Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 19

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Cô tiếp tân dễ có thể nhận thấy chiéc váy trên người Mạc Nhu Nhi mặc dù ko lộng lẫy nhưng chất cũng ko hề rẻ. Cô đã làm nhân viên ở đây mấy năm nên dễ phân biệt được hàng nhái và hàng auth. Chiếc váy này chính
xác mà nói là do Karl Lagerfeld ông trùm nắm trong tay quyền lực tối cao của ngành thời trang và cũng là chủ của hãng chanel nổi tiếng mới cho ra mắt vào một tuần trước.Kể cả có tiền cũng khó có thể mua được. Vậy mà lại đang được mặc trên người cô gái này ? Chẳng lẽ cô ta là tình nhân của tổng giám đốc? Nghĩ đến đây, tiếp tân ko khỏi nổi nên một trận ghen ghét cùng khinh bỉ. Chỉ là tình nhân thôi mà, đến đây phách lối với ai chứ!
" Xin lỗi, nếu ko có hẹn trước chúng tôi ko thể cho cô vào "
" Nhất định phải có hẹn sao ?" Mạc Nhu Nhi buồn rầu nói
" Đúng " Cô tiếp tân đắc ý, nhìn vẻ mặt vậy chắc cô ta cũng biết vị trí của mình rồi, hẳn là cũng nên đi đi.
Mạc Nhu Nhi ủ rũ, tuy nhiên vẫn đứng đó ko có thái độ muốn đi khiến cô tiếp tân cảm thấy khó chịu
" Tiểu thư này, tôi khuyên cô hay là đi đi, tổng giám đốc đẹp trai anh tuấn như vậy, mỗi ngày có vô số tình nhân đến tìm. Nếu ai muốn gặp liền gặp vậy cái công ty này còn ra thể thống gì nữa"
Mạc Nhu Nhi có vẻ tủi thân hốc mắt đỏ hoe. Thấy Mạc Nhu Nhi vô cùng xinh đẹp, thân hình lồi lõm rõ ràng nhưng khuôn mặt lại mang vẻ thuần khiết hiếm ai có được khiến cô ta càng ganh ghét hơn bồi thêm một câu
" Cô đến tìm tổng giám đốc mà ko biết nhìn lại bản thân mình ? Mặt mũi thế kia làm sao tổng giám đốc có thể thích cô ? Những cô tình nhân từ trước tới giờ của ngài ấy ai cũng hơn cô gấp nhiều lần"
" Tôi.." Mạc Nhu Nhi vốn đã được cha mẹ bao bọc sủng ái từ nhỏ nên ít hiểu sự đời. Đây là lần đầu tiên nàng bị người ta xúc phạm nhục nhã đến vậy, nước mắt ko kìm nổi chảy xuống.



Phong Diệc Thần đang cùng với đối tác làm ăn đi ra phía ngoài cao ốc bỗng thấy bóng hình quen thuộc đập vào mắt.
Là nàng sao ?
Quay sang nói với đối tác vài câu xong vội đi về phía Mạc Nhu Nhi
" Đợi tôi chút"
" Vâng, Phong tổng cứ tự nhiên"
Người qua lại nghe thấy tiếng nức nở của một cô gái ai nấy đều ngoảnh lại nhìn.
Là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Khi khóc lại làm nổi bật nên vẻ điềm đạm đáng yêu của nàng.
Phong Diệc Thần đi tới thì thấy vẻ mặt đầm đìa nước mắt chứa đựng đầy uỷ khuất kia của nàng ko khỏi thương tiếc. Là ai khi dễ nàng ?!!
" Nhu Nhi "
Mạc Nhu Nhi đang nức nở quay sang lại thấy một bóng dáng quen thuộc. Ko hiểu sao nàng lại hướng phía cửa chạy đi.
Phong Diệc Thần vô cùng ko vui đuổi theo. Nàng là đang chốn hắn ? Chưa đến 3 phút Mạc Nhu Nhi đã bị Phong Diệc Thần ôm vào lòng, cố gắng ôn nhu hết mức có thể dỗ dành
" Sao lại khóc ?"
" Người.. người ta từ sau sẽ ko thèm tới tìm anh nữa. Buông ra " Mạc Nhu Nhi đầy trách cứ nói
Phong Diệc Thần nhíu mày, nàng nói vậy là sao ? Ai lại chọc tức nàng ?
" Huhuu, đi mà tìm mấy cô tình nhân khác của anh đó, buông tôi ra"

" Ai dạy em nói những lời này ?" Phong Diệc Thần vẻ mặt ôn nhu khi nãy đã hết, thay vào đó là thần sắc lạnh lùng khó tả
Mạc Nhu Nhi chỉ tay về hướng cô tiếp tân khiến cô ta giật mình
" Em theo tôi lên phòng "
"Ko đi " Mạc Nhu Nhi vô cùng bướng bỉnh đáp
Phong Diệc Thần cũng chẳng rảnh đôi co lời với cô, trực tiếp bế cô đi vào thang máy. Dưới ánh mắt nhìn của bao nhiêu người, nàng xấu hổ áp sát mặt vào nồng ngực rắn chắc kia.
" Anh buông tôi ra, người khác đang nhìn kìa"
" Có cần tôi móc mắt họ ra cho em ko "
Nghe đến đây, Mạc Nhu Nhi sợ hãi im tịt .
Vừa vào tới phòng, Phong Diệc Thần đã đè Mạc Nhu Nhi vào tường,môi lưỡi mạnh mẽ cướp đoạt hương vị từ miệng cô coi như một sự trừng phạt .
" Ưm.."
Kết thúc nụ hôn, hắn còn thô lỗ cắn nàng một cái. Thật đau chết !
Mạc Nhu Nhi giận dỗi ko thèm ngó ngàng đến hắn, chạy vào phòng ngủ đóng khoá chặt cửa. Huhuu, rõ ràng hắn sai mà còn tỏ vẻ tức giận với nàng, chẳng lẽ nàng dễ để người khác bắt nạt lắm sao !
" Nhu Nhi, em mở của ra cho tôi !" Phong Diệc Thần tức giận rống to
" Huhuu, tôi đây ko mở"
" Tôi nhắc lại lần nữa, mở.cửa ! Ko em liền gánh hậu quả"
Mạc Nhu Nhi nghe vậy hoảng sợ phát run, chậm rãi bước tới mở cửa. Vẻ mặt vô cùng uỷ khuất .
Phong Diệc Thần nhìn thấy vẻ mặt đầm đìa nước mắt vô cùng tủi thân như cả thế giới đang quay lưng lại với mình của nàng mà lòng dịu đi đôi chút.
Đặt Mạc Nhu Nhi còn đang khóc đến ko biết trời đất gì kia ngồi lên đùi, bàn tay quấn lấy vài sợi tóc của nàng đùa nghịch
" Sao khóc ?"
" Anh khi dễ người ta "


" Tôi khi dễ em lúc nào ?"
" Anh cắn tôi "
Phong Diệc Thần nghe nàng nói mà nhếch môi cười, cắn nhẹ vào tai nàng
" Em là của tôi, tôi muốn cắn liền cắn "
Mạc Nhu Nhi nức nở càng lớn hơn nhìn hắn với đôi mắt như đang lên án \' anh là đang bắt nạt tôi\'
Thấy nàng vẫn ko chịu nín, Phong Diệc Thần lạnh lùng nói
" Em mà còn khóc, tôi liền khâu miệng em lại, tin ko ?"
Mạc Nhu Nhi sợ hãi, ngậm chặt miệng lại nhưng nước mắt vẫn rơi. Vẻ mặt này muốn bao nhiêu đáng thương liền có bấy nhiêu .
" Ngoan, nín khóc " Phong Diệc Thần bị vẻ mặt đó của nàng làm cho mềm lòng. Hắn biết rất rõ nàng ko thể dùng cứng để nói mà chỉ có thể dỗ mềm. Nhưng nếu cứ dỗ mềm mãi thì bao giờ nàng mới lớn được đây ? Đã 19 tuổi rồi mà tính tình chẳng khác nào trẻ con mầm non.
Đang lúc hắn suy nghĩ thì Mạc Nhu Nhi quay mặt đối mặt với hắn hỏi
" Thần, trong tất cả những người phụ nữ anh gặp qua có tôi là xấu nhất sao ?" Nàng nói với giọng vô cùng tủi thân
Phong Diệc Thần ngạc nhiên. Nàng xinh đẹp như vậy, từ nhỏ đến lớn trong mắt hắn ko có ai đủ đẹp bằng nàng. Vậy mà hiện tại trông vẻ mặt nàng tràn đầy tự ti. Nàng mà xấu thì trên thế giới còn có ai đẹp nữa chứ
" Sao lại hỏi vậy ?"
" Cô tiếp tân bên dưới bảo tôi vô cùng xấu "
"Cô ta nói bậy. Trong mắt tôi ko ai đẹp bằng em " Phong Diệc Thần cưng chiều vuốt ve gò má nàng.
Nghe câu nói này của hắn, Mạc Nhu Nhi mặt đỏ ửng lên.
" Muốn ăn đồ ngọt ko ? Toi bảo người mua cho em "
" Ừm" Mạc Nhu Nhi vui vẻ cười đến ngọt ngào để lộ ra má núm xinh xắn.
" Ngồi ngoan ngoãn trong phòng, tí sẽ có người mang lên cho em "
" Anh đi đâu ?"
" Tôi đi giải quyết công việc tí sẽ về "
Trước khi đi, Phong Diệc Thần còn hôn nhẹ vào trán Mạc Nhu Nhi
" Nhớ, đừng đi lung tung kẻo lạc "
"Người ta biết rồi, người ta ko phải trẻ con "
----
Từ thang máy đi xuống, Phong Diệc Thần mặt đầy sát khí lạnh đi đến bên cạnh cô tiếp tân.
" Tổng.. tổng thám đốc " Cô ta run sợ khúm núm nói
" Cô rảnh rỗi ?!" Phong Diệc Thần nhếch mép cười lạnh
" Ko.. ko có. Tôi.. tôi rất bận "
" Tôi trả lương để cô làm thương tổn người phụ nữ của tôi ?"
" Tôi.."
" Hàn Trạc. Đuổi cô ta ra khỏi công ty. Đưa ra tuyên bố bất kì chỗ nào dám thuê cô ta chính là muốn đối đầu với Phong thị "
" Tổng giám đốc, tôi sai rồi ." Cô ta khóc nóc nức nở khiến lớp phấn và mascara bị nhem nhuốc trông vô cùng kinh khủng.
Phong Diệc Thần ko một chút động tâm
" Đưa cô ta đi"
" Ko, tổng giám đốc, tôi sai rồi, tôi... "
" Tổng giám đốc, ngài Simon vẫn đang đợi ở cửa "
" Bảo ông ta hôm nay tôi ko tiếp khách, hẹn hôm khác đến. Tất cả các lịch trình ngày hôm nay huỷ hết cho tôi"
" Vâng"



Thử đọc