Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 04 - ThíchTruyện.VN


Nuông Chiều Vợ Nhỏ - Chương 04

Tác giả: KiuuBabies

Đánh dấu

Chiếc xe lamborghini cứ thế từ từ lăn trên đường. Luồng không khí trên xe có thể nói là bớt âm u hơn trước, bởi thỉnh thoảng lại có tiếng khen ngơi của cô gái nào đó ko ngớt vang lên.
Nàng nhìn cảnh vật ngoài kia, hết ngắm đông lại nhìn tây, kết luận luôn là một câu " thật là đẹp"
Hắn nhìn vẻ mặt ngây ngô ngẳm cảnh của nàng, cũng ko khỏi nhếch lên mội nụ cười yêu chiều. Hắn vẫn cứ im lặng như vậy, lặng lẽ ngồi ngắm người con gái bên cạnh mình, ko hề rời mắt khỏi thân ảnh đó
Xe đỗ tại một ngôi biệt thự xa hoa, mà ko, chính xác thì đây là một cung điện a, được thiết kế theo kiểu vương quốc Anh, chủ đạo là màu trắng, từ cổng chính đi vào nhà cũng phải mất 10 phút, cung điện đó như nằm giữa một công viên rộng lớn, bao gồm cả bể bơi, bể nuôi cá, vườn cây cảnh, bãi đỗ xe riêng,.....
Nàng ko khỏi chớp chớp mắt cảm thán
-" anh ko phải người Trung Quốc như tôi sao ? Vậy cần gì phải xây một cung điện to như vậy ở Pari chứ "
-" Đi thôi" hắn ko giải thích nhiều chỉ nhìn nàng cưng chiều rồi lên tiếng
Người đàn ông này thật kì lạ, hỏi cũng ko thèm trả lời người ta , đợi đến khi kêt thúc tháng ngày ăn nhờ ở đợ, tôi sẽ cho anh biết tay, cho anh chừa cãi tính ngạo mạn
Vào đến nhà, một dàn người cung kính đứng lễ phép
" hoan nghênh cậu chủ trở lại, chào mừng tiểu thư đến với biệt thự " ai ai cũng cảm thấy bất ngờ, lần đầu tiên cậu chủ dẫn một cô gái về, hẳn là địa vị của nàng trong lòng hắn ko hề nhỏ



-" sắp sếp phòng và chuẩn bị dọn cơm lên, hầu hạ tiểu thư cho thật tôt" hắn lạnh giọng nói với người làm. Sau đó quay sang cạnh nàng nhẹ nhàng dặn dò
-" Tôi đi công việc một chút, em ở nhà nhớ ngoan ngoãn ăn cơm, rồi tí tôi về dẫn em đi dạo Pari"
Làm như nàng quậy lắm vậy, còn nói là phải ngoan ngoan nữa chứ, nàng rất ngoan a. Dù ko hài lòng nhưng biết tình cảnh hiện giờ của mình, nàng khẽ " Dạ" một tiếng rồi dưới sự chỉ dẫn của quản gia đi lên phòng
Lặng lẽ trở lại căn cứ Hắc Bang, đây là nơi hợp tác quy tụ những vụ làm ăn, chiếm giết lẫn nhau của thế giới ngầm. Vẻ mặt hắn hiện tại thật đáng sợ, đôi mắt xoẹt qua tia đỏ của máu, nhìn thẳng vào người đàn ông đang quỳ trước mặt
Rất ít người biết đến, ngoại trừ là người lãnh đạo Phong Thị, Phong Diệc Thần còn có một biệt danh khác trong thế giới ngầm, đó là Thần Sát. Chưa ai dám chọc vào hắn, làm thế chẳng khác nào tự mình đi tìm diên vương, vậy mà nay, ông tài xế này lại dám làm bảo bối của hẳn rơi lệ
Nghĩ đến Nhu Nhi còn đang ở nhà đợi hắn, hắn sẽ giải quyết nhanh gọn vụ này. Bỗng một tiếng nói cung kính vang lên làm hắn thoát khỏi những suy nghĩ
-" Bang chủ, nên làm gì gì với ông ta ?" Người vừa nói chính là Diêm Hạo, cận vệ trung thành của hắn, cũng là người thay hắn quản lý Hắc Bang khi ko có ở đây. Diêm Hạo là một tay chơi súng, có thể nói vậy bởi tài năng bắn súng cực chuẩn, cộng thêm kho tàng vũ chứa đựng súng trong nhà hắn. Khuôn mặt tuấn tú, mang mang có những tia trẻ con. Đừng nhìn vẻ ngoài của Diêm Hạo mà đánh giá bên trong, một khi đã động tới hắn thì muốn sống trên đời cũng khó
-" theo quy tắc cũ" hắn điềm tĩnh nói, ko chú ý đến vẻ mắt tái xanh của người đang quỳ phía dưới. Ông ta hết lời van xin, nhưng đã quá muộn, bởi nước mắt của nàng đã rơi. Sau này,dù là khóc, nàng cũng chỉ được khóc vì hắn, ngoài hắn ra, ko ai được phép khiến nàng rơi lệ
Trở lại biệt thư, tiếng ồn ào từ trong hồ nuôi cá truyền ra. Hắn nhíu mày lại, bình thường người hầu trong nhà rất trầm tĩnh, đến nói chuyện bình thường cũng rất ít ? Sao hôm nay lại nhộn nhịp đến vậy ? Ko lẽ Nhu Nhi lại gây chuyện ?
Đúng là như vậy, bước vào sân, thấy ngay một cô gái mặc chiếc quần sóoc bò, diện một chiếc áo crop top đen ngắn chưa tới rốn, chỉ cần vươn tay lên là có thể hở gần hết vòng eo nhỏ, nghịch ngợm cầm gậy chọc chọc, suýt nữa dang tay cúi xuống tóm gọn lấy con cá. Xung quanh được vây kín bởi những người làm, hết sức khuyên nhủ cùng sợ hãi, nếu cậu chủ về mà thấy sẽ rất giận
-" tiểu thư, cá ở đây ko bắt ăn được đâu, cậu chủ rất quý những con cá này, nếu muốn ăn chúng tôi sẽ bảo đầu bếp làm cho cô món ngon khác " quản gia lo sợ ra sức khuyên ngăn nàng
-" cá phải chính tay bắt ăn mới ngon a, tôi muốn ăn cá ở đây " nàng ương bướng cãi lại, ko hề chú ý đến một khí thế bừng bừng sát khí mang theo đôi tay rắn chắc lại gần, bế ngang lưng vác nàng vào phòng khách.
-" Em ngang nhiên mặc áo ngắn như vậy, còn ung dung ra ngoài bắt cá ? Đầu bếp ko mua cá cho em ? " Đáy mắt hắn xoẹt qua tia giận dữ, chất vấn nàng
-" tôi, tôi.. là tôi muốn ăn cá tự tay mình bắt, thế mới ngon " nàng sợ hãi cúi thấp đầu xuống, giọng nói ấp úng, nhìn hắn bây giờ thật đáng sợ a
Thấy nàng sợ hãi, hắn cũng ko muốn nàng dùng ánh mắt phòng bị nhìn hắn. Cố kiềm nén cơn tức giận, lấy lại vẻ ôn nhu xoa đầu nàng

-" Lần sau ko được mặc như vậy ra ngoài, biết chưa ? Nếu muốn mặc, chỉ được mặc ở trước mặt tôi "
-" Dạ" nàng uất ức lên tiếng, nàng mặc gì mắc mớ gì đến hắn ? Còn ngang nhiên cấm này cấm nọ với nàng, thật là tức chết, nhưng vừa nãy hắn ko mắng mình vì muốn làm thịt mấy con cá kia là may lắm rồi !
-" lên thay áo đi, bể cá đó rất sâu, ko nên bắt cá như vậy" hắn dịu dàng mỉm cười yêu chiều
-" Đã biết" nàng phụng phịu đi lên phòng, ko thèm chú ý đến người đàn ông này nữa
Đợi nàng lên đến phòng, hắn rút điện thoại trong túi ra, gọi cho một số máy quen thuộc
-" ko cần phải tìm Nhu Nhi nữa, cô ấy đang ở chỗ của tôi" giọng nói ko một chút cảm súc vang lên, nhắc nhở người ở đầu dây bên kia. Nàng đã chốn đi được gần 1 ngày rồi, hẳn là Mạc gia đang gắng sức tìm nàng đi
-" sao có thể thế được ? Nó sao lại đang ở chỗ cậu ?" Ông Mạc ngạc nhiên . Đứa con gái này dù sao cũng rất ghét ở nhà người lạ, sao có thể tuỳ tiện đến nhà anh ? Trong khi hai người ko hề quen biết ?!
-" tôi có chuyến công tác bên Pải, gặp cô ấy bị lạc đường, nên dắt cô ấy về nhà, yên tâm, tôi sẽ đổi xử với cô ấy thậ tốt, cứ để tạm cô ấy ở nhà tôi"
-" ừ, nếu nó ở nhà cậu thì tôi an tâm rồi, đứa con gái của tôi còn bướng bỉnh, nghịch ngợm, mong cậu có thể bảo vệ an toàn cho nó" ông nhẹ nhàng thở dài một tiếng, ko biết mình hàn gắn hắn với con gái có phải là tốt cho hạnh phúc của nó hay ko, nhưng cũng an tâm vì biết nó bình an, ông dám bảo đảm hắn sẽ ko làm tổn thương Nhu Nhi, từ cách đây 4 năm trước, hắn luôn giúp Nhu Nhi mọi việc, âm thầm sai người bảo vệ Nhu Nhi, Nàng rất ngốc, học hành ko giỏi, hắn liền khiến giáo viên và bạn học đều hết mực khen nàng học giỏi, thông minh, cũng nhờ hắn mà nàng tốt nghiệp mới được bằng tốt.
Thay cho mình một chiếc áo phông hồng, rộng mà thoải mái, nàng đang uể oải nằm trên chiếc giường kitty, nghịch nghịch điện thoại.
Bỗng hắn từ đâu tới bên cạnh nàng, đặt nàng ngồi trên đùi hắn, nhẹ giọng trách cứ
-" Sao ko xuống nhà ăn cơm ?"
-" Anh.. Anh, anh sao ko gõ cửa ?" Nàng lườm hắn tức giận
-" Đây là nhà tôi, tôi đi đâu vào đâu cần phải gõ cửa sao ?" Hắn đặt cằm lên đôi vai nàng, thủ thỉ
-" Nhưng.. Nhưng đây là phòng tôi, đang thuộc sở hữu của tôi, anh vào cũng phải gõ của chứ"
-" Đươc rồi, lần sau tôi sẽ chú ý hơn " giọng nói hẳn mang nặng vẻ cưng chiều, chỉ cần bảo bối muốn, hắn nguyện làm theo ý nàng hết.
Bước xuống phòng ăn, nàng ko khỏi ngỡ ngàng. Trên một chiếc bàn ăn hình chữ nhật dài, bày vô số các món ăn đẹp mắt, đặc biệt nhất, đều là các món nàng thích ăn a, sao hắn biết được ? Nhưng nàng cũng chả bận quan tâm, có đồ ăn ngon là được rồi.
Khuôn mặt hớn hở ko khỏi lộ ra tia hạnh phúc, ngoan ngoãn ngồi ăn. Hắn thỉnh thoảng lại gắp một miếng thịt vào bát nàng, dịu giọng bảo nàng ăn từ từ thôi.
Hắn mỉm cười khẽ. Đâu cần nàng ăn nhanh đến vậy, có ai dám cướp đồ ăn với nàng đâu ? Đúng là thật khác với các tiểu thư khuê nữ khác, khi ngồi gần hắn luôn tỏ vẻ thẹn thùng, nhìn vẻ mặt ngượng ngùng giả tạo đó, hắn thật đúng là ko ưa nổi.


"sao anh ko ăn đi ?" Bỗng nàng ngừng ăn, ngẩng mặt lên nhìn hắn
-" Nhìn em ăn vậy tôi thấy no rồi "
Nàng tiếp tục ăn, mặc kệ ko quan tâm đến sự tồn tại của hắn. Đúng là ý trên mặt chữ mà, ko phải cố ý trêu nàng ăn nhiều đó chứ. Mà cũng ko thể trách nàng được a, từ tối qua đến giờ nàng vẫn chưa ăn gì.
"Ăn xong rồi, ta đi dạo Pari thôi" nàng khấn khởi đứng dậy, chạy đến bên cạnh hắn
Đôi mày thanh tú nhíu lại, bây giờ sao ? Vẫn đang là trưa, nàng còn mới ăn cơm xong, đi dạo là điều ko thể, sẽ bị tức bụng, ảnh hưởng xấu đến dạ dày. Tiểu yêu quái này thật là, ko chịu quan tâm sức khoẻ bản thân, luôn luôn đặt vui đùa lên hàng đầu.
"bây giờ ko được"
"sao ko được ? Anh hứa là ăn xong sẽ dẫn tôi đi chơi Pari "
Chu môi lại tố cáo, vẻ mặt ko mấy hài lòng. Thầm nghĩ , chẳng lẽ hắn định thất hứa
Nàng vốn thiện lương, đơn giản, cảm nghĩ sâu sao vẻ mặt ngoài vậy. Nhìn thấu tâm tư nàng, hắn dịu dàng xoa đầu
-" tôi có nói sẽ ko cho em đi sao ? Nhưng giờ mới ăn cơm xong, sẽ ảnh hưởng xấu đến dạ dày nếu đi lại nhiều. Lên nghỉ ngơi lúc, chiều tôi sẽ dẫn em đi"
-" Tôi biết rồi"
Hoá ra là vậy, nàng lại lỡ nghĩ lầm ý tốt của hắn. Chiều đi thì chiều đi, giờ lên nghỉ ngơi đã, từ sáng tới giờ chưa được chợp mắt, thật mệt mỏi a, bình thường ở nhà nàng chỉ quanh quẩn ăn và ngủ, dù hay đi chơi nhưng đó là túc tỉnh táo nha, chứ buồn ngủ tuyệt đối sẽ ko ra khỏi nhà, hôm nay cũng không ngoại lệ a.
Vốn chỉ định chợp mắt một chút, nhưng nào ngờ, một chút của nàng là một mạch tới tối.
Công việc bận rốn nhưng hắn cũng ko quên lời hứa dạo chơi với nàng. Cố gắng thu xếp nhanh gọn để về dẫn nàng ngắm cảnh Pari.
Lúc hắn xong việc cũng phải tầm 18h. Ko biết Nhu Nhi ở nhà chờ đợi có giận hắn ?
Khác hẳn với suy nghĩ. Bước vào nhà, ko hề thấy bóng dáng mình hằng đêm mong nhớ ngồi chờ đợi, phòng khách trống trơn tĩnh mịch .
Hắn vốn bất ngờ, bảo bối ham chơi như vậy có thể quên được sao ?
Đứng trước cửa phòng nàng gõ mấy lần, vẫn ko có động tĩnh, hắn vặn cửa mở, đập vào mặt là một thân ảnh đáng yêu đang cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng. Thời tiết Paris khác hẳn với TQ, lạnh càng về đêm.
Khẽ đến gần nàng, ngồi lại gần chăm chú quan sát, nàng thật giống một đứa trẻ , cong người ôm trọn con gấu mà hắn chuẩn bị sẵn đó, ngón tay được ấp ủ trong miệng, thỉnh thoảng khẽ nở một nụ cười hồn nhiên
Bảo bối thật là, ăn được ngủ tài, chơi lại càng giỏi.
Hắn chạm nhẹ vào đôi má hồng hồng ấy, thật mềm mại, ko khỏi khiến người ta muốn vuốt ve.
Tiếp tục tàn sát khuôn mặt nàng, điểm đến là bờ môi hồng hồng như trái anh đào đang nở rộ , bờ môi ấy cám dỗ hắn. Đôi môi khiêu gợi khẽ chạm nhẹ vào nó, ban đầu hắn vốn chỉ định chạm nhẹ đánh dấu ấn chủ quyền về mình.
Nhưng lại ko ngờ đến hương vị lại ngọt ngào đến vậy, khiến hắn khó lòng mà thoát ra.
Dịu dàng nhấp nháp quanh khuôn miệng nàng, đưa chiếc lưỡi nóng bóng vào trong vườn đào ngọt ngào kia , càn quét khoang miệng.
Nàng đang ngủ, cảm giác có vật gì ẩm ướt cản trở giấc mộng đẹp đẽ, khẽ " ưm" một tiếng
Dục vọng đang dần dần cao trào, thấy nàng như vậy, hắn dừng lại. Tự dìm nó xuống. Hắn muốn làm việc đó khi nàng tình nguyện dâng lên, chứ ko muốn cưỡng ép nàng. Như vậy nàng sẽ càng ghét hắn hơn.
Hắn đứng dậy, hôn nhẹ lên trán nàng, bước ra khỏi phòng ko làm phiên giấc ngủ nàng nữa



Thử đọc