Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 11 - ThíchTruyện.VN


Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 11

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Ngồi trên xe, Mạc Nhu Nhi ko ngừng líu lo ca hát, đôi môi chúm chím cười nói liên tục khiến tâm trạng Phong Diệc Thần cũng đi lên ko ít, khuôn mặt hắn luôn hiện rõ tia ấm áp cưng chiều.
Thời tiết hôm nay thật là đẹp. Những làn gió ấm áp nhẹ nhàng phả vào thân ảnh người con gái nhỏ nhỏ đang ngồi trên chiếc siêu xe, những sợi mai bay bay tô điểm thêm cho vẻ thuần khiết của nàng
Tới nơi, Mạc Nhu Nhi ko khỏi há hốc mồm cảm thán. Vô số ngọn đồi và thung lũng, tuyệt vời trong màu đỏ, vàng, cam, xanh lá cây, trắng, xám nhạt, xám và các màu sắc khác nữa, tạo ra cảm giác về một nơi có vẻ đẹp hiếm hoi, chỉ tồn tại trong chuyện cổ tích.. Rặng Đan Hà hùng vĩ (Núi Cầu vồng) của thành phố Trương Dịch là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp của thiên nhiên. Nhìn từ xa, trông nó như một chiếc bánh gato béo ngậy giàu màu sắc, lúc lên cao lúc xuống thấp. Cảnh quan ngoạn ngục, hình dạng cùng màu sắc tươi sáng kết hợp với nhau một cách hoàn hảo. Coi như hôm nay ko uổng công sức nàng dậy sớm đến nơi này du chơi !
" Còn đứng đó ngây ngốc làm gì ? Ko định đi tham quan sao " Phong Diệc Thần thấy nàng đôi mắt lấp lánh đứng há hốc mồm cảm thán, ko khỏi tốt bụng dụng ý nhắc nhở.
" Á, tôi quên mất, chúng ta đi thôi"
Phong Diệc Thần và Mạc Nhu Nhi cùng nhau đi trên chiếc cầu được xây dựng để phục vụ cho việc đi lại ngắm cảnh của khách du lịch. Nàng như một cô bướm nhỏ bay nhảy khắp nơi với vẻ mặt thích thú ngắm nhìn những cảnh quan xung quanh
Nơi đây dường như không có thảm thực vật, tuy nhiên sẽ tìm thấy ở đây hệ động thực vật quý hiếm khác nhau.Ngoài ra, công viên địa chất được cắt ngang bởi một dòng sông mà du khách có thể du ngoạn bằng tàu thủy hoặc thuyền kayak.
Dĩ nhiên Phong Diệc Thần sẽ ko để nàng ngồi thuyền kayak rồi! Bởi tới giờ bắt đầu lên trưa, nắng trở nên gắt hơn, những tia UVB len lỏi vào làn da trắng mịn của nàng sẽ gây bỏng rát, như vậy hết sức ko tốt! Đặc biệt hơn là thuyền kayak cần phải tự chèo, mà hắn đây lại ko biết ! Làm sao có thể để nàng biết được chuyện mất mặt này. Mạc Nhu Nhi bất đắc dĩ bị khuất phục phải ngồi vào tàu thủy mặc dù nàng rất muốn thử cảm giác tự mình chèo thuyền phiêu du trên sông sẽ như thế nào .
" Em là đang bất mãn ?"
" Tôi nào có " Mạc Nhu Nhi lên tiếng phủ định, tuy nhiên khuôn mặt lại làm trái với những điều nàng nói, hẳn như đang lên án " Tôi chính là đang cực kì bất mãn"



Phong Diệc Thần ko vui nhíu mày
" Vẻ mặt đó là sao ?!"
Thấy hắn như vậy, Mạc Nhu Nhi ko nói gì, chỉ cúi đầu xuống lộ rõ vẻ ủy khuất. Trông vẻ mặt đáng yêu phụng phịu như cả thế giới đang quay lưng lại với nàng vậy ! Thật khiến người ta thương tiếc.
Phong Diệc Thần thấy vậy nhẹ nhàng tới vòng tay ôm từ sau lưng Mạc Nhu Nhi, tham lam hít lấy mùi hương nhè nhẹ tỏa ra từ người nàng, nói
" Ngoan, tí về liền đưa em đi thưởng thức đồ ăn nhanh"
Mạc Nhu Nhi nghe vậy tâm trạng ko vui ban đầu phấn khởi hẳn lên, nhẹ quay đầu ra phía sau, vẻ mặt ko tin hỏi lại
" Thật sao ?"
" Ừ"
" Thần, anh thật tốt" Mạc Nhu Nhi vui vẻ cười đến sáng lạng, dường như quên hết mọi việc sảy ra trước đó.
Sau khi tham quan ở công viên Trương Dịch Đan Hà( zhangye danxia) xong. Phong Diệc Thần dẫn Mạc Nhu Nhi tới trung tâm thương mại China World Malli. Đây Là trung tâm thương mại lớn,nơi tập trung buôn bán của các thương hiệu nổi tiếng,đẳng cấp của thế giới.
" Thần, ko phải chúng ta sẽ đi ăn đồ ăn nhanh sao ? Tới đây làm gì " Mạc Nhu Nhi thắc mắc hỏi. Rõ là hắn hứa rồi mà, ko lẽ định thất ?
" Ở đây có nhiều nhà hàng bán đồ ăn nhanh rất ngon mà đảm bảo vệ sinh thực phẩm " Phong Diệc Thần kiên nhẫn giải thích
" À, vậy chúng ta đi nhanh lên" Mạc Nhu Nhi tâm trạng phấn khởi kéo Phong Diệc Thần đi vào một quán đồ ăn nhanh gần đó, Phong Diệc Thần thấy mu bàn tay nhỏ bé của nàng đang lôi kéo đôi tay của mình cũng ko hề khó chịu mà ngược lại nhếch lên một nụ cười vui vẻ, nắm lấy đôi bàn tay kia.
Một lúc sau
" Em chắc chắn là mình muốn ăn hết những món kia ?" Phong Diệc Thần nhíu mày. Nàng gọi lê liệt bao nhiêu đồ ăn nhanh lên, chất đầy bàn. Ăn nhiều như vậy sao có thể nhồi thêm bữa chính vào dạ dày nữa đây ?! Nếu ko phải đã hứa, hắn tuyệt đối sẽ ko cho nàng động vào mấy thứ này.

" Tất nhiên a, bình thường một ngày tôi vẫn ăn nhiêu đây mà " Mạc Nhu Nhi thản nhiên vừa ăn vừa nói, ko hề chú ý tới sắc mặt của người nào đó đã sớm xám xịt
" Từ sau ko cho phép ăn nhiều mấy thứ này " Phong Diệc Thần lạnh lùng cảnh cáo
Đang ăn ngon, bỗng nghe thấy hắn nói như vậy, nàng ko khỏi ngước lên nhìn, đôi con ngươi to tròn trong veo, hàng mi rậm khẽ chớp chớp,hết sức vô tội nhẹ giọng hỏi
" Sao a ?"
"Rất ko tốt cho sức khỏe, nên ăn ít những thứ này đi, để bụng mà ăn bữa chính" Nhìn thấy bộ dạng đó của nàng, ai mà nỡ trách mắng cho nổi đây, Phong Diệc Thần trở nên dịu dàng hơn nhiều so với ban nãy.
" Nhưng nó rất ngon nha "
" Vậy chẳng lẽ đầu bếp của Mạc gia nấu ăn ko ngon ?"
" Ko có " Mạc Nhu Nhi ủy khuất nói, quyết định cúi đầu xuống ăn tiếp ko thèm so đua với hắn nữa. Đầu bếp ở Mạc gia đều là những người nổi tiếng ngang tầm quốc tế, được cha nàng tỉ mỉ lựa chọn, sao có thể dám nói là ko ngon đây! Chọi với hắn, lần nào cũng là mình thua lời.
Sau khi ăn xong, hai người cùng đi dạo trong trung tâm thương mại. Đang đi bỗng nhiên Mạc Nhu Nhi khựng người lại, đôi mắt nhìn chăm chú vào một thứ gì đó. Phong Diệc Thần thấy vậy, nhìn về hướng mà đang thu hút nàng. Hóa ra là một tiệm bán kem tươi.
" Muốn ăn sao ?"
Mạc Nhu Nhi gật đầu liên tục, đôi mắt lấp lánh lóe lên sự chờ mong
" Ở yên đây, tôi qua đó mua cho em. Nhớ ko được đi linh tinh, hiểu ?"
" Tôi biết rồi, anh đi mua lẹ đi " Mạc Nhu Nhi vội vàng thúc dục, nhìn những ly kem đặc sắc bảy màu khiến nàng ko khỏi nuốt nước miếng.
" Phong, chúng ta qua đó ăn đi, người ta đi nãy giờ thật đói " Một giọng nói lẳng lơ gần đó vang lên. Cô ta là Dương Nguyệt,dáng người nóng bóng, khuôn mặt xinh đẹp tà mị, người mẫu mới bước vào làng giải trí, nổi tiếng là chảnh chọe, kiêu ngạo. Sở dĩ như vậy là bởi vì cô ta có đang hẹn hò với tổng giám đốc của Cố thị, người đàn ông có thể hô mưa gọi gió trên thương trường.
" Ừ"
Đang đi trên đường, ko hiểu mắt mũi cô ta để ở đâu lại va vào Mạc Nhu Nhi, khiến nàng đứng ko vững liền ngã xuống. Tuy nhiên cô ta lại ngang nhiên mắng nàng
" Cô đi đứng kiểu gì vậy, mắt ko có để nhìn đường sao ?
"A, đau quá.."Mạc Nhu Nhi còn đang ko hiểu chuyện gì sảy ra, nàng chỉ đơn thuần là đang đứng nghịch điện thoại, bỗng nhiên có ai đó va vào khiến nàng ko kịp phản ứng ngã xuống.Ngẩng đầu lên thì thấy một cô gái xinh đẹp đang nhìn nàng với ánh mắt đầy giận dữ
Giongj nói này, ko phải của cô gái mà hắn đã nhớ nhung hồi ở Paris đó sao ? Một cô gái nhỏ đầy thú vị. Cuối cùng cũng được gặp lại nàng. Theo như điều tra được, nàng là Mạc Nhu Nhi, con gái của Mạc Tước, ông chùm đá quý, quả là một địa vị ko hề nhỏ! Tuy nhiên nàng lại ko hề kiêu căng tự mãn như các tiểu thư khuê các khác mà lại đáng yêu vô cùng trong sáng, điều đó khiến lòng chiếm hữu của hắn trỗi dẫy mạnh.
" Phong, cô ta va vào em" Dương Nguyệt dở giọng làm nũng nói, cả người cô ta áp sát vào thân hình cường tráng của Cố Phong


Trái với những gì Dương Nguyệt nghĩ, Cố Phong lại ko hề đếm xỉa gì đến cô ta, cứ thế mà đi tới trước mặT Mạc Nhu Nhi nhẹ nhàng quan tâm hỏi
" Em có sao ko ? Đưa tay đây tôi đỡ em dậy"
" Tôi quen anh sao ?" Mạc Nhu Nhi ngây ngốc hỏi, vẻ mặt chân thực hết cỡ
Nàng là đang giả bộ ko nhớ hắn sao ? Hay thật sự ko nhớ ?! Mới ko gặp có mấy tuần thôi , chẳng lẽ nàng quên thật ?! À, sao hắn có thể ko biết, nàng là rất ngốc chứ. Nếu nàng quên thì hắn sẽ liền gợi cho nàng nhớ
" Môi của em thật mềm " Cố Phong vẻ mặt tà mị nói ra câu ko khỏi khiến người ta ko khỏi hiểu theo kiểu mập mờ
" Anh nói linh tinh cái gì vậy... aaaaaa" Chưa kịp nói hết từ cuối, Mạc Nhu Nhi chợt nhớ ra chuyện gì đó, đứng thoắt cái dậy, chỉ vào mặt Cố Phong hét lớn
" Anh chính là tên biến thái ở nhà vệ sinh ?!"
Dương Nguyệt đứng đó nắm chặt bàn tay tức giận, hai người họ là quen nhau ? Còn từng hôn môi sao ?
" Hẳn là em đã nhớ lại rồi " Cố Phong vừa nói vừa tiến lại gần nàng, mờ ám cúi xuống gần ngắm kĩ lại dung nhan tuyệt sắc kia
" Anh, anh.. định làm gì " Mạc Nhu Nhi theo bước chân của hắn mà lùi dần ra phía sau
Thấy một số sợi mai còn vấn vương trên khuôn mặt nhỏ nhắn, Cố Phong vươn tay lên định vén nó vào, đôi bàn tay đang di chuyển đến khi chỉ còn cách làn tóc của nàng tầm mấy xăng-ti nữa thì chợt một giọng nói lạnh thấu xương từ phía sau vang lên.
" Ko được chạm vào cô ấy"
Mạc Nhu Nhi nhìn thấy Phong Diệc Thần đang tiến lại gần, trên tay còn cầm một ly kem hấp dẫn. Nàng vội vàng tránh khỏi Cố Phong, chạy về phía sau lưng Phong Diệc Thần, ôm lấy cánh tay hắn như gặp được phao cứu sinh. Giongj ủy khuất nói
" Thần, hai bọn họ khi dễ tôi"
Phong Diệc Thần mặt đầy sát khí liếc nhìn đôi năm nữ đối diện, im lặng một lúc rồi lên tiếng
" Hai người là đã khi dễ cô ấy ?"
" À, tưởng ai xa lạ, hóa ra là Phong tổng. Cậu nói thế là sai rồi, tôi yêu thích cô ấy còn chưa hết, sao lại nỡ lòng khi dễ cô ấy đây ?" Cố Phong khiêu khích nói, ko ngờ lại gặp tình địch trên thương trường ở đây, đã thế còn thân mật với cô gái mình để ý ?! Thật khiến cho tâm hắn khó chịu
Phong Diệc Thần nhíu mày, đáy mắt phát ra một tia tàn nhẫn, lên giọng cảnh cáo
" Cậu tốt nhất là ko nên mơ tưởng tới cô ấy"
Mạc Nhu Nhi dường như bỏ mặc bầu ko khí căng thẳng giữa hai người đàn ông, dựt dựt áo Phong Diệc Thần, ngây thơ nói
" Thần, kem chảy hết rồi kìa "
Phong Diệc Thần cũng đến chịu với nàng, trong hoàn cảnh này, lại chỉ có nghĩ đến ăn kem. Đưa ly kem cho Mạc Nhu Nhi, nàng nhanh chóng nhận lấy ,vừa ăn khuôn vừa mặt hiện rõ biểu cảm hạnh phúc.
Bỗng hắn nhìn thoáng qua tay nàng, thấy có một vết xước đỏ ở đó. Cầm đôi bàn tay lên, xoa nhè nhẹ vào vết thương . Nếu nhớ ko nhầm thì lúc nãy căn bản là ko hề có vết xước này, hẳn là từ khi gặp mặt đôi nam nữ này mới xuất hiện. Quay sang chỗ Dương Nguyệt đang đứng, ngay sau đó biểu cảm ấm áp đã ko còn, thay vào đó là sự chết chóc
" Cô là người khiến cô ấy bị thương ?"
" Tôi..tôi..là cô ta đã va vào tôi " Dương Nguyệt run rẩy nói dối một cách trắng trợn
" Cô ta vu khống người " Mạc Nhu Nhi trừng mắt ngón tay chỉ vào Dương Nguyệt, nhìn về phía Phong Diệc Thần với vẻ mặt ko còn gì đáng yêu hơn lên án
Phong Diệc Thần thấy vẻ mặt đó của nàng ko khỏi buồn cười. Nàng là người con gái của Phong Diệc Thần hắn, dù nàng có muốn làm gì cũng ko ai có thể ngây khó dễ, đối với việc này cũng vậy. Nàng hiện tại như là đang sợ hắn sẽ đứng về phía cô gái kia vậy.
Phong Diệc Thần lạnh lùng phun ra từng câu từng chữ khiến cho tâm Dương Nguyệt cảm tưởng như chính mình đã sắp tới gần với diêm vương
" Cô sẽ phải trả giá cho hành động của mình."
Hăn quay sang phía Cố Phong, vẫn dùng giọng điệu lạnh âm mấy độ cảnh cáo
" Còn cậu, nên cách xa Nhu Nhi ra một chút"
" Nếu tôi cứ thích tiến lại gần cô ấy thì sao " Cố Phong có ý muốn thách thức hắn
" Cứ thử đi rồi sẽ biết" Phong Diệc Thần cười lạnh 



Thử đọc