Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương - Chương 13

Tác giả: Mộ Hạ

Tôi không biết sức nặng của một lời nói trầm trọng đến mức nào, giờ tôi chỉ thấy chúng làm trái tim tôi tổn thương tan nát. Ngày đó Trần Tử Dật đã phủ định toàn bộ tình cảm của tôi chỉ bằng một câu ngắn ngủi, còn giờ đây một câu “Em lấy tư cách gì” của Kỷ Nghiêm đã phủ định cả con người tôi.
Ở bên cạnh Kỷ ác ma lâu như vậy rồi, tôi cứ tưởng mình đã tôi luyện nên một nội tâm cực kì mạnh mẽ, giống như dũng sỹ Herman vô địch không sợ gì đao kiếm, dù lời lẽ có ác độc đến đâu tôi cũng sẽ chẳng mảy may ảnh hưởng. Vậy mà khi Kỷ Nghiêm thốt lên năm chữ đó, trái tim tôi cứ như bị xẻ thành nhiều mảnh, đau đến tái tê. Cơn đau ập đến bao trùm lên tất cả.
Có thứ chất lỏng nóng ran trào ra khỏi khóe mắt tôi, thế nhưng lòng tự tôn mách bảo tôi rằng: mày không được khóc!
Đẩy Kỷ Nghiêm ra, tôi chợt phát hiện một điều rằng: không phải bởi tôi quá yếu ớt, mà là bất kể tôi có mạnh mẽ đến đâu cũng không sao địch nổi một câu nói nhẹ tênh hay một ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Nghiêm. Cơn giận dồn lên đến đỉnh đầu tan biến hết trong nháy mắt, tôi cởi giáp quy hàng, bỏ chạy trong thất bại khi mà một câu phản bác cũng không thốt lên lời.
Mặt mày thiểu não chạy về lớp học, tôi uể oải bò rạp xuống mặt bàn.
La Lịch Lệ ngồi xuống trước mặt tôi trêu chọc: “Sao thế, lại gây ra tai vạ gì à?”
Ngóc đầu lên, tôi rầu rĩ nhìn La Lịch Lệ: “La Lịch Lệ, rốt cuộc thì trong lòng cậu tớ là một đứa thế nào?”
Cô nàng nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: “Ngoại trừ việc cậu đôi lúc gây tai vạ, xử lí mọi chuyện có chút bốc đồng, thỉnh thoảng lại hay mắc lỗi ngu ra thì xét trên tổng thể, cậu vẫn là một đứa tích cực cầu tiến.” Thấy sắc mặt tôi mỗi lúc một khó coi, La Lịch Lệ ngờ vực hỏi: “Chẳng lẽ cậu với Kỷ Nghiêm cãi nhau rồi à?”
Câu nói đó đã triệt để kích thích tôi, tôi không giấu nữa, đem tất cả những chuyện xảy ra gần đây kể tỉ mỉ cho La Lịch Lệ, cuối cùng hỏi nó: “Cậu nói xem tớ nên làm gì bây giờ?”
La Lịch Lệ im lặng một lúc, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Nó nói bằng giọng cực kì nghiêm chỉnh: “Chuyện này cậu không thể thỏa hiệp, nếu cậu cúi đầu thì sau này sẽ không có cơ hội ngóc đầu lên nữa đâu.”
Tôi đứng dậy, đặt tay lên vai La Lịch Lệ, trong bụng sục sôi một bầu nhiệt huyết: “Lịch Lệ, cậu yên tâm, tớ tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp đâu.”
Không thỏa hiệp! Dựa vào cái gì mà bắt tôi thỏa hiệp chứ? Chẳng lẽ tôi sai sao? Tôi dốc lòng dốc sức viết nên kịch bản, thế mà chỉ vì một câu nói của Nhan Khanh Khanh đã bắt tôi phải sửa, vai diễn tôi tập luyện bấy lâu nay, chỉ vì một câu nói của Kỷ Nghiêm mà bảo tôi dâng cho kẻ khác sao? Tôi vất vả ngược xuôi lẽ nào chỉ để làm hòn đá lót đường cho Nhan Khanh Khanh? Thế có công bằng không cơ chứ?
Dồn tôi đến nước này, nếu tôi còn lùi bước nữa thì chẳng khác nào một con ngốc!
Ba ngày liền tôi không bước chân vào hội học sinh một bước, tan học tôi không đi đâu hết, chỉ bò xoài trên bàn mở điện thoại lên ăn trộm rau. Buổi tối tôi lập thêm tài khoản phụ kiếm kinh nghiệm, đổi status của “Nông trại thần tiên” mà Kỷ Nghiêm cho tôi thành “Đất này bị xâm lược, đang bãi công.”
Tài khoản “nông trại thần tiên” lên cấp nhanh vùn vụt, quầng thâm quanh mắt tôi cũng ngày một đậm hơn. Khi cấp độ của tôi vượt qua La Lịch Lệ, nó đã gào lên ganh tị: “Thái Thái, cậu định buông thả bản thân mình đến khi nào nữa?”
Tôi vừa bấm điện thoại vừa trả lời nó: “Tớ buông thả bản thân bao giờ hả? Mấy hôm nay tớ chôm được không ít đồ, sướng phát điên lên được đây này. Cậu thấy chưa, giờ cấp độ của tớ đã vượt qua cậu rồi! Trong tay tớ còn có ….” Cái tên Kỷ Nghiêm mắc kẹt trong cổ họng của tôi, cố gắng thế nào cũng không sao nói được. Ăn trộm được bao nhiêu là rau quả, nhìn anh ta xếp cao chót vót hạng đầu, thế mà đến cả click vào xem một chút thôi tôi cũng không dám.
Thấy tôi bỗng dưng im bặt, La Lịch Lệ phát hiện ra có chút bất thường, nó đột nhiên mở miệng hỏi tôi: “Thái Thái, có phải cậu đã thích Kỷ Nghiêm rồi không?”
Tay tôi khựng lại bên trên bàn phím, chậm rãi ngóc đầu lên cười gượng gạo: “Ha ha ha ha. Tớ thích Kỷ Nghiêm ư? Không thể nào! Tớ với anh ta cách nhau xa lắc! Cậu không thấy bộ dạng sợ sệt khúm núm của tớ mỗi khi ở gần anh ta sao? Đừng nói là thích, chỉ cần cậu nhắc đến hai chữ đó thôi cũng đủ khiến tớ sởn hết da gà rồi.”
La Lịch Lệ nhìn tôi đầy ý vị: “Tớ cũng chỉ tiện miệng nói thế thôi, cậu việc gì phải ra sức phân bua thế?”
Tôi ngẩn người, môi mấp máy: “Thế à? Chắc tại tớ nghĩ nhiều quá thôi …” Tôi đang định giải thích thêm thì chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Nhân tiện tôi liền đổi chủ đề, cười ha ha viện cớ: “Tớ nghe điện thoại đã.” Bước ra khỏi lớp, tôi thở phào một hơi rồi nhấn nút nghe: “A lô, ai đấy ạ?”
Đầu dây kia trầm mặc một thoáng rồi mới khẽ đáp lời: “Là anh.”
Giây phút nghe thấy giọng nói này, tôi suýt nữa đã ngã lăn ra đất. La Lịch Lệ đi theo ra ngoài, cô nàng đang dùng ánh mắt xăm soi nhìn tôi. Tôi bịt ông nghe hắng lên một tiếng, đi ra chỗ khác. Tựa lưng lên lan can bên ngoài lớp học, tôi lúng 乃úng: “Hội … hội trưởng.”
“Ừm.” Giọng nói anh ta ở đầu kia lạnh hẳn xuống, “Mấy hôm nay em đều không đến hội học sinh.” Giọng nói của anh ta khiến tôi hơi run rẩy.
Tôi gật đầu, lại nhớ ra anh ta không nhìn thấy, vội vàng thấp giọng: “Vâng.”
“Tại sao không đến?”
Tôi hơi giận rồi đấy: hôm ở hội trường anh chuyển vai diễn của tôi cho người khác trước mặt bao nhiêu người như thế, rồi chẳng hiểu tại sao lại lôi tôi ra ngoài xỉa xói một hồi, giờ lại giả như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hỏi tôi tại sao không đến? Anh đừng mơ tôi quay lại đó mặc cho anh sai khiến trách móc nữa!
Tôi chống tay lên lan can, đáp: “Ờ … thì … em rất bận.”
Anh ta nghi hoặc hỏi: “Em rất bận sao?”
Tôi móc trong túi ra một cây kẹo ʍúŧ, vừa bóc giấy kẹo vừa nói: “Vâng, cuối tháng thi giữa kì rồi, không bận mà được à? Với cả em có phải là hội trưởng đâu, cũng không cần quanh quẩn ở hội học sinh từ sáng tới chiều làm gì cả.”
Đầu dây kia im lặng một lúc lâu, tôi chỉ nghe thấy tiếng anh ta hít thở.
Không thể không công nhận một điều rằng tôi vô cùng để bụng chuyện Nhan Khanh Khanh ςướק mất vai nữ chính của tôi. Tuy trước kia khi diễn tập tôi không hề chăm chỉ đến mức quên ăn quên ngủ, nhưng thế cũng không có nghĩa là anh ta được quyền đem hết thành quả tôi thức đêm thức hôm viết ra tặng cho người khác!
Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói: “Nếu như anh thấy em quá đáng thì cứ việc đuổi em ra khỏi hội học sinh, dù sao thì em ở đó làm chuyện gì cũng chẳng được ai công nhận cả, chỉ tổ làm lỡ việc của mọi người.”
Một giây sau khi thỏa mãn tâm lí muốn báo thù, tôi liền bắt đầu thấy sợ. Bởi vì bên kia đầu dây, tôi nghe thấy tiếng hô hấp mỗi lúc một dồn dập, tôi thậm chí còn đánh hơi thấy mùi nguy hiểm qua điện thoại.
Giọng nói đầy giận dữ của Kỷ Nghiêm cuối cùng cũng vang lên: “Em bận nhỉ. Bận đến mức không có thời gian đứng tựa lan can ăn kẹo ʍúŧ đúng không, Điền Thái Thái!” Lúc anh ta quát tên tôi gần như là đang nghiến răng nghiến lợi.
Tôi bị dọa cho suýt nữa đã đánh rơi điện thoại xuống đấy — sao anh ta biết tôi đang cầm kẹo ʍúŧ trong tay? Tôi nhìn quanh hành lang một lượt trước sau cũng không thấy có bóng dáng Kỷ Nghiêm đâu cả … chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy tiếng Kỷ Nghiêm trong điện thoại lạnh lẽo vang lên: “Nhìn xuống dưới.”
Tôi máy móc nhoái người qua lan can nhìn xuống, trố mắt tức thì — Kỷ Nghiêm đang cầm điện thoại ngẩng đầu nhìn tôi không động đậy, đôi mắt như tóe lửa.
Anh ta rít từng tiếng một qua kẽ răng: “Anh cho em hai mươi giây, bây giờ, ngay lập tức đến trước mặt anh.” Nói xong anh ta liền cúp máy.
Tôi chột dạ chạy đến trước mặt Kỷ Nghiêm. Nhìn bộ mặt xanh lè của anh ta, tôi rụt rè khúm núm hỏi: “Hội trưởng, sao … sao anh lại ở đây?”
Anh ta hừ một tiếng, dướn mày nói: “Diễn xuất giỏi gớm! Kịch bản chính tay em viết cũng không thấy em diễn tốt thế này!”
Câu nói của anh ta khứa đúng nỗi đau của tôi, ngọn lửa mới rồi còn bừng bừng bốc cháy, ᴆụng phải khuôn mặt băng đóng ngàn năm của anh ta liền tắt ngúm trong nháy mắt. Tôi ấm ức cúi đầu chua chát nói: “Lúc đầu em đã nói là mình không diễn được, anh cứ bắt em đóng vai hoàng hậu. Giờ Nhan Khanh Khanh đến rồi, anh liền đá văng em đi. Đừng nói với em là anh đã dấm dúi với cô ta từ hồi còn nằm viện nhé, chứ nếu không tại sao cô ta vừa tới anh đã phủ nhận hết mọi cố gắng của em?”
Kỷ Nghiêm thoáng ngẩn người không nói tiếng nào, chỉ nheo mắt nhìn tôi.
Nói ra rồi tôi liền trở nên kích động, những lời đè nén trong lòng bấy lâu nay trào ra như nước vỡ đê: “Anh thông minh lợi hại thế này, em hoàn toàn không phải là đối thủ của anh … nếu đã như vậy, tại sao lúc đó anh lại nhận lời, chỉ cần em đóng vai hoàng hậu thì anh sẽ đồng ý diễn đức vua? Chẳng lẽ anh đã sớm liệu được rằng cuối cùng Nhan Khanh Khanh mới là người cùng anh đứng trên bục diễn? Uổng công em đã ngốc nghếch mong chờ được đứng đó với anh.”
Cảm xúc của tôi hơi mất kiểm soát rồi, tất cả mọi lời nói gần như là buột miệng, lại còn nói với giọng dấm chua thế nữa, chẳng giống đang kể lể bất bình chút nào, rõ ràng là đang nổi cơn ghen … phát hiện này khiến chính bản thân tôi cũng lấy làm quái lạ.
Tôi trừng mắt nhìn Kỷ Nghiêm, trong lòng vẫn thấy khó chịu lắm, khó chịu đến mức gần như nghẹt thở. Mặc dù vậy tôi vẫn nói cho hết những điều muốn nói: “Kỷ Nghiêm, trước kia em cực kì ức chế, rốt cuộc thì chuyện anh và em là thế nào đây? Cho đến khi Nhan Khanh Khanh xuất hiện em mới nhận ra, giữa hai chúng ta vốn chẳng là gì hết!”
Tôi không rõ cảm giác của mình về anh ta rốt cuộc là gì, giờ tôi chỉ có thể nghĩ đến chuyện bỏ chạy ngay lập tức.
Ánh nắng chói chang cùng bóng cây đổ dài lên mặt Kỷ Nghiêm khiến cho khuôn mặt vốn đã trắng trẻo thanh tú của anh ta càng thêm sáng sủa. Anh ta dường như một lần nữa nắm bắt được chút tâm tư nhỏ bé đó của tôi, nhìn tôi không chớp rồi từ tốn nói: “Thì ra em tức giận vì chuyện đó.”
Nhìn vẻ mặt biến đổi không ngừng của anh ta, tôi bước lùi một bước trong vô thức. Lùi xong rồi lại thầm mắng bản thân mình kém cỏi quá đi. Mấu chốt nhất của việc cãi nhau là gì chư? Đương nhiên là khí thế rồi! Từ trước đến nay tôi chẳng khác nào một cô con dâu ấm ức, chẳng mấy khi cốt khí được một lần, sao có thể chùn bước được? Thế là tôi liền bước lên hai bước.
Vẻ mặt Kỷ Nghiêm cực kì điềm tĩnh, anh ta cúi xuống nhìn tôi, thật lâu sau mới thong thả nói: “Điền Thái Thái, em càng ngày càng giỏi đấy! Trước kia anh thấy em ngốc, không ngờ em cũng con mắt nhìn sự việc khá là độc lập, quả là mát mặt anh quá đi.”
Ngữ khí của anh ta nghe thì bình tĩnh không một gợn sóng, thế nhưng lời lẽ nói ra lại khiến tôi thấy lạnh như băng.
Tốt xấu gì tôi cũng là đứa được huấn luyện ra từ thói độc mồm độc miệng của anh ta, tôi mặc kệ: “Dù sao thì mọi chuyện cũng đã định rồi, hai người diễn kịch hay mượn cớ tỏ tình thì cũng có liên quan gì đến em đâu, anh với Nhan Khanh Khanh…”
“Em đi theo anh!”
Tôi còn chưa nói hết câu đã bị anh ta cắt ngang, kéo tay tôi đi một mạch về phía hội trường.
Tôi sững sờ hỏi lại: “Anh định đưa em đến đó làm gì?”
Anh ta không thèm quay đầu lại: “Đưa em đi xem đội kịch diễn tập.”
Tôi bặm môi nói: “Em không đi.”
“Em dám!” Kỷ Nghiêm ngoái đầu lườm tôi một cái.
Lần này tôi cũng chẳng chịu lép vế: “Em dám đấy, cùng lắm thì em tung hê hết là được chứ gì! Đi hay không là quyền của em.”
Tay anh ta kẹp chặt cổ tay tôi mạnh đến mức như muốn Ϧóþ nó nát ra từng mảnh, lực tay tiết lộ cơn giận dữ khó mà che giấu nổi bên dưới vẻ ngoài bình tĩnh kia. Tôi tức điên người, tay kia ra sức véo cánh tay anh ta. Anh ta liền tóm cả hai tay tôi lại lôi tôi xềnh xệch đến hội trường.
Cánh cửa bị anh ta đẩy toang ra, tôi nhìn thấy mọi người đang chăm chú tập luyện trên sân khấu, đó chính là kịch bản mà tôi viết, lời thoại thân quen vang lên mồn một từng câu từng chữ bên tai. Nhóm đó đang tập cảnh hoàng hậu vì yêu sinh hận, sau khi dùng táo độc hại ૮ɦếƭ công chúa Bạch Tuyết đã bị đức vua đuổi khỏi lâu đài. Lúc diễn đến cao trào, tình cảm của nữ chính cực kì đúng mức, còn biểu cảm của nam chính cũng nhập vai vô cùng. Mọi thứ nhìn có vẻ hài hòa lắm … nhưng mà … tôi quay sang nhìn Kỷ Nghiêm, hình như nhân vật nam chính bạc tình nhất trong vở kịch lúc ấy đang đứng ngay cạnh tôi thì phải?
Tại sao người bạn diễn cùng Nhan Khanh Khanh trên sân khấu lại là Triển Tư Dương? Tôi ngơ ngác nhìn những thứ đang diễn ra trước mắt mình, ngẩn ngơ một lúc lâu mới há hốc miệng kinh ngạc hỏi: “Tại sao diễn viên nam chính lại biến thành Triển Tư Dương rồi?”
Kỷ Nghiêm liếc nhìn tôi nói: “Đồ ngốc, chẳng phải em vừa rồi còn tự cho tin lắm sao? Em không nghĩ rằng nếu như em không diễn nữa thì anh còn cần thực hiện lời hứa trước đó làm gì?”
Tôi nhìn anh ta chớp mắt, mãi một lúc lâu sau mới hiểu ra ý tứ trong lời anh ta nói: “Nếu anh không diễn đức vua nữa, sao không nói rõ với em từ trước?”
Kỷ Nghiêm ghé sát tai tôi, khẽ khàng phả ra một làn hơi nóng: “Chẳng phải ngay từ đầu trong lòng em đã chắc mẩm anh và Nhan Khanh Khanh đó … có gì với nhau sao?” Mặt tôi lập tức đỏ bừng lên như một trái cà chua chín.
Kỷ Nghiêm giả vờ như không thấy, mở miệng nói: “Vốn dĩ phải đề tên em lên mục biên kịch của vở kịch lần này, nhưng mà em đã muốn đi nên đành ….” Kỷ Nghiêm đứng trước mặt tôi lúc này chẳng khác nào một con hồ li vừa mới đạt được mưu mô, nụ cười cực kì xảo trá.
Tôi bỗng thấy ức chế vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỉnh bơ như không có chuyện gì hết. Tôi ho khan một tiếng: “Về việc em muốn ra đi ấy hả… em thấy đây hoàn toàn là một sự hiểu nhầm. Hội trưởng, anh cứ việc coi những lời em nói trước đây như rơm rác ấy.”
Con người trước mặt lạnh lùng hừ một tiếng: “Sao? Không muốn đi nữa à?”
Tôi vội vã nở nụ cười nịnh bợ: “Hội trưởng, sự việc lần này là do em quá nông nổi, em ghen tị với Nhan Khanh Khanh được cùng tỏa sáng với hội trưởng trên sân khấu, em đã bị lòng đố kị làm cho mờ mắt, vì thế nên mới không biết sống ૮ɦếƭ nói ra những lời đó, cuối cùng khiến cho chính bản thân mình lâm vào tình cảnh khốn đốn này. Nhưng mà em thực sự không muốn đi đâu!” Tôi chớp chớp mắt thổn thức nhìn anh ta.
Cũng không biết là tôi đã nói trúng câu nào mà khiến cho Kỷ Nghiêm vui vẻ lắm, anh ta cười nói: “Ừm. Anh biết rồi.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc