Nữ Vương Háo Sắc - Chương 07

Tác giả: Mộng Vân

Đánh dấu

Nghe Belledere nói ra ba chữ “Không có khả năng”, Hồng Đỗ Quyên thoáng chốc tan vỡ, cô nhịn không được mà thương tâm rơi lệ, không nhịn được mà gào khóc tại chỗ.
Tính cô trời sinh lạc quan, làm việc vô cùng bốc đồng, càng gặp chuyện khó khăn, tinh thần của cô càng dồi dào, sinh khí dồi dào xông về phía trước, không có lối ra cô sẽ tự đào lối ra, tuyệt cảnh không có đường ra cô cũng sẽ phải đi ra từ một con đường lớn bằng phẳng, sáng sủa.
Cô chưa bao giờ hiểu được uể oải là tâm trạng như thế nào, càng tự nhận trong thiên hạ tuyệt không có chuyện gì Hồng Đỗ Quyên cô không làm được.
Nhưng còn bây giờ thì sao?
Chẳng biết vì sao lại bị đưa đến nơi đây đã làm cô cảm thấy quá tức giận rồi, bây giờ muốn trở về, còn bị người ta dứt khoát nói một câu: không có khả năng!
Hắn mới không có khả năng! Cô phẫn nộ, không kìm nổi nước mắt của mình nữa, từng giọt nước mắt trong suốt cứ rơi xuống.
“Vì sao? Vì sao hai anh em anh đều muốn gạt tôi? Lẽ nào tôi thực sự khiến hai người không vừa mắt sao?” Cô vừa khóc vừa gào thét vào mặt hắn: “Dù tôi yêu đàn ông, thích hưởng thụ cảm giác được đàn ông vây quanh, cưng chiều, nhưng đây cũng là chuyện riêng của tôi! Tôi đã làm phiền ai? Tôi đã hại ai chứ? Vì sao họ phải dùng phương thức tàn khốc như thế để trả thù tôi? Nói cho tôi biết đi!”
“Mỗi một câu tôi nói đều là sự thật, tôi không thích lừa dối người khác, lại càng không thích bị người khác lừa dối, cô nói tôi chán ghét cô, tôi muốn lừa dối cô, thật là oan uổng cho tôi.” Nhìn cô khóc thương tâm như vậy, Belledere không khỏi vì nước mắt của cô mà đau lòng, không tự chủ được hạ giọng nói, chậm rãi thổ lộ lòng hắn với cô.
“Tôi chưa từng chán ghét cô, thật đấy.” Hắn chẳng những không ghét cô gái này, ngược lại còn vô cùng để ý cô, để ý đến mức ngay cả chính hắn cũng cảm thấy khó hiểu: “Tuy là tôi hay tức giận với cô, cũng thường quát mắng cô, nhưng cô biết không? Ngay cả tôi cũng không hiểu nổi tại sao tôi không thể kiểm soát được bản thân, không có cách nào có thể kiềm chế cảm xúc, chỉ cần đứng trước mặt cô, tôi liền không còn là tôi nữa.”
“Tôi không quan tâm!” Ai thèm để ý đến hắn chứ! Dù cho hắn biến thành một con yêu quái chưa từng thấy trên đời, Hồng Đỗ Quyên cô cũng không cảm thấy cô cần phải chịu trách nhiệm với hắn.



“Nói cho tôi biết, tôi chỉ muốn biết vì sao tôi không thể rời khỏi nơi này? Vì sao anh nói không có khả năng?”
Nhìn cô cố ý như vậy, Belledere không nhịn được khẽ thở dài: “Haiz! Cô nếu thật sự muốn biết bí mật của nơi này, chỉ cần cô không khóc nữa, tôi lập tức nói cho cô biết.” Chưa từng có kinh nghiệm dỗ con gái, Belledere đành phải dùng phương thức kém chất lượng nhất chính là trao đổi điều kiện với cô, hy vọng cô đừng khiến hắn đau lòng nữa.
“Đây là điều kiện trao đổi sao?” Nếu vậy Hồng Đỗ Quyên cô cũng có thể phá lệ nghe hắn một lần.
“Cô nói sao thì là như vậy.” Tùy cô, cả đời này hắn và cô nhất định là dây dưa một đời, ai cũng đừng mơ tưởng tới việc rời khỏi nơi này.
“Được! Tôi không khóc.” Cô lập tức nói. Một lời cam kết, Hồng Đỗ Quyên còn tưởng là thật thu lại nước mắt của mình, tốc độ cực nhanh, thật khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối.
Thấy người con gái này có thể khống chế cảm xúc của mình trong thời gian ngắn như vậy, Belledere thật đúng là không thể không bội phục.
Nhìn cô thật sự ngừng khóc, Belledere đành phải ngoan ngoãn làm theo ước định: “Trước khi nói ra tất cả, trước hết tôi phải nói cho cô về thân thế của tôi, cô có hứng thú nghe không?”
Hắn chưa từng lo lắng trước cảm xúc của người khác, nhưng đối với cô thì hắn không muốn miễn cưỡng, sợ cô lại dùng nước mắt để đối phó với hắn.
“Nói thì cứ nói đi, cần gì phải dài dòng như vậy.” Tuy nói như vậy, nhưng kỳ thực trong lòng Hồng Đỗ Quyên cũng có vài phần hiếu kỳ đối với lai lịch của hắn, khiến cô khó hiểu nhất là, tại sao đêm đó khi cô tìm đến hắn, hắn lại chấp nhận người con gái như cô?
“Tôi không biết cô đã từng nghe nói về gia tộc Habbs trong lịch sử chưa?” Gia tộc này có từ thời trung cổ, lúc đó gia tộc bọn họ từng xuất hiện một người phụ nữ vĩ đại, tên là Maria Tyler, cô là nữ hoàng cuối cùng của gia tộc.
Năm 1771 sau công nguyên, Maria Tyler sinh ra ở cung điện Vienna, và cô là con gái của vị hoàng đế của Habbs, cha của Charles VI.
Danh hiệu là Austria thân vương, nữ hoàng Hungary, nữ hoàng Bohemia.
“Đương nhiên, tất cả những thứ này đều là thời kỳ huy hoàng xán lạn đã qua của gia tộc Habbs, trên thực tế ngày nay gia tộc Habbs đã sớm suy bại, giống như Marco từng nói, đã phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng kinh tế khó khăn..
Tôi là con trai duy nhất của Hobbs Earl và phù thủy Meisha, cũng là người con trai không được chào đón nhất của gia đình Habbs.
Tuy cha tôi yêu mẹ tôi rất sâu đậm, nhưng thân phận phù thủy của bà không được gia tộc Habbs chấp nhận, cho nên cuối cùng hai người vẫn bị chia cắt, tôi sống với cha tôi cho đến năm hai mươi lăm tuổi, sau đó tôi kiên quyết rời khỏi gia tộc Habbs, chỉ vì tôi không có cách nào chịu được ánh mắt khinh bỉ của người nhà tôi đối với tôi.

Chỉ tiếc là không lâu sau, tôi bất hạnh gặp tai nạn trên không, cứ như vậy...
“Chết?” Hai chữ này, không cần Belledere mở miệng, chỉ cần nhìn tinh thần chán nản kia, Hồng Đỗ Quyên cũng có thể đoán ra.
Nhưng cô vẫn không tin, chủ động cởi vạt áo trước ngực hắn, đặt tay lên ngực hắn, nơi đó vẫn truyền đến tiếng tim đập: “Âm ấm, hơn nữa tim anh đập vẫn rất bình thường, sao lại nói mình là một người chết chứ?” Cô không tin! Dù thế nào cũng không thể tin được, chuyện quỷ thần này căn bản là khiến cho người ta không thể nào tin nổi! Muốn một cô gái thời đại mới như cô tin bằng cách nào đây?
“Cô có thể tạm thời bình tĩnh một chút được không, sau khi nghe tôi nói xong cô mới quyết định được không?”
“Được, anh nói, tôi nghe.” Hồng Đỗ Quyên khoanh hai tay trước ngực, cô muốn nghe xem hắn còn có thể kể ra những chuyện hoang đường đến thế nào nữa.
“Không phải vừa rồi tôi đã nói cho cô biết, mẹ của tôi là một phù thủy sao? Khi mẹ tôi biết cuộc đời tôi có một kiếp nạn lớn, muốn ra tay cứu nhưng lại không kịp, vì thế bà đã khóc rất thương tâm, không cam lòng lập lời thề, dù cho mất hết tất cả pháp lực bà cũng sẽ phải cứu tôi sống lại.
Vì tôi, mẹ tôi đã hao tổn không ít pháp lực cùng với tính mạng của sáu con sủng vật bà yêu nhất, tạo ra một thế giới khác trong một không gian khác, để tôi có thể thừa kế tước vị của cha tôi, cai quản toàn bộ nơi này.
Tôi đã chết một lần, đương nhiên tôi cũng không muốn mang họ của cha tôi, cho nên mẹ tôi cũng đành nghe theo tôi, để cho tôi mang họ của bà, đây chính là lý do vì sao tôi và Marco không cùng họ.” Nói đến đây, dù cô tin hay không tin, tất cả đều tùy theo cô.
Hồng Đỗ Quyên sẽ tin chuyện ma quỷ không có căn cứ như thế này sao? Không cần nghĩ cũng biết, huống chi còn có Marco: “Theo như lời anh nói, Marco cũng là người chết sao.” Đây chính là sơ hở lớn nhất trong lời nói của hắn.
“Không phải! Marco không phải là người chết, hắn là người sống, hơn nữa còn là người duy nhất trên đời này có thể tự do di chuyển giữa hai không gian hoàn toàn khác nhau này, chỉ vì nó là người em trai duy nhất thật lòng đối xử tốt với tôi, vì vậy mẹ tôi đã cho nó dị năng mà người khác không có.” Belledere hiểu Hồng Đỗ Quyên đang nghĩ gì, vì vậy hắn thẳng thắn giải thích rõ điều cô nghi ngờ.
Cô có nên tin lời nói của hắn không? Bản thân Hồng Đỗ Quyên cũng không hiểu được.
Không có chứng cứ rõ ràng, hơn nữa cô cũng chưa từng tận mắt chứng kiến vị phù thủy Meisha trong lời nói của Belledere, muốn cô tin tưởng, thực sự rất khó.
Nhưng không tin thì biết làm thế nào? Dù sao tạm thời cô cũng không có cách nào có thể rời khỏi nơi này, trước mắt cô chỉ có thể đợi… “Nói cho tôi biết, khi nào mẹ anh sẽ tới nơi này?” Muốn biết câu trả lời, phải tìm đúng người để hỏi mới được, đạo lý này đối với người thông minh như Hồng Đỗ Quyên đương nhiên là hiểu được.
“Không biết, tôi vẫn đang đợi bà ấy.” Hắn thực sự vẫn đợi, bởi vì hắn cũng có vấn đề muốn hỏi, hơn nữa còn là chuyện liên quan đến vấn đề sinh kế của mọi người nơi đây: “Có thể là một năm hoặc lâu hơn, cũng có thể là ba năm, năm năm, nói chung nếu bà muốn tới liền tới, muốn đi liền đi, ai cũng không giữ được bà.”
“Cái gì?” Theo như lời nói của anh ta, chẳng phải là cô thật sự bị nhốt ở nơi quỷ quái này sao?” Tôi không muốn! Ahhh!” Chỉ cần nghĩ tới việc bản thân không thể không lưu lại cái nơi không thú vị chút nào này, Hồng Đỗ Quyên nhịn không được mà rơi lệ, bất chấp lời hứa hẹn của cô với hắn, nằm lỳ ở trên giường lớn khóc thành tiếng.
“Tôi không muốn! Không muốn! Oa!” Nghĩ đến việc nếu mình ở nơi đây một thời gian dài, rất có thể tất cả những người đàn ông cô yêu sẽ quên mất cô, Hồng Đỗ Quyên liền hết sức khó khăn nhịn xuống lo nghĩ cùng bi ai trong lòng mình: “Nếu tôi thật sự bị nhốt ở nơi này, sự nghiệp của tôi, đàn ông của tôi phải làm sao? Tôi không muốn!” Huống chi đến bây giờ nơi này còn chưa xuất hiện một người đàn ông làm cho cô thuận mắt, làm sao người từ trước đến nay đều mê trai đẹp như cô sống nổi đây?
“Đàn ông của cô?” Vừa nghe trong lòng cô có người khác, Belledere điên cuồng giận dữ.
Hắn tuyệt vọng nhìn nàng cô, nắm bả vai cô, ép hỏi: “Cô đã kết hôn rồi, có phải hay không?” Không biết vì sao, Belledere không muốn biết chuyện cô đã kết hôn là thật.
“Kết hôn? Anh đang nói cái gì vậy?” Tâm trạng của cô đã đủ hoảng sợ, mà tên ngốc từ trước đến nay không biết cách chăm sóc con gái còn dùng loại chuyện cười phiền chết người này đùa cô: “Tôi sao có thể kết hôn? Tôi đã thề dù có chết thì cả đời này cũng sẽ không kết hôn, sao tôi có thể tự đi tìm đau khổ chứ? Đầu anh bị ngâm nước à?”
Nghe xong câu trả lời của cô, Belledere nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, nhưng suy nghĩ lại một chút lại cảm thấy không đúng: “Vậy vì sao cô lại nói cái gì mà đàn ông của tôi?”


“Người đàn ông của tôi là nói đến bạn bè của tôi! Anh có thể đừng làm phiền tôi nữa hay không? Để yên cho tôi khóc đủ đi, cũng đỡ khiến anh tức giận, được chưa?” Ahh! Cô đã đủ đáng thương rồi, tại sao còn phải chịu đựng người đàn ông này quát mắng?
“Cô thật ầm ĩ.” Nhìn cô cứ khóc sướt mướt, anh không biết phải làm thế nào mới có thể khiến người con gái này ngừng khóc?
Lấy cái chăn trùm lên trên đầu cô, để cô đỡ làm phiền anh! Không được, nếu chẳng may cô buồn bực tới chết, đây chẳng phải là anh đã hại cô chết thêm một lần nữa?
Đột nhiên, Belledere nhớ tới ngày đầu tiên cô bước vào phòng anh làm những chuyện như vậy với anh.
Đúng vậy! Nếu người con gái này có thể đối xử với anh như vậy, anh cũng có thể không phải sao?
Sau khi hạ quyết tâm, Belledere không nói hai lời, trực tiếp hôn cô.
Đối với nụ hôn của anh, trước kia thì Hồng Đỗ Quyên không muốn tiếp nhận, tuy nhiên đã lâu rồi cô chưa từng được nếm trải mùi vị của đàn ông, tuy đối tượng ngày hôm nay không được tốt lắm, tuy nhiên vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Nghĩ tới đây, lúc này ma nữ háo sắc giành quyền chủ động, môi lưỡi di chuyển đảo khắp miệng anh, liều lĩnh đáp lại anh, to gan quyến rũ anh.
Càng lúc càng nhiệt tình, càng lúc càng mãng liệt, dần dần đã không thể khống chế, Hồng Đỗ Quyên cảm thấy thoả mãn, muốn kêu anh dừng lại, nhưng người đàn ông toàn thân lửa cháy này dù thế nào cũng không chịu buông cô ra.
Anh liều lĩnh, cơ thể làm theo bản năng, ôm cô nằm xuống giường lớn, thô lỗ cởi hết quần áo trên người cả hai...
Cảm giác đau đớn khiến Hồng Đỗ Quyên bừng tỉnh, nhưng đã không kịp vãn hồi, cô đã trao cho anh lần đầu tiên của mình.
Cái này là do cô gieo gió gặt bão ư?
Cô chịu thiệt quá nhiều! Lần này thật sự cô chịu thiệt quá nhiều!
Tuy Hồng Đỗ Quyên mê trai đẹp, nhưng cũng chưa từng ngu xuẩn triệt để giống như lần này, cô không hiểu tại sao chính mình lại để xảy ra chuyện như vậy?
Aizz! Bây giờ cô nên làm gì đây?
Nằm trong lồng ngực cường tráng của anh, cô cảm nhận được vòng tay ôm lấy cô chặt đến thế nào, làm hại cô ngay cả hô cũng khó: “Này! Anh có thể buông tay ra một chút được không?” Mệt muốn chết!
Sau khi trải qua một đêm triền miên, cô mới biết được Belledere là kiểu đàn ông thế nào.
Dục hỏa trong cơ thể anh không bộc phát thì thôi, một khi bộc phát là không thể kiềm chế, làm hại cô cả người vô cùng đau đớn, còn khiến cô hao hết thể lực để thỏa mãn yêu cầu mãnh liệt của anh.
Ngẫm lại, kiểu đàn ông như vậy thật đúng là đáng sợ.
“Không, đừng mơ tưởng!” được đáp ứng cũng cảm thấy hạnh phúc, đây là lần đầu tiên anh được trải nghiệm cảm giác toàn thân thoải mái vui vẻ như thế này, càng làm anh kinh ngạc chính là anh chưa bao giờ không nghĩ tới người con gái này mà lại cùng anh trải qua đêm đầu tiên.
Anh cười vui vẻ, càng vui vẻ càng ôm cô chặt hơn, chỉ hận không thể đưa cô vào trong cơ thể mình, để cô và anh hòa vào làm một.
Có lẽ, anh đã yêu cô gái to gan, quái dị này mất rồi.
Nếu không vì sao khi anh đối mặt với cô thì lại không thể khắc chế được chính mình? Ở trước mặt cô, anh liền trở thành một người mà ngay cả anh cũng không biết là ai.
“Tôi sắp không thở được nữa rồi!” Đồ chết tiệt, muốn anh dùng lực nhẹ một chút, mà hết lần này tới lần khác anh càng ôm chặt hơn, thật là!
“Đừng ngại, nếu cô thật sự không thở nổi, tôi cũng không ngại độ cho cô một chút khí tức đâu.” Sau khi nói xong, anh còn tưởng là thật thân thể lộn một vòng, lại muốn làm mấy chuyện xấu với cô.
“Không muốn?” Nhìn vẻ mặt nóng lòng muốn thử của anh, Hồng Đỗ Quyên thật sự sợ muốn chết: “Nếu anh còn muốn một lần nữa, tôi chắc canh toàn bộ xương cốt của tôi sẽ nát vụn mất.” Bình thường nhìn gương mặt anh tuấn tú lạnh nhạt, còn tưởng rằng anh là một người quân tử đạo mạo nghiêm trang!
Ai biết chỉ thử một lần như thế, quân tử *BichDiepDuong*thichtruyen.vn* lại nhanh chóng trở thành một tên cực kỳ háo sắc, so với ma nữ háo sắc là cô mà nói, hiển nhiên là thủ đoạn của anh cao hơn nhiều.
Lúc này, đột nhiên Belledere nhớ tới một số binh sĩ từng nói qua, lần đầu tiên của con gái sẽ vô cùng khó chịu, lúc này thân làm người chồng nên thông cảm nhiều hơn, không nên nghĩ đến việc triền miên cùng cô nữa, đành cố gắng khiến cô hài lòng.
“Không thể triền miên cùng cô, vậy bây giờ nên làm gì đây?” đêm còn dài, với tinh thần sáng láng hiện tại của anh mà nói, muốn anh nhắm mắt lại nghỉ ngơi thì tuyệt đối không có khả năng.
“Làm cái gì cũng được sao?”
Được rồi! Nếu anh đã mở miệng thỉnh giáo cô, cô liền phóng khoáng dạy dỗ cho anh một chút: “Hiện tại chuyện thứ nhất phải làm chính là cởi hết tất cả trói buộc trên người tôi.” Cô còn chưa quên kiệt tác của anh lưu lại trên người cô đâu!
Vừa rồi nếu không có hai bộ xích chân và còng tay cản trở, cô chắc canh đã có thể chạy trốn khỏi anh.
“Không muốn.” Trước kia là vì không muốn để cô tác oai tác quái cho nên mới trói buộc cô. Bây giờ thì sao?” Tôi rất thích cùng cô triền miên, cả đời này cô cứ mang hai thứ đồ này theo là được rồi.” Cảm giác như cô hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của anh vậy, bất luận kẻ nào cũng đừng nghĩ tới việc cùng anh chia sẻ người con gái này.
“Anh...”
Nghe anh vừa nói cái gì đi! Đúng là một tên hôn quân ngang ngược! Làm gì có ai lại nói ra lời nói vừa bá đạo vừa vô lý như vậy chứ?
Hiện nay trên đời này cũng chỉ có tên đàn ông này thôi.
“Anh buông ra cho tôi, nếu anh không buông tôi ra, cả đời này anh cũng đừng mơ tưởng tới việc gặp mặt tôi lần nữa.” Hồng Đỗ Quyên vì lời nói của anh mà đánh mất lý trí, căn bản không phát hiện ra những lời này của mình nghe giống như đang đưa ra lời khiêu chiến với anh.
Đến khi cô phát hiện ra sơ sót của cô thì thân thể to lớn của anh đã đè lên cúi xuống nhìn cô, mỉm cười tà ác xem thường cô: “Bổn tước gia tôi sẽ tiếp tục cùng cô chiến đấu, để cho cô biết tôi không chỉ có thể cùng cô một lần, còn có thể cùng cô rất nhiều rất nhiều lần.”
Lời nói ám muội vừa dứt, tiếp theo là một hồi quay cuồng, xem ra đối với Hồng Đỗ Quyên mà nói đêm nay không phải là một đêm vui vẻ!
Hồng Đỗ Quyên khiếp sợ nhìn một đống y phục chất trên giường, trong lòng không khỏi cảm thấy chịu không nổi!
Tất cả đều là những món đồ cô chưa từng nhìn qua, đồ lót nữ, còn có cả nịt bó bụng, còn có một món đồ nghe nói là khung đỡ váy (tùng váy), mà cũng chỉ là nội y mà thôi.
Tiếp đó là áo khoác, còn là kiểu dáng Aesthetic Dress của thế kỷ mười tám, còn có cả ví da, mũ, đồ trang sức... Một đống đồ lớn như vậy, không được! Cô nhanh chóng bất tỉnh.
Ai đó mau mau tới đây dìu cô đi, nếu cô thật sự ngã xuống đất không dậy nổi như vậy, hậu quả cô cũng có thể tưởng tượng được, sáng mai tỉnh lại, chắc canh là toàn thân trần truồng nằm trong lồng ngực của tên háo sắc kia.
“Trời ạ! Anh có cần phải bắt tôi mặc toàn bộ số quần áo này lên người không?” Nếu anh thật sự dám yêu cầu cô làm như thế, cô cam đoan cô sẽ lập tức phát điên, lập tức nổi đóa, bất chaaps sau khi cô phát điên và nổi đóa sẽ phải chịu hậu quả gì.
Hồng Đỗ Quyên cắn chặt răng quyết định, lần này nhất định cô sẽ không để anh uy hiếp, thề sống chết sẽ chống lại anh đến cùng.
“Đúng vậy! Có gì không ổn sao?”
Những thứ phục sức này đều là anh tự mình chọn lựa giúp cô, anh muốn trang điểm cho người con gái anh yêu thêm mỹ lệ, đi ra ngoài cô có mặt mũi, anh cũng được thơm lây.
“Anh muốn mặc, thích mặc, die$nd@n#l%q?d không cần khách khí, cứ việc cầm đi mà mặc, rất xin lỗi, Hồng Đỗ Quyên tôi không có phúc được mặc mấy thứ này.” Muốn cô mặc những thứ quần áo phức tạp như thế lên người, nếu cô không nóng chết thì cũng sẽ bị những y phục này trói chết.
“Cô nói cái gì vậy!”
Mấy ngày nay ở chung với cô, Belledere biết thỉnh thoảng cũng không thể đối xử với cô quá cứng rắn, ngược lại phải ôn nhu dụ dỗ mới có thể khiến cô ngoan ngoãn nghe lời.
“Ngày hôm nay là ngày bằng hữu tốt nhất của cô Annie kết hôn cùng Jimmy, dù thế nào cô cũng phải cho bằng hữu tốt của cô một chút mặt mũi không phải sao? Cho nên cô phải mặc những bộ trang phục lộng lẫy, trang điểm thật xinh đẹp, tôi tin sau khi Annie nhìn thấy, nhất định sẽ vì người bạn tốt là cô mà cảm thấy hãnh diện.”
“Ah, thật sao?”
Tâm tư Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết! (*)
(*) Có từ câu nói của Tào Mao với bọn Vương Kinh: “Các ngươi xem, giờ đây triều đình đã trở thành như thế nào, mưu soán quyền của Tư Mã Chiêu đã rõ, người người trong thiên hạ đều biết! Ta không thể ngồi yên chịu chết.”
Dựa vào sự hiểu biết của Hồng Đỗ Quyên về Belledere, nếu cô thật sự tin tưởng chuyện vớ vẩn này, thì cô đúng là một người ngu ngốc! “Vậy là anh chưa từng nghe qua, vào ngày cưới, cô dâu nên là người con gái xinh đẹp nhất, những người con gái khác nên khiêm tốn một chút, ngàn vạn lần không nên đoạt mất phong thái của cô dâu sao?” Anh ngụy biện được, cô lại không thể nói đạo lý chắc?
“Lời này cũng không sai.” Đương nhiên Belledere không ngốc đến nỗi tranh cãi với cô về vấn đề này: “Tuy nhiên cô cũng phải nghĩ lại một chút, bây giờ thân phận của cô không giống trước đây, bây giờ cô là người phụ nữ của tôi. Người phụ nữ của Belledere, dù thế nào cũng không thể thua kém người khác!”
“Không đúng! Bá tước đại nhân, lời này của anh sai rồi.” Hồng Đỗ Quyên cô sẽ không ngốc tới mức gật đầu thừa nhận trước mặt mọi người mình đã trở thành tình nhân của Bá tước đại nhân, dù cho trong lòng mọi người đều hiểu chuyện này, nhưng chỉ cần cô thề thốt phủ nhận, bất luận kẻ nào cũng không có cách nào làm khó dễ cho cô: “Tôi nói cho anh biết, tôi chưa bao giờ là người con gái của anh hết, tôi chính là tôi, ai cũng đừng hòng đánh dấu chủ quyền lên người Hồng Đỗ Quyên tôi, biết không?”
“Cô cho rằng nên tranh luận với tôi về chủ đề này sao?” Mỗi lần nghe Hồng Đỗ Quyên mở miệng phủ nhận cô không phải là người phụ nữ của anh, Belledere liền không nhịn được lửa giận, đương nhiên sắc mặt cũng trở nên âm trầm, thanh âm cũng lạnh thêm vài phần.
“Không phải tranh luận, mà là sự thực không thể chỗi cãi.” Nếu như người đàn ông này đến bây giờ vẫn còn cho là anh chỉ cần sa sầm mặt là có thể dọa cô sợ, cô chỉ có thể dâng tặng anh thì Belledere thật đúng là ngu ngốc không ai bằng.
“Tốt! Cô muốn nói sự thật, bổn tước gia liền nói sự thật cùng cô.” Tuy nhiên sự thật mất lòng: “Sự thật chính là đêm nào cô cũng nằm trong vòng tay tôi, nằm trên giường của tôi, hơn nữa còn là toàn thân trần truồng, một bộ quần áo cũng không mặc, như vậy cô còn có thể nói cô không phải là người phụ nữ của tôi sao?”



Thử đọc