Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 16

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Dù thời tiết đã bước vào đông nhưng vẫn ko thể nào tránh nổi những tia nắng gay gắt.
Mạc Nhu Nhi đang nhàm chán đứng ở hành lang lầu một phơi nắng tiện thể ngắm nhìn khung cảnh ở đây.
Haizzz, Mạc Nhu Nhi khẽ thở dài một tiếng. Xung quanh khắp bốn hướng đều có người canh gác nghiêm ngặt. Trừ phi nàng có cánh, còn ko chỉ dựa vào đôi chân muốn chốn khỏi đây là điều ko thể.
" Tiểu thư, cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, mời cô vào ăn"
" Anh ta ko ăn sao ?" Mạc Nhu Nhi giờ mới chú ý là kể từ sáng tới giờ ko thấy Lãnh Tuyệt đâu.
" Cậu chủ đi ra ngoài vẫn chưa về. Dặn cô ở nhà ăn trước" Quản ra cung kín nói. Dựa vào kinh nghiệm làm việc mấy năm ở tại đây ông có thể thấy rõ cô gái này rất quan trọng với cậu chủ. Nếu muốn tiếp tục công việc này đương nhiên ko thể đắc tội với cô.
Bước vào phòng ăn. Nếu bình thường trên bàn bày nhiều món ngon như vậy, nàng sẽ lao đến ăn như điên. Bởi nàng luôn thuận theo chân lí vĩnh cửu của mình \' Sống là để ăn. Ăn là để sống\' . Tuy nhiên hiện tại Mạc Nhu Nhi nhìn thấy đống đồ ăn trước mặt lại cảm thấy thật ngán, ko muốn ăn. Nàng là đang bị bắt cóc nha ! Sao có thể nuốt trôi cho được.
Do vô ý Mạc Nhu Nhi làm đổ chút canh ra người. Quản gia thấy thế lo lắng hỏi
" Tiểu thư có sao ko ? Có bị bỏng chỗ nào ko ?"
May mắn là canh cũng đã nguội hơn nhiều rồi nên nàng ko hề bị bỏng



" Ko sao, tôi lên thay đồ"
Khi bước vào phòng, mở tủ ra có vô vàn quần áo với đủ màu sắc. Đa số là nghiêng về các tông sáng và đậm chất lotita. Có lẽ Lãnh Tuyệt đã điều tra nàng rất kĩ càng. Quả thực những bộ này đều đúng với style Mạc Nhu Nhi hay mặc.
Bước ra từ phòng tắm, bỗng thấy Lãnh Tuyệt mở cửa đi vào.
" Bị canh đổ vào người sao ?"
Giọng nói của hắn ôn nhu
" Chỉ một chút thôi "
" Có bị bỏng chỗ nào ko ?"
" Ko a"
" Thế thì tốt "
Nói xong, Lãnh Tuyệt quay người rời khỏi phòng. Đi tới căn cứ bí mật ở tầng hầm. Truyện được viết duy nhất tại wattpad
" Phong Diệc Thần đã đến ?"
" Vâng, có một chiến cơ F-35 vừa hạ cánh tại Brooklyn. Đó là chiếc máy bay đời mới được sản xuất bởi Hắc Bang. "
" Vậy đương nhiên chúng ta phải có màn chào hỏi tử tế rồi" Lãnh Tuyệt cười lạnh
" Cậu điều một nhóm người tới tập kích Phong Diệc Thần. Ai làm hắn bị thương dù chỉ là một chút sẽ liền có thưởng. Nhớ, phải là những người có năng lực"
" Vâng" Phương Trình nhận lệnh rồi đi ra khỏi căn cứ . Hắn rất có khí chất nên được Lãnh Tuyệt tiếp nhận đào tạo mới có được ngày hôm nay trở thành một trợ thủ đắc lực .

-------
" Trở về trụ sợ Hắc Bang tại thành phố New York" Phong Diệc Thần lạnh lùng ra lệnh . Dù sao đây cũng là địa bàn của Lãnh Bang, đương nhiên hắn sẽ ko ngu mà tới thẳng trụ sở Lãnh Bang gây chiến khi chưa chuẩn bị đầy đủ
Diêm Hạo quan sát gương, bỗng thấy có xe bám theo
" Bang chủ, có người theo đuôi"
Phong Diệc Thần nhíu mày
" Cắt đuôi hắn, nếu ko được thì giải quyết nhanh gọn "
" Hình như là người của Lãnh Bang"
Đoàng đoàng...
" Tính ám sát tôi sao ?! Nằm mơ !" Phong Diệc Thần cười lạnh. Đây là chiếc Cadillac có thiết kế nội thất sang trọng bên trong. Ko chỉ vậy bên ngoài còn có chức năng chống đạn bạc. Ngoại trừ bom ra, ko gì có thể gây tổn thương người trong xe.
" Kết liễu hắn" Lời Phong Diệc Thần vừa dứt, Phong Diệc Hàn cầm súng lên, mở cửa sổ, ngắm chuẩn mi tâm tên lái xe mà bắn, phải nói nhìn mặt hắn bây giờ, thật sự đáng sợ. Chuẩn lời giang hồ nói hắn ko sai, bình thường phong lưu, nhưng khi làm việc lại vô cùng tàn nhẫn.
Người lái tử vong ngay tại chỗ. Chiếc xe vốn đang đi với vận tốc nhanh trở nên phiêu vẹo dần dần bị lật đổ. Một tai nạn khủng khiếp.
Đây chính là hành động Phong Diệc Thần muốn cảnh cáo với Lãnh Tuyệt. Ai động vào hắn đều có kết quả thảm khốc. Bao gồm cả động vào người của hắn cũng vậy.
" Tất cả chết hết rồi ?" Lãnh Tuyệt liếc nhìn Phương Trình. Quả nhiên kết quả ko nằm ngoài dự đoán của hắn.
" Vâng, có cần điều người khác đi ko ?"
" Ko cần , hắn sẽ sớm tự mình tìm đến " Lãnh tuyệt khẽ nhếch mép, tay lắc nhẹ chiếc ly thuỷ tinh chứa chất lỏng màu đỏ bên trong.
Liếc nhìn thấy cũng đã hơn 10h tối. Lãnh Tuyệt nhấc chân đi về phía phòng Mạc Nhu Nhi. Ko biết giờ này nàng đã ngủ chưa ? Hay chưa quen nên ko ngủ được ?
Bước vào phòng, Lãnh Tuyệt cảm thấy suy nghĩ của mình đúng thật dư thừa. Nàng vẫn có thể cuộn tròn mình trên chiếc giường kia say giấc nồng.
Lãnh Tuyệt bước lại gần nàng, ngồi xuống cạnh đó. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve làn tóc mượt mà kia, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều.
Điểm dừng tiếp theo của bàn tay là khuôn mặt non nớt . Lãnh Tuyệt lướt nhẹ nhàng lên làn da trắng nõn mịn màng, ko hề có khuyết điểm .
Có lẽ do cảm thấy sự quẫy nhiễu, Mạc Nhu Nhi khẽ \' ưm\' một tiếng, đôi con ngươi chưa tỉnh ngủ chậm rãi mở ra. Tuy nhiên khi nhìn thấy người trước mặt, Mạc Nhu Nhi giật mình tỉnh hẳn, nhích ra xa hắn một chút.


" Anh... anh sao lại ở trong đây"
Lãnh Tuyệt vô cùng ko hài lòng với hành động của nàng nhưng vẫn cố gắng kiềm chế cơn giận, bỏ mặc câu nghi vấn của nàng, nhẹ nhàng nói
" Hôm nay có chỗ nào ko thoải mái ko ?"
Mạc Nhu Nhi thực sự muốn hét vào mặt Lãnh Tuyệt \' Ở đây, toàn thân tôi đều ko thoải mái\'. Nhưng vì run sợ nên lại thôi.
" Ko có"
" Tốt, nếu thích thứ gì cứ nói. Tôi liền cho em"
" Tôi thích về nhà anh có cho được ko ?" Mạc Nhu Nhi chớp chớp con mắt ngây thơ, lòng vô cùng mong chờ nhìn hắn
" Ngoại trừ cái đó ra, đều có thể" Lãnh Tuyệt thẳng lời cự tuyệt.
" Vậy mà anh nói cái gì cũng có thể, đúng là lừa người" Mạc Nhu Nhi lẩm bẩm trong miệng, nhưng dĩ nhiên dù có nhỏ đến đâu thì với một người phiêu bạt giang hồ nhiều năm như Lãnh Tuyệt, đương nhiên nghe rõ mồn một.
" Em nói cái gì ?" Lãnh Tuyệt nhíu mày lại
" Tôi đâu có "
" Ngủ đi"
Lãnh Tuyệt cũng ko so đo lời nói với Mạc Nhu Nhi. Ấn xuống trán nàng một nụ hôn rồi quay người ra khỏi phòng.
----------
Phong Diệc Thần lẳng lặng đứng ngoài ban công, những làn gió lạnh buốt phả vào thân hình cường tráng của nam nhân. Trên tay đang cầm một điếu Cigar Cohiba, đôi mắt nhìn xa xăm ko điểm dừng.
Trong đầu hiện lên hàng loạt hình ảnh người con gái lúc hờn dỗi, lúc vui đùa. Nàng hiện tại thế nào ? Có bị Lãnh Tuyệt động chạm ko ?! Thật nhiều câu hỏi nghi vấn trong đầu
" Cốc.. cốc"
" Vào đi "
" Bang chủ, lực lượng của chúng ta đã chuẩn bị xong, sáng mai có thể tới đòi người"
Diêm Hạo nói
" Được rồi, cậu lui ra"
" Vâng"
Sáng hôm sau, thời tiết se lạnh hơn mọi hôm. Đã ko còn những tia nắng ấm áp mà thay vào đó là những làn mây chi chít âm u trên bầu trời . Phải chăng nó báo hiệu hôm nay có điều ko may sẽ xảy ra ?!
Mạc Nhu Nhi hiện tại vẫn đang say sưa ngủ ở trên phòng ko hề biết tới chỉ một lúc nữa thôi sẽ diễn ra một cuộc ẩu đả giữa hai bang phái thống trị giới Hắc đạo
Một chiếc BMW đen tuyền kéo theo sau là bốn chiếc Benz đang tiến vào trụ sở chính của Lãnh Bang .
Phong Diệc Thần lạnh lùng bước xuống xe theo sau là Phong Diệc Hàn và Diêm Hạo
" Mấy người có hẹn trước ko ?" Một tên vệ sĩ gác cửa lên tiếng
" Tôi ko hẹn trước mấy người dám ko cho vào ?!" Phong Diệc Thần cao ngạo nói
Tên vệ sĩ dù run sợ bởi khí thế bức người của Phong Diệc Thần nhưng vẫn cố gắng làm tốt nhiệm vụ của mình.
" Ko có lệnh của bang chủ tôi ko thể cho mấy người vào được"
Nghe vậy , Diêm Hạo lập tức rút súng ra, ngắm thẳng mi tâm hắn . Giọng nói vô cùng tàn nhẫn
" Mở cửa ra"
Bỗng Lãnh Tuyệt từ xa đi tới
"Cho họ vào"
" Vâng"
Phong Diệc Thần ung dung đến trước mặt Lãnh Tuyệt, cực kì kiệm lời nói thẳng vào vấn đề chính
" Cô ấy đâu ? !"
" Cậu là đang bảo ai ?"
" Đừng vờ vịt . Vị hôn thê của tôi đang ở đâu ?" Phong Diệc Thần lạnh lùng nói , hắn chính là cố tình nhấn mạnh từ \' vị hôn thê\' để tỏ rõ sự chiếm hữu.
" Đừng ăn nói hồ đồ. Ai là vị hôn thê của cậu " Lãnh Tuyệt cười lạnh . Hắn biết rõ là Phong Diệc Thần đang cố khiêu khích mình nên dù lòng khó chịu bởi những lời nói kia nhưng vẫn tỏ ra bình thường ko gợn sóng
" Mà dù có là vị hôn thê đi chăng nữa, ai dám đảm bảo sau này cô ấy sẽ kết hôn với cậu " Lãnh Tuyệt cũng ko hề kém cạnh đả kích lại Phong Diệc Thần
" Cô ấy dám ko cưới ?"
" Chỉ cần tôi còn đây, cô ấy liền sẽ ko cưới cậu "
" Vậy phải đợi xem năng lực của cậu như thế nào " Phong Diệc Thần ánh mắt hiện qua tia tàn nhẫn. 



Thử đọc