Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 20 - ThíchTruyện.VN


Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 20

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Mạc Nhu Nhi đang ngồi nói chuyện điện thoại, đôi tay dính đầy dầu mỡ ko ngừng dịch chuyển từ bịch khoai tây chiên to đùng nhét vào miệng.
" A, hiện giờ mình vẫn đang ở New York "
" Bao giờ cậu về ? Lúc thấy cậu mất tích mình sợ phát khiếp " Băng Ly nghĩ lại buổi hôm đó ko rét mà run, cảm tưởng như ánh mắt Phong Diệc Thần hận ko thể đến bóp chết cô vậy.
" Ừm... mình cũng ko biết. Bao giờ Thần về mình sẽ về " Mạc Nhu Nhi vừa nhai vừa nói, hết sức tự nhiên
" Thần ? Cậu gọi anh ta là Thần ? " Băng Ly ngạc nhiên thốt lên
" Ừm, có gì ko đúng sao ?" Mạc Nhu Nhi hết sức ngây thơ đáp lại
" Đã thân mật tới mức vậy rồi ? Là cậu tự gọi sao ?"
" Anh ta bảo mình gọi vậy a" Mạc Nhu Nhi thật thà nói
" Thôi được rồi, tiết học đã đến. Mình cúp "
" Bai bai cậu. Ưm moa " Trước khi tắt máy nàng còn hôn mạnh một cái vào màn hình điện thoại phát ra tiếng kêu siêu dễ thương



Tuy nhiên hành động này vào mắt người nào đó đang đứng ngoài cửa lại vô cùng chướng mắt
" Em là đang nói chuyện với ai ?!"
" Hi Thần . Nhanh vậy đã về rồi sao ?" Mạc Nhu Nhi cười ngọt ngào
" Trả lời câu hỏi của tôi ?" Phong Diệc Thần lạnh lùng nói
" A, là Băng Ly "
Phong Diệc Thần nhấc Mạc Nhu Nhi đặt lên đùi mình. Tham lam hít thở mùi hương nhè nhẹ từ cơ thể cô.
" Em rất yêu cô ấy ?"
" Dĩ nhiên. Ngoại trừ cha mẹ ra thì trong lòng em Băng Ly là số một" Mạc Nhu Nhi chân thực đến mức đáng yêu nói. Ko hề để ý tới sắc mặt người đằng sau sớm đã đen xì
Phong Diệc Thần xiết chặt vòng eo Mạc Nhu Nhi hơn. Đôi môi khêu gợi hôn vào cổ nàng khẽ cắn một cái
" A, Thần! Anh làm tôi đau" Mạc Nhu Nhi hết sức uỷ khuất lên án.
" Loại bỏ cô ta ra. Từ nay về sau trong lòng em. Tôi là số một. Kể cả cha mẹ cũng ko bằng! Hiểu ?!" Phong Diệc Thần bàn tính bá đạo trỗi dậy
Mạc Nhu Nhi giận dỗi ko đáp lại, uỷ khuất cúi mặt xuống
Phong Diệc Thần thấy vậy cũng lỡ tức giận. Liếm láp chiếc cổ non mềm của nàng, cắn mạnh mấy phát nữa. Đây là hắn cố để lại dấu ấn. Dấu ấn chủ quyền nàng là của hắn.
" Vẫn chưa hiểu ?"
Mạc Nhu Nhi đau đến nức nở bộ dáng vô cùng tội nghiệp.

" Huhuu, hiểu rồi"
Nghe thây câu trả lời mình mong muốn, Phong Diệc Thần nhếch môi cười, cũng ngừng luôn hành động đang gặm nhấm chiếc cổ của nàng lại
" Thế mới ngoan"
Mạc Nhi Nhi sờ sờ chiếc cổ của mình. Thực là đau chết ! Nước mắt lại càng tuôn ra nhiều hơn.
Phong Diệc Thần thấy vậy cũng cảm thấy hơi hối hận. Rõ là lúc cắn nàng hắn đã cố ko dùng sức, chẳng lẽ thực sự nàng đau đến vậy sao ?
" Ngoan, nín khóc. Chiều cho em ăn kem pudding"
Lần này Mạc Nhu Nhi lại ko hề quan tâm đến đồ ăn, nức nở càng lớn.
" Thêm KFC và Mochi lạnh " Phong Diệc Thần hết sức kiên nhẫn dụ dỗ
" Thêm pizza và mì tương đen "
Đến lúc Phong Diệc Thần sắp hết kiên nhẫn thì đúng như mong muốn, một giọng nói nhỏ nức nở hết sức đáng yêu vang lên
" Anh.. anh nói thì.. thì nhất định phải giữ lời "
" Được "
Phong Diêc Thần bế nàng lên đi về hướng phòng tắm
" Anh. Anh làm gì ?"
" Rửa cánh tay chỉ biết ăn dính đầy dầu mỡ của em "
" A, tôi tôi tự rửa"
" Đừng lộn xộn" Phong Diệc Thần dùng ánh mắt cảnh cáo khiến Mạc Nhu Nhi sợ hãi im lặng.
Sah khi tửa tay xong, Mạc Nhu Nhi do nãy khóc nhiều quá nên sớm đã mệt mỏi ngủ thiếp đi. Phong Diệc Thần bế nàng vào phòng ngủ đặt ở trên giường, sau khi đắp chăn và hôn nhẹ vào trán nàng mới rời đi.
Khi Mạc Nhu Nhi tỉnh dậy thì đã là truyện của ngày hôm sau. Nàng cảm thấy toàn thân mình dường như đang nằm trên một tấm thảm vô cùng dịu mềm ấm áp. Cảm giác như đang bay bổng trên thiên đường.
Làn mi cong vút khẽ rung rung tiếp đó là sự xuất hiện của đôi con ngươi ngơ ngác mà tinh khiết.


" Thần" Mạc Nhu Nhi cọ sát mặt mình vào ngực hắn. Đôi tay mở rộng ôm lấy eo hắn cố tìm vị trí thoải mái để ngủ
" Tỉnh rồi ?" Phong Diệc Thần nhìn bộ dạng đó của nàng ko khỏi buồn cười. Đôi mắt hiện lên những tia ôn nhu .
Mạc Nhu Nhi gật gật đầu nhưng thực chất đôi mắt vẫn lim dim như con mèo nhỏ còn chưa ngủ đủ
" Chúng ta đang ở đâu đây ?"
" Trở về Thượng Hải"
" Vậy là đang trên máy bay sao ?" Mạc Nhu Nhi nhỏ giọng meo meo nói
" Ừ. Ngủ tiếp đi " Phong Diệc Thần bàn tay vuốt ve nhưng sợi tóc nàng mân mê ko rời
Mạc Nhu Nhi cũng ko đáp lại mà liền chìm vào giấc ngủ. Phải biết rằng, đối với nàng mà nói, ngủ bao nhiêu cũng là ko đủ
Nếu ko phải vì khuôn mặt cùng dáng vóc giống người, có lẽ nhiều ngừoi sẽ nghĩ nàng và heo là cùng một chủng loài.
Khoảng ba tiếng sau Mạc Nhu Nhi tỉnh dậy. Tuy nhiên lần này nàng ko còn nằm trong lồng ngực ấm áp của người đàn ông mà nằm trên một chiếc giường êm ái. Cảm giác có chút mất mác ! Mạc Nhu Nhi ngây ngốc bước từng bước ra khỏi phòng ngủ đi tìm người nào đó, hiện giờ bụng nàng rỗng đến ko còn gì nữa rồi ! Nàng chết đói mất thôi!
Đây là máy bay tư nhân của Phong thị do đó ở đây tương đối ít người. Chỉ có một số lao công cùng tiếp viên qua lại chứ ko hề có quan khách. Thấy Mạc Nhu Nhi tỉnh dậy, cô tiếp viên đi gần lại hỏi
" Tiểu thư, xin hỏi cô cần gì ?"
" Thần đâu ?" Mạc Nhu Nhi cười ngọt ngào nhìn cô
Cô tiếp tân nhìn nàng đến ngơ ngẩn. Đứa bé này thật quá đáng yêu đi. Đúng là khiến người ta ko thể ngừng quý mến.
" Tổng giám đốc đang ở trong phòng kia " Cô tiếp viên dịu dàng chỉ tay về phía cửa phòng
" Cảm ơn cô "
Mạc Nhu Nhi vui vẻ đi nhanh tới chỗ Phong Diệc Thần
Từ xa, Mạc Nhu Nhi thấy Phong Diệc Thần đang đứng nói chuyện với ai đó. Trông có vẻ rất quen . Nàng từ từ tiến lại gần Phong Diệc Thần với vẻ mặt nghịch ngợm
Hai tay nàng che kín mắt hắn, sau đó cố giả giọng khác nói
" Đoán xem tôi là ai ?"
Phong Diệc Thần cười nhẹ. Hắn đương nhien biết là Nhu Nhi rồi. Trên chiếc máy bay này ngoại trừ nàng còn ai dám động vào người hắn chứ. Ngay khi nàng từ từ tiến sát hắn đã phát hiện rồi nhưng vẫn mặc kệ để xem nàng sẽ làm gì tiếp theo. Nếu ngay cả việc này mà còn ko biết thì chắc hắn đã xuống làm bạn với diêm vương vô số lần rồi. Im lặng một lúc rồi hắn lên tiếng
" Nhu nhi"
Mạc Nhu Nhi nghe thấy hắn nói vậy ỉu xỉu như trái bóng xì hơi. Bị hắn phát hiện rồi.
Phong Diệc Thần thấy nàng mất hứng liền cầm lấy tay nàng còn đang bịt mắt hắn gỡ xuống, ngay sau đó xoay người chuyển ra phía sau ôm lấy nàng
" Sao chạy ra đây "
Còn chưa để Mạc Nhu Nhi trả lời thì đã có một giọng nói ko mấy đứng đắn vang lên
" A, chị dâu nhỏ . Quả thật mỗi lần gặp lại ngày càng xinh hơn. Được anh hai bảo dưỡng thật tốt."
Mạc Nhu Nhi nhìn Phong Diệc Hàn với ánh mắt khó hiểu
" Chị dâu nhỏ mà anh bảo .... là tôi sao ?"
" Chị đoán đi "
Mạc Nhu Nhi nhìn xung quanh. Chắc chắn một lượt là ngoài nàng ra ko ai là con gái mới mở miệng nói tiếp
" Hình như là vậy "
Phong Diệc Thần nghe giọng nói ngơ ngác của nàng liền nhìn Phong Diệc Hàn với ý cảnh cáo.
Phong Diệc Hàn ko hề sợ hãi nhún vai sau đó nhìn lại Phong Diệc Thần với ánh mắt \' em chỉ là định đùa một chút \'
Chợt nhớ ra chuyện gì đó, Mạc Nhu Nhi hét lên
" A, anh là người giúp tôi hôm đó ở quán bar ?"
Phong Diệc Hàn tươi cười lười ko hề nghiệm lời khen ngợi
" Đúng vậy, chị dâu nhỏ thật thông minh "
Mạc Nhu Nhi được khen vui vẻ cười đến ngọt ngào .



Thử đọc