Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 17

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Bầu ko khí ngày càng âm u đáng sợ. Khí thế của hai người đàn ông toả ra khiến cho mọi người xung quanh cảm tưởng mọi thứ ngưng đọng lại. Ko ai dám gây ra tiếng động dù chỉ một chút bởi họ sợ sẽ trở thành tâm điểm của sự chú ý
" Tìm người " Phong Diệc Thần đôi mắt sắc bén, giọng thâm trầm ra lệnh. Ngay sau đó, một đoàn sát thủ tinh nhuệ từ sau tiến vào
" Nằm mơ " Lãnh Tuyệt cười lạnh. Hắn đưa tay lên vẫy nhẹ một cái. Lập tức một toán người xông ra.
Phong Diệc Thần mặc kệ những người đang đánh đấm nhau kia. Lập tức đi thẳng vào trong nhà. Bởi hắn tin tưởng vào thực lực những người do mình đào tào.
Lãnh Tuyệt thấy thế lập tức chạy theo Phong Diệc Thần cản hắn lại.
" Muốn mang cô ấy đi ?! Nghĩ cũng đừng nên nghĩ ! " Lãnh Tuyêt lạnh lùng nói
" Chỉ dựa vào cậu ?!" Phong Diệc Thần nhếch mép khiêu khích
Phong Diệc Thần vẫn vẻ mặt ung dung đi tìm người, đến khi sắp bước lên cầu thang, Lãnh Tuyệt từ phía sau xông lên định động thủ, Phong Diệc Thần nhanh chóng tránh được cũng tung một cước đá vào người Lãnh Tuyệt và đương nhiên, Lãnh Tuyệt đã kịp né ra phía sau
Hai bên ngang tài ngang sức cứ đấu đá ko ai nhường ai. Bên trong hai thủ lĩnh đứng đầu, bên ngoài thuộc hạ cũng chẳng kém. Tất cả tạo thành một khung cảnh hỗn độn đầy máu me .
" Aaaaaaaa" Tiếng hét thói tai vang lên thu hút mọi ánh nhìn xung quanh. Sắc mặt Mạc Nhu Nhi trở nên tái xanh, thể hiện rõ sự run sợ nơi đáy mắt



Mạc Nhu Nhi cảm giác lồng ngực mình trống rỗng, ko tự giác được quỳ xuống nền đất giá lạnh ko ngừng nôn khan.
Sau quá khứ khủng khiếp ấy, giờ cứ nhìn thấy những cảnh chém giết là cảm giác khó chịu buồn nôn cùng lo sợ lại ấp tới.
Chuyện gì đang xảy ra thế này ?! Nàng chỉ đơn giản là đói bụng định xuống lấy chút gì ăn mà lại bị khung cảnh này làm cho choáng váng
Tất cả sự vật bao gồm cả con người đều ngưng lại. Lãnh Tuyệt với Phong Diệc Thần bỗng thấy nàng ở đó thì vô cùng lo lắng
" Nhu Nhi " Phong Diệc Thần chạy tới bên nàng. Thấy nàng khổ sở nôn khan đến nước mắt dòng dòng trông tội nghiệp vô cùng.
" Không khoẻ ở chỗ nào sao ?" Phong Diệc Thần quan tâm hỏi. Đôi tay dịu dàng vén những sợi tóc rối của nàng sang hai bên
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Mạc Nhu Nhi ngẩng mặt lên.Nàng ko nói gì, chỉ quỳ ở đó nức nở. Từng chi tiết một trong quá khứ năm ấy lại vây quanh trong đầu. Nàng vô cùng sợ hãi !
Phong Diệc Thần thấy vậy, ôm Mạc Nhu Nhi vào lòng an ủi dỗ dành. Hắn biết là nàng rất nhát gan nhưng lại ko ngờ chỉ thấy cảnh chém giết là liền có thể suy sụp đến mức này. Hẳn là ẩn bên trong phải có sự tình gì đó, ám ảnh nàng mãi đến giờ vẫn ko nguôi.
Người phụ nữ của hắn rốt cuộc là đã phải chịu tổn thương gì ?! Đoạn kí ức đó hẳn đã khắc cốt ghi tâm khó có thể gột rửa. Hắn nhất định sẽ ko tha thứ
cho ai làm thương tổn nàng.
Thấy nàng có dấu hiệu ko định ngừng khóc. Phong Diệc Thần bế nàng đứng dậy, hai tay ôm chặt nàng vào lồng ngực rắn chắc.
Lãnh Tuyệt nãy giờ nhìn thấy màn vừa rồi vô cùng khó chịu. Nhưng cũng ko biết nên làm cái gì. Nhu Nhi còn đang nức nở ở kia, hắn làm sao có thể động thủ được !
Nhưng khi Phong Diệc Thần bế nàng đi xuống dưới cầu thang, cơn giận của hắn khó có thể kìm chế được
" Cậu có thể đi. Nhưng.... cô ấy phải ở lại"
" Nếu tôi ko muốn ?!"

" Vậy thì đừng trách tôi ra tay độc ác"
" Cậu thử xem" Phong Diệc Thần cười lạnh. Vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như ko hề nghe thấy gì, vô cùng khiêu khích.
Lãnh Tuyệt giơ tay ra hiệu, rất nhiều sát thủ được đào tào kĩ lưỡng đã vây quanh hai người họ.
Nhưng Lãnh Tuyệt lại ko hề biết rằng. Đến đây đòi bảo bối, đương nhiên Phong Diệc Thần phải chuẩn bị kĩ lưỡng. Để chắc chắn phần trăm thắng về tay mình, hắn đã tập hợp những sát thủ hàng đầu của thế giới và đưa họ qua đây bằng chiếc máy bay tư nhân đến giờ đã sớm hạ cánh tại đây.
Phong Diệc Thần huýt sáo. Lập tức từ bên ngoài truyền vào tiếng bước chân của vô số người bao vây trước sau Lãnh Bang. Lực lượng nghiêng mạnh về phía Phong Diệc Thần .
Phong Diệc Thần ung dung nhìn vào cô gái trong lòng mình. Nét cười hiện rõ trên khuôn mặt như điêu khắc. Có lẽ do quá hoảng sợ và khóc quá nhiều nên nàng đã ngủ từ lúc nào ko hay. Vậy thì càng tốt, đỡ phải để nàng trông thấy những cảnh tượng này. Hắn ôm chặt cô vợ nhỏ trong tay đi thẳng về phía cửa chính
Lãnh Tuyệt muốn chạy ra cướp người nhưng có quá nhiều sát thủ vây quanh hắn. Chết tiệt! Hắn ko thể ngờ được Phong Diệc Thần lại đem theo nhiều người thế này. Đây là do hắn nhất thời sơ suất khinh địch,tuyệt đối sẽ ko có lần sau !
Người con gái kia, hắn nhất định phải giật lấy !
Tại một căn phòng được bày vẽ sang trọng và sa hoa. Một người đàn ông vóc dáng cao lớn đang đứng nghe điện thoại. Một lúc lâu sau, hắn mới lạnh lùng lên tiếng
" Tôi biết rồi"
Ánh mắt hắn đăm chiêu suy nghĩ, thì ra là như vậy !
Lẳng lặng nhìn thân ảnh nhỏ bé còn đang cuộn tròn trong chiếc chăn bông kia, ko khỏi khiến hắn thương xót. Một đứa trẻ 5 tuổi mà đã phải chịu đả kích lớn đến vậy, đương nhiên sẽ hằn thật sâu trong tâm trí.
Vuốt ve đôi gò má mịn màng quen thuộc, hắn tự nhủ từ sau sẽ ko để nàng phải chịu bất kì một tổn thương nào nữa!
Ko một ai có thể khi dễ nàng !
" Ưm.." Cảm thấy có thứ gì đó đang phá vỡ giấc ngủ ngon lành của mình, Mạc Nhu Nhi khẽ xoay người lại để tránh đôi tay đang tàn sát kia.
Phong Diệc Thần nhìn thân ảnh người con gái đang quay lưng lại với mình ko khỏi nhíu mày. Nhưng vì nàng đã mệt mỏi nên hắn sẽ tạm tha cho lần này. Nhấc chân rời khỏi phòng
Phải cho đến tối ngày hôm sau, có lẽ do dạ dày thúc giục ko ngừng làm phiền, Mạc Nhu Nhi mới tỉnh dậy.Quả thực là vô cùng đói!
Nàng ngơ ngẩn nhìn xung quanh. Đây là nơi nào ? Nàng là chưa từng đến đây a !
Đúng lúc Mạc Nhu Nhi nhấc chân xuống giường cũng là lúc cánh cửa phòng mở ra kèm theo một giọng nói ấm áp.
" Tỉnh rồi ?"


" Thần" Mạc Nhu Nhi ngạc nhiên gọi nhỏ, trong giọng có vẻ hưng phấn.
Thấy nàng vui vẻ khi nhìn thấy mình, tâm trạng Phong Diệc Thần tốt hẳn lên.
Vừa nãy thông qua camera giám sát mà hắn đặt ở trong phòng thấy nàng tỉnh dậy, hắn ngay lập tức đi vội vào đây.
" Nhớ tôi sao ?" Phong Diệc Thần mị hoặc ngồi xuống cạnh Mạc Nhu Nhi cưng chiều nghịch nghịch những sợi tóc của nàng.
" Nhớ " Mạc Nhu Nhi đơn thuần cười tươi để lộ má núm đồng tiền mê hoặc người nhìn. Nghĩ đến có thể thoát khỏi người đàn ông khi dễ nàng kia, Mạc Nhu Nhi đương nhiên cao hứng.
Hắn đương nhiên biết ý nghĩa câu trả lời của nàng hết sức đơn thuần nhưng vẫn ko khỏi trong lòng vui sướng. Nàng là có nhớ hắn !
" Người đàn ông kia có làm gì em ko ?"
Mạc Nhu Nhi hơi ko hiểu. Làm gì là làm gì ?
Thấy mặt nàng ngơ ra, hắn đoán nàng ko hiểu ý hắn.
" Hắn có động chạm hay làm cái gì đó ?"
Mạc Nhu Nhi lắc đầu, xong lúc
sau chợt nhớ ra cái gì đó lại gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Phong Diệc Thần thấy nàng như vậy nảy sinh nghi ngờ lớn, đôi mắt chứa vạn phần u ám
" Nói"
Mạc Nhu Nhi thấy hắn đột nhiên thay đổi, ko khỏi lo sợ đành nói thật
" Hắn có hôn qua trán tôi "
Phong Diệc Thần sắc mặt âm u hơn mấy phần. Quả đúng như hắn nghĩ, tên khốn kia đã ăn đậu hũ của nàng !
Phong Diệc Thần biết nàng vẫn còn lo sợ bởi vụ lần trước nên cố gắng đè nén tâm trạng của mình, ôn nhu hết mức có thể
" Lần sau ko được để ai chạm vào người. Nghe ko "
Mạc Nhu Nhi nghe vậy tránh thoát khỏi đôi bàn tay đang nghich tóc kia khiến Phong Diệc Thần hết sức ko hài lòng.
" Anh bảo là ko thể để người khác động vào người" Mạc Nhu Nhi hết sức chân thực đưa con mắt ngây thơ lên nhìn hắn thỉnh thoảng chớp nhẹ một cái.
Vẻ mặt này muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu đáng yêu. Phong Diệc Thần ko tự chủ được ôm nàng đặt lên đùi mình, tham lan hít thở mùi hương thanh thuần mà lâu nay hắn ko được tiếp cận kia.
"Đương nhiên tôi ngoại lệ "
" Sao lại vậy ?"
" Vì em là của tôi" Phong Diệc Thần vùi đầu vào tóc nàng, thì thầm bên tai.
Tâm chí Mạc Nhu Nhi như có mấy tầng sương mù bao phủ, nàng chẳng hiểu gì cả. Cái gì là của gì cơ ?
Phong Diệc Thần bỗng bật cười. Ko hiểu sao hắn lại vô cùng thích nhìn vẻ mặt ngây ngô dễ thương của nàng. Nàng ko hiểu cũng ko sao, hắn sẽ dần dần làm cho nàng hiểu.
" Đói bụng ko ?"
" Có, vô cùng đói"
" Heo tham ăn"
" Người ta là từ hôm qua đến giờ chưa ăn gì nha " Mạc Nhu Nhi nũng nĩu cãi lại
" Muốn ăn món gì? Tôi bảo đầu bếp chuẩn bị cho em "
" Tôi muốn ăn đồ Thái . Nhất là bánh bao kim sa " Nghĩ đến đồ ăn, hai mắt Mạc Nhu Nhi sáng rực lên.
" Liền chiều em " Phong Diệc Thần nở nụ cười đầy cưng chiều. Nhấc điện thoại gọi cho đầu bếp chuẩn bị



Thử đọc