Nữ Vương Háo Sắc - Chương 03

Tác giả: Mộng Vân

Đánh dấu

Qua ngày hôm sau, lúc Jimmy lại đi tới đưa một đống quần áo, dưới ánh mắt ám chỉ của Hồng Đỗ Quyên, Annie chỉ đành phải run rẩy nhịn hốt hoảng trong lòng mở miệng nói với Jimmy: "Em có chút lời muốn nói với anh, không biết anh có thể tới đây nói chuyện với em một chút được không?" Lời nói này, Annie đã nhắm mắt lại để nói, nói vừa nhanh vừa vội, ngay cả thời dừng lại lấy hơi cũng không có.
Bội phục! Bội phục! Nghe Annie nói chuyện phải nhanh như vậy, cũng không sợ cắn trúng đầu lưỡi của mình, Hồng Đỗ Quyêm thật đúng là bội phục “người chân thật nói lời thẳng thắn” như cô ấy.
Jimmy vốn có chút tình cảm với Annie kia, trong lòng cũng có chút kinh ngạc đối với yêu cầu của cô ấy, nhưng cũng không đành lòng từ chối yêu cầu của cô, lúc này mới gật đầu một cái, yên lặng đi theo sau lưng cô, cùng cô đi đến một chỗ kín đáo, dĩ nhiên sau lưng cũng không thiếu được kẻ chủ mưu cung cấp quỷ kế này - Hồng Đỗ Quyên!
Thật vất vả mới có cơ hôi ở chung một chỗ với Jimmy, mặc dù Annie muốn tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch mà Hồng Đỗ Quyên đã dạy cho cô, nhưng lại không có nổi dũng khí, chỉ đành điều chỉnh lại tâm tình bất ổn, trầm mặc cúi thấp đầu, lo lắng lắc lắc tay nhỏ bé.
Jimmy nhìn thấy Annie rõ ràng có lời muốn nói với mình, rồi lại cố tình không chịu mở miệng, trong lòng anh lo lắng, sợ cô gái nhỏ này gặp phải vấn đề khó khăn gì đó, muốn xin anh giúp đỡ.
Hồng Đỗ Quyên đang trốn ở chỗ khác, nhìn thấy cảnh một người cực kỳ đần độn, một người khác thì đỏ mặt như Quan Công tái thế này, trong lòng lập tức vội vã hô hào: mau lên! Hành động đi!
Bây giờ cô không nhanh chóng hành động, sẽ phải bỏ lỡ cơ hội tốt khó có được này.
"Annie, có phải em gặp phải vấn đề khó khăn gì, cần anh giúp đỡ hay không ?" Nếu như, chỉ cần giai nhân chịu mở miệng,thì dù phải vào nơi dầu sôi lửa bỏng anh cũng sẽ không từ chối.
"Em. . . . . ." Ai nha! Mặc kệ! Miệng không thể nói nên Annie dứt khoát học biện pháp Hồng Đỗ Quyên truyền thụ cho cô, đứng tại chỗ nhắm mắt lại đưa môi anh đào của mình đến trên môi của Jimmy.
Cái hôn này, giống như nụ hôn thoáng qua mang theo tia lửa đủ để trời đất sụp đỗ của các cặp tình nhân.



"A!" Sau đó hai tiếng kinh hô đau đớn liền phát ra.
Nghe được âm thanh này, Hồng Đỗ Quyên không nhịn được liếc mắt, không cần chính mắt chứng thật, cô cũng có thể đoán ra được đôi nam nữ chưa từng có kinh nghiệm hôn nhau đã vụn về cắn môi của đối phương.
Quả nhiên, đôi nam nữ kia lập tức tách ra, che miệng của mình lại, hoảng sợ ngưng mắt nhìn đối phương.
Jimmy thầm nghĩ: sao hôm nay Annie trở nên lớn mật như thế, thế nhưng lại chủ động hôn anh?
Mà vị nữ chính đang làm ra hành động này, mặt còn đang chứa đựng nước mắt, xấu hổ nhìn anh, chỉ sợ người đàn ông mình thầm yêu sẽ khinh thường hành động vô sỉ này của cô.
Hai cặp mắt nhìn thẳng vào nhau, cũng không biết nhìn nhau bao lâu, chỉ thấy Annie đau lòng xoay người, che mặt chạy đi.
Mà Jimmy ngu ngốc nào đó, vẫn ngơ ngác sững sờ ở tại chỗ không nhúc nhích, lần này Hồng Đỗ Quyên không muốn ra mặt cũng không được.
"Anh thật đúng là ngốc!" Nhìn con ngỗng ngốc nghếch chỉ biết ngây ngốc đưa mắt nhìn người con gái mình thầm yêu đau lòng rời đi này, cô thật giận đến cả người không còn sức lực: "Nếu anh còn không nhanh chóng đuổi theo, tôi bảo đảm cả đời này anh cũng đừng vọng tưởng gặp lại Annie nữa."
Một câu uy hiếp này, ngay tức khắc làm thức tỉnh vẻ mặt ngây ngốc của Jimmy, anh trực giác nhấc chân liền đuổi theo, chỉ sợ đúng như cô gái kia nói, không thể nào nhìn thấy người con gái anh yêu thương nữa.
"Nhớ, sau khi đuổi theo An Ny, không cần phải nói gì hết, chỉ cần ôm chặt lấy cô ấy không thả là được rồi." Giống như chê quan hệ hai người họ chưa đủ khẩn trương, Hồng Đỗ Quyên nhiệt tâm hô to ở sau lưng Jimmy, tốt bụng truyền thụ tuyệt kỷ theo đuổi phụ nữ cho anh.
Hồng Đỗ Quyên quyết định làm người tốt đến cùng, nên cô đã đợi đến khi mình không còn nhìn thấy bóng lưng của Jimmy nữa, mới vừa vui vẻ xoay người vừa lầm bầm lầu bầu: "Hô! Nhìn tình huống của hai người bọn họ, xem ra chuyện này đã xong xuôi rồi."
Nghĩ đến chuyện mình đã thúc đẩy được một mối nhân duyên, Hồng Đỗ Quyên không khỏi ngây thơ bắt đầu tưởng tượng sau khi trở về, cô có nên mở một chỗ giới thiệu hôn nhân, tìm thêm một khoản thu nhập cho mình hay không?
Trong lòng đang nghĩ cách xem sẽ tiến hành hoạch này thế nào, Hồng Đỗ Quyêm cúi đầu đi thẳng, vậy mà trước mắt lại đột nhiên xuất hiện một bức tường chặn lại, làm đầu cô đụng đến choáng váng tại chỗ, ngẩng đầu nhìn lên mới biết. . . . . .
"Là anh à?" Bức tường thịt này không ai khác, chính là vị Tước gia cao cao tại thượng kia: “Rốt cuộc anh là người hay là quỷ vậy? Sao bước đi cũng không tiếng thế hả!" Đáng chết! Người đàn ông ghê tởm này nhất định làm cho cái mũi cao thẳng xinh đẹp của cô đụng đến sụp rồi.
Nếu Hồng Đỗ Quyêm cô bất hạnh bị hủy dung, không thể không tìm anh phụ trách!

"Hừ!" Lạnh lùng giễu cợt một tiếng, bá tước Belle Bối Dary hoàn toàn không nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở của cô, lạnh lùng hỏi: "Mới vừa rồi cô lại làm ra chuyện tốt gì rồi phải không?"
Chuyện tốt, đúng là chuyện tốt mà, đây chuyện tốt duy nhất mà Hồng Đỗ Quyên đã làm trong đời này, không hỏi giá cả, không cần tiền thù lao, hoàn toàn hy sinh dâng hiến.
"Đúng vậy! Bá tước đại gia nói rất đúng! Tôi thật sự vừa làm một chuyện tốt đó." Thúc đẩy một mối nhân duyên tốt đẹp, chuyện như vậy cũng không tính là chuyện xấu chứ? Đúng không?!
"Cô. . . . . ." Đáng ghét! Vì sao người phụ nữ này luôn có biện pháp xuyên tạc lời nói của anh vậy?"Ta đang hỏi cô, chứ không phải là đang khen ngợi cô, nghe hiểu chưa? Người phụ nữ ngu xuẩn!"
Lớn tiếng thì ngon sao? Nghe giọng điệu khi hỏi han của anh khó nghe như vậy, Hồng Đỗ Quyêm quyết định làm thêm một việc tốt nữa, tốt bụng dạy anh: "Thầy giáo của tôi từng dạy cho tôi, lúc muốn hỏi người nào đó, trước hết phải nói chữ “xin” đã. Đạo lý này đối với người đã có tuổi tác như anh, phải hiểu mới phải chứ? Đúng là người đàn ông ngu xuẩn." Nếu so về ngu xuẩn, anh tuyệt đối chỉ có hơn cô chứ không có kém.
"Cô lại dám mắng tôi ngu xuẩn?" Đáng ghét! Người phụ nữ này thật đáng ghét! Xem ra không giáo huấn cô một chút là không được.
Nhìn dáng vẻ lông mày dựng ngược kia của anh, trong lòng Hồng Đỗ Quyên thật có chút sợ sệt: "Ha ha! Người cao cao tại thượng như anh, đừng để mất đi phong độ của bản thân như vậy chứ, xin hãy nhớ rõ hai chữ ngu xuẩn này là do anh mở miệng “tặng” cho tôi trước, cô gái nhỏ như tôi cũng chỉ là để gậy ông đập lưng ông mà thôi!"
"Đi! Đi theo tôi."
Nhìn cô vẫn bày ra dáng vẻ ngang bướng không biết sống chết như cũ, rốt cuộc Belle Bối Dary cũng không thể nhịn được nữa, quyết định cho người phụ nữ ghê tởm này một chút giáo huấn.
Không nói hai lời, anh duỗi bàn tay ra một cái, nhẫn tâm bóp chặt cánh tay của cô, hung ác kéo cô một đường xông thẳng vào đại điện.
"Buông tay! Cái tên tiểu nhân không có phong độ lại không khí phách này, rốt cuộc muốn kéo tôi đến nơi nào hả? Buông tôi ra!" Hồng Đỗ Quyên bất chấp tất cả la to theo dọc đường đi, còn quyền đấm cước đá muốn buộc anh buông cô ra, đáng tiếc chính là hơi sức không sánh bằng người ta, bản thân cũng đang ở trên địa bàn của người ta, vậy nên cô có mở miệng kêu cứu thế nào, cũng không có người dám đi lên, mặc kệ cô chết sống.
Belle Bối Dary kéo cô đến phòng lớn, ngay sau đó ra lệnh cho người trói chéo tay cô lại, tiếp đó còn tàn nhẫn hạ lệnh: "Quăng người phụ nữ làm ta bẽ mặt này vào trong hồ, cho tới đến buổi tối hôm nay, mới vớt cô ta lên."
"Cái gì?" Vừa nghe phán quyết của người đàn ông kia đối với cô, cả khuôn mặt Hồng Đỗ Quyên thoáng chốc trắng bệch, cô nóng lòng hỏi anh: "Nếu như tôi cứ như vậy mà bất hạnh chết đuối thì sao hả?" Mặc dù kỹ năng lặn và bơi của cô đều cao siêu, nhưng mà không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất!
"Nếu thật xảy ra chuyện như vậy, vậy cũng chỉ đại biểu người phụ nữ như cô quả thật đáng chết. . . . . ." Belle Bối Dary cũng không dễ dàng lấy tánh mạng người ta, từ trước đến giờ đều dùng biện pháp này để kết luận người đó có tội hay không, nếu ông trời quả thật nhận định cô đáng chết, thì cô . . . . . ."Hơn nữa còn là chết không có gì đáng tiếc, quăng xuống đi." Một câu nói đã phán quyết sự sống còn của Hồng Đỗ Quyên, vừa vô tình càng thêm vô tâm.
"Cái tên bạo quân ghê tởm này, Hồng Đỗ Quyên tôi nguyền rủa anh chết không được yên lành! Chỉ cần ông trời để tôi may mắn còn sống sót, tôi nhất định chỉnh anh đến luôn miệng kêu khổ, nếu không Hồng Đỗ Quyên tôi sẽ lập tức theo họ anh, tôi. . . . . ." Mặc kệ Hồng Đỗ Quyên ồn ào thế nào, nhục mạ ra sao, đều không thể thay đổi được số mạng trước mắt của cô.
Để đối mặt với khốn cảnh kế tiếp, chỉ có thể dựa vào năng lực bơi lội của cô mà thôi, ai cũng không giúp được gì, thật là vừa đáng thương vừa đáng buồn mà!
FM1046 FM1046 FM1046 FM1046 FM1046 FM1046 FM1046
"Ắt xì, ắt xì, ắt xì. . . . . .Liên tiếp hắc hơi mười cái, mặc dù cả người cao thấp đều được một tấm chăn vừa dày vừa nặng bao phủ, nhưng Hồng Đỗ Quyên vẫn lạnh đến cả người run rẫy như củ, sắc mặt vừa trắng lại xanh.
Nhìn dáng vẻ của cô thê thảm như thế, trong lòng Annie càng cảm kích lại thấy xấu hổ và cắn rức, không khỏi nước mắt lã chã nói với cô: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tất cả chuyện này đều nên trách em, nếu như không phải vì chị muốn giúp em, cũng sẽ không bị Tước gia trừng phạt, em thật sự có lỗi với chị, chị Đỗ Quyên.”
"Thôi! Ắt xì." Mới nói hai chữ, lại nhảy mũi một cái.


Nhìn dáng vẻ vô cùng tự trách của Annie, trong lòng Hồng Đỗ Quyên càng hận người đàn ông độc ác kia hơn: "Món nợ này bản tiểu thư sẽ không đỗ lên đầu em, ngàn sai vạn sai đều là vị Tước gia cao cao tại thượng không thể chạm tới kia của nhà em. Sớm muộn gì cũng có một ngày nào đó, chị sẽ khiến cho người đàn ông độc ác kia trả giá thật lớn." Hừ! Hôm nay anh không chỉnh chết cô, là Hồng Đỗ Quyên cô may mắn đồng thời cũng là bất hạnh của anh, coi như cái kết của mối thù giữa cô và anh đã được định, nếu không đòi lại món nợ này, muốn cô cứ như vậy trở về, làm sao cô có thể cam tâm được.
Nghe lời của cô..., trong lòng Annie càng thêm lo lắng cho cô, chỉ sợ cô thật sự quyết tâm gây chiến với ông chủ nhà mình, vậy thì chuyện này thật sự không ổn!
Ông chủ có năng lực thế nào, từ trước đến giờ cô là người rõ ràng nhất, cô thật sự sợ cô ấy lại gây chuyện, đôi mắt trong như nước lóe lên một cái, muốn nói lại thôi.
Trong lòng muốn thành thật khuyên cô, nhưng lại sợ lời thật thì khó nghe, cô không thể tiếp nhận được.
"Em có lời gì. . . . . . Ắt xì! Cứ nói đi! Không cần. . . . . . Ắt xì! Dùng ánh mắt đáng thương đó nhìn chị, làm hại chị. . . . . . Ắt xì! Cũng không được tự nhiên." Mới nói hai câu ngắn ngủi, đã liên tiếp nhảy mũi, chuyện này càng làm cho hận ý trong lòng cô sâu hơn.
"Chị Đỗ Quyên, Annie có đôi lời muốn nói với chị, nhưng sau khi chị nghe xong ngàn vạn lần không được tức giận có được không?"
Nhìn thấy cô ấp a ấp úng, dáng vẻ nhìn rất phiền toái, Hồng Đỗ Quyêm không nhịn được vừa liếc mắt nhìn, vừa nhảy mũi một cái, nói: "Có chuyện mau nói, có rắm mau thả, đừng lề mề nữa."
"Thật ra thì tính tình của ông chủ em cũng không tệ, chỉ là ngài ấy có chút ghét phụ nữ, chỉ cần chị Đỗ Quyên không xuất hiện trước mặt ngài, thì em nghĩ chị có thể bình an vô sự rồi." Dĩ nhiên, đây chỉ là ý tưởng của một mình Annie.
"Oan uổng quá! Annie đại nhân." Anh ghét phụ nữ là chuyện của nhà anh, coi như dù Hồng Đỗ Quyên cô có yêu đàn ông đến đâu, cũng tuyệt đối không thể nào chủ động đi trêu chọc anh: "Em có biết tuy bản tiểu thư và anh ta đã giao chiến mấy lần, nhưng không lần nào là Hồng Đỗ Quyên tôi chủ động trêu chọc cả, mỗi một lần đều chẳng hiểu tại sao anh ta lại xuất hiện sau lưng chị, chỉ kém không dọa chị đến chết, còn chỉnh thảm chị đến như vậy." Cô nói xong, đầy lòng căm phẫn, còn không nhịn được tức giận mở miệng mắng to: "Cái tên đàn ông chết tiệt đó, cmn tốt nhất đừng để rơi vào tay tôi, nếu không tôi nhất định sẽ khiến anh “ăn không hết còn mang về”, không thể không khiến anh càng thêm chán ghét phụ nữ hơn."
Ai! Nghe chị Đỗ Quyên mắng đến cắn răng nghiến lợi như vậy, rất rõ ràng là không nghe lọt tai những lời cô vừa khuyên, chuyện đến nước này, Annie thật đúng là bó tay hết cách.
Nhìn thấy quan hệ của hai người là ông chủ và người chị có ân với mình lại căng thẳng như vậy, cô thật không biết mình nên đứng ở bên nào mới phải? Vắt hết óc, trong lòng nghĩ ngợi nên làm như thế nào, mới có thể giúp bọn họ hóa giải tâm tình thù địch lẫn nhau.
Nhưng khiến cô cảm thấy nỗi giận nhất là thân phận của mình quá thấp kém, Thấp Cổ Bé Họng, khó có thể khuyên giải được hai người kia.
Nghĩ đến chỗ này Annie không khỏi nhớ tới người đàn ông mà mình yêu, có lẽ cô có thể nhờ Jimmy ở trước mặt ông chủ, nói vài lời tốt đẹp giúp chị Đỗ Quyên!
Loại trạng thái giằng co như nước với lửa này, Annie thật sự tưởng rằng chỉ với mấy câu tốt đẹp mà có hóa giải cục diện bế tắt này sao?
Sau khi chuyện của Annie và Jimmy bị truyền ra , trong một đêm, Hồng Đỗ Quyên trở thành nhân vật khiến mọi người trong thành tranh nhau thảo luận.
Phụ nữ nói về cô, vì lòng can đảm của cô, còn vì cô đã truyền thụ lại cách giúp Annie có thể chủ động.
Điều này làm cho một vài cô gái xuân tâm nhộn nhạo có chút si tâm vọng tưởng Hồng Đỗ Quyên có thể giúp cho các cô ấy, được ở cùng với người đàn ông mà mình thích.
Đàn ông nói về cô, cũng tương tự vì lòng can đảm của cô, mặt khác còn vì vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp của cô, hơn nữa hành vi và tác phong của cô cũng hoàn toàn khác với những cô gái ở đây.
Những tin đồn đầy trời này, rất khó có thể không truyền vào trong tai của chủ nhân toàn thành này – Belle Bối Dary.
"Tôi nói cho cô biết, ngày hôm qua Đỗ Quyên lại dạy Annie rằng, phụ nữ không phải người yếu, chuyện đàn ông có thể làm, thì phụ nữ cũng có thể, hơn nữa còn có thể làm tốt hơn cả đàn ông!"
"Thiệt hay giả?"
"Đúng vậy! Đồng thời cô cũng nói có một số việc phụ nữ có thể làm, nhưng đàn ông không thể nào làm được!"
"Chuyện gì? Rốt cuộc là chuyện gì? Cô nói nhanh lên! Đừng thừa nước đục thả câu nữa."
Bá tước Belle Bối Dary đang núp ở một bên để nghe trộm, cũng có lòng hiếu kỳ này, muốn biết rốt cuộc là chuyện gì , phụ nữ có thể làm, mà đàn ông không cách nào làm được?
"Hi! Chính là sanh con đó! Cô nghĩ xem, trong thiên hạ, có người đàn ông nào có thể sinh ra đứa con nít chứ?"
"À. . . . . ."
Vừa nghe đáp án này, hai người phụ nữ nhìn nhau, tiếp đó lại chợt bật cười khach khách, lúc anh nghe được thì gương mặt còn xinh đẹp hơn phụ nữ chợt đen lại.
Hừ! Phụ nữ có thể sinh con thì giỏi lắm sao? Chuyện như vậy, hoàn toàn là thiên chức bẩm sinh của phụ nữ, có gì chỗ nào đáng để kiêu ngạo? Anh thật sự không hiểu nổi rốt cuộc có bao nhiêu thứ rác rưởi trong óc của người phụ nữ kia nữa!
Mới đi được vài bước, anh lại nghe đến một nhóm người đàn ông khác cũng đang bàn luận về người phụ nữ Hồng Đỗ Quyên này.
"Này! Hôm qua cậu có thấy gì không?"
"Thấy cái gì?"
Đúng vậy! Rốt cuộc thấy cái gì, cậu phải nói rõ ra thì mới biết được chứ! Trong lòng Belle Bối Dary không vui thúc giục.
"Hồng Đỗ Quyên mặc váy ngắn phơi bày ra hai chân đó!" Oa! Hiện tượng này thật sự cảnh tượng rất khó có thể nhìn thấy ở nơi này! Trừ những nam sĩ đã kết hôn ra, người đàn ông bình thường muốn rình coi hai chân của phụ nữ, căn bản là giấc mộng đẹp mà có nằm mơ cũng không thể thấy được!
Thế nhưng cô lại phơi bày ra hai chân! Chuyện này phải nói thế nào đây?
Vừa nghe người phụ nữ can đảm kia lại làm ra chuyện xấu vô sỉ khiến người kinh hãi, lửa giận trong lòng bá tước Belle Bối Dary lập tức bốc cháy, không phải là ngọn lửa nho nhỏ nữa, mà là một ngọn lửa lớn hừng hực đủ để cắn nuốt cả tòa thành.
"Cậu thấy được sao?" Oa! Thật hâm mộ đó!
Nhìn vẻ mặt mê mẩn của người đàn ông kia, trong lòng anh càng thêm tức giận không dứt.
"Đúng vậy! Cậu cũng không biết, cặp đùi đẹp của cô ấy thật sự trắng nõn như ngọc, da ngấn như son, nếu có thể làm như vậy như vậy mà nói, trời ạ! Dù tôi có chết trong ngực của cô ấy, cũng rất hài lòng." Thật đúng là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, chính là đang chỉ người đàn ông này.
"Vậy......"
Lúc một người đàn ông khác muốn nói tiếp, rốt cuộc Belle Bối Dary cũng không nghe nổi nữa, bước ra đơn giản lạnh lùng nói một câu: "Dường như hai người rất rảnh rỗi, có cần bổn tước gia tìm thêm chút việc, để cho các người có thêm việc hay không?"
"Tước gia." Vừa nhìn thấy ông chủ của mình xuất hiện ở trước mặt bọn họ, lúc này hai người quỳ xuống, mặt thẹn thùng nói không ra lời nào.
"Hừ! Các người đã ở không như vậy, rảnh rang như vậy! Chờ sau khi các người làm xong công việc, thuận tiện dọn dẹp bốn phía ở sông đào của tòa thành đi, nhớ! Phải dọn dẹp sạch sẽ, biết không?"
"Vâng." Thật thê thảm! Loại công việc dọn dẹp sông đào này không ai có thể sẵn lòng đi làm, nghĩ tới mực độ sâu của nước đã làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, đâu còn có lá gan đi làm loại công việc nguy hiểm như vậy.
Huống chi từ xưa đến nay chưa từng nghe thành chủ ra lệnh sai người đi làm chuyện như vậy, sao hôm nay bọn họ lại xui xẻo như vậy, cố tình gặp phải đây?Sau khi mắng xong hai kẻ ngu ngốc không biết sống chết kia, rốt cuộc Belle Bối Dary vẫn quyết định từ tìm người nọ, tên đâu sỏ làm cho cả toàn thành của anh tràn ngập trong không khí ngột ngạt.
Dọc theo đường đi, anh giẫm bước trên tức giận, thẳng bước đi tới phòng giặc quần áo, Belle Bối Dary vừa mới bước vào phòng giặc quần áo, đột nhiên trừng to cặp mắt xanh, há miệng, mặt ngây ngô nhìn cảnh tượng trước mắt, rốt cuộc nơi này bị làm sao vậy? Tại sao cả phòng giặc quần áo lại biến thành thế này?
Tất cả người phụ nữ trong phòng giặc đều tụ tập thành một đường, đang tập trung tinh thần vui vẻ nghe người phụ nữ nào đó nói chuyện.
Mà những binh sĩ phụ trách bảo vệ cho an toàn của tòa thành kia, lại từng người mệt mỏi làm thay công việc của bọn họ —— giặc sạch tất cả quần áo, chuyện này là sự thật sao?
"Các người đang làm gì vậy hả?" Dù Belle Bối Dary có tức giận thế nào, cũng chưa từng lớn tiếng trách móc giống như hôm nay.
Tiếng rống giận này giống như sấm đánh, làm mọi người sợ đến dừng lại động tác tại chỗ, bọn họ hoặc đứng, hoặc ngồi chồm hổm, hoặc ngồi, càng buồn cười hơn là còn có người cầm quần áo chưa kịp giặc, ngơ ngác nhìn vị bá tước đang đứng trước mắt bọn họ.
"Thế nào? Toàn bộ đều câm hết rồi sao? Sao không ai hiểu phải trả lời vấn đề của bốn tước gia hả?" Mặc dù Belle Bối Dary nói với mọi người như vậy, nhưng tất cả tầm mắt của anh đều giằng co ở trên người của người phụ nữ đáng giận kia.
Cô tuyệt đối không sợ anh, còn ám muội dùng một đôi mắt quyến rũ câu hồn đoạt phách để liếc anh, đôi môi đỏ mọng như hoa anh đào hơi nhếch lên— đường cong tà nịnh cười đến vô cùng hòa nhã.
Dáng vẻ kia giống như đang nói cho anh biết, anh không có mắt để nhìn sao? Chúng tôi đang làm những gì, chẳng lẽ con mắt của anh không có nói cho anh biết sao?
Hồng Đỗ Quyên bất động cũng không mở miệng, mà bá tước Belle Bối Dary cũng duy trì bất động, hai người giống như kẻ thù của nhiều thế hệ, gặp nhau liền đỏ mắt, hận không thể lấy con dao sắc hung hăng chém đối phương một nhát.
Tất cả mọi người xung quanh cũng chịu ảnh hưởng bởi hai đương sự này, cả mười lăm người đều bất an xách hùng nước lên, nín thở trầm ngâm nhìn biến hóa giữa bọn họ.
Hồng Đỗ Quyên rõ ràng cảm nhận được mọi người đang khẩn trương, không khỏi khéo cười duyên dáng nghênh đón bá tước cao cao tại thượng, mở miệng nói: "Ai yêu! Tôi còn tưởng là cao nhân phương nào, có thể có tài cán lớn gì, mà mới cầu đầu tiên đã đánh vỡ mật của mọi người, ngay cả….công việc trong tay cũng ngừng lại! Thì ra là...... À! Bá tước đại nhân kính yêu, không biết ngài đã từng nghe qua câu “chỗ cao khó tránh khỏi rét lạnh” chưa? Coi chừng, đừng đứng ở nơi quá cao, nếu không cẩn thận té xuống sẽ ngã tan xương nát thịt đó!"
Đây cũng cách thức dùng lời khen để nhạo bán, toàn bộ người xem thiếu chút nữa nhịn không được, nếu không phải gương mặt của bá tước thực sự quá đáng sợ, bọn họ nhất định sẽ cười vang tại chỗ.
"Xem dáng vẻ kia của cô, giống như thật sự rất thảnh thơi lại không lo lắng?" Anh cắn răng nghiến lợi hỏi.
"Chắc là vậy đi?" Công việc của mình có người làm thay, làm hại cô nhàm chán đi nói chuyện phiếm, thuận tiện mở lớp dạy học sinh, giảng dạy cho các cô hiểu đạo lý “nữ quyền tối cao”.
"Tốt! Rất tốt!" Nếu như người phụ nữ này ở đâu cũng có thể tác quái, thì biện pháp duy nhất là......"Từ hôm nay, bắt đầu từ bây giờ, bổn tước gia sẽ để cô không thể rời khỏi tôi một bước, phụ trách xử lý toàn bộ sinh hoạt của tôi." Lại nói đến đây, anh hung hăng trừng mắt, đuổi tất cả binh sĩ đang ở phòng giặc ra ngoài, mới mở miệng nói với cô: "Bây giờ cô đi theo tôi."
Thật tốt quá!
Hồng Đỗ Quyên vui vẻ thầm nghĩ: mệnh lệnh này của anh, vừa đúng phù hợp với khẩu vị của cô!



Thử đọc