Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 38

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Cũng Ko Hẳn Là Ko Có Cách
Mạc Nhu Nhu buồn rầu ngồi trên chiếc xích đu trong vườn hoa. Mọi lần mỗi lần nàng nhìn thây hoa là tâm trạng sẽ tốt hẳn lên nhưng hôm nay lại khác vô cùng. Tâm trạng nàng ko thể tốt hơn được bởi nàng nhận thức được mình chính là bị bắt cóc a. Mà đặc biệt còn ko biết mặt người bắt cóc mình. Nàng chống hai tay lên đùi gối khẽ thở dài
" Mạc tiểu thư, bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi"
" Ừ, tôi vào ngay "
Mạc Nhu Nhi đang ngồi trên bàn ăn chán nản gẩy gẩy dĩa, bỗng dưng quản gia và mọi người làm đi ra phía cửa nghiêm chỉnh cúi đầu " Thiếu gia đã về "
" Ừ" Lãnh Tuyệt liếc nhìn tới thân ảnh người con gái đang ngồi nghịch nghịch trên bàn ăn, đôi mắt có phần ôn nhu, nhẹ nhàng đi tới
" Ko hợp khẩu vị ?" Lãnh Tuyệt kéo ghế ngồi vào bên cạnh
Mạc Nhu Nhi nghe thấy giọng nói quen thuộc liền ngẩng mặt lên rồi trợn tròn hai mắt " Là anh .."
" Còn nhớ tôi ko ?" Lãnh Tuyệt đưa tay lên vén mấy sơi mai của nàng ra. Quả thực hôm qua hắn rất mệt. Phải giải quyết cả một đống công việc đặc biệt chuyện kho máy bay bị thiêu cháy ko còn một cái gì. Đây là một tổn thất ko hề nhỏ. Nhưng khi về tới nhà nhìn thấy vẻ mặt hồn nhiên của nàng tâm tình cảm thấy tốt hơn rất nhiều
" Nhớ chút chút.." Mạc Nhu Nhi chân thật nói . Lần trước nàng chính là bị tên này mang đi, lần này cũng là bị hắn vác tới. Đương nhiên phải nhớ rồi.



Khoé miệng Lãnh Tuyệt khẽ vẽ lên một nụ cười. Nàng vẫn còn nhận ra hắn.
" Còn nhớ tôi đã nói gì với em ko ?"
Mạc Nhu Nhi suy nghĩ một lúc, rồi một lúc lâu, rồi lại lâu hơn nữa, cuôi cùng cũng ko nhớ nổi hắn nói cái gì. Đôi mắt to tròn khẽ chớp " Anh bảo cái gì....?"
" Em là của Lãnh Tuyệt tôi"
" Tôi là của anh khi nào chứ ?"
" Tôi nói vậy thì liền là vậy "
Mạc Nhu Nhi ko ăn nữa kéo ghế lên đứng dậy, mặt đầy uỷ khuất " Tôi ko nói chuyện với người ko biết lý lẽ "
Lãnh Tuyệt sắc mặt như được phủ một tầng mây đen, lạnh lùng kéo nàng lại " Tôi đã cho em đi chưa ?!"
" Chân ở trên người tôi chẳng lẽ tôi ko thể đi sao ..."
" Em là của tôi, cái gì trên người em cũng đều là của tôi "
Mạc Nhu Nhi bị kéo tay hơi ửng đỏ, mày nhăn lại. Lãnh Tuyệt thấy sắc mặt nàng có phần khó chịu, vẻ mặt dịu đi đôi chút
" Sao vậy ?
" Đau.."
" Đau ở đâu?"
" Anh cầm tay tôi đau"

Lãnh Tuyệt do tức giận nhất thời nên đã lỡ dùng hơi nhiều sức, giờ nhìn xuống mới thấy cổ tay nàng có phần sưng đỏ, vội nới lỏng tay.
Mạc Nhu Nhi thỉnh thoảng liếc trộm hắn rồi lại cúi đầu xuống rồi lại liếc
" Có điều gì muốn nói ..?"
Mạc Nhu Nhi lắc đầu xong lại gật, rồi lại lắc
" Rốt cuộc muốn hay ko muốn .."
Mạc Nhu Nhi hít một hơi sâu. Giọng nhẹ nhàng mềm mại làm dao dộng tâm hồn con người " Tôi có thể về nhà ko ?"
Lãnh Tuyệt ko một chút suy nghĩ liền thẳng lời cự tuyệt " Ko "
" Sao ko được a .. tôi ko muốn ở đây "
" Muốn hay ko em ko có quyền quyết định"
" Anh.. tôi ko thèm so đo với anh " Nói rồi Mạc Nhu Nhi hất mặt đi chỗ khác ko thèm để ý tới người đàn ông trước mặt này
Đối với hành động trẻ con của Mạc Nhu Nhi Lãnh Tuyệt dường như bị miễn dịch ko hề giận dữ. Nhẹ nhàng nhếch khoé miệng " Em muốn về nhà sao ? .."
Mạc Nhu Nhi gật đầu lia lịa
" Cũng ko hẳn là ko có cách " Lãnh Tuyệt bước đến gần nàng hơn
" Cách gì a..?"
" Em đi đăng kia kết hôn với tôi. Giấy tờ rõ ràng, tôi liền cho em về gặp gia đình" Lãnh Tuyệt ghé sát vào tai Mạc Nhi Nhi , hơi thở nóng ẩm của hắn khiến nàng khẽ run lên
" Đừng có mơ..." Nói rồi nàng vội đẩy người hắn ra chạy thẳng lên phòng đóng cửa lại



Thử đọc