười nói :"Tôi cũng không giám ăn chua như vậy ."Cô nhìn bụng Chu Lăng ,"Không phải là em có đi ?"
Chu Lăng 囧 nghiêm mặt liên tục xua tay ,cô không phả囧 ,không phải chỉ ăn quả cam sao ,như thế nào mọi người đều như vậy hỏi cô ?Chính 囧 ,lại thêm một quân tẩu đến nữa ,thấy túi quả cam to ,mắt sáng lên :" Tôi đang mang thai cũng muốn ăn chua nhua như vậy ."Nói xong liền không chút khách khí cầm tay lại ,hỏi mua ở đâu.
Nhìn vị quân tẩu này ,mang thai cũng được bốn năm tháng ,Chu Lăng lại càng phát ra 囧. Không biết có phải hay không quả cam rất chua ,mà cô lại ăn nhiều trong khi bụng đang rỗng ,chờ lúc cô phát hiện bé Phúc Binh tan học ,vội vàng chạy đi đón ,lại phát hiện dạ dày mình có chút chua ,có chút buồn nôn .
Trong khoảng thời gian này em không chịu ăn cơm ,"Ngô Ngôn thấy cô bắt đầu phun ,đành phải đưa cô đên phòng khám bệnh để kiểm tra ,một bên còn không quên giáo huấn cô ,"Mỗi ngày ăn xong hoa quả ,anh đều xem em ăn cơm mà ăn chỉ có hai thìa cơm ,như vậy bệnh dạ dày không thể tái phát sao ?" Chu Lăng quyệt miệng không dám lên tiếng ,trong lòng lại cảm thấy may mắn vì bé Phúc Binh ở trong nhà trẻ đi ,không thì không còn chút mặt mũi nào ở trước mặt con . Ngô Ngôn tiếp tục lải nhải ,"Em xem phòng khám bệnh gần như vậy mà không đi ,lần trước như thế nào lại đi xa vào trong nội thành ? Dạ dày không được thoại mái nên sớm đi khám một chút ,buồn nôn mà ngồi mấy tiếng đồng trên xe ,không may ói ra trên xe thật là ghê tởm ? Bình thường ăn cơm cũng không đúng giờ ,mới đem dạ dày đến thành như vậy ?Em lại không phải tham gia quân ngũ như bọn anh ,nên không có biện pháp ăn cơm đúng giờ..."
Lải nhải gì mà nhiều . Chu Lăng dùng ánh mắt ai oán nhìn Ngô Ngôn ,anh làm sao mà biết được cô sợ nhất là người hay lải nhải !
Quân y hướng Chu Lăng hỏi mấy vấn đề ,lại làm kiểm tra ,Chu Lăng tựa hồ cảm thấy lần kiểm tra này so với lần trước thì phức tạp hơn ,thời gian phải nhiều . Chẳng lẽ bệnh tình nghiêm trọng như vậy sao ? Cô không yên tâm bất an giữ chặt tay áo Ngô Ngôn ,sẽ không phải là bị nặng đi ?
"Bệnh dạ dày của cô ấy rất nghiêm trọng sao ? Ngô Ngôn cầm tay trấn an cô ,hỏi .
Rốt cục bác sĩ cũng kiểm tra xong ,buông ống nghe bệnh cười nói :"Chúc mừng trung đội trưởng ,chị dâu mang thai ."
Hai người đều sửng sốt ,nhìn nhau liếc mắt một cái ,Ngô Ngôn hỏi :"Cô ấy mang thai ?Chính xác không ?"
"Đương nhiên chính xác ,tuy rằng bình thường tôi chỉ trị ngoại thương ,nhưng có mang thai hay không tôi còn biết nữa ," bác sĩ bất mãn vì anh ta khinh thường y thuật của mình ,tuy rằng anh là bác sĩ ngoại khoa ,nhưng cũng là đạt được bằng tốt nghiệp quân y học viện nghiên cứu sinh ," Chị dâu mang thai hai tháng ."
Chu Lăng cảm thấy bản thân mình đã phát điên lên rồi ,cô như thế nào lại mang thai ? Rõ ràng vẫn tránh thai a . Cô ghét nhất bị vỡ kế hoạch ngoài ý muốn ,ô... ... ...
Ngô Ngôn đầu tiên là giật mình ,ánh mắt mở to càng to ,cuối cùng ngây ngốc nở nụ cười :"Tiểu Lăng ,chúng ta đã có con !"
Chu Lăng quyệt miệng nhìn anh :"Đúng vậy ,em đang lo mẹ còn không có về hưu ,ai có thể đến chiếu cố em ,có thể giúp em trông con ." Tuy rằng đứa bé xuất hiện ngoài ý muốn .Nếu đứa nhỏ đều có ,đương nhiên cũng chỉ có thể lưu lại nó.
Ai ,thất đúng là cấp cho cô cái vấn đề gian nan a.
Ngô Ngôn không hề khó sử như cô , mà từ lúc anh biết vợ mang thai ,sau đó vô cùng vui mừng , gặp phải mỗi người đều phải nói một lần :"Tôi đã con ,tôi muốn làm ba ba."
Nhóm chiến hữu cười cười chúc mừng anh .Chu Lăng đứng ở bên cạnh cơ hồ muốn làm bộ không biết anh ,thật sự là rất mất mặt . Chu Lăng rốt cục nhịn không được nhỏ giọng nói :"Chúng ta mau trở về thôi ,em hơi mệt ."
Ngô Ngôn ngẩn người ,vội vàng nói :"Ai nha ,kia cũng không thể để mệt mỏi ,anh cõng em... Không được ,sẽ đè nặng bụng ,anh bế em trở về ,bế em !"
"Không cần !"Chu Lăng hoảng sợ ,kêu lên .
Ngô Ngôn cũng hoảng sợ ,khó hiểu chớp ánh mắt :"Vì ao a? Trở về phải đi mấy trăm bước nữa ,mệt muốn ૮ɦếƭ thì làm sao bây giờ ? Em là sợ anh mệt đi ? Yên tâm ,em nhẹ như vậy ,anh có thể bế em đi mấy nghìn bước cũng không thành vấn đề ."
"Ai là sợ anh mệt a? Chu Lằng nhìn cái xem thường :"Rất dọa người ,em không cần ."
"Như thế liền dọa người ,có con là chuyện vui mừng a ,đó là người ta hâm mộ chúng ta ." Ngô Ngôn nói xong ,lại nhìn chằm chằm bụng cô ngốc cười rộ lên.
"Làm ơn ,nhiều người đi tới đi lui như vậy ,anh đừng có ở chỗ này làm mất mặt xấu hổ được không ?" Chu Lăng hắc tuyến .
Lúc này Ngô Ngôn mới thanh tỉnh lại ,nhìn xem mọi người đi ngang qua vẻ mặt tươi cươi nhìn mình ,mặt đỏ hồng ,thanh thanh cổ họng nói :" Chúng ta đi chậm thong thả trở về ,chớ đi quá nhanh ."Nói xong ,do dự một chút ,vẫn là vươn tay đỡ thắt lưng Chu Lăng .
Chu Lăng vẫn không chịu nhận trong bụng mình có đứa nhỏ ,cô đều thấy không có cái cảm giác gì ,hơn nữa cô tránh thai vẫn tốt lắm ,bình thường đều bắt Ngô Ngôn dùng bao ,cho dù có thời điểm không mang ,nhưng sau đó cô sẽ uống Tђยốς tгáภђ tђคเ --cũng may uống cũng không nhiều lắm ,nghe nói Tђยốς tгáภђ tђคเ đối với thai nhi không tốt ,cô vốn nói sẽ đình chỉ uống huốc tránh thai trong vòng một thời gian nữa ,khi đó thân thể cô đại khái rất tốt .
Ngô Ngôn thấy cô kỳ quái ,cười xoay người ở bên tai cô thấp giọng nói :" Em đã quên sao ? Ở Hải Nam chúng ta đã có hai lần \' Dã chiến \' ,cả hai lần em cũng không uống thuốc ."
Chẳng phải là †ïηh †rùηg sẽ không sống được ở trong nước biển sao ? Đúng rồi ,ngày hôm sau ở trong khu đá ngầm ...
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc