Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 21 - ThíchTruyện.VN


Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 21

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Phong Diệc Thần ko vui nhìn hai người nào đó đang vui vẻ cười nói với nhau kia , mặt lạnh ngắt lời
" Cậu rất rảnh ?"
" Đâu có, em đây rất nhiều việc chưa xử lí ." Phong Diệc Hàn đương nhiên hiểu ý tứ trong đó. Lời anh hai muốn truyền đạt cho cậu chính là \' nếu cậu còn ở đây trò chuyện tâm tình với cô ấy thì tôi liền cho cậu bận đến ko có thời gian ăn \'
Nghe xong câu nói đó, Phong Diệc Thần nhếch mép tán dương ngay sau đó ôm eo Mạc Nhu Nhi kéo ra khỏi phòng
" Em cũng nghe thấy rồi đó, cậu ta \' rất bận \' . Chúng ta ko nên làm phiền "
Mạc Nhu Nhi gật đầu vẻ đồng ý sau đó xoa bụng
" Tôi đói"
" Được, chúng ta đi ăn "
" Dạ " Mạc Nhu Nhi nghe tới ăn cười đến chói lói
Nhìn đống đồ ăn trên bàn mặc dù vô cùng nhiều nhưng lại làm Mạc Nhu Nhi ko vui.



" Tôi ko muốn ăn mấy cái này"
Đùa sao ? Nàng là ko hề muốn ăn hải sản. Nàng muốn ăn đồ ăn nhanh.
" Thần, ăn cái khác có được ko ?" Mạc Nhu Nhi nhanh chóng làm nũng với bộ mặt vô cùng đáng yêu
Phong Diệc Thần nhíu mày. Đây toàn là những món là hắn đã cất công sai người đi ra tận nơi đánh bắt thuỷ sản tươi sống ở nhiều nước khác nhau , vô cùng bổ dưỡng để nàng ăn vậy mà nàng lại ko thích
" Em nói đi "
" Sushi, thịt nướng chua ngọt, gà cay phô mai, pizza cỡ lớn, đùi gà tẩm mật ong "
" A, còn thêm cả một hokkaido nữa nha " Mạc Nhu Nhi liệt kê hàng loạt các loại đồ ẩn với tâm trạng vô cùng vô cùng vui vẻ ko hề chú ý đến sắc mặt người bên cạnh đã sớm đen xì
" Ko cho ăn "
" Nhưng tôi chỉ muốn ăn những thứ đó. Mấy cái kia liền ko vô a " Mạc Nhu Nhi dùng bộ mặt đáng thương nói
" Ko vô cũng phải ăn. Những thứ đó rất tốt cho cơ thể em "
" Nhưng..."
Mạc Nhu Nhi còn định nói thêm nhưng bị ánh mắt Phong Diệc Thần doạ sợ. Đành phải ấm ức cầm đũa lên ăn, ko phục nói nhỏ
" Đến muốn ăn gì cũng ko cho "
Phong Diệc Thần tai thính lại nghe rất rõ từng chữ nàng nói , nhíu mày lại
" Hả ?"

" Haha, tôi đâu có nói gì " Mạc Nhu Nhi cười ngây ngô rồi lại cúi đầu xuống ăn
Phong Diệc Thần hài lòng vuốt tóc nàng, cưng chiều nói
" Ngoan, khi nào tới nơi cho em ăn bánh ngọt"
" Thật ?" Mạc Nhu Nhi đang buồn tủi nghe thấy câu nói đó như là thấy sao ánh mắt sáng rực hẳn lên
" Ừ "
Sau khi ăn xong, Mạc Nhu Nhi chán quá ngồi trên đùi Phong Diệc Thần ôm lấy eo hắn ngủ ngon lành.
Mãi cho đến khi máy bay hạ cánh nàng mới tỉnh
" Chúng ta đi"
" Đi đâu ?" Mạc Ngu Nhi ngơ ngác hỏi
" Em là định sống trên máy bay ?"
" Đến nơi rồi sao ?"
" Ừ"
Khi Phong Diệc Thần cùng Mạc Nhu Nhi xuống máy bay thì ở đó ko xa Băng Ly cùng cha mẹ nàng cũng đứng đó. Có lẽ do lo lắng nên ai cũng mong muốn sớm nhìn thấy nàng an toàn.
" Cha, mẹ, Băng Ly. Con nhớ mọi người chết mất " Mạc Nhu Nhi hứng hởi chạy đến ôm chầm lấy họ.
" Mình cũng rất nhớ cậu " Băng Ly cười ngọt ngào ôm trầm lấy nàng.
Phong Diệc Hàn đứng đó bỗng hưng phấn hẳn lên. Hôm nay tự dưng lại có thể gặp được cô ở đây . Đúng là ko uổng chuyến đi này !
Vẫn giữ dáng vẻ phong lưu Phong Diệc Hàn sải bước tới chào hỏi .
" Chào bác trai, bác gái "
Băng Ly vốn cũng ko hề chú ý đến sự có mặt của hai người đàn ông phía sau Nhu Nhi bấy giờ mới ngẩng mặt lên
Người đàn ông này ngũ quan có một số điểm tương đồng khác giống với Phong Diệc Thần. Cả hai anh em đều có nhan sắc xuất chúng như nhau tuy nhiên người đàn ông này lại cho cô cảm giác cái loại khí thế hoàn toàn trái ngược với người anh


Nếu Phong Diệc Thần lạnh lùng nghiêm túc bao nhiêu thì Phong Diệc Hàn có vẻ phong lưu ko mấy đứng đắn bấy nhiêu. Mà cô đây, ghét nhất là những loại đàn ông đào hoa phong lưu suốt ngày đi trêu hoạ ghẹo nguyệt. Băng Ly liếc nhìn anh ta với ánh mắt khinh bỉ sau đó quay ra tiếp tục trò chuyện với Nhu Nhi
Phong Diệc Hàn thấy cô ko hề chú ý đến mình mà cảm thấy voi cùng hứng thú xen lẫn khó chịu, đôt nhiên hắn lại muốn chêu đùa cô một chút.
" Vị tiểu thư đây là .."
Băng Ly cũng ko có ý định trả lời anh ta, định cứ như vậy mà bơ đi nhưng Nhu Nhi bên cạnh lại ko hề hiểu ý cô, nói to một câu nhắc nhở
" Băng Ly, anh ta đang hỏi cậu kìa "
Đúng là hại chết cô mà ! Nhu Nhi đã nhắc nhở đến vậy chẳng lẽ còn cố tình bơ đi được sao ?
" Tôi là Băng Ly, bạn thân của Nhu Nhi "
Phong Diệc Hàn \' cởi mở\' chìa tay ra trước mặt cô, ánh mắt nhìn cô chứa đựng những tia đùa cợt làm cô chỉ muốn một tay đấm tím mắt hắn. Nhưng cô đây làm sao có thể cư xử ko phép tắc như thế được. Phải nhịn, phải nhịn...
Băng Ly cũng chìa tay ra chạm nhẹ vào tay hắn coi như xã giao nắm tay chào hỏi. Sau đó cô vội vàng muốn rút tay ra. Nhưng đâu có dễ như vậy, tên khốn này lại giữ chặt tay cô ko buông
Băng Ly thấy vậy, trên mặt tỏ rõ vẻ tức tối, trừng mắt nhìn hắn
Phong Diệc Hàn lại ko hề tránh lại đôi mắt xinh đẹp kia mà trực tiếp nhìn lại, miệng còn nhếch môi cười nhè nhẹ. Coi như là hắn đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp của đôi mắt này đi
Tên này là đang công khai gây rối sao ? Được, vậy để xem ai hơn được ai. Băng Ly ko khách khi bóp mạnh vào tay hắn để cho móng tay của cô cấu sâu vào da thịt Phong Diệc Hàn .
Tuy nhiên, mấy cái trò mèo cào này sao có thể làm cho Phong Diệc Hàn bị thương. Hắn cứ nắm chặt tay cô để mặc cho cô cấu
Cấu đến sắp gãy cả móng mà Phong Diệc Hàn vẫn ko chịu buông tay Băng Ly ra, cô khó chịu lên tiếng
" Buông ra "
" Tiểu thư có vẻ ko thích tôi lắm"
" Tôi là vô cùng ko thích anh" Băng Ly nói thẳng thừng vừa nói còn lườm lườm Phong Diệc Hàn
" A, vậy thì tôi đây phải làm cho vị tiểu thư này thích tôi rồi " Phong Diệc Thần cợt nhả vuốt ve bàn tay cô
" Anh.. anh có ý gì ?" Băng Ly nhíu mày lại đề phòng Phong Diệc Hàn như đề phòng một con sói.
" Rồi sau này em sẽ biết " Phong Diệc Hàn đưa tay Băng Ly chạm nhẹ một nụ hôn lên đó rồi bỏ ra
Mạc Nhu Nhi ở bên cạnh nhìn hai người họ với vẻ ngơ ngác
" Hai người có quen nhau sao ?"
Cùng một lúc Phong Diệc Hàn và Băng Ly đều lên tiếng
" Rất thân thiết/ Ko quen biết"
" Vậy rốt cuộc là có hay ko ?"
" Cậu tin mình hay tin anh ta ?!"
" Đương nhiên là cậu rồi!"
" Vậy chính là Ko quen " Băng Ly mạnh miệng nói ko hề để ý tới sắc mặt Phong Diệc Hàn ý cười ngày càng tươi.
" Chúng ta đi về thôi " Mạc Nhu Nhi ôm lấy tay Băng Ly kéo cô về phía trước trong khi đó Phong Diệc Thần sắc mặt xám xịt. Nàng lại dám coi hắn như ko khí. Hắn lạnh lùng đi về phía hai người kia kéo Mạc Nhu Nhi ra ôm lấy vòng eo nàng
Mạc Nhu Nhi bất ngờ bị ôm hỏi
" Anh ko về nhà sao ?"
Phong Diệc Thần ko vui nhíu mày. Nàng là đang có ý định đuổi hắn ?! Được lắm, có người nhà liền ko cần ân nhân. Nàng còn ko nhớ chính ai là người lặn lội sang New York cứu mình ?
Hồng Nhan thấy thế ko vui mắng nhẹ
" Con bé này, người ta chính là ân nhân của con. Sao có thể bảo người ta đi như thế được "
Mạc Nhu Nhi vô cùng uỷ khuất
" Con đâu có đuổi anh ta, người ta hỏi tí cũng được "
Phong Diệc Thần trông vẻ mặt này của nàng thì tâm tình vui hơn hẳn, vuốt ve đôi mịn màng vẻ mặt đầy sủng nịnh
" Tôi về nhà em "
" Về nhà tôi ?"
" Ừ "
" Làm gì ?"
"Em muốn đính hôn rồi kết hôn hay kết hôn luôn ?"
" Tôi ko biết"
" Vậy chúng ta về nhà em bàn chuyện kết hôn " Nếu nàng ko có ý kiến thì Phong Diệc Thần cũng chẳng cần lãng phí thời gian cho tiệc đính hôn làm gì, tiến tới thẳng hôn lễ chính.
" Anh muốn kết hôn sao ?" Mạc Nhu Nhi ko hiểu sao khi nghe thấy những lời này tâm trạng cảm thấy có phần mất mát
" Ừ "
" Cô dâu có xinh ko ?" Mạc Nhu Nhi buồn bã hỏi
" Là rất xinh đẹp " Phong Diệc Thần nhìn vẻ mặt đó biết là nàng chưa hiểu cũng ko vội giải thích, hắn muốn biết trong lòng nàng có hắn hay ko
" Có thể ko cưới ko ?" Mạc Nhu Nhi uỷ khuất hỏi nhỏ
" Ko được "
Mạc Nhu Nhi cũng ko nói gì chỉ bày ra vẻ mặt buồn bã từ lúc trên xe tới lúc về
Nhiều khi Mạc Nhu Nhi cũng ko hiểu, hắn cưới vợ thì liên quan gì đến mình ? Sao tâm trạng cứ buồn bã như vậy.
" Sao vậy ?" Phong Diêc Thần ngồi cạnh hỏi
Mạc Nhu Nhi cũng ko thèm trả lời. Bộ dạng này của Nhu Nhi khiến hắn rất vui vẻ. Hắn đặt nàng lên đùi rồi hôn lên mái tóc
" Nói chuyện "
Mạc Nhu Nhi giận dỗi nhảy xuống nhưng lại bị Phong Diệc Thần giữ chặt eo
" Thả tôi ra. Đi mà ôm vợ sắp cưới của anh "
" Tôi là đang ôm vợ sắp cưới của mình"
Mạc Nhu Nhi bỗng khựng người lại. Ngơ ngác nhìn hắn
" Tôi ?"
" Ko em thì có thể là ai ?"
Mạc Nhu Nhi meo meo nói
" Ai đồng ý cưới anh chứ "
" Em dám từ chối ?"



Thử đọc