Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi - Chương 01

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Mười hai giờ khuya, làm cho bóng đêm dày đặc, một chiếc xe thương vụ màu đen chạy băng băng từ từ được lái vào bãi đỗ xe ngầm rồi dừng lại, anh một tay cầm cặp công văn, một tay đóng cửa xe đi về phía thang máy.
Cả ngày duy trì một kiểu tóc không có chút loạn, lúc này đã hơi thả tán ra, kính mắt trên mũi cũng trượt xuống, vẻ mặt vẫn lành lạnh, chỉ là ở giữa hai hàng lông mày có nhiều hơn chút mệt mỏi, đây là một ngày bận rộn, anh vừa mới về nhà.
Đinh! Thàng máy vững vàng dừng ở tầng 16
Cao ốc Nam Vũ tổng cộng có 24 tầng, từ tầng 12 trở lên đều là mỗi tầng một căn hộ cao cấp, đặc biệt cung cấp cho một số người trẻ tuổi giàu có cần sự riêng tư……………..
Anh từ trong túi quần móc ra cái chìa khóa, cắm vào khóa cửa, chuyển động, cái chìa khóa vòng lên làm trang sức Long Miêu đáng yêu đong đưa, cùng hình tượng anh không hợp nhau.
Vừa mở cửa, bóng vàng của ánh đèn nhàn nhạt chiếu ra, ánh sáng của đèn treo tường, chiếu vào ngũ quan tuấn dật, làm nhu hòa vẻ mặt lạnh lùng của anh.
Vừa đi vừa cởi xuống áo khoác tây trang trói buộc suốt một ngày, khoác lên thành ghế salon của phòng khách, ngày mai sẽ có người sửa sang xong đem đi giặt khô, anh không phải lo.
Mang cặp công văn vào thư phòng, bên trong còn chút tài liệu hôm nay phải xem xong.
Ánh sáng phát ra từ khe hở cửa phòng ngủ hấp dẫn sự chú ý của anh, làm cho một cảm giác trong lòng bắt đầu khởi động.
Không biết từ lúc nào, anh đã đứng ở trước cửa phòng ngủ, kéo cà vạt, một tay cởi cúc áo sơ mi, một tay mở cửa phòng ra, anh không tiếng động thở dài, đồng thời đi vào, sợ là không ra được.



Phòng ngủ không lớn, trên sàn nhà là một tấm thảm do nhiều tấm vải bố ghép thành, có nhiều màu sắc khác nhau, giống như làm cho người ta đặt mình trong ánh nắng mặt trời rực rỡ của Hawai, rèm cửa sổ trong phòng, ga giường cũng không thoát khỏi bị thay đổi triệt để, những đóa cúc Ba Tư lớn, kiều diễm nở rộ.
Anh giống như đã hình thành thói quen với màu sắc tươi sáng tràn đầy phòng, thỉnh thoảng có thêm viền tơ hoặc là phối hợp ngẫu nhiên hình con nít, nhìn xem, bên chân giường chính là con heo hồng phấn, mấy ngày trước hình như không có.
Giường lớn hai người nằm, chăn bông bị vo thành một đoàn, chỉ có một bàn chân nhỏ trắng noãn lộ ra bên ngoài.
Anh buồn cười nhìn người đem mình thành một khối tròn, không nhận ra được cô gái cuộn mình trong chăn, không biết trong con ngươi đã nổi lên nhàn nhạt ấm áp.
Cô gái này, là người vợ anh kết hôn chưa tới ba tháng.
Anh đi tới ngồi xuống bên giường, vén một góc chăn đem cô gái trong chăn lôi ra, gương mặt trắng nõn của cô gái úp sát vào mặt chăn, chỉ lộ ra cái đầu cùng cái gáy thanh toát hướng về phía anh.
Ngón tay thon dài vuốt ve cổ cô gái đang lộ ra ngoài quần áo ngủ, vành tai, chậm rãi cúi người, hôn một mảnh trắng noãn kia, cô gái bị ngứa tránh đông chuyển tây, lại trốn không thoát đôi môi hấp dẫn của anh, lúc này mới không cam tâm tình nguyện từ trong chăn ngẩng đầu lên, mơ hồ suy nghĩ, hàm hồ nói: “Anh đã về”.
Từ trong chăn lộ ra khuôn mặt, non nớt nhưng không mất mĩ lệ, mắt hình trăng lười liềm, cong cong đẹp tựa như ngủ thiếp đi cũng mang theo ý cười.
Vợ của anh, tháng trước mới vừa tròn hai mươi tuổi.
Anh từ cổ cô rời đi hướng tới đôi môi mềm mại, “Ưm…..”
Trên đôi môi tràn ngập tê dại, cô gái đang mơ màng ngủ, căn bản không chú ý tới đôi tay của anh đã đưa vào phía dưới chăn, bắt đầu thăm dò thân thể mềm mại có lồi có lõm.
Trong căn phòng an tĩnh, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của anh và cô, tiếng thở gấp từ khóe miệng cô thoát ra.
“Ô…….” Cô hô hấp không kịp.
Anh từ trên môi cô rời đi, hai mắt đen đã đốt lên ngọn lửa cực nóng, cô xấu hổ nhìn chằm chằm vào mắt anh, lo lắng di chuyển thân thể, đây không phải phong cách của anh… Anh không phải sớm nên như hổ đói ăn cô vào trong bụng rồi sao?
Gò má cô trẳng noãn ửng hồng kiều diễm, ánh mắt lonh lanh như nước, lông mi thật dài khắc sâu trong lòng anh, anh dời tầm mắt đi chỗ khác: “Anh còn chưa tắm.”


Tiếng nói vừa dứt, bóng dáng anh đã biến mất sau của phòng tắm, lưu lại cô ngồi ôm chăn không biết như thế nào cho đúng, cô nhìn chằm chằm của phòng tắm.
Cô một nửa thấy tức giận, một nửa thấy may mắn, tức giận vì anh hôn cũng thành ra như vậy rồi, lại còn từ trên người cô tránh ra; may mắn là anh dừng lại kịp, nếu không tối nay cô nhất định giống như rất nhiều buổi tối trước, bị anh chơi đùa toàn thân bủn rủn, không thể rời giường!
Năm phút sau, tại thời điểm anh xuất hiện trước mặt cô chỉ với một chiếc khăn tắm vây quanh, cô biết cô sai lầm rồi, ban đêm của cô giờ mới bắt đầu.(con sói bắt đầu ăn khuya ^^)
Đài Bắc vào tháng tư, mưa dầm liên tiếp, bầu trời mây mù trắng xám giống như lưu luyến cái khoảng không gian này, thật lâu không tiêu tan, ánh mặt trời núp sau tầng mây, loáng thoáng lộ ra chút sáng ngời, đem vị trí chính tặng cho mưa tháng tư.
Thanh Minh đã qua hai tuần lễ rồi, trời mưa liên tục vẫn còn chưa kết thúc, mặc dù không phải mưa tầm tã, nhưng thi thoảng ngừng nghỉ thi thoảng rơi xuống, khắp nơi đều bị ướt nhẹp. Bầu trời vẫn luôn mờ mịt, đè nén tâm tình của mọi người, làm cái gì đều không hăng say.
Hai mươi tháng tư, ngày Cốc Vũ (Cốc vũ là một trong 24 tiết khí, có nghĩa là mưa rào)
Ngạn ngữ có nói: “Cốc Vũ không mưa, giao hồi điền chủ” (Cốc Vũ không mưa, trả đất cho điền chủ)
Năm nay Cốc Vũ đến xua tan sự lo lắng của mấy tuần lễ trước, sáng sớm trời bắt đầu trong, ánh mặt trời đã lâu không còn chiếu mãnh liệt cả vùng đất. Giống như trời ban cho Lăng Nguyên Ái Ái một ngày thật tốt, để cho cô dưới ánh mặt trời nghênh đón một sinh mạng kì diệu
Trong khoa phụ sản , quanh quẩn hành lang màu trắng là âm thanh y tá vội vã đi tới đi lui, khó có được thời tiết trong xanh, bệnh nhân trong bệnh viện so với mấy ngày trước càng đông hơn. Mặc dù sắp đến giờ tan việc nhưng bệnh nhân đến khám vẫn xếp hàng dài không dứt, cô y tá đã bận rộn một ngày, trên mặt nụ cười thiên sứ sớm đã bay đến cái góc nào rồi.
Cô y tá đi qua đi lại ở cửa, vẫn liếc mắt chú ý góc khuất nhất chính là cô gái kì quái, thân thể nho nhỏ co rúc trong cái áo choàng màu trắng, những sợi tóc đen dài che đi một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ lộ ra hai con mắt to đen láy, có sự hoảng sợ cùng lo lắng.
Lăng Nguyên Ái vốn đang cố gắng che giấu mình căn bản không biết, chính mình trong tranh phục này lại khiến người khác chú ý.
Nơi này chính là khoa phụ sản, dạng người nào cô y tá chưa từng thấy, từ thiếu nữ ăn vụng lén lút tới nạo thai, cho tới vợ chồng trung niên muốn có con, cô ý tá đã sớm thấy nhưng không thể trách, giống như cô gái lén lút kia, nhất định là vị thành niên, gạt cha mẹ làm loạn với bạn trai, làm ra cả mạng người.
Haiz, đúng là không thể nhìn bề ngoài của một người, thường thấy việc đời như cô cũng không khỏi cảm thán trong lòng, cô gái nhỏ này nhìn có vẻ ngoan ngoãn, không ngờ cũng là người có tác phong cởi mở, bọn trẻ bây giờ càng ngày càng lăn lộn, ngay cả biện pháp an toàn cũng lười dùng.
Cô y tá khinh bỉ liếc Lăng Nguyên Ái một cái, làm cho cô sợ hãi co lại trong chiếc áo khoác, một đầu khác, cô y tá có giọng nói tốt kêu cả ngày, âm thanh còn lớn hơn máy hát.
“Người kế tiếp, số 191, Lăng Nguyên Ái………………”
Thân thể nhỏ vùi ở trong góc hơi chấn động một chút nhỏ giọng lên tiếng: “Tôi …là tôi”
Bên kia cô y tá bắt đầu nhìn xung quanh, không nhịn được dùng âm thanh quá cỡ hô to: “Lăng Nguyên Ái….. ai là Lăng Nguyên Ái…….”
Các bà mẹ đang chờ đợi bắt đầu nhìn xung quanh, cô y tá tìm kiếm tiếp tục gọi “Lăng Nguyên Ái….”
“Có!” Từ trong góc truyền ra tiếng vang trả lời, các bà mẹ hướng góc nhìn đến, một thiếu nữ mặt đỏ bừng giơ tay cao, hướng về phía cô ý tá xấu hỏ cười, cặp mắt hình trăng lưỡi liềm thật đáng yêu, các bà mẹ lưỡng lự bắt đầu cười, cuối cùng tất cả bà mẹ ở khu chờ đều hướng về phía Lăng Nguyên Ái cười đáng yêu.
Cô y tá bất đắc dĩ liếc mắt xem thường, “Lăng Nguyên Ái…. nơi này là bệnh viện không phải trường học, gọi tên cô rồi tới đây là được rồi, không cần đáp có, còn không qua đây!”


Lăng Nguyên Ái lúc này mới phản ứng, cuống quít đi về phía cô y tá, nửa chừng chiếu chút nữa đẩy người ta một cái, làm cho các bà mẹ cười to một hồi.
Dưới ánh mắt hung ác của cô y tá, Lăng Nguyên Ái chân tay co cóng ngồi trên ghế đối diện với bác sĩ, ngay cả dũng khí ngẩng đầu cũng không có.
Cô ý tá đưa bảng thông tin cho bác sĩ, Lăng Nguyên Ái vẫn cúi đầu, khiếp đảm nhìn sàn nhà.
“Lăng tiểu thư, bệnh viện của chúng tôi có vàng trên sàn nhà cho cô nhặt sao?”
Ai…. Ai đang nói chuyện với cô? Trong phòng này tại sao có đàn ông?
Lăng Nguyên Ái ngẩng đầu lên, lúc này mới chú ý tới người ngồi đối diện mình, mặc áo bác sĩ màu trắng lại là đàn ông!
Khoa phụ sản tại sao có bác sĩ là đàn ông?
“Anh… Anh… sao lại là đàn ông?” Lăng Nguyên Ái sợ tới mức thiếu chút nữa từ trên ghế nhày dựng lên chạy trối chết, cô rõ ràng là tìm bác sĩ Âu Dương Cổ Nguyệt, trước khi đến đã điều tra, Âu Dương Cổ Nguyệt là bác sĩ giỏi nhất khoa phụ sản, tại sao trên internet không nói anh ta là đàn ông …
Lăng Nguyên Ái thật sự lần đầu khóc không ra nước mắt.
“Lăng tiểu thư, thời gian của bác sĩ Âu Dương vô cùng quý báu, cô không cần phải hồ đồ.” Ánh mắt của cô y tá thu lại, cô bị dọa sợ căn bản động cũng không dám động, sớm biết thì cô đã không tới bệnh viện này rồi, làm thế nào, cô thật muốn về nhà.
“Ý tá Tưởng, đừng dọa Lăng tiểu thư.” Âu Dương Cổ Nguyệt cười dịu dàng, nụ cười tuấn mĩ giống như thần Cupid bắn một mũi tên vào lòng y tá Tưởng, trong nháy mắt làm mềm trái tim phiễn não của cô y tá.
Trấn an y tá xong, Âu Dương Cổ Nguyệt quay đầu, đối mặt với người bệnh, “Lăng tiểu thư đừng lo lắng, kiểm tra những nơi có chút tương đối tư ẩn đều do y tá thực hiện, tôi xem thông tin của cô là muốn kiểm tra có phải mang thai hay không, chờ một lát y tá Tưởng sẽ mang cô đi xét nghiệm nước tiểu, nếu cô để ý bác sĩ nam, tôi có thể chuyển cô cho bác sĩ nữ khác, như vậy lần sau cô có thể trực tiếp đi vào trong gặp cô ấy.”
Lăng Nguyên Ái nhìn Âu Dương Cổ Nguyệt xin lỗi, vội vàng giải thích: “Không có… Không sao, anh…. anh cũng giống vậy.”
“Thật sao” Âu Dương Cổ Nguyệt cười nhạt một tiếng, hai mắt nhìn Lăng Nguyên Ái ánh lên ánh áng khó hiểu, “Như vậy trước khi đi kiểm tra, Lăng tiểu thư trả lời tôi mấy vấn đề”
“Vâng” khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng xuống thấp, ánh mắt lại hướng sàn nhà, Lăng Nguyên Ái nhớ tới lời nhạo bang của Âu Dương Cổ Nguyệt lúc nãy, mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Lăng tiểu thư, kinh nguyệt gần đây nhất của cô tới lúc nào?”
“Đầu tháng trước.”
“Lần quan hệ gần đây nhất?” Âu Dương Cổ Nguyệt cầm bút màu xanh viết.
Lăng Nguyên Ái dừng lại, chuyện này…. chuyện này cũng phải trả lời?
“Lăng tiểu thư, những vấn đề này đều phải trả lời, bác sĩ có thể hiểu rõ hơn tình trạng của cô”
Nụ cười của Âu Dương Cổ Nguyệt không giảm, Lăng Nguyên Ái hoảng hốt, nhỏ giọng trả lời: “Hôm qua… ngày hôm qua.”
“Cái gì? Lăng tiểu thư xin cô nói to hơn”
“Hôm qua… ngày hôm qua” Lăng Nguyên Ái nói lại một lần nữa, âm thanh lớn hơn.
Âu Dương Cổ Nguyệt làm bộ hiểu ra, nói: “A, ngày hôm qua a, tốt, vấn đề kế tiếp, xin hỏi Lăng tiểu thư mật độ quan hệ ra sao? Bao lâu làm một lần?”
“Mỗi ngày….”
“Mỗi ngày một lần sao?
Cô không biết, mỗi lần cô đều bị anh làm cho tới hôn mê, ai biết được anh rốt cuộc làm bao nhiêu lần!
Hồ ly vẫn tiếp tục gây khó khăn cho tiểu bạch thỏ .
Nửa giờ sau, báo cáo xét nghiệm, Lăng Nguyên Ái lần thứ hai nhìn vào phòng bác sĩ Âu Dương Cổ Nguyệt vẫn cho cô cảm giác kì lạ, bác sĩ Âu Dương nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, chẳng lẽ trên người cô dính bẩn,sáng nay lúc ra cửa cô mặc quần áo ngược sao?
Lăng Nguyên Ái cúi đầu quan sát trên dưới một lần, rất bình thường, áo màu trắng, đầm ngắn xứng với kiểu ủng ngắn mới nhất, không bẩn cũng không có mặc trái…Bác sĩ này thật là kì quái!
“Lăng tiểu thư, chúc mừng cô, cô đã mang thai hai tháng.” Bác sĩ Âu Dương đưa cho cô tấm ảnh đen trắng.
“Tôi mang thai? Tôi thật sự mang thai” Bác sĩ, anh có kiểm tra sai không? Hay là chúng ta kiểm tra lại một lần nữa, nhất định dụng cụ của các anh xảy ra vấn đề!” Lăng Nguyên Ái không thể tin nhìn chằm chằm Âu Dương Cổ Nguyệt, làm sao có thể, cô mới kết hôn ba tháng, mặc dù chồng cô hàng đêm, hàng đêm……mỗi đêm đều vô cùng cố gắng, nhưng không biết sao lại nhanh đến vậy?
Khóe miêng Âu Dương Cổ Nguyệt co rúm, trời ạ, anh nén cười thật cực khổ!
Âu Dương Cổ Nguyệt nghiêm trang thông báo cho Lăng Nguyên Ái những việc cần chú ý của phụ nữ mang thai thời kì đầu, trong đầu Lăng Nguyên Ái hỗn loạn căn bản không biết anh ta đang nói gì, chỉ không ngừng gật đầu, cô còn đang kinh sợ vì tin mình mang thai.
“Lăng tiểu thư, xin hỏi có phải báo cho chồng cô không?” Âu Dương Cổ Nguyệt viếtxong bệnh án, rốt cuộc hỏi.
“Không…” Ngàn vạn lần không thể cho anh ấy biết. “Không có, tôi không có chồng.” Cô đỏ mặt nói láo.
“A, Lăng tiểu thư, làm một bà mẹ chưa kết hôn rất vất vả, hãy bàn bạc kĩ với cha đứa bé”
“Cám ơn, cám ơn bác sĩ.”
Âu Dương Cổ Nguyệt tươi cười như gió xuân, cô y tá cũng ra ngoài với Lăng Nguyên Ái, không yên lòng nhìn cô đi ra.
Cửa vừa mới đóng, bên trong gian phòng, nhất thời truyền ra một hồi tiếng cười lớn, mà chủ nhân của âm thanh này, chính là quý công tử danh xưng bác sĩ Âu Dương Cổ Nguyệt.
Sau một hồi cười to, Âu Dương Cổ Nguyệt cầm điện thoại di động lên, ấn xuống phím gọi.
Mặt trời lặn phía tây, ánh mặt trời còn lưu luyến chưa tản đi, ở bên trong hào quang, Hoắc Nhật Ninh đứng ở phòng làm làm việc của anh ở tầng thứ 29, quan sát cảnh sắc bên ngoài và phòng 101 ở phía xa
Dưới chân là Vương quốc của anh, tập đoàn Nhật Diễm, cũng là của hồi môn khi anh kết hôn với Lăng Nguyên Ái.
Nửa năm trước, khi anh tuyên bố hợp tác cùng tập đoàn Lăng Thị, cổ phiếu của Nhật Diễm liền tăng nhanh, tiếp, ba tháng trước, hai nhà Hoắc, Lăng làm làm đám cưới, truyền thồng khắp nơi tranh nhau viết bài, giống như một liều thuốc trợ tim….
Mọi người đều biết Chủ tịch tịch tập đoàn Lăng Thị Lăng Thiên Tường chỉ có một cô con gái, mà cả Lăng thị là đồ cưới của cô, cho nên cưới được hòn ngọc ngọc quý trên tayLăng Thiên Tường, đương nhiên là người thừa kế tương lại của Lăng thị.
Từ trước đến giờ Lăng Thiên Tường đều xem cô con gái này là bảo bối cần bảo vệ trong nhà, chưa bao giờ để cho cô xuất hiện trước ánh đèn của truyền thông, thậm chí ngay cả lần kết thân cùng tổng giám đốc tập đoàn Nhật Diễm - Hoắc Nhật Ninh, ảnh cưới cũng chỉ có nửa bên mặt của cô dâu, truyền thông khắp nơi nghĩ hết biện pháp cũng không lấy được bộ mặt thật của cô dâu mới.
Sau khi kết hôn với Lăng Nguyên Ái, Hoắc Nhật Ninh thừa kế chính sách bảo vệ nghiêm ngặt mà Lăng Thiên Tường áp dụng đối với Lăng Nguyên Ái, việc cô gái không lộ diện với bên ngoài khiến cho mọi người rất hâm mộ.
5 giờ, cô đã bắt đầu làm bữa tối rồi.
Bản thân Hoắc Nhật Ninh cũng không ngờ, anh cưới đường đường là thiên kim đại tiểu thư Lăng gia nhưng bề ngoài không có một chút nào yếu ớt.
Nếu như anh tan việc sớm, bình thường cũng sẽ gọi điện về nhà, sau đó cùng cô ăn bữa tối, nếu anh không trở về ăn cơm, cô vợ nhỏ của anh cũng sẽ giữ lại phần anh, để cho anh khi trở về có thể ăn khuya.
Ăn khuya…..Trong mắt Hoắc Nhật Ninh lóe lên tia lửa tà ác, nghĩ đến tối hôm qua lấy được thỏa mãn từ trên người cô vợ nhỏ, không khí xung quanh giống như tản ra mùi thơm, nhẹ nhàng, khẽ ngửi lại cảm thấy mùi hạnh phúc, như ánh mặt trời buổi chiều hôm nay, ấm áp kiều mỵ
Chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của Hoắc Nhật Ninh, gạt bỏ tâm tình, đè xuống phím nghe, âm thanh lãnh lẽo khiến người khác không cách nào liên tưởng đây là một người đàn ông vừa mới nhớ tới thân thể của vợ mình.
“Này, Nhật Ninh à, tôi là Cổ Nguyệt.” Tam công tử Âu Dương gia, Âu Dương Cổ Nguyệt, bị Âu Dương gia đuổi ra khỏi nhà, cũng là anh em của Hoắc Nhật Ninh.
“Có chuyện nói mau!” Cho dù là anh em, quấy rầy anh nhớ nhung vợ giết không tha.
“Lửa giận thật lớn, xem ra anh không muốn nghe tin tình báo mới nhất mà tôi biết” Âu Dương ngang bướng cười ha hả với Hoắc Nhật Ninh.
“Không có chuyện thì tôi cúp điện thoại.” Hoắc Nhật Ninh ngồi lại bàn làm việc, bắt đầu lật hợp đồng vừa mới xem được một nửa.
“Liên quan tới vợ của anh, anh cũng không muốn biết?” Âu Dương Cổ Nguyệt thả mồi, không tin con cá này không cắn câu.
“Nguyên Ái?” Tay dừng lại, Hoắc Nhật Ninh cũng không có giới thiệu Lăng Nguyên Ái cho vị anh em kia của mình biết, mà Lăng Nguyên Ái làm sao quen biết Âu Dương Cổ Nguyệt?
Hai đầu mày của anh khép chặt.
“Lần này cảm thấy hứng thú chứ?”
Người anh em này, kể từ sau khi kết hôn, liền thay đổi thành kẻ ba phải, không phải chuyện công ty thì chính là liên quan tới chuyện cô vợ nhỏ của anh ta, còn xem bọn anh em này thành thú dữ, căn bản không cho bọn họ đến gần cô vợ nhỏ của anh ta một bước, làm hại cô vợ nhỏ của anh ta không nhận ra, bác sĩ hôm nay cô nhìn thấy là phù rể trong hôn lễ của cô, làm cho bản mặt đẹp trai của Âu Dương Cổ Nguyệt không biết để vào đâu! Không dạy dỗ anh ta một phen, anh làm sao nguôi được cơn tức này!
“Điều kiện gì?” Hoắc Nhật Ninh dựa vào ghế, xoa mi mắt, ngộ nhỡ chuyện anh ta nói liên quan tới cô vợ nhỏ, sẽ làm cho khắp nơi đại loạn.
“Không hổ là người làm ăn, một chút đã hiểu, nửa tháng sau, quán bar Lam Sơn khai trương, tôi muốn vợ chồng anh cùng nhau đến.”
Hoắc Nhật Ninh trầm ngưng một lát, sau vẫn nói: “Đồng ý, nhưng các anh không được mời rượu cô ấy.”
“Đương nhiên, nói thế nào chúng tôi cũng phải cho chị dâu nhỏ mặt mũi.”



Chương tiếp

Thử đọc