Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 23

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Mạc Nhu Nhi tắm rửa sạch sẽ rồi chui vào trong chăn. Thời tiết như thế này quá khắc nghiệt, hôm nào hôm đấy đều lạnh giá tưởng chừng như có thể mang nàng đi đóng băng.
Đang chùm chăn thì bỗng dưng có tiếng gõ cửa
“ Nhu Nhi..? Con ngủ chưa?”
“ A, mẹ vào đi “
Hồng Nhan đi đến bên giường ngồi cạnh nàng. Cầm lấy tay nàng đặt vào hai tay bà
“ Con định lấy Phong tổng? “
“ Dạ “
“ Con nghĩ kĩ chưa?”
Mạc Nhu Nhi ngơ ngẩn nhìn bà. Chính nàng còn ko biết mình có nên kết hôn với hắn ko. Nhưng mỗi khi nghĩ hắn sẽ lấy người khác thì trong lòng nàng cảm giác hụt hẫng hẳn đi
Hồng Nhan nhìn vẻ mặt ngơ ngác của con gái mình ko khỏi xoa đầu nàng



“ Hôn nhân là chuyện cả đời. Phải suy nghĩ thật kĩ, biết ko?”
Mạc Nhu Nhi gật gật đầu
“ Con quyết định nghĩ chưa? Thật sự là muốn gả?”
Hồng Nhan thấy Phong Diệc Thần cũng ko phải là ko tốt. Bà là rất vừa ý hắn. Nhưng bà muốn đứa con gái được bà nâng niu chiều chuộng từ nhỏ này lớn lên cũng phải thật hạnh phúc nên mới cần xác định lại tình cảm của con gái với Phong tổng. Bà ko muốn con gái bà sau này sẽ phải chịu tổn thương hay bất cứ thứ gì nguy hại khác vì hôn nhân ko có tình yêu
Mạc Nhu Nhi suy ngẫm một lúc rồi gật đầu
“ Dạ “
“ Được rồi, Nhu Nhi ngoan. Ngủ đi. Mẹ về phòng “
“ Mẹ ngủ ngon” Mạc Nhu Nhi hôn chụt phát vào má bà rồi tiếp tục chùm chăn lên người.
-------
Ko khí ám muội hoà với điệu nhạc xập xình làm cho Wis trở nên phóng đãng tà mị. Tại một căn phòng bao, một đám công tử đang tụ tập ăn chơi.
Phong Diệc Hàn hai tay ôm hai mỹ nữ nóng bỏng, ăn mặc vô cùng thiếu vải. Bàn tay hắn ko ngừng lắc lư chất lỏng trong chiếc ly thuỷ tinh với ánh mắt đăm chiêu, thỉnh thoảng khoé miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong hoàn mĩ
“ Hàn, anh ko tập chung “ Một cô gái tỏ vẻ hờn dỗi nói, nhưng thực chất đôi tay cô ta lại men theo đường khúc áo sơ mi thăm dò vào bên trong, khuôn mặt cọ sát vào lồng ngực vững chắc.
“ Ngoan, thưởng em “ Phong Diệc Hàn hôn lên đôi môi khiêu gợi của cô ta
“ Hàn, người ta cũng muốn “ Cô gái bên cạnh cũng ko khỏi ghen tị lên tiếng
Phong Diệc Hàn còn chưa hôn cô ta thì bỗng có tiếng đạp cửa mạnh mang theo đó là một thân hình nhỏ xinh của thiếu nữ

Cô coi những gì diễn ra xung quanh như ko khí đi thẳng tới chỗ của một người đàn ông anh tuấn trầm lặng đang thưởng thức điếu cigar Cuba mới cho ra mắt gần đây mà còn chưa tung ra trên thị thường
“ Sao em tự dưng xông vào đây?”
Băng Ly chẳng nói chẳng rằng ôm chầm lấy anh thật chặt như một con mèo nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi rất lâu giờ mới được gặp lại
“ Sao về nước mà ko chịu gọi cho em “ Băng Ly nhìn anh đầy trách cứ
“ Anh cũng chỉ mới về được mấy tiếng “ Băng Tư xoa đầu cô em gái nhỏ đang rúc trong lòng mình. Băng Ly vốn là một cô mạnh mẽ nhưng mỗi khi ở trước mặt người anh trai này thì lại như thay đổi thành một nhân cách khác
Anh trai luôn cưng chiều thao túng cho cô. Chỉ cần có anh hai ở bên là cô ko hề sợ gì hết. Tuy nhiên mấy năm gần đây anh đi du học khiến cô vô cùng buồn lòng, hiện giờ anh đã trở về đương nhiên cô phải vui rồi
Một màn ân ân ái ái này lại làm cho Phong Diệc Hàn vô cùng chướng mắt. Cô lại có thể ở trong lòng người đàn ông khác ôm ôm ấp ấp, cũng ko nhận rõ được mình là của ai!
Phong Diệc Hàn kiềm chế cơn giận hai tay vẫn ôm hai mỹ nữ tà mị lên tiếng
“ Tư, bạn gái sao?”
“ Là em gái tôi “
Băng Ly bấy giờ mới ngửng mặt lên nhìn xung quanh. Khi mắt cô cùng mắt hắn giao nhau, Băng Ly nhíu mày lại
“ Sao anh lại có thể quen biết với dạng người như anh ta?” Băng Ly chỉ tay vào Phong Diệc Hàn
Phong Diệc Hàn sau khi nghe cô chính là em gái của Băng Tư thì tâm trạng có vui lên đôi chút tuy nhiên hắn lại vô cùng ko thích cử trỉ thân mật của hai người họ. Nếu ko phải hai người họ là anh em, cho dù có là bạn bè tốt hắn cũng sẽ cướp lại.
Bánh xe lăn qua con đường vắng tạnh cuối cùng cũng đến biệt thự. Băng Ly thầm nghĩ tên này cũng quá biến thái đi , đến chỗ ở cũng đặt ở nơi kì quái đến vậy.
" Anh ko sợ nửa đêm ma tới gõ cửa sao ?"
" Em thử nói xem tôi sợ ma hay ma sợ tôi ? "
" Hừ. Loại người như anh hẳn là ma cũng phải sợ rồi"
"Tôi sẽ coi đó như một lời khen "
Băng Ly lẩm nhẩm " tự luyến, tự phụ, ở đây cho ma doạ chết anh"
Phong Diệc Hàn nghe thấy nụ cười thích thú lại giương lên


Biệt thự này nằm ngay ở khu đất trống rộng rãi cạnh nghĩa trang tạo nên mộ sự đối lập tương phản ko hề nhẹ. Một bên là nghĩa trang âm u hoang vắng, một bên là biệt thự lừng lẫy mang phong cách hoàng gia Anh. Thử nói xem người này ko phải quá biến thái rồi sao ?
" Em xuống hay ko ?!" Phong Diệc Hàn tức giậm nói. Cô gái này thật ko biết tốt xấu. Lừa hắn và tài xế xuống xe trước rồi liền chốt cửa nhất quyết ko chịu ra
" Tôi ko "
" Được, vậy tôi đi vào trước. Em cứ từ từ ngồi ngắm cảnh vât xung quanh" Phong Diệc Hàn làm bộ muốn đi. Bước được mấy bước lại ngoảnh lại tỏ ý tốt nhắc nhở
" À quên nói với em. Gần đây có một số cô gái trẻ hay bị mất tích ở khi vực này. Tung tích đến nay chưa rõ ràng. Nghe nói nguyên nhân có liên quan tới nghĩa trang"
Băng Ly nghe tới đây cũng hơi hơi tái mặt. Cô phải công nhận mình là người ko tin vào mấy cái thứ cổ hủ ma quỷ này nhưng nghe hắn nói cũng thấy sợ. Bởi mẹ cô cũng hay đi cúng bái, nếu ko có ma quỷ thì còn cần cúng bái làm gì. Dù sợ nhưng cô vẫn cứng miệng
" Ai...ai sợ ma chứ "
" Tôi chỉ có lòng tốt muốn nhắc nhở. Tin hay ko tuỳ em " Nghe thấy giọng nói run rẩy của cô, Phong Diệc Hàn chắc chắn 99% đã lừa được cô, tự tin bước đi
Nhìn theo bóng lưng Phong Diệc Hàn sắp bước vào biệt thự, Băng Ly cuối cùng cũng chịu thua lên tiếng
" Khoan .. khoan đã. Tôi vào "
Vừa mở cửa xe Băng Ly chạy vội đến chỗ Phong Diệc Hàn đi sát cạnh bên hắn.
Phong Diệc Hàn thoả mãn xoay kéo người cô vào trong lồng ngực chêu đùa
" Sao ko ôm chặt tôi cho an toàn, đi sát vậy làm gì "
Băng Ly ko quen với cử trỉ thân mật này vội dẫy rụa
" Buông ra"
" Ko buông" Phong Diệc Hàn cứ thế ôm cô vào trong dưới con mắt ngạc nhiên của tất cả người giúp việc
" Chuẩn bị ít đồ ăn nhẹ mang lên phòng tôi "
" Vâng"
Vào tới phòng Phong Diệc Hàn mới buông Băng Ly ra. Cô vội vàng cách xa anh bằng con mắt đề phòng sói dữ
Tuy nhiên, cô càng lùi về sau thì hắn lại càng tiến sát gần
" Anh .. anh làm gì ? Tôi học võ mấy năm rồi đấy " Băng Ly dùng tư thế chuẩn bị xuất quyền
" Có cần tôi giúp em luyện công ?" Phong Diệc Thần vẻ mặt tà mị đến gần
Băng Ly nghe vậy cảm thấy mình bị khinh thường quá lớn, đường đường là chị hai mà tên này lại dám trắng trợn khiêu khích, chân cô đạp thẳng vào người Phong Diệc Hàn nhưng bị hắn tóm được. Cô vung nốt tay lên kia đấm vào ngực hắn nhưng rất nhanh đã bị chế ngự . Tư thế hai người kề sát lại vơi nhau vô cùng ám muội .
Phong Diệc Hàn lại ko hề bỏ lỡ cơ hội nào ăn đậu hũ của cô . Môi hắn áp sát thì thầm vào tai cô
" Sao hả ? Còn muốn đánh ?"
Hơi thở nóng ẩm phả vào khiến Băng Ly hơi nhột. Cô cố gắng đẩy hắn ra
" Lưu manh "
Phong Diệc Hàn như cố tình muốn khiêu khích cô. Đôi môi mỏng hôn theo đường từ tai đi xuống cổ rồi mút mạnh một cái
" Tôi còn có thể lưu manh hơn. Em muốn thử qua ko ?"
" Tôi ko muốn ! Anh dám động vào người tôi tôi liền bảo anh hai đánh anh "
" Anh hai em có vẻ rất sẵn sàng giao em cho tôi " Phong Diệc Hàn vẫn càn quét ở nơi cổ trắng ngọc ngà ko nỡ buông ra. Phải công nhận mùi vị của cô rất mới mẻ mà thơm tho khiến hắn lưu luyến mãi ko thôi



Thử đọc