Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 33

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Tôi Học Ko Giỏi Nhưng Rất Thông Minh
Phong Diệc Thần nhíu mày đi đến gần nàng, giọng đầy nguy hiểm " Em nói gì? tôi nghe ko rõ?"
Mạc Nhu Nhi vẫn kiên quyết ôm chặt tấm ảnh trong người. Cổ thụt vào sống lưng bỗng ko rét mà run
" Bỏ tay ra " Bàn tay Phong Diệc Thần đưa đến định lấy ảnh ra nhưng Mạc Nhu Nhi kiên quyết ôm chặt, mặt ngày càng đỏ
" Tôi nói lại nần nữa. BUÔNG "
Lần này thì Mạc Nhu Nhi thực sự sợ hãi, đành nhắm mắt buông tay đưa ra trước mặt hắn
Phong Diệc Thần nhìn bức ảnh biểu cảm lạnh lùng lúc nãy bỗng xua tan mà thay vào ôn nhu dịu dàng
" Tấm ảnh này có gì mà muốn dấu?"
" Người ta xấu hổ " Mạc Nhu Nhi mặt đỏ bừng
" Cũng đâu phải ảnh thoả thân của em hiện tại. Đây là cách đây mười mấy năm trước "



" Nhưng người trong bức ảnh vẫn là tôi a "
Đúng vậy! Đó chính là bức ảnh hồi còn 5 tuổi của Mạc Nhu Nhi, lúc dó là nàng mới tắm xong, chưa kịp mặc quần áo vào mà lười biếng nằm sấp xuống giường nghịch búp bê, mái tóc ngắn đến vai ko đủ để che hết vùng lưng mịn màng. Mẹ Nhan vào thấy cảnh này vô cùng đẹp mắt nên đã chụp lại lưu giữ làm kỉ niệm.
Nàng thì vô cùng ko thích nó a! Nhưng mẹ Nhan rất thích và đã đóng khung để lên tủ giường. Chỉ vì nó mà mỗi lần có bạn vào nhà chơi nàng đều phải nhanh tay cất đi, nhưng hôm nay mới sáng sớm ngủ dậy nên quên mất.
Thật sự rất ngại a... cảm giác như mình đang trần chuồng trước mặt hắn vậy.
Mac Nhu Nhi đứa hai tay lên che kín mặt quay đi thì bị Phong Diệc Thần kéo lại, ôm đặt nàng ngồi trên đùi hắn, ngôi tay nghịch nghich mái tóc vén vào tai
" Tất cả mọi thứ trên cơ thể em đều là của tôi, còn ngại gì nữa sao?"
Nói rồi hắn chạm vào môi nàng hôn một cách dịu dàng đầy thương yêu rồi mau chóng rời đi
" Đáng ghét!"
---------
Xuống dưới lầu đã ko còn thấy bóng dáng cha mẹ. Mạc Nhu Nhi tặc lưỡi " Hai người họ đi đâu hết rồi? Ko chờ tôi ăn sáng sao "
"Cha em có việc cần giải quyết gấp, mẹ thì đi gặp mặt bạn bè. Còn em, giờ nhanh đi theo tôi!"
" Đi đâu a?"
" Đến.công.ty.làm.viêc"
Sở dĩ Phong Diệc thần muốn nàng đến công ty làm việc là để dễ dàng quản lí và luôn đặt nàng trong mắt dễ theo dõi, như vậy nàng liền ko có cơ hội đi gặp nam nhân khác
" Nhưng tôi còn chưa học xong "

" Em học có giỏi ko?"
Mạc Nhu Nhi chột dạ. Sao bỗng dưng hắn hỏi vấn đề này, có liên quan gì đến câu trước của nàng đâu. Nàng thật thà nhẹ giọng nói " Ko giỏi lắm a.."
" Vậy là được rồi. Học ko giỏi liền ko cần học nữa. Tôi nuôi em "
" Nhưng..." Mạc Nhu Nhi định nói " cha mẹ nhất định sẽ tức giận", chưa kịp mở lời nói tiếp đã bị ánh mắt của hắn doạ sợ. Cười ngọt ngào vuốt đuôi ngựa
" Ha ha, đúng vậy nha, học ko giỏi liền ko cần học nữa "
" Ngoan" Phong Diêc Thần lấy tay xoa đầu nàng như đang khen thưởng một đứa bé
" Thần, tôi sẽ làm gì?"
" Em muốn làm gì?"
Mạc Nhu Nhi hai mắt liền sáng rực rỡ hiện tia hứng khởi " Thật sao?"
Phong Diệc Thần nhíu này im lặng nhìn nàng. Mặc nàng tự hỏi tự đáp
Mạc Nhu Nhi thấy anh im lặng nghĩ là đồng ý liền nói tiếp
" Tôi muốn làm giám đốc"
"...."
Đùa hắn sao? Nếu để nàng nắm dữ chức vụ đó có khác nào tự tay phá huỷ công ty. Nhưng chỉ cần nàng muốn, hắn liền ko tiếc công ty cho nàng
Hai mắt Mạc Nhu Nhi sáng lên hiện vẻ mong chờ, tràn đầy sự ngây thơ con cún nhỏ.
Phong Diệc Thần cũng ko phản bác " Để xem tài năng của em thế nào "
" Tôi học ko giỏi nhưng rất thông minh "
" IQ của em có đến 50 ko?" Phong Diệc Thần nghe cô nói khoé môi dâng lên nụ cười. Học ko giỏi lại rất thông minh? Đúng là chỉ có người phụ nữ của anh mới nói được câu này
" Người ta IQ 60 nha " Mạc Nhu Nhi ko vui nhìn hắn hiện vẻ oán trách. Hắn như vậy ko phải đang vùi dập trí tài năng của nàng sao
" Em thông minh hơn tôi rồi. Nếu biểu hiện tốt liền cho lên làm tổng giám đốc"


Mạc Nhu Nhi cười đến đáng yêu. Nàng thích nhất là được khen a.



Thử đọc