Nữ Vương Háo Sắc - Chương 06

Tác giả: Mộng Vân

Đánh dấu

Sau khi có thể tự do hành động, Hồng Đỗ Quyên xác định việc đầu tiên cần làm chính là đi tìm người chị em tốt của cô ở nơi này, tiểu thư Annie. ”Xin chào! Dạo này mọi người vẫn ổn chứ? Bận rộn hay nhàn rỗi? Mỗi ngày đều phải làm những công việc giống nhau sao?” Hồng Đỗ Quyên vừa mới xuất hiện, cái miệng nhỏ nhắn liền nói không ngừng, một lúc hỏi mấy câu, chỉ mong có một người nào đó trong phòng giặt đồ có thể đi ra tâm sự với cô một chút, giúp cô tháo gỡ phiền muộn trong lòng.
Ai biết được, ở đây nhiều người như vậy mà lại không có một ai thèm để ý đến cô, mọi người vẫn như trước, bận rộn làm việc của mình, trực tiếp coi cô như không khí.
Nhìn thấy tình huống như vậy, Hồng Đỗ Quyên không khỏi cảm thấy khó hiểu, cô thầm nghĩ: Kỳ quái? Từ lúc nào nhân duyên của cô trở nên xui xẻo như vậy, cô thật không thể hiểu nổi?
Nhìn tình hình này, có lẽ là ở đây không có ai chào đón cô.
Ngẫm lại, Hồng Đỗ Quyên quyết định thay đổi mục tiêu, để tránh việc tự rước nhục vào thân.
Đúng lúc này, sau khi hẹn gặp Jimmy, Annie đã quay trở lại. Vừa nhìn thấy Hồng Đỗ Quyên, Annie ngạc nhiên vô cùng, giống như cô vừa nhìn thấy người thân của mình vậy, cái miệng nhỏ nhắn cười tươi, còn thân mật kéo hai tay của Hồng Đỗ Quyên nói: “Chị Đỗ Quyên, sao chị lại rảnh rỗi mà tới đây?”
“Cô không thèm hỏi tôi về nguồn gốc của cái còng tay và xích chân này sao?” Thấy Annie chào hỏi cô giống như không có chuyện gì xảy ra, thấy cô bị đối xử bất công cũng không nói lấy một câu, trong lòng Hồng Đỗ Quyên có vài phần buồn bực! “Đỗ Quyên chị nói đùa sao?” Kỳ thực chuyện cô cùng bá tước đại nhân sống chung đã sớm trở thành câu chuyện trà dư tửu hậu trong lâu đài: “Những chuyện này Annie đều biết hết, vậy thì sao còn phải nói tiếp về nó nữa đúng không?”
“Vậy thì, nhìn thấy mấy thứ này…” Hồng Đỗ Quyên tiện tay lắc lắc đôi tay bị còng của mình nói: “Cô có cảm nghĩ gì không?” Annie là một cô gái ngây thơ, cô tin tưởng Annie, chỉ có lời nói của Annie mới có thể khiến cô nghe vào, cũng chỉ có lời của Annie mới có thể giúp cô hiểu rõ cách nhìn của mọi người trong lâu đài về mình. Chuyện ngày hôm nay nhất định là có nguyên nhân, bởi vì Hồng Đỗ Quyên đã sớm nhìn ra những cô gái trong phòng giặt quần áo kia cố tình xa lánh cô, nếu không sao họ lại bỏ rơi cô chứ?
“Cái này...” Vấn đề này làm khó Annie rồi.
Hiện tại tất cả mọi người trong lâu đài đều nói chị Đỗ Quyên là tình nhân của Bá tước, mọi người còn nói tâm tư của Hồng Đỗ Quyên này quá thâm trầm, nên mới có thể lợi dụng họ để khiến Bá tước chú ý, nhờ đó mà đạt được mục đích.



Đương nhiên là Annie không tin những chuyện này, cũng chỉ có cô mới thực sự hiểu rõ trong lòng chị Đỗ Quyên ghét bá tước đại nhân đến thế nào: “Thành thật mà nói, hiện tại trong lâu đài, mọi người đều tung tin đồn nhảm, rằng chị Đỗ Quyên đã trở thành tình nhân của bá tước đại nhân.”
“Cái gì?” Tin đồn này thật khiến người tôi kinh ngạc, Hồng Đỗ Quyên choáng váng, sau đó cười to, tiếng cười của nàng thu hút rất nhiều ánh mắt: “Họ nói… Ha ha, Hồng Đỗ Quyên tôi là... Tình nhân của Bá tước đại nhân! Trời ạ! Thứ tin đồn nhảm này, nếu họ mà tin, vậy thì họ... Ngu không ai bằng.”
Một cô gái trong phòng giặt quần áo nghe thấy Hồng Đỗ Quyên không khách khí mắng họ ngu không ai bằng, lập tức đứng dậy nói: “Nếu như cô không phải là tình nhân của Bá tước đại nhân, vậy vì sao ngài lại đối xử với cô đặc biệt như vậy? Không chỉ để cô làm hầu gái riêng cho ngài, còn để cô ngủ cùng phòng, chuyện này càng khiến người ta không hiểu vì sao bá tước lại hao tổn tâm cơ vì cô đến như vậy, tìm mọi cách chỉ vì muốn giữ cô bên cạnh.” “Hừ.” Hồng Đỗ Quyên cười lạnh, rất không khách khí thể hiện sự khinh thường với cô gái kia: “Nếu cô thích những chuyện đó, vậy tôi tặng hết cho cô.”
Không có gì quý hơn sự tự do, mặc kệ là vì lý do gì, bất luận là kẻ nào cũng không nên vọng tưởng trói buộc sự tự do của người khác. “Tôi...” Cô gái kia nhìn còng tay và xiềng chân trên người Hồng Đỗ Quyên, cô thật sự không biết nên trả lời thế nào.
Nghĩ lại thì ngoại trừ tội nhân, cũng không có ai bị đối xử như vậy.
“Hừ! Không tệ lắm! Coi như cô còn có chút đầu óc, xem ra đã hiểu mình sai ở đâu rồi đúng không.” Hồng Đỗ Quyên thấy sắc mặt mọi người dần thay đổi, cuối cùng họ cũng đã hiểu ra. Họ đã không còn đối địch với cô nữa, cô cảm thấy có thêm chút sức mạnh, công sức nàng thay bá tước đại nhân dạy dỗ các cô coi như không uổng phí: “Tôi nói cho các cô biết, tôi với bá tước đại nhân của các cô, có thể nói là chỉ nhìn nhau cũng đã thấy ghét. Ngày hôm nay nếu không phải vì tôi đang bị hắn quản chế, các cô nghĩ bằng chút tài mọn của hắn mà có thể trói buộc được tôi sao?” Cái đầu của cô cũng không phải chỉ để cho người ta nhìn, nếu cô đã vắt óc suy nghĩ, bất luận là kẻ nào cũng không có cách bắt cô.” "Cô nói, bá tước đại nhân của chúng tôi rất ghét cô phải không?” Quả thật là như vậy sao? Không phải là do họ thích hoài nghi, mà là họ hiểu rõ chủ nhân của mình.
Trong những tình huống bình thường, bá tước đại nhân luôn luôn khoan dung độ lượng, trừ phi là người đại gian đại ác, nếu không bá tước tuyệt đối sẽ không xử phạt nặng.
“Đương nhiên! Nếu hắn không ghét tôi, vì sao lại đối xử với tôi như thế?” Hồng Đỗ Quyên nói xong, lòng đầy căm phẫn, hắn còn vừa nói vừa mạnh mẽ còng tay cô, người đàn ông kia lại nỡ đối xử với cô bằng phương thức vô nhân đạo như vậy.” "Vậy còn cô?” Họ nghĩ đến bá tước đại nhân của họ, dáng người tuấn tú phi thường, cao cao tại thượng, thân phận cao quý không ai sánh bằng, xưa nay hắn thấy phụ nữ đều xua như xua vịt, từ trước đến nay hắn đều chán ghét những cô gái tìm cách tiếp cận hắn, hắn căm hận phụ nữ, vì vậy họ mới đành miễn cưỡng giữ kín tâm tư trong lòng lòng, tự nhắc mình ngàn vạn lần không nên si tâm vọng tưởng, vọng tưởng bay lên cành cao làm phượng hoàng.
“Tôi? Cái này còn có cần phải hỏi sao?” Vấn đề rõ ràng dễ hiểu như vậy, còn phải hỏi sao, quá ngu xuẩn: “Nói cho các cô biết, chỉ cần Hồng Đỗ Quyên tôi muốn, ngày hôm nay đừng nói một vị bá tước đại nhân, dù là mười vị trăm vị, tôi cũng có thể khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện quỳ dưới gấu váy của tôi, có thể bá tước nhà cô... nhất định là có ý chí sắt đá, không hiểu sở thích, đồng thời không biết thương hoa tiếc ngọc, chính là một tên khốn kiếp, hơn nữa...” nói đến đây, vẻ mặt Hồng Đỗ Quyên thay đổi, trở nên ám muội, giọng nói châm chọc: “Tôi rất hoài nghi có thể đại nhân nhà các cô là số không đó!”
“Số 0?” vừa nghe hai chữ này, tất cả mọi người đều không hiểu, cô nhìn tôi tôi nhìn cô, cái gì gọi là số 0? Đương nhiên họ hiểu số 1, số 2, số 3 là gì, nhưng dường như số không trong lời nói của Hồng Đỗ Quyên không phải là số đếm: “Rốt cuộc số 0 là có ý gì?” Nhìn vẻ mặt khó hiểu của các cô, Hồng Đỗ Quyên đành giải thích thêm một chút: “Tôi hỏi các cô, có phải đại nhân nhà các cô vẫn thường khó chịu khi gặp phụ nữ?”
“Đúng, đúng, đúng.” Các cô nhiệt liệt tán thành, còn mạnh mẽ gật đầu. Quả thực, không ai không thừa nhận điều này.
“Cho nên, tôi hoài nghi rất có thể chủ nhân nhà các cô thích đàn ông, cũng chính là tục xưng "Số 0", hiểu chưa?” Nếu Belledere không phải là người đồng tính luyến ái, sao có không động tâm trước một đại mỹ nhân như Hồng Đỗ Quyên cô như vậy?
Hai người bọn họ cùng phòng cùng giường nhiều ngày, hắn vẫn đối xử thờ ơ với cô, lại chưa từng chủ động có yêu cầu thân thiết, còn cẩn thận giữ bổn phận, không hề có một chút ý đồ không an phận gì với cô, hơn nữa từ trước đến nay hắn vẫn luôn chán ghét nữ nhân. Tổng hợp lại những ý trên... Được rồi, Hồng Đỗ Quyên càng khẳng định vị bá tước đại nhân chí cao vô thượng Belledere này chắc chắn là thích đàn ông. “A?” Một người hít sâu, nhiều phụ nữ ở chung một chỗ như vậy, tiếng hít sâu này trở nên vang dội. Họ chết lặng, dù thế nào cũng không thể tin được, đại nhân của họ mà lại thích đàn ông sao? Điều này có thể sao? Nhưng từ trước đến nay bá tước đại nhân chán ghét nữ nhân, hơn nữa lần này Hồng Đỗ Quyên lại khích bác ly gián, cái gọi là “Đồng tính tương xích” càng làm cho họ tin tưởng hơn, không một chút nghi ngờ.
Trải qua sự dạy dỗ của Hồng Đỗ Quyên, ngay lập tức mọi người truyền ra một tin đồn khác: “Bá tước Belledere thích đàn ông.”
Mặc dù cô đã thành công trong việc hạ thấp danh tiếng của Belledere, thế nhưng chuyện này đối với hỗn thế ma nữ Hồng Đỗ Quyên này chỉ là một chút chuyện nhỏ, chưa thể thỏa mãn tâm tư gian ác của cô được? Tạm biệt với các cô gái trong phòng giặt quần áo, một mình Hồng Đỗ Quyên rời đi, không biết phải đi đến nơi nào mới tốt, đến cuối cùng đành một mình rời lâu đài, đi tới một ngọn núi nhỏ không một bóng người, nằm trên đồi cỏ xanh tươi mềm mại, hưởng thụ thiên nhiên tươi mát.

Rốt cuộc cô phải làm như thế nào mới có thể thoát khỏi cái nơi quỷ quái này và trở lại với cuộc sống hiện đại của cô đây? Từ trước đến nay cô không phải là một người thích yên tĩnh, thích cuộc sống nơi thôn quê.
Cô là một cô gái thành phố không thích cô đơn, chỉ thích tận hưởng cảm giác được nhiều người đàn ông tôn sùng là nữ vương.
Cô yêu đàn ông, chuyện này dù là bạn bè của cô hay những người không ưa cô đều biết.
Cô có thể nhịn ăn một ngày, cũng có thể không làm một vụ giao dịch, nhưng không thể sống một ngày không có đàn ông. Nhưng bây giờ thì sao? Đã mấy tháng rồi cô chưa từng được dựa vào người đàn ông cô quan tâm, hưởng thụ cảm giác hai người quấn quít vô cùng thân thiết, còn nữa, để cho hắn không bỏ được cô, một tay cô đã lập nên sự nghiệp nữ vương này.
“Aizz…” Cô không nhịn được mà thở dài, đang vì cảnh ngộ hiện tại của mình mà than thở, đột nhiên một thanh âm vang lên trong thế giới cô độc tịch mịch của cô.
“Một cô gái tốt, không nên nằm một mình trên đồi cỏ như thế này mới phải.” Marco đang phiền muộn, đi ra ngoài hít thở không khí một chút, thật không ngờ lại tình cờ gặp cô gái này. Cô gái có những hành vi kỳ quái này đã khiến hắn phải nhìn bằng con mắt khác, một cô gái to gan không ai bằng.
Vừa thấy có người xuất hiện quấy rầy sự yên tĩnh của cô, tất nhiên là Hồng Đỗ Quyên không vui chút nào, cô ngồi dậy, đang muốn thông báo với người vừa xuất hiện rằng nơi yên tĩnh này cô đã chiếm rồi, ai biết vừa quay đầu nhìn lại lại nhìn thấy mục tiêu mới.
Nhìn người vừa xuất hiện trước mắt mình, Hồng Đỗ Quyên vì vận may của mình mà cảm thấy vui vẻ không ngớt, khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười thân thiện nói: “Nếu cậu không chê, bản tiểu thư vô cùng hoan nghênh sự gia nhập của cậu.” Đối với Marco mà nói, việc Hồng Đỗ Quyên mời Marco giống như một chuyện lạ không thể tưởng tượng nổi: “Không phải cô là người phụ nữ của anh trai tôi sao? Sao lại đưa ra lời mời kiểu này với tôi?” Đúng là một người ngu ngốc!
Lại có người nghĩ cô là người phụ nữ của Belledere, quả thực Hồng Đỗ Quyên rất muốn hét to một tiếng d%iend@nLeq*uy#do?n để trút bớt sự bất bình trong lòng mình, nhưng vì muốn duy trì hình tượng tốt đẹp của chính mình, lại càng vì muốn để lại ấn tượng tốt trước người đàn ông này, cô chỉ có thể bất đắc dĩ liếc mắt mở miệng: “Xin cậu! Xin cậu đừng tùy tiện tưởng tượng được không? Tôi với anh cậu chỉ có thể làm kẻ thù, tuyệt đối không phải quan hệ tình nhân như cậu nghĩ.”
“Thật ư?” Marco vừa đi vừa nói, hào phóng đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
Xưa nay anh hắn vẫn luôn chán ghét phụ nữ, luôn đối xử lạnh lùng với phụ nữ, lại càng chưa từng nói ra ý kiến hay cảm xúc của mình ở trước mặt bất kỳ người nào. Thế nhưng, đối với cô gái này thì hỉ nộ ái ố đều hiện lên trong ánh mắt, rõ ràng cách hắn đối xử với cô vô cùng đặc biệt, tại sao cô lại không nhận ra tình cảm của anh trai mình? Trong lòng cô đang nghĩ cái gì vậy?” Marco không nói một lời, Hồng Đỗ Quyên nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú của Marco, ánh mắt long lanh.
“Cô có thể đừng nhìn chằm chằm vào tôi như thế được không?” Đối với ánh mắt của cô, dù hắn đã quen với chốn phong nguyệt, cũng không khỏi cảm thấy như bị quấy rối, huống chi trong lòng Marco, cô gái này chính là người phụ nữ của anh mình.
Chính là vợ của bạn không thể đùa giỡn, huống chi lại là cô gái này!
“Cậu xấu hổ sao?” Tuyệt đối không phải! Đối với sự hiểu biết về đàn ông của Hồng Đỗ Quyên, cô có thể nhìn ra được. “Tôi không xấu hổ, chỉ là cảm thấy bị quấy rối mà thôi.” Đã là người phụ nữ của anh trai hắn thì cũng chẳng khác nào là người nhà của hắn. Đối với cô, Marco không cần phải giấu giếm. “Quấy rối?” Thật thú vị! Nghĩ đến việc người đàn ông này vẫn coi cô là người phụ nữ của Belledere, đã như vậy, cũng không sao cả... Đột nhiên, cánh môi mềm nhũn hôn lên môi Marco với tốc độ cực nhanh. Có thể nói là từ trước đến nay hắn chưa từng thấy qua. Đối với thứ diễm phúc đột nhiên rơi xuống này, phản ứng đầu tiên của Marco chính là lập tức đẩy ra, chột dạ nhìn xung quanh, chỉ sợ bị anh mình bắt gặp.
“Cô thật đúng là thú vị ngoài sức tưởng tượng của tôi.” Marco nói. Hồng Đỗ Quyên cũng không hứng thú lắm: “Quên đi! Cậu đã không chịu tin tôi tuyệt đối không phải là người phụ nữ của anh cậu, tôi đây liền đổi đề tài là được chứ gì.”
Về cơ bản, đối với Hồng Đỗ Quyên mà nói, Marco có hai điểm hữu dụng, một là cô muốn thu nhận hắn làm nam sủng, khiến hắn cam tâm tình nguyện quỳ dưới gấu váy của cô.
Chẳng qua, nhìn thế cục trước mắt, Hồng Đỗ Quyên biết cô không nên mơ tưởng tới điểm đầu tiên, bởi vì giữa bọn họ có một tên vô cùng chướng mắt, Belledere.
Nếu đã không chiếm được điểm hữu dụng đầu tiên, vậy không thể làm gì khác hơn là lấy lui làm tiến, lợi dụng hắn để đạt được mục đích thứ hai của cô. “Tôi hỏi cậu, làm thế nào mà cậu tới được nơi này? Cậu đã dùng cách gì để tới đây? Giả sử bây giờ tôi muốn rời khỏi nơi này, phải làm thế nào mới có thể rời khỏi đây?” Hồng Đỗ Quyên vừa hỏi về vấn đề này, Marco trợn mắt ngạc nhiên.
Trời ạ! Lẽ nào cô gái này không biết một chút gì về bí mật của nơi này sao? Nếu không tại sao cô phải hỏi những vấn đề này chứ? Hồng Đỗ Quyên vừa nhìn vẻ mặt của Marco, trong lòng có chút tức giận: “Ngàn vạn lần xin cậu, đừng mở miệng nói cho tôi biết, vấn đề của tôi chỉ có người ngu ngốc mới có thể hỏi nhé!”
Nếu không, chắc chắn cô sẽ bóp chết hắn ngay lập tức, thuận tiện giấu xác xóa dấu vết, để không ai tìm được chứng cứ.


“Không phải! Đương nhiên là tôi sẽ không nói như thế.” Nói như vậy không phải là sẽ đắc tội với anh trai mình rồi sao? Dù lá gan của Marco có lớn hơn nữa, cũng không dám đắc tội với anh trai mình: “Chẳng qua là tôi muốn hỏi cô, làm sao cô lại tới được nơi này?” “Làm sao tới được ư?” Vấn đề này thực sự rất khó trả lời, nói thật, cho tới bây giờ Hồng Đỗ Quyên vẫn rất mơ hồ, không hiểu nổi làm cách nào mà mình lại đến được nơi này.” Chính là một tiếng phanh gấp, sau đó tôi bị hôn mê, đến khi hai mắt mở ra, hình ảnh đầu tiên tôi thấy chính là một mỹ nam trần trụi đang ngâm suối nước nóng.”
Marco gãi gãi đầu, vẻ mặt mơ hồ hỏi lại: “Cô nói “phanh” là có ý gì? Còn có mỹ nam trần trụi đang ngâm suối nước nóng là ai vậy?” Hắn biết câu hỏi của hắn rất ngu ngốc, nhưng xin lỗi, đầu hắn dung lượng có hạn, thực sự không hiểu cô đang nói gì. “Ai nha?” nhưng hắn lại là em trai của Belledere nên cô đành nhịn: “Nói một câu đơn giản cho cậu hiểu, nguyên nhân thực sự của việc tôi tới được đây chính là do bị tai nạn xe cộ, tai nạn xe cộ! Cậu đã hiểu chưa?”
“Đã hiểu, đã hiểu.” Dù không hiểu, Marco cũng cố giả bộ như đã hiểu, huống hồ quả thực hắn có thể dựa vào mấy câu nói của cô để suy ra được câu trả lời vô cùng đơn giản.
“Tôi nghĩ trong thế giới mà cô từng sống, cô đã không còn tồn tại nữa rồi, nói cách?n khác trừ khi cô nguyện ý đối mặt cái chết thật sự, nếu không cô không thể tới được nơi này.” Sấm sét giữa chơi quang đánh xuống khiến Hồng Đỗ Quyên choáng váng, vẻ mặt cô tái nhợt, không tin nổi câu chuyện ma quỷ của Marco: “Cậu đừng gạt tôi! Nói cho cậu biết, Hồng Đỗ Quyên tôi không phải là người ngu ngốc dễ lừa, nếu sự thật đúng như thế, vậy không phải là cậu cũng giống như tôi đã chết rồi sao?” Nhưng quả thật thân thể hắn vẫn có nhiệt độ cơ thể bình thường.
Vì muốn chứng thực, Hồng Đỗ Quyên vội vàng kéo vạt áo trước ngực hắn ra, to gan đặt tay lên lồng ngực hắn, thăm dò nhịp tim hắn. “Cô bình tĩnh một chút, ngàn vạn lần đừng như vậy, tôi...” Chân tay Marco luống cuống, muốn đẩy bàn tay của Hồng Đỗ Quyên đang phủ trên lồng ngực của hắn ra.
“Hai người đang làm cái quái gì vậy?” Belledere quát to, cắt đứt động tác của cả hai. Hồng Đỗ Quyên và Marco quay đầu lại, nhìn về gương mặt hung ác, toàn thân toả ra sát khí đáng sợ của Belledere. Không phải ai khác, chính là bá tước Belledere đại nhân! Cô ngồi, hắn đứng, hai cặp mắt tràn ngập giận giữ giằng co lẫn nhau, Belledere không mở miệng, Hồng Đỗ Quyên cũng lười mở miệng.
Thời gian trôi đi chậm như rùa bò, không khí như ngưng kết lại.
Trong đầu Belledere đều là hình ảnh người phụ nữ đáng chết này cởi quần áo của em trai mình, đôi tay nhỏ bé còn sờ mó thân thể hắn, giữa ban ngày mà dám lớn mật xoa lồng ngực của hắn, cùng hắn... Thật ghê tởm!
Mà trong đầu Hồng Đỗ Quyên chỉ còn câu nói của Marco.
Ở trong thế giới của cô, cô đã chết vì tai nạn xe, cô là một người chết! Cô mà lại là một người chết! Lời nói dối hoang đường thế này bảo cô tin bằng cách nào đây!
Rõ ràng cô có thể cảm nhận được nhịp tim của mình, thân thể tứ chi hoạt động như thường, hai mắt vẫn sáng như trước, hết thảy mọi thứ đều nói rõ ràng cho cô biết, cô Hồng Đỗ Quyên vẫn còn là một người sống. Làm sao có thể giống như tên khốn kia nói, cô đã là một người chết? Chuyện này căn bản chính là lời nói vô căn cứ, dù chết cô cũng sẽ không tin!
“Tại sao cô lại làm ra cái chuyện không ai chấp nhận được như thế này chứ?”
“Nói cho tôi biết cách rời khỏi nơi này.” Bá tước Belledere vô cùng bực bội vì chuyện xấu cô làm, vì vậy cô cũng không khách khí cùng em trai hắn lập tức rời đi.
Mà trong lòng Hồng Đỗ Quyên chỉ muốn rời đi, biến nơi này trở thành một cơn ác mộng dài nhất trong cuộc đời cô đã trải qua, cô cũng không muốn sống ở cái thế giới hoang dã lại vô lý vô tình này.
Bất đồng vấn đề khiến hai người đều tức giận, hắn hung ác nhìn cô, cô cũng nhìn chằm chằm hắn không thôi. “Cô/Anh phải trả lời chuyện tôi hỏi trước đã.”
Hai người trăm miệng một lời, không ai nhường ai, một lần nữa tình cảnh lại rơi vào bế tắc.
Không có cách nào có thể kiềm chế nghi ngờ trong lòng mình, cuối cùng Hồng Đỗ Quyên tức điên, từng bước một ép sát về phía Belledere hỏi: “Dù tôi có làm cái gì cũng không phải chuyện của anh, anh chỉ cần nói cho tôi biết cách để thoát khỏi nơi này là được, tôi cam đoan sẽ biến mất trước mặt anh ngay lập tức, cũng sẽ không bao giờ chọc giận anh, cũng sẽ không khiến anh phiền não, như vậy anh đã hài lòng chưa?”
“Không có khả năng!” Gương mặt Belledere kề sát mặt cô, hắn lạnh nhạt thở khẽ: “Cô muốn rời khỏi nơi này sao, vĩnh viễn không có khả năng. Giống như tình huống của cô năm đó vậy, muốn rời khỏi nơi này chỉ có duy nhất một con đường, chính là Chết!”
Đây là sự thật tàn khốc không ai có thể thay đổi! Không được, cô không tin!



Thử đọc