Nữ Vương Háo Sắc - Chương 02

Tác giả: Mộng Vân

Đánh dấu

Cả người đều bị ướt cũng không quan trọng, mà cái tức nhất chính là hai tay cô đều bị người ta trói chặt đến không thể động đậy, giống y như tội phạm bị tử hình vậy, không có chút tôn nghiêm và tự do nào.
Còn có ghê tởm hơn chính là người đàn ông xa lạ đang áp giả cô đi về phía trước kia, chỉ cần cô bước đi chậm lại một chút, lập tức tay đấm chân đạp thúc giục cô, lệnh cho cô phải đi nhanh một chút, nếu không cũng đừng trách anh ta không khách khí với cô.
Phi! Anh ta căn bản đã sớm rất không khách khí với cô, còn nói cái gì đừng trách anh không khách khí với cô, quả thật toàn là những lời thừa.
Đúng là đần độn, Hừ!
Cô cũng không đần, sẽ không tùy tiện tự nhận mình là một Anh Hùng Hảo Hán.
Bây giờ là......Tình thế không thích hợp.
Vào giờ phút bị trói còn bị quản chắc hà khắc thế này, mà còn cậy mạnh thì chính là khiến mình phải chịu càng thêm nhiều thiệt thòi hơn thôi, dù Hồng Đỗ Quyên cô có ngu hơn nữa, cũng không có ngốc đến trình độ cầm trứng gà đi đập vào đá cứng.
Còn có một điểm khác khiến Hồng Đỗ Quyên không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, đó là, tính đến trước mắt thì cô vẫn chưa rõ mình đã đi tới nơi nào rồi, càng không biết rốt cuộc những người này từ đâu đến, còn có người đàn ông được tôn xưng là Tước gia kia, có thân phận là gì?
Cũng vì đủ loại nguyên nhân kể trên, nên cô không thể không tạm thời uất ức cầu toàn, đợi sau khi làm rõ ràng tất cả nghi vấn, thì sẽ suy nghĩ tìm kế thoát thân.
Thật vất vả, cô bị áp tới trước mặt người đàn ông ở trong hồ nước kia.



“Quỳ xuống.” Đè ép người của cô xuống, nghiêm nghị ra lệnh cho cô.
“Quỳ? Tại sao tôi phải quỳ chứ?” Chuyện cười! Hiện tại cũng đã là thời đại nào rồi, dù là tồng thống Trần Thủy Biển, cũng không thể yêu cầu cô quỳ xuống! Vị Tước gia bé nhỏ này, tại sao lại muốn Hồng Đỗ Quyên cô quỳ xuống trước mặt anh ta?
Muốn cô quỳ xuống trước anh? Có thể cũng rất đơn giản.
Chỉ cần chờ anh chết rồi, cô tự sẽ tâm cam tình nguyện quỳ gối trước linh tiền của anh để dập đầu quỳ lại tạ ơn, cảm tạ ông trời rốt cuộc cũng lấy lại mạng nhỏ của anh.
“ Cô......” Ngục tốt nhìn thấy người phụ nữ kia to gan như vậy, không chịu quỳ xuống trước mặt chủ tử, tay vừa nhấc lên, lập tức lấy cái roi khủng bố kia quất vào người của Hồng Đỗ Quyên.
Đột nhiên, một tiếng nói cực kỳ bình tĩnh trầm thấp vang lên: “Ngươi lui ra đi.”
“Vâng, Tước gia.” Ngục tốt lập tức nghe lệnh làm việc, không làm khó Hồng Đỗ Quyên nữa.
“Cô là người phương nào? Đến từ nơi nào? Chịu mệnh lệnh của người nào đến đây? Là vì mục đích gì?” Giọng nói cứng ngắc làm cho người ta nghe không ra bất kỳ vui buồn mừng giận nào, giọng nói của anh giống như từng đợt gió lạnh thổi qua, buồn rười rượi làm cho người ta khỏi rét run.
“Anh là ai? Đây là chỗ nào? Vì sao vô duyên vô cớ tôi lại tự đến chỗ này?” Có lẽ người khác sẽ sợ anh, nhưng Hồng Đỗ Quyên cô không sợ anh.
Trong lòng anh có nghi vấn của anh, nhưng nghi vấn trong lòng cô còn nhiều hơn anh, anh đã hỏi như vậy, thì Hồng Đỗ Quyên cô cũng phải mở miệng xin chỉ bảo.
Đến lúc này, tình huống hai người giằng co với nhau lại xảy ra lần nữa, lần này phải giải quyết thế nào đây?
Bên trong đại sảnh, mọi người thấy hành động truy hỏi của Hồng Đỗ Quyên với chủ tử như thế, nếu không khẩn trương rùng mình, thì lá gan nhỏ cũng có chút không nhịn được mà phập phồng kinh sợ thở gấp một tiếng, làm cho khí tức khẩn trương thêm một chút cảm giác áp bách.
Trời ạ! Sao người phụ nữ này lại có thể vô lễ với Tước gia của bọn họ như vậy! Trong lòng mọi người đều hoảng sợ ngẫm nghĩ như thế.
Mọi người bao gồm Hồng Đỗ Quyên và người đàn ông đang ngồi ở trên cao như quan tòa kia đều lâm vào trầm mặt, hiện trường yên lặng như tờ.
Thời khắc khẩn trương như thế, thật đúng là một giây như một năm, không biết qua bao lâu, rốt cuộc bá trước cũng mở kim khẩu: “Người phụ nữ này, quả thật lớn mật.”

Từ trước đến giờ lần đầu tiên bá tước Belle Bối Dary nhìn thấy một người phụ nữ to gan như vậy, hơn nữa anh lại có tiếng trong quý tộc là rất ghét phụ nữ.
Bình thường các cô gái thấy anh, coi như cũng sẽ nhịn không được mà bị hấp dẫn bởi khuôn mặt đẹp trai tuấn tú không người sánh kịp này, nhưng cũng không thể không kiêng kỵ khí chất lạnh lùng vô tình của anh, nên luôn nhượng bộ lui binh giữ khoảng cách an toàn với anh.
“Thanks! Như nhau, như nhau cả thôi.” Lớn mật này là từ đại biểu cho sự ca ngợi trong từ điển của Hồng Đỗ Quyên.
Nếu người đàn ông này cũng đã hào phóng ca ngợi, dĩ nhiên cô cũng phải trả lễ lại một phen, tặng anh lại một câu, mới không coi là thất lễ có đúng không?
Lời cô vừa mới nói xong, đột nhiên chỉ thấy vẻ mặt người đàn ông ngồi trên cao kia chợt biến đổi, tiếng bàn tay dùng sức đấm xuống ghế vang lên, mọi người nghe thấy ai cũng cả người run rẫy, chỉ có Hồng Đỗ Quyên vẫn không biết sống chết như cũ, còn nhìn anh nở một nụ cười.
“Bổn tước gia sẽ cho cô một cơ hội nữa, nếu như cô còn dám bất kính với ta, bổn tước gia tuyệt không khoan hồng. Nói! Trả lời vấn đề của ta.”
Giọng nói lãnh khốc (lạnh lùng + tàn nhẫn) quả thật có mấy phần uy thế dọa người, chỉ tiếc ma nữ hỗn thế.
Chỉ thấy Hồng Đỗ Quyên mang vẻ mặt khó xử nhìn của anh, thật giống như vắt óc suy nghĩ mấy vấn đề đó, một lúc sau mới thấy cô mở miệng hỏi: “Trước tiên có thể để tôi hỏi Tước gia cao cao tại thượng một câu được không?” Lời cô nói thì khách khí, nhưng trong giọng lại có chút mùi vị cợt nhã: “Nếu cô gái nhỏ như tôi không thể nắm chắt cơ hội cuối cùng này, có phải ngài sẽ một phát bắn chết tôi hay không?”
Vấn đề này có chút thú vị rồi đây: “Nếu như bổn tước gia nói đúng, thì cô sẽ làm thế nào? Nhưng nếu không phải, thì cô sẽ làm gì?” Dĩ nhiên bá tước Belle Bối Dary có thể dễ dàng hạ một mệnh lệnh ban cái chết chô cô, nếu không phải thấy cô có là gan lớn hơn người thường, hơn nữa lời nói của cô thật sực khiến anh có chút hứng thú và tò mò, thì anh quả thật sẽ làm như vậy, hơn nữa còn không chút do dự.
“Này còn phải hỏi sao?” Lại còn hỏi người khác vấn đề này, trên cơ bản là trong mắt đã xem Hồng Đỗ Quyên cô thành tầng lớp vô cùng ngu ngốc.
Nói cách khác trước mặt vị bá tước cao cao tại thượng này, cô cũng không khác biệt kẻ ngu ngốc lắm: “Nếu câu trả lời của bá tước là đúng, cô gái nhỏ như tôi đương nhiên phải để ngài hiểu được đại nghĩa, nói cho người bề trên như ngài biết, cần phải lấy đức để phục người; nhưng nếu đáp an của ngài là không phải,vậy tôi sẽ khen ngợi ngài! Khoan hồng độ lượng, không so đo với người khác, quả nhiên là một trong những minh quân hiếm thấy.”
Lời vừa nói ra này, bá tước Belle Bối Dary thật đúng là không còn lời nào để nói.
Thật muốn đập chết cô, nhưng lại sợ thành kẻ không biết phân biệt thị phi, phi không biết đạo lý, mà cứ như vậy bỏ qua cho cô, lại quá tiện nghi cho cô gái cả gan làm loạn, nói chuyện vô lễ không biết chừng mực này.
Đối mặt với tình thế khó xử này, bá tước Belle Bối Dary chỉ đành phải tạm thời bắt giữ cô, phân công đến phòng giặt quần áo trong tòa thành, lệnh cho cô phải giúp đỡ tất cả phụ nữ ở đó giặt quần áo, cũng hạ lệnh không để cô tùy tiện đi lại trong thành bảo.
Muốn Hồng Đỗ Quyên cô ngoan ngoãn nghe lệnh của người đàn ông kia, dù trời có sụp xuống, thì đây cũng là chuyện lạ tuyệt đối không có khả năng xảy ra.
Vì vậy có thể nghĩ, người không thể nào ngoan ngoãn nghe lệnh làm việc như Hồng Đỗ Quyên đương nhiên sẽ thừa cơ mà chạy, cô nhìn chung quanh, thận trọng nhón chân lên, lại bước về phía trước một bước nữa.
Cái tên X ấy thật đáng chết! Làm sao cô lại cảm giác giống như mình cứ một mực vòng tới vòng lui ở một chỗ vậy, làm sao lại giống như đã vòng qua vòng lại chỗ quỷ quái này mấy chục vòng rồi.
Có phải nơi này là mê cung hay không vậy, nếu không như thế nào lại biến người luôn tự nhận là có thể nhận biết phương hướng vô cùng tốt như cô, thành một con"Bò đi lạc" vậy ?
Bây giờ ở đây là chỗ quỷ quái nào? Thoạt nhìn hình như rất quen thuộc, nhưng cũng giống như chỗ xa lạ chưa từng đến, mỗi cánh cửa đều có hình dáng giống nhau như đúc, rất khó mà phân biệt.
Mặc kệ! Nếu lượn quanh vẫn không ra khỏi cái chỗ này, vậy thì đành dùng đến chút ít thủ đoạn, tìm một người đàn ông tới hỏi một chút cũng được.


Trong lòng vừa mới có ý nghĩ này, không ngờ. . . . . . Hì hì! Ông trời lại đưa tới một cơ hội khó được cho cô, cô vừa thấy có người đang đi về phía mình, liền vội vàng tạm trốn sang một bên trước, chờ một mạch cho đến khi mục tiêu đến gần, cô mới từ từ đi ra, lặng lẽ vỗ lên vai của người đàn ông kia.
"Là ai ?" Người đàn ông xa lạ bỗng chốc hô to, quay người lại chỉ thấy. . . . . ."Là cô à? Làm sao cô còn dây dưa ở lại chỗ này, không phải Bá tước đã lệnh cho cô. . . . . ."
"Hư! Nói nhỏ thôi có được hay không? Anh đẹp trai." Ma nữ háo sắc bày ra bản lĩnh xuất chúng, mềm mại làm nũng nhỏ giọng ra ám hiệu với người đàn ông xa lạ không biết tên kia, cũng không quên vứt cho “anh đẹp trai” kia một đôi mắt quyến rũ vừa đủ đển mê đảo chúng sinh, sau đó duỗi tay trắng nõn ra, kéo anh ta dán lên nôi đỏ mộng của mình , hào phóng cho người đàn ông này nếm thử một chút ngon ngọt này trước.
Người đàn ông bình thường đối mặt với loại diễm phúc từ trên trời rơi xuống này, là tuyệt đối khó có thể chống cự, hơn nữa kĩ thuật hôn của ma nữ háo sắc này lại cực kỳ cao siêu, kết quả không nghĩ cũng biết, chưa tới giây lát, người đàn ông đáng thương kia dĩ nhiên thở hổn hển trở thành một bề tôi khác dưới váy của Hồng Đỗ Quyên.
Hồng Đỗ Quyên vừa nhìn hiệu quả đã đạt tới, lập tức thu hồi môi anh đào của mình.
Người đàn ông dĩ nhiên không thể nào cứ như vậy bỏ qua cho miềng thịt béo đã đến miệng như vậy, cánh tay anh ta gắt gao khóa chặt lại, môi tham lam đói khác muốn tìm tòi lại ngọt ngào mình vừa mới nếm qua.
"Ừm, đừng á!" Gấp như vậy à, xem ra người đàn ông đã bị mình mê hoặc đến đầu óc choáng váng. Hồng Đỗ Quyên xảo trá lén cười trộm, lập tức mở miệng: "Ở chỗ này rất không tiện, không bằng chúng ta ra khỏi thành bảo đi, sung sướng một phen, như thế nào?"
"Không! Không cần ra thành, tôi biết một địa phương tốt, nhất định có thể. . . . . ."
"Không!" Không ra khỏi thành, cô còn chơi trò thân thiết này với anh ta làm gì nữa? Dù nói gì, Hồng Đỗ Quyên cũng phải khuyên anh ta dẫn cô ra khỏi thành.
Vì đạt được mục đích, cô không tiếc dùng lại công lực quyến rũ, ngón tay mảnh khảnh chậm rãi không ngừng vẽ vòng tròn trên ngực của người đàn ông kia, phả hơi thởi thơm như hoa lan vào anh ta: "Chẳng lẽ anh không muốn nếm thử mùi vị ở nơi tự nhiên rộng lớn sao? Cái loại cuồng dã vô tận không thể cản trở ấy, chẳng lẽ anh không định nếm qua à?" (khụ, nhìn vậy thôi chứ chị nữ chính vẫn sạch nhé *cười*)
"Chuyện này. . . . . ." Người đàn ông có chút khó xử, không biết nên đồng ý dẫn cô ra khỏi thành hay không?
Nhìn nét mặt do dự giãy dụa của người đàn ông kia, Hồng Đỗ Quyên biết được mình đã thuyết phục được lòng của anh ta, chỉ cần lại thêm sức lực, mục đích của cô là có thể đạt thành.
Vì thế, cô cho anh thêm một cái hôn mềm mại nhẹ nhàng như gió thổ, hơn nữa còn dụng tâm thổi khí vào cổ của anh: "Được rồi! Thời gian quý báu, bây giờ chúng ta nên đi liền. Nếu như anh còn do dự nữa sẽ không kịp đâu đấy."
Vốn là anh ta còn có chút do dự không quyết, bỗng chốc rùng mình một cái: "Được! Bây giờ chúng ta đi." Chỉ cần đánh nhanh tanhg nhanh, anh ta tin tưởng chắc sẽ không bị bá tước phát hiện ra đâu.
Hai người lập tức tay cầm tay nhau, cùng cất bước đi về phía ánh nắng mặt trời tự do đầy hi vọng, ai ngờ, một người đáng hận không nên xuất hiện nhất lại xuất hiện ra ngăn cản bọn họ.
Vừa nhìn thấy người xuất hiện, mặt người đàn ông không khỏi trắng bệch, âm thầm hô nhỏ một tiếng: “Mình chết chắc rồi." Thân thể trong nháy mắt thấp đi một nửa: "Bá tước, tôi. . . . . ."
Belle Bối Dary hoàn toàn không nhìn người hầu quỳ trước mặt anh, vì đối tưỡng mà cặp mắt của anh vẫn nhìn chằm chằm, thủy chung là một cái gái lớn mật rõ ràng đã làm chuyện sai trái, còn dám không hề biết hối hận.
Anh không mở miệng, Hồng Đỗ Quyên cũng không có ý định mở miệng.
Càng làm lòng cô hận nhất là mắt thấy kế hoạch bỏ chạy của mình sắp thành công, lại cố tình nửa đường nhảy ra tên Trình Giảo Kim này, làm hại cô thất bại trong gang tấc, để cho cô không duyên cớ hy sinh nhan sắc, làm trò hề, quả thật rất đáng hận, đáng cáu.
"Xem ra người phụ nữ như cô không chỉ có lá gan lớn, mà còn dám lôi kéo dụ dỗ đàn ông nữa!" Từ lúc cô bắt đầu quyến rũ người của anh, Belle Bối Dary đã đứng bên cạnh, trong lòng quả thật có vài phần bội phục đối với kỹ xảo quyến rũ đàn ông cao siêu của cô.
"Nói hay lắm, nói hay lắm." Háo sắc vốn là bản tính của cô, nên chuyện lôi kéo đàn ông là bình thường , anh ca ngợi cô, đương nhiên Hồng Đỗ Quyên có thể một chút cũng không xấu hổ mà tiếp nhận được.
"Mặt của cô quả thật rất dầy, lần đầu tiên bổn tước gia thấy người như vậy." Cũng là bởi vì da mặt của cô thật dầy, cho nên mới có biện pháp biến những lời nhão bán xem thường anh thành những lời ca ngợi.
"Nào có, nào có chứ." Hồng Đỗ Quyên không phải người ngu, không phải không nghe hiểu lời anh, mà chỉ là không đếm xỉa đến sự hiện hữu của anh thôi, nên một cách tự nhiên xem lời nói của anh làm thành một lời bình thường đến nỗi không thèm để ý tới cũng được.
"Cô. . . . . ." Đáng ghét! Đụng phải người phụ nữ vừa có da mặt dầy lại lớn gan như vậy, Belle Bối Dary thật đúng là không biết nên xử trí cô sao mới phải: "Ngươi. . . . . ." Anh chỉ vào vẫn người hầu vẫn quỳ trước mặt anh nói: "Dẫn Annie tới đây cho ta."
"Vâng." Vừa nghe Tước gia ra lệnh, người đàn ông không dám chần chờ, thân thể vừa đứng ngay sau đó liền xoay người vội vã đi tìm Annie, người phụ trách quản lí phòng giặt ủi.
Trong khoảng thời gian đợi Annie đến, Belle Bối Dary lười phải mở miệng, mà Hồng Đỗ Quyên cũng giữ yên lặng, chờ một mạch đến khi một cô gái trẻ tuổi run rẩy xuất hiện ở trước mặt, Belle Bối Darymới mở miệng hạ lệnh với cô ta: "Từ nay về sau, người phụ nữ này sẽ do cô quản lí. Nhớ lấy! Ngàn vạn lần không được để cho cô ta có bất kì cơ hội tiếp xúc với người đàn ông ào, càng không thể để cho cô ta rời khỏi tầm mắt của cô, biết không?"
"Vâng."
Thì ra đây chính là chủ ý trong lòng anh, ý đồ muốn cô vạch ra giới hạn rõ ràng với tất cả đàn ông, vì để phòng ngừa cô lại đi quyến rũ đàn ông.
Tốt! Hừ hừ! Vì anh tức giận,nên lúc Hồng Đỗ Quyên chuẩn bị sắp đi theo cô gái trẻ tên là Annie kia rời khỏi, cũng không quên ném cho anh một cái mĩ nhãn mê người, nhìn anh bị mình làm tức giận đến xanh mặt tại chỗ, cô càng phát ra tiếng cười vui vẻ hẻ hê cực kỳ lớn: "Ha ha ha!" Chơi thật vui! Trò này thật sự vui đấy!
Nếu anh cho là như vậy là có thể buộc cô đi vào khuôn khổ, ngoan ngoãn nghe lời, vậy coi như hoàn toàn sai lầm rồi.
Lấy đầu óc thông minh của Hồng Đỗ Quyên cô mà nói, nếu cô không làm cho thế giới của anh long trời lở đất, thì sao chịu bỏ qua đây?
Chỉ cần Hồng Đỗ Quyên bằng lòng, không chỉ có thể dễ dàng thao túng tất cả đàn ông, mà ngay cả phụ nữ cũng khó thoát khỏi ma chưởng của cô, huống chi là Annie có tính tình đơn thuần này đây?
Mới có vài ngày ngày ở cùng cô ấy, Hồng Đỗ Quyên lập tức linh hoạt phát giác ra tuy rằng tuổi của cô gái nhỏ này còn chưa tới mười tám nhưng khi làm việc thì tuyệt đối rất nghiêm túc, năng lực làm việc thì càng phải khỏi nói tới rồi, có điều cuối cùng thì cô ấy vẫn còn là một thiếu nữ thích mơ mộng.
"Annie, đây là tất cả quần áo mà hôm nay các binh sĩ đã mặc, toàn bộ đều nhờ cả vào cô vậy." Jimmy là người phụ trách quản lý tất cả các tạp vụ trong tòa thành, anh ta vừa còn trẻ lại khỏe mạnh, là một thanh niên đầy triển vọng.
"Được." Annie thẹn thùng cúi thấp đầu, một đôi mắt trong vắt như nước không nhịn được lén nhìn lên trên dò xét, khi tầm mắt của cô tiếp xúc đến ánh mắt giằng co của Jimmy đang đặt trên người mình, tuy chỉ là ngắn ngủi trong nháy mắt, nhưng vẫn có thể khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng thêm nóng hơn, trái tim đập bịch bịch.
"Vậy......" Annie không được tự nhiên, khiến cho Jimmy trẻ tuổi cũng cảm thấy xấu hổ, anh ta rất muốn có cơ hội để tìm cô tán gẫu một chút, tiếc rằng vốn từ của anh ta rất nghèo nàn, một câu nói cũng nói không hoàn chỉnh.
Hồng Đỗ Quyên ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt, không cần đương sự tự gật đầu thừa nhận, cô cũng có thể minh mẫn nhìn ra đôi nam nữ trẻ tuổi trước mắt này có tình ý với nhau, em gái kia cũng có ý, chỉ là cũng không có dũng khí để thổ lộ thôi!
Thấy bọn họ như thế, cô bỗng chốc nhạy bén nghĩ ra một kế hoạch, đó là dùng chiến lược mượn sức của Annie, hơn nữa còn tự tin đối sách này tuyệt đối không có chút sai sót nào, bảo đảm cực kỳ an toàn.
Thật vất vả, tiết mục muốn nói lại xấu hổ, muốn ở nhưng phải đi rốt cuộc cũng kết thúc, cuối cùng vai nam chính Jimmy cũng chịu xoay người rời đi, lúc này Hồng Đỗ Quyên vội vã chạy tới chỗ của Annie vẫn còn đang đỏ mặt thẹn thùng.
"Em thích Jimmy có đúng hay không?" Thân là người phụ nữ của thời đại mới, từ trước tới giờ Hồng Đỗ Quyên cứ nghĩ cái gì thì nói cái đó, cũng không hiểu được cái gì gọi là hàm xúc, cái gì gọi là vòng vo gián tiếp.
Bị một câu nói của người khác nói trung vào tâm sự, Annie thật sự rất khó có thể khống chế được nét mặt của mình, cô vừa thẹn thùng vừa lúng túng vội vã mở miệng: "Em không có, chị đừng đoán bừa." Thật là mắc cỡ mà!
Sao một người phụ nữ có thể không để ý đến sự rụt rè mà nói thích một người đàn ông như vậy chứ?
"Ồ!" Nhìn Annie ngượng ngùng đến nỗi ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, Hồng Đỗ Quyên càng thêm xấu xa cố ý lôi kéo cô ấy: "Làm trò! Vẻ mặt của em đã biểu hiện rõ như vậy rồi, còn muốn nói dối không thừa nhận với chị à?"
Trời ạ! Biểu hiện của cô thật sự rõ ràng như vậy sao? Tên Jimmy này có hay không…..đã sớm nhìn thấu mình là người cô ngưỡng mộ, nhìn rõ cô có tình ý với anh…., An Ny càng thêm lo lắng gạt bỏ suy đoán của Hồng Đỗ Quyên: "Không có đâu! Chị tuyệt đối đừng nói lung tung, chúng ta vẫn nên tranh thủ thời gian làm xong công việc thì hơn."
Chết không thừa nhận thật sao? Không sao, Hồng Đỗ Quyên cô tự có diệu kế để ứng phó: " Nếu em Annie, em đã không có ý gì với Jimmy, vậy chị Đỗ Quyên đây cũng có thể nhờ em giúp đỡ một phen, để chị có cơ hôi tâm sự với Jimmy, tạo thêm chút giao tình được không?"
"Cái gì?" Vừa nghe có người phụ nữ đang mơ ước đến đối tượng mà mình thầm yêu, Annie cũng không thể giữ được bình tĩnh nữa, hầm hầm giận dữ mở miệng: "Không! Chị đừng hòng mơ tưởng đến gần Jimmy của tôi." Cô quả quyết nói xong, tiếng nói càng thêm vang dội, một chút cũng không có cảm giác mình đã để lộ ra tâm tư.
"Đó......" Ha hả! Cô nghe được liền nói: "Hình như chị vừa nghe em nói bốn chữ “Jimmy của ta” thì phải!" (Melody: Ồ cách phát âm từ Jimmy đọc ra thành 2 chữ rồi, cộng thêm hai từ “của ta” nữa là bốn chữ, chắc vậy:P)
"Em....." Trời ạ! Ôi! Sao cô lại có thể không biết xấu hổ như vậy, tự ý xem Jimmy là của mình? Thật là không biết xấu hổ!"Rốt cuộc chị muốn thế nào đây!" Ghét, thật là ghét, sao người phụ nữ này lại có thể liếc mắt một cái là lập tức có thể nhìn ra bí mật mà cô đã giấu trong lòng nhiều năm chứ?"Không muốn gì hết á! Chẳng qua chị đang nghĩ......" Có mấy lời nói quá mức rõ ràng sẽ không hay. Phải biết dừng đúng lúc, để xem Annie sẽ ứng xử thế nào đã….
"Tôi cho chị biết, nếu như chị muốn dùng chuyện này để uy hiếp tôi, muốn tối giúp chị đi ra ngoài, thì nghĩ cũng đừng nghĩ nữa." Mặc dù trong lòng cô rất ái mộ Jimmy, nhưng nếu muốn cô dùng lòng trung thành với bá tước để trao đổi, thì đó là chuyện viễn thưởng, chớ hòng mơ tưởng!
"Yên tâm! Tôi mới không có hèn hạ như vậy!" Mặc dù vừa mới bắt đầu quả thật có ý niệm này, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ “tử trung” (chết cũng phải trung thành” của cô ấy đối với anh, cô không thể không bỏ đi ý nghĩ của mình, coi như tát thành chuyện tốt vậy, gắn kết đôi nam nữ có ý với nhau này lại: " Có muốn chị truyền thụ lại cho em mấy chiêu không? Giúp em đạt được nguyện vọng!"
"Này có được không?" Annie chần chừ do dự, nhưng lại nhịn không được cảm thấy khát vọng: "Chị đã lòng tốt như vậy, vậy tạm thời em nghe một chút cũng được." Tránh để cho mình phụ lại ý tốt của cô.
Giả vờ đứng đắn! Ai! Nhìn cô gái nhỏ này rõ ràng không che giấu được vẻ mặt mặt khẩn trương của mình, nhưng lại cố tình giả thành dáng vẻ đứng đắn, Hồng Đỗ Quyên thật cảm thấy có chút buồn cười: "Em có từng ghe qua câu nam theo đuổi nữ cách một ngọn núi, nữ theo đuổi nam cách một tầng vải* chưa? Cho nên nói chỉ cần thủ đoạn của em đủ cao minh, chị tin tưởng Jimmy nhất định khó thoát khỏi lòng bàn tay của em."
*(nguyên văn: nữ truy nam cách tầng sa tức là lớp vải mỏng ý nói nữ theo đuổi nam thì rất dễ ấy =)))
"Cái gì?" Nghe lời này cua cô, chẳng lẽ là muốn cô......"Hiện tại, chị đang đề nghị em chủ động theo đuổi Jimmy sao?" Nhưng nếu thật là như thế, thì Annie cô cũng không có can đảm lớn như vậy.
Đừng nói là thật đi làm, chỉ cần tưởng tượng thôi, cô cũng cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.
"Nếu như em không chịu chủ động theo đuổi cậu ta, thì Hồng Đỗ Quyên chị bảo đảm em nhất định sẽ vì chuyện này mà ôm lấy nuối tiếc cả đời." Theo những gì vừa rồi mà cô quan sát được từ người đàn ông kia, thì chàng trai trẻ này cũng quá mức rụt rè và bị đồng, yên ắng giống như một cái đầm nước, chưa từng bị một cục đá lớn hung hăng rớt vào vậy, cực kỳ khó có thể dấy lên tâm tư dao động của anh, dù anh ta có lòng với cô ấy thì cũng vậy thôi.
"Em......" Sau khi nghe xong lời uy hiếp của Hồng Đỗ Quyên, do dự trong lòng Annie thoáng chốc biến mất, bây giờ ý niệm duy nhất trong lòng cô là tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội có thể cùng kết liền cành với Jimmy: "Nói! Mau nói biện pháp của chị ra đi, em bằng lòng thử nó một lần."
"Hàaa...! Chị thật sự thật vui mừng vì rốt cuộc em cũng nghĩ thông." Cũng đỡ cho cô phải tốn nhiều nước miếng: "Tới đây, em ghé tai lại đây, cứ như vậy, hiểu không?"
Khi cô nghe xong đề xuất của Hồng Đỗ Quyên, gương mặt Annie ửng hồng, trong lòng cô thấp thỏm, chỉ sợ......"Biện pháp này có thật khả thi không vậy ạ?" Ngộ nhỡ không được, người mất thể diện sẽ là cô!
"Yên tâm! Có Hồng Đỗ Quyên chị vỗ ngực bảo đảm, em còn không còn yên lòng gì nữa?" Tuy là làm chuyện tốt, cũng không thể phủ nhận là cô quả thật cũng còn có chút lòng riêng xấu xa.
Chính là muốn xem vị Bá tước cao cao tại thượng này một chút, nếu sau khi khi anh biết được cô làm cho thế giới của anh long trời lở đất, thì sẽ có loại phản ứng nào đây? Nếu biết thì sẽ có loại nét mặt thế nào?
Đây mới thực sự là kết quả làm cô mong đợi đấy!
Mặc dù Annie có thể bén nhạy phát giác kiến nghị này của Hồng Đỗ Quyên nhất định không có dụng ý tốt, nhưng lại cũng không cách nào phủ nhận biện pháp này của cô đáng để người ta thử một lần.
Vì vậy mà cô cắn răng một cái, dù bất cứ giá nào, có được hay không thì một lát nữa cũng sẽ biết thôi!



Thử đọc