Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 13

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

" Hàn, chúng ta ra kia xem " Lạc Khải phong lưu khoác vai Phong Diệc Hàn, liếc mắt đưa tình với các cô gái nóng bỏng bên cạnh, thỉnh thoảng nở những nụ cười khiến họ điên đảo
Gần đây Phong Diệc Hàn bị anh trai hắn buộc rời khỏi cuộc đời đào hoa bắt cải tà về phụ giúp công việc, do vậy nên gặp mặt bạn bè cũng vô cùng khó khăn. Phong Diệc Thần dường như ko muốn cho hắn có cơ hội ăn chơi mà luôn gán cho hắn một đống công việc cần giải quyết. Hiếm lăm mới có lúc rảnh rỗi nên hắn liền rủ bạn tốt đi trải nghiệm những phút giây thư giãn.
Cảnh tượng trước mắt đây vô cùng nóng bỏng. Một cô gái có khuôn mặt tinh sảo, yêu mị pha thêm một chút dễ thương của tuổi thanh xuân cùng với đường cong chữ S rõ ràng được hiện lên sau lớp váy body bó sát. Từ khi cô lên sàn nhảy, mọi ánh mắt đều đổ dồn về cô, bao gồm sự ghen tị, ngưỡng mộ cùng thèm thuồng ham muốn. Băng Ly ko hề chú ý đến ánh mắt người khác, tự tin hòa vào điệu nhạc nhảy đến hớp hồn người nhìn cùng với những tiễng reo hò cổ vũ kịch liệt của những người xung quanh .
Phong Diệc Hàn nhìn thấy cảnh này ko khỏi thất thần. Hắn đã từng qua lại với biết bao cô gái nhưng chưa một ai xinh đẹp được như cô gái trước mặt đây, một vẻ đẹp mị hoặc mà cũng có phần tinh khiết.
" Cô gái đó trông thật ngon mắt, nếu đặt dưới thân chắc hẳn còn ngon hơn " Lạc Khải chẹp chẹp miệng, vẫn bản tính cũ thật lòng cảm thán.
" Cậu tốt nhất ko nên đụng vào cô ấy" Trái hẳn với mọi khi, Phong Diệc Hàn lần này nghiêm túc dùng giọng điệu cảnh cáo.
" Làm gì kinh vậy ? Câu cảm nắng người ta rồi sao ?" Lạc Khải dùng giọng điệu chêu chọc nói. Hàn cảm nắng đâu phải ngày một ngày hai, lần này cố tỏ ra vẻ lạnh lùng với hắn làm gì, nếu đã vậy lần này hắn càng phải chọc tên này lâu lâu mới được.
" Ko phải chuyện của cậu " Phong Diệc Hàn chỉ lạnh lùng đáp một câu sau đó đi về phía quầy rượu gần nhất. Hắn đã xác định được nàng là mục tiêu tiếp theo của hắn thì ngoài hắn ra, ko một ai có thể chạm tới nàng .
Tuy nhiên khung cảnh trước mặt lại càng làm hắn sửng sốt. Đây ko phải chị dâu nhỏ sao ? Mặc dù chưa từng gặp ngoài đời nhưng hắn đã từng nhìn thấy ảnh ở trên bàn làm việc của anh trai, ko ngờ ngoài đời lại xinh đẹp mộng mơ động lòng người đến vậy, chỉ tiếc rằng cừu non ko phải là gu của hắn, mà nếu phải, hắn cũng đâu dám động tới người phụ nữ của anh trai chứ.
Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên chính là chị dâu nhỏ với khuôn mặt có thể búng ra sữa kia là đang ở bar ? Lại còn ung dung cầm ly nước ngọt uống, đôi mắt thỉnh thoảng liếc liếc xung quanh với vẻ đề phòng, điệu bộ đó ngây ngô mà đáng yêu vô cùng. Nếu anh trai mà biết cô gái nhỏ của mình đang ở bar, giữa một bày soi lớn thì ko biết sẽ như nào đây ? Nghĩ vậy hắn liền mở điện thoại gọi với mục đích chọc tức anh trai



" Ai ?"
" Anh ko thể giảm bớt âm khí với người nghe điện thoại được sao, thật là dọa người nha "
" Công việc còn quá ít ? Khiến cậu có thời gian ở đây nói tinh tinh ? " Phong Diệc Thần ko chú ý đến lời chêu chọc của em trai, giọng điệu âm trầm cảnh cáo.
" Hahaa, công việc của em nhiều đến nỗi có thể chất đầy biệt thự rồi " Phong Diệc Hàn đầu hàng , lần nào cũng vậy, đấu với anh trai, hắn luôn là người chịu thua
" Nói vào trọng điểm "
" Anh có đoán được trước mặt em đây là ai ? "
Phong Diệc Thần nhíu mày, lạnh lùng ko nói gì.
" Chính là chị dâu nhỏ.... " Làm điệu bộ bí hiểm một lúc sau hắn nói tiếp " Đang ngồi ở quầy rượu tại bar King"
" Sức hút của chị dâu nhỏ như nam châm vậy, khiến ko ít người dính lại gần nha , đặc biệt.... là người khác giới" Phong Diệc Hàn cố tình chêu tức, ai bảo vì anh trai mà hắn đã phải rút kiếm khỏi đời đào hoa, giải quyết một đống công việc khổ sở chứ.
Sau khi nói xong, Phong Diệc Hàn khẽ nhếch mép, mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn khi người gặp nạn.Tuy nhiên, hắn cũng vô cùng " tốt bụng" tiến lại gần Mạc Nhu Nhi, bảo vệ nàng khỏi ánh mắt thèm thuồng của những con sói nhưng mục đích chính là để khi anh trai đến liền thấy cảnh mình gần gũi với chị dâu nhỏ, như vậy hẳn là sẽ rất thú vị đi.
Phong Diệc Thần trong người dẫy lên ngọn lửa bừng bừng, tâm trạng vô cùng ko tốt, chỉ cần biết nàng là đang ở trong bar đã đủ làm máu hắn sôi sùng sục, huống chi xung quanh còn có bao nhiêu người đàn ông ?! Ko nói lời nào, hắn lập tức cúp máy chạy thẳng xe tới King
Trên đường đi, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ \' san bằng cái quán bar đó\'
Tới nơi, dù ngọn lửa trong người có bùng cháy lớn cỡ nào nhưng hắn vẫn phong thái lạnh lùng. Liếc nhìn chung quanh một lượt bỗng ánh mắt hắn dừng tại một điểm. Xác định mục tiêu xong, Phong Diệc Thần khí thế bức người tiến về phía trước.
Cảnh trước mặt đây lại một lần nữ làm hắn nóng máu. Người em trai ko biết bổn phận kia lại ngang nhiên xoa đầu nàng ?! Hơn nữa có vẻ cười nói vui vẻ
" Rất vui ?"

Mạc Nhu Nhi và Phong Diệc Hàn bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc mà giàu tính sát thương cao, cùng ngoảnh mặt vê phía sau. Thực chất nàng có làm gì sai đâu chứ ? vẻ mặt đó của hắn là sao ? Chỉ là tên con trai trước mặt này ban nãy đã giúp nàng đuổi một tên biến thái, tất nhiên nàng cũng nên mỉm cười cảm ơn người ta rồi
Trái lại với Mạc Nhu Nhi, Phong Diệc hàn có vẻ vui hơn hẳn, đây đúng là cảnh mà hắn muốn cho anh trai thấy, muốn thấy rõ được vẻ mặt tức giận của anh là như thế nào ! Ngày ngày anh cứ luôn trưng vẻ mặt lãnh đạm khiến hắn cũng khó lòng chịu nổi.
" A, anh hai, anh đến từ lúc nào vậy ? Chắc do mải cười đùa quá nên tụi em ko biết có người phía sau" Phong Diệc Hàn như sợ thế giới chưa đủ loạn, đổ thêm dầu vào lửa.
" Ra vậy, chắc từ ngày mai tôi phải khiến cậu ko có thời gian vui vẻ, như vậy mới ko quên mất người anh trai này " Phong Diệc Thần nhếch mép cười lạnh
Phong Diệc Hàn đương nhiên hiểu ý tứ trong lời nói của anh trai, thực chất là tăng cường lượng công việc để cho hắn bớt rảnh rỗi đi chêu hoa ghẹo nguyệt.
Mạc Nhu Mhi nãy giờ vẫn chưa kịp tiêu hóa nổi. Anh ta là em của Thần ? Cùng một dòng máu luôn nha. Vậy mà sao gặp nhau lại giống như kiểu lửa gặp nước thế kia, mà hình như lúc nãy khi thấy nàng cùng tên kia cười nói, hắn có vẻ ko mấy hài lòng. Đang mải suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng Phong Diệc Thần chỉ tay vào nàng nói
" Em, lại đây"
Mạc Nhu Nhi nhìn ngó xung quanh mấy lượt
" Còn nhìn gì nữa, tôi là đang bảo em, cô gái mặc bộ đồ bông hình con mèo " Phong Diệc Thần cố gắng kiên nhẫn dặn ra từng tiếng
Mạc Nhu Nhi liếc nhìn mình từ trên xuống dưới, xác định cả bar này cũng chỉ có duy nhất nàng mặc đồ như vậy mới ngơ ngác tiến về phía hắn.
"Ai cho phép em đến đây "
" Tôi đi cùng bạn "
" Nam hay nữ"
"Nữ a"
" Cô ta đâu ?"
" Cậu ấy.." Chưa kịp nói hết câu đã nghe thấy một giọng nói trong trẻo dịu dàng từ phía sau.
" Nhu Nhi" Đúng là mới nhắc tào thào tào tháo đến ngay
Mạc Nhu Nhi đứng cạnh Phong Diệc Thần mỉm cười đang yêu hết cỡ vẫy tay với Băng Ly
" Là cô ta ?" Phong Diệc Thần trên thực tế là đang hỏi nhưng thực chất là khẳng định
Mạc Nhu Nhi ko nói gì, chỉ gật gật đầu


Thấy bạn là đang bị ức hiếp,mặc dù là khí thế người đàn ông này tỏa ra rất mạnh nhưng Băng Ly vẫn nuốt nước bọt hít một hơi rồi lên tiếng chất vấn
" Nhu Nhi, hắn ta là dang khi dễ cậu sao ?"
Mạc Nhu Nhi mặc dù rất muốn phun ra từ " đúng vậy đó" nhưng đến cổ họng lại bị trôi tuột xuống
" Nào có"
" Nhu Nhi, đừng sợ, nếu anh ta dám ức hiếp cậu, cứ bảo với mình, mình liền trả thù thay cho cậu." Băng Ly vỗ vỗ ngực, vẻ mặt tự tin ko sợ trời ko sợ đất.
Phong Diệc thần ko hề để ý cuộc dối thoại giữa hai cô gái, chỉ lạnh lùng lên tiếng
" Cô là người dẫn cô ấy vào bar ?"
Băng Ly cảm thấy hơi run sợ. Sao con người lại có thể nói với chất giọng âm lạnh đến vậy chứ ? Tuy nhiên cô cũng ko thể bị mất mặt, hất cằm nói
" Ừ đó, là tôi"
" Nhớ kĩ, ko có lần sau" Nói xong , Phong Diệc Thần nhấc bổng Mạc Nhu Nhi ra khỏi quán bar, để lại hai nhân vật còn đang trong tình hình ngơ ngác. 



Thử đọc