Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 26 - ThíchTruyện.VN


Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 26

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Cùng lúc đó, môt người đàn ông anh tuấn cũng là truyền kì của giới kinh doanh đang ân ân ái ái bước vào nhà hàng với một cô diễn viên nổi lên rầm rộ gần đây . Vốn định đi đến chiếc bàn đã đặt trước đó nhưng bỗng chốc ánh nhìn của hắn dừng lại trên người một cô gái đang cười tươi như ánh nắng mặt trời bừng sáng vào mỗi sớm mai . Đối diện ... lại là tên đó ?!
Cố Phong tà mị dải bước đến gần chỗ của nàng, cô gái kia cũng dính sát theo sau.
" Chúng ta thật có duyên " Cố Phong ko hề kiêng nể ngồi cạnh Mạc Nhu Nhi nở nụ cười quyến rũ.
Phong Diệc Thần đối diện mặt đã sớm xì trên đầu phủ một tầng sương, lạnh lùng từ tốn nói
" Lời nói của tôi cậu ko để vào não ?"
" Cậu có thể làm được gì tôi ? " Cố Phong lấy một lọn tóc của Mạc Nhu Nhi tà mị uốn nắn. Mạc Nhu Nhi hơi cảnh giác vì động tác này của hắn, sợ hãi nghiêng người ra phía sau.
Phong Diệc Thần nhíu mày, giọng điệu âm lãnh "Cậu hẳn là chưa nghĩ qua hậu quả ?"
Cố Phong lại càng cố tình khiêu khích tiến lại gần Mạc Nhu Nhi hơn hít thở mùi sữa tắm thoang thoảng của nàng. Mạc Nhu Nhi sợ hãi nhỏ giọng kêu
" Thần .."
" Có hậu quả gì mà tôi ko khắc phục được ?" Cố Phong lười nhát vòng một tay qua ghế của Mạc Nhu Nhi.



" Được, để tôi xem cậu khắc phục thế nào !" Phong Diệc Thần nở nụ cười nguy hiểm. Nếu muốn, hắn có thể chỉnh tên này một trận thật thảm. Tuy nhiên như vậy lại mất đi thú vị . Hắn biết cách khác có thể khiến Cố Phong ko còn lấy một chút sức lực mà để ý đến người phụ nữ của Phong Diệc Thần hắn
Cô diễn viên theo sát Cố Phong từ nãy đến giờ thấy chính mình bị lãng quên mới ôm lấy cánh tay hẳn nũng nĩu
" Phong, anh quên người ta rồi sao ?"
Cố Phong trước nay cũng đã trải qua nhiều lần ân ái với cô ta nhưng ko hiểu sao hôm nay ngồi trước mặt Nhu Nhi lại cảm thấy thật ghê tởm bởi thứ đang dính sát mình kia
" Cút ra ngoài cho tôi !"
Cô ta nghe thấy liền hoảng sợ. Nhưng cũng ko vì thế mà bỏ cánh tay hắn ra, đây chính là hũ vàng lớn nhất từ trước tới nay mà cô cố gắng mới tiếp cận được. Phải công nhận rằng từ ngày cô trở thành người phụ nữ của Cố Phong đã được lăng xê ko ít, nếu bây giờ bị bỏ thì có tìm khắp nơi cũng ko có ai được như hắn
" Phong, em sai rồi " Cô ta ôm chặt lấy người Cố Phong cọ sát
" Lời tôi nói cô nghe ko đủ rõ ?" Cô Phong nheo mắt nguy hiểm. Mạc Nhu Nhi còn đang lo sợ nhìn sự việc diễn ra trước mặt, vội đẩy ghế ra chạy về phía Phong Diệc Thần ngồi lên đùi hắn. Phong Diệc Thần vô cùng hài lòng bởi hành động đáng yêu đó của nàng, mỉm cười nhẹ nhàng thủ thỉ bên tai:" Chúng ta đi chỗ khác "
Mạc Nhu Nhi cũng ko nói gì chỉ gật nhẹ đầu
Vào trong xe, Phong Diệc Thần lấy ra một chiêc hộp đưa cho Mạc Nhu Nhi
" Cái gì vậy a ? "
" Em mở ra đi "
Đây là sơi dây chuyền kim cương trái tim đại dương với thiết kế tinh xảo, những viên kim cương nhỏ màu trắng sáng lấp lánh được bố trí xung quanh viên kim cương có kích thước khá lớn màu xanh hình trái tim càng làm nổi bật thêm vẻ đẹp mê hoặc của sợi dây chuyền kim cương. Viên kim cương xanh này từng thuộc về vua Louis thế kỉ mười sáu, trị giá lên tới 14 triệu USD
Phong Diệc Thần nhìn vẻ mặt thất thần của nàng nói
" Thích ko ?"

" Thích " Mạc Nhu Nhi thật thà trả lời, sau đó quay sang Phong Diệc Thần hỏi
" Nhưng sao anh lại tặng cho tôi ? Mẹ bảo ko được tuỳ ý nhận quà của người khác a "
" Đây là quà sinh nhật của chồng sắp cưới em tặng, có nhận hay ko ?"
" Sinh nhật ?"
" Ừ. Qua cách đây một tuần, khi đó em còn ở New York nên ko tiện tổ chức. Có muốn tổ chức lại ko ?" Phong Diệc Thần cưng chiều vuốt tóc nàng
Mạc Nhu Nhi thầm nghĩ hắn ko nhắc đến chắc nàng cũng quên luôn ngày sinh nhật của mình rồi. Nhưng cũng đã trót qua rồi, có nên tổ chức lại ko đây ?
Phong Diệc Thần thấy nàng đăm chiêu suy nghĩ mãi, lên tiếng cắt ngang
" Ko tổ chức lại cũng ko sao. Trong hôn lễ tôi sẽ làm một chiếc bánh gato thật to cho em. Thế nào ?"
" Như vậy cũng được nha, sẽ đỡ tốn công tổ chức hai buổi tiệc a."
" Ừ "
" Tôi muốn bánh gato thật nhiều thật nhiều socola" Mạc Nhu Nhi chỉ cần nhắc đến đồ ăn nước miệng cũng sắc chảy ra
" Hảo, chiều em "
Xuân dần dần kéo tới xoá tan đi những làn mây u ám của mùa đông thay vào là bầu trời xanh thăm thẳm. Ngày tổ chức hôn lễ xác định là giữa đầu tháng.
" Thần, muộn hơn một chút có được ko ?"
Phong Diệc Thần thẳng thừng từ chối :" Không "
" Nhưng sớm như vậy, tôi còn chưa có học xong a "
" Đại học ko quy định kết hôn xong phải nghỉ học"
" Nhưng.." Mạc Nhu Nhi định nói thêm gì đó nhưng bị ánh mắt Phong Diệc Thần nhìn cho câm nín, ko khí yên lặng trở lại
Mấy tháng gần đây, Phong Diệc Thần luôn luôn dành thời gian đưa đón nàng đi học khiến Mạc Nhu Nhi vốn là hoa hậu giảng đường được nhiều người chú ý nay lại càng nổi tiếng hơn bởi scandol tài phiệt Phong Diệc Thần vốn ko gần sắc nữ lại thân thiết với con gái ông chùm đá quý.
Mạc Nhu Nhi bước xuống xe, ko khác lần trước là bao nhiêu tuy nhiên lần này lại có thêm nhiều phóng viên vây quanh. Nàng ngây ngốc ko biết phải làm thế nào, dù là đương kim tiểu thư nhưng Mạc Nhu Nhi lại được cha mẹ bảo bọc quá tốt, ít tiếp xúc với những tầng lớp thượng lưu nên gặp nhà báo đây là lần đầu tiên


Phong Diệc Thần nhìn nàng đang bị đám phóng viên khi dễ ánh mắt loé lên tia gợn sóng rồi ngay lập tức trở lại vẻ bình thường, bước xuống xe. Giọng điệu âm lãnh cao ngạo
" Các người là ko muốn giữ miếng cơm nữa ? Dám ngang nhiên dồn cô ấy ?"
Mạc Nhu Nhi thấy Phong Diệc Thần đi xuống chạy ngay núp sau lưng hắn. Mấy người này trốn cũng kĩ quá rồi đi, rõ ràng vừa nãy ko thấy đâu mà ngay khi chân nàng chạm đất liền vây quanh .
Đám phóng viên nghe vậy ko rét mà run, lùi lại phía sau. Phong Tổng danh tiếng lừng lẫy có ai ko biết, động vào khác nào chịu đi gặp diêm vương !
Phong Diệc Thần thấy lũ người kia dần dần tản đi, ôn nhu xoa đầu nàng
" Vào đi, khi nào tan tôi đến đón em "
" Ừm, bai bai " Mạc Nhu Nhi cười tươi xoay người định chạy vào trong lại bị người phía sau kéo lại
" Quên rồi sao ?" Phong Diệc Thần nhíuq mắt nguy hiểm
" Quên gì... a" Mạc Nhu Nhi chợt nhớ ra rồi đỏ mặt
" Nhưng đây là trường học , sẽ bị mọi người nhìn thấy "
" Ai dám nhìn, tôi móc mắt người đó"
Mạc Nhu Nhi ngó nhìn xung quanh, hu hu , đông người thế này, nếu làm vậy sẽ bị ngại chết, tuy nhiên cuối cùng vẫn là chịu nghe lời
Bởi chiều cao giữa nàng và hắn chênh lệch quá lớn nên Mạc Nhu Nhi phải kiễng chân lên, hôn chụt vào má hắn rồi xấu hổ chạy nhanh vào trường
Nếu để ý kĩ sẽ thấy rõ khoé môi Phong Diệc Thần nhếch lên thành một đường cong, ánh mắt hài lòng. Mặc dù nụ hôn này ko mê luyến bằng nụ hôn môi nhưng lại khiến hắn vô cùng thích thú cảm giác này.
Mạc Nhu Nhi vào lớp, quả nhiên mọi người đều nhìn nàng với ánh mắt kì quái. Băng Ly từ đằng sau đi tới khoác tay lên vai nàng chêu đùa
" Tiểu bạch thỏ của mình bây giờ cũng biết chủ động hôn môi rồi ?"
Mạc Nhu Nhi chu môi phản kháng " Là hôn má a, ko phải môi"
" Thì cũng như nhau mà. Việc cậu và Phong tổng thân mật mới diễn ra chỉ mới cach đây mười mấy phút trước ở cổng trường vậy mà đã có tới hơn nửa bạn học trong trường biết rồi. Cậu dạo này nổi tiếng lắm nha "
" Băng Ly, cậu còn nói nữa người ta sẽ ko chơi với cậu " Mạc Nhu Nhi giận dỗi quay đi
" Thôi được rồi, tiểu công chúa, mình ko chêu cậu nữa, buổi trưa đãi cậu đi ăn."
" Cậu nói đấy"
" Mình chưa từng thất lời"
Đang trò truyện vui vẻ bỗng nhiên có một anh chàng chuyển phát nhanh cầm theo bó hoa hướng về phía bọn họ.
" Xin cho hỏi ai là Mạc Nhu Nhi ?"
" Là tôi a "
" Có người gửi cho cô, mời cô kí tên vào đây "
Mạc Nhu Nhi lúng túng ko biết có nên kí hay ko. Nếu kí tức là mình nhận đồ của người lạ,mẹ đã từng nói như vậy rất ko tốt. Còn ko kí hẳn sẽ khiến người này khó sử a. Mạc Nhu Nhi nhẹ giọng hỏi
" Ko kí có được ko ?"
Người chuyển phát bày ra bộ mặt đáng thương
" Nếu cô ko kí nhận tôi sẽ bị đuổi việc "
Cuối cùng đắn đo mãi, Mạc Nhu Nhi đành phải nhận. Trong bó hoa có cài thêm một cái thiệp với dòng chữ " Tặng em, công chúa của lòng tôi "
" Nhu Nhi của chúng ta dạo này đào hoa quá nha !" Băng Ly lại cảm thấy nét chữ này có phần quen thuộc, nhưng rốt cuộc lại ko biết chính là ở đâu



Thử đọc