Nữ Phụ, Đừng Coi Khinh Nữ Chủ - Chương 36

Tác giả: Cửu Nguyệt Vị Hy

Đánh dấu

Tần Cảnh cùng Doãn Thiên Dã quay phim liên tục mấy ngày cho kịp tiến độ, ngày nào cũng đi qua studio, công ty, về nhà, đột nhiên nhìn mấy người họ quay phim, đột nhiên phải chạy chỗ nọ chỗ kia, kể ra cũng vẫn rất vui sướng.
Người vội vàng, liền không còn cảm giác muốn đợi kết quả cuộc thi kia nữa, ngược lại nhẹ nhàng tự tại.
Doãn Thiên Dã hành trình ngày thứ tư, là đi quay một bộ phim chiếu hàng tuần. Đây là lần đầu trong nước dùng hình thức phim truyền hình quay cuốn chiếu thế này. Diễn viên một bên vẫn diễn, phim truyền hình một bên vẫn chiếu. (Dip:giống phim Hàn á)
Điểm tốt là, chu kỳ chế tác ngắn, bình thường phim truyền hình muốn đợi quay xong rồi hậu kỳ các việc cũng phải trên dưới nửa năm mới chiếu trên truyền hình, nhưng phim chiếu hàng tuần sau khi làm xong được mấy tập, đã có thể chuyển đến cho các đài truyền hình trình chiếu rồi.
Đây là phương pháp rất tốt để nhanh chóng lăng xê diễn viên mới. Hơn nữa, nếu như diễn viên có nhiều khán giả yêu thích, về sau đất diễn tương ứng sẽ được tăng lên.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Nói như vậy cũng có nghĩa là, điểm không tốt, chính là nếu như diễn viên diễn không tốt, có khả năng nửa đường sẽ bị biên kịch cho chết, sau đó đổi nhân vật khác.
Tần Cảnh cảm thấy loại phương thức này rất kích thích, trên đường đên studio, còn tâm huyết dâng trào, kích động cổ vũ Doãn Thiên Dã một phen, kêu anh cố lên, fighting. Nhưng người nọ hình như không quá cảm kích, mắt đúng quy chuẩn đại minh tinh nâng lên liếc một cái, đầy sức mạnh: “Lấy năng lực của tôi, không cần phải lo đâu!”
Sau khi tới, lại phát hiện một việc không khiến cho người khác vui vẻ cho lắm. Vai nữ chính được định trước đột nhiên dính scandal, bị tổ biên kịch loại bỏ, đổi thành Tập Vi Lam.
Tần Cảnh và Doãn Thiên Dã đều có chút không ngờ được, nhưng Tập Vi Lam không chút kinh ngạc, cư nhiên còn chạy đến chào hỏi Doãn Thiên Dã: “Thiên Dã, không ngờ bộ phim đầu tiên khán giả xem được của anh, lại cùng hợp tác với tôi, trùng hợp ghê!”
Doãn Thiên Dã ứng phó tính nói với nàng mấy câu nói.
Từ chỗ hở này nhìn, Tần Cảnh rất coi thường cái dạng ánh mắt có chút đắc ý này của Tập Vi Lam, đột nhiên nghĩ đến hôm trước hai người họ thảo luận chuyện thuê phòng trước kia, bây giờ nhịn không được tưởng tượng ra một đêm nhiều năm trước, Tập Vi Lam ra sức lấy hết vốn liếng hết sức cọ xát, cọ xát, lại cọ xát trên người Doãn Thiên Dã, kết quả, cũng chẳng cọ được ra cái gì.
Nghĩ đến đây, Tần Cảnh nhịn không được khóe môi cong cong.
Tập Vi Lam thấy cô lén lút cười trộm, có chút kỳ quái, lại đi đến bên cạnh cô, ôn nhu cười: “Tần Cảnh, nghe nói, hiện tại “Chuyện ngôi sao” quyền hành đều giao cho Trâu Manh? Khó khăn lắm mới phát triển được một chuyên mục lên tầm đó, cô lại hai tay dâng cho người khác? Thực đáng tiếc!”
Tuy nói như vậy, nhưng biểu cảm trên mặt của cô ta chính là đang nói, tôi mới không tin cô lại đem giao cho người khác đâu, chắc chắn là bị người ta đá xuống ngựa phải không?
Tần Cảnh lén lút nhìn Doãn Thiên Dã, đoán anh chẳng không nghe thấy được, thế là cười hì hì với cô ta: “Tôi hiện tại còn muốn đi hẹn hò nói chuyện yêu đương, nào có nhiều tầm tư như thế mà quan tâm đến công việc bây giờ!”


“Nói chuyện yêu đương gì?” Tập Vi Lam sắc mặt cứng lại, “Với ai?”
“Cô nhìn không ra sao?” Tần Cảnh kinh ngạc, “Nếu không phải, cô nghĩ tôi vì sao ngày nào cũng cùng với người ta chạy đến studio làm gì?”
Tập Vi Lam cười mà nghiến răng: “Phải không? A, có lẽ, trước kia tôi và anh ta cũng từng phát sinh một vài chuyện đó, cô có thể đi hỏi một chút.”
“Có phải là chuyện cô giống như thuốc cao bôi trên da chó mò mẫm sờ soạng người anh ấy rồi sau đó bị anh ấy đẩy ra không?” Tần Cảnh nhãn tình trong suốt, sáng long lanh, “Tập Vi Lam, chuyện bẽ mặt như vậy, cô còn thật không biết ngượng nhắc lại nha?”
“Cô!” Tập Vi Lam trong cổ nghẹn ứ, cô ta vốn cũng chỉ nghĩ làm cho Tần Cảnh khó chịu một chút, cũng không ngờ Doãn Thiên Dã cư nhiên giải thích chuyện đó với Tần Cảnh.
Chuyện tối hôm ấy, mặc dù đã qua nhiều năm như thế, mỗi khi nghĩ đến, trong lòng liền bị ngàn vạn cái gai xuyên quá. Vừa đau đớn vừa nhục nhã.
Một giây đó, cô ta còn oán hận lắm, vốn còn định bịa đựt nói đúng là đã phát sinh gì rồi, nhưng trước đó không có chuẩn bị tâm lý, nên bỏ qua cơ hội phản ứng tốt nhất.
Mà phản ứng tức thời của cô ta hơi bị rõ ràng quá, giờ có định bịa cái gì, cũng chẳng có ích gì cả.
Mà Tần Cảnh cũng lười phải nhiều lời với cô ta, trực tiếp đi tìm Doãn Thiên Dã, còn ra vẻ rất thân mật đưa tay kéo kéo chỉnh chỉnh lại cổ áo của anh.
Doãn Thiên Dã tùy ý cho móng vuốt của cô sờ loạn trên cổ áo của chính mình, mắt liếc thấy cô ta, rất nản: “Lại lôi tôi vào làm bia đỡ cho em!”
Tần Cảnh há mồm: “A? Anh có lỗ tai chó à, vậy mà cũng nghe thấy?”
Doãn Thiên Dã gõ nhẹ trán cô: “Có ý nghĩa gì không?”
“Có! Ý! Nghĩa!” Tần Cảnh gằn từng chữ, “Là cô ta khơi mào trước! Nói chuyện không phải đeo đao chính là có gai, khó chịu chết!”
Doãn Thiên Dã đuôi lông mày khẽ nâng, đột nhiên mỉm cười: “Tôi đang suy nghĩ, để khiến em càng cảm thấy có ý nghĩa, có tác dụng, có lẽ tôi nên vượt khó cố gắng hôn em một cái, như vậy càng rất giống!”
Tần Cảnh cảm thấy lồng ngực có cái gì không rõ ngưng trệ, ngây ngốc nhìn khuôn mặt anh dường như muốn tới gần, trong phút chốc đình chỉ hô hấp.
Đây là studio a!
Tần Cảnh cắn môi, níu chặt cổ áo anh hung hăng lắc lắc, lại đỏ mặt nói thầm: “Uy, anh chú ý hình tượng đi!”
Doãn Thiên Dã rất vô tội: “Tôi đùa với em thôi mà!”
… Đáng chết xú tiểu tử!
Tần Cảnh 囧 mặt, căm giận xoay người rời đi, lại không rõ ràng trong lòng mình thất vọng cái gì.

Doãn Thiên Dã ngắm bóng lưng cô rời đi, đạm đạm cười, tim lại giống như bị cái gì đông tây ôn nhu khuấy động. A, ấm ức a! Nếu như không phải diễn viên, nếu như vẫn là trước kia, nếu như nơi này không có người, anh thật muốn hôn cô đấy, liệu có được không?
######
Bộ phim chiếu hàng tuần này tên là “Khoa ngoại số 13”, là romance-comedy (hài tình cảm), nói về một nhóm bác sĩ, y tá và bệnh nhân trong một khoa ngoại của một bệnh viên, hoàn cảnh nghiêm túc, nhưng ngôn ngữ khôi hài, tạo ra hiệu quả hài kịch hài hước.
Tần Cảnh cũng lén lút xem một chút kịch bản, tình tiết rất không sai, giữa chỗ bình thường có chỗ gây cười, trong tiếng cười có chân lý.
Doãn Thiên Dã diễn vai bác sĩ khoa ngoại, rất đạt như thể chính anh là nhân vật đó vậy. Dáng anh cao, người thẳng tắp, đem áo blouse trắng của bác sĩ mặc lên vô cùng đẹp mắt. Một bộ áo khoác trắng, cả người toát ra một cảm giác sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.
Hơn nữa, nguyên bản anh chính là như thế, nghiêm túc lên, biểu cảm rõ ràng là bình thản, lại khiến người cảm thấy từ trên xuống dưới uy nghiêm cùng xa cách; nhẹ nhàng, tuy là nghiêm túc, lại vẫn có một chút khí thế lưu manh đùa giỡn với đời.
Cho nên, phàm là tình huống đến anh xuất hiện, cơ bản quay một lần là xong, đạo diễn phim truyền hình cũng phi thường vừa lòng.
Nhưng Tập Vi Lam không may mắn như vậy.
Vai nữ chính trong cảm nhận của đạo diễn là một y tá trong công việc nghiêm túc chặt chẽ cẩn thận, khi buông lỏng không mất dí dỏm rực rỡ; nhưng Tập Vi Lam diễn vẫn đều là loại tiểu muội thanh thuần muốn nhỏ nước.
Kết quả chính là, lúc cần nghiêm túc, cô ta quá cứng, thái độ cứng nhắc như đánh trận; lúc cần nhẹ nhàng, cô ta cũng đắn đo không chuẩn, tóm lại thành một kiểu ra vẻ rất lập dị.
Đạo diễn phim truyền hình này đã đạo diễn đến hơn mười bộ phim tỉ lệ người xem đạt kỉ lục, đối với diễn xuất của mỗi diễn viên thậm chí là mỗi một điểm biểu cảm đều cực độ tinh chuẩn đến hà khắc.
Cho nên, cứ là lúc Tập Vi Lam diễn, cơ bản đều là NG. (No Good: cảnh hỏng)
Tập Vi Lam cũng rất bất lực, cô ta thực không biết cái loại cảm giác đạo diễn nói là cái gì, nhưng cô ta biết phim này là đạo diễn nổi tiếng, biên kịch nổi tiếng, các ngôi sao kì cựu nổi tiếng tập hợp trong một phim truyền hình, cho nên thái độ của cô từ đầu đến cuối đều rất tốt. Mỗi lần NG đều xin lỗi, cúi đầu, sau đó lặp lại.
Như vậy, mọi người cũng không đến mức to tiếng quát mắng.
Có một đoạn hài, là quay vai nam chính vừa mới làm xong thủ thuật cho bệnh nhân, vừa vặn vai nữ chính trực ban đưa cho hắn một ly cà phê, kết quả hai người tay đụng tới cùng nhau, thế là, hờ hững tự nhiên lại gọn gàng ngăn nắp chậm rãi tránh ra.
Đây kỳ thật là một động tác rất phổ thông rất cơ bản.
Nhưng chính là cái động tác, đã là NG thứ 39!
Đạo diễn đối với Tập Vi Lam thái độ rất không hài lòng, cho rằng cô ta không phải tận lực, mà là không biểu hiện được ra ngoài.
Lúc này, đã là 2 giờ sáng, một lần lại một lần NG đày đọa sức chịu đựng của tất cả mọi người!
Tất cả ekip đều đang không tiếng động mà ẩn nhẫn phối hợp.
Liên tục mấy ngày tăng ca, cho dù là Tần Cảnh chuyên cuồng công việc, cũng có chút chịu không nổi.
Càng không nói là đến cái giờ này rồi!
Cô vẫn ngồi ở bên cạnh, mắt rất nhanh không mở ra được nữa, còn ngơ ngẩn nhìn Doãn Thiên Dã và Tập Vi Lam vẫn đang diễn. Tập Vi Lam vẻ mặt xấu hổ và giận dữ, Doãn Thiên Dã còn lại là mơ hồ trầm mặc.
Cho dù là ai tâm trạng cũng không thể tốt!
Sau không biết là lần thứ bao nhiêu, đạo diễn rốt cục nhẫn không được bùng nổ : “Cô tới cùng có thể diễn hay không hả? Cô biểu hiện ra ngoài cái gì cũng cứng ngắc! Không chân thật! Ra đường tóm bừa một người vào diễn cũng còn hay hơn so với cô!”
Xung quanh một mảnh trầm mặc, Tập Vi Lam, khóc!
Thế là, lại càng không thể làm việc được!
Tần Cảnh đối với nước mắt của cô ta một chút hứng thú không có, trực tiếp ngủ, ngủ gà ngủ gật không biết đến bao giờ, mơ mơ màng màng cảm thấy trên mặt thượng, giống như có con gì bò trên mặt.
Mở to mắt, liền nhìn thấy ánh mắt Doãn Thiên Dã mỏi mệt lại ôn nhu.
“Mệt mỏi lắm hả?” Anh nhẹ nhàng xoa xoa mặt cô, đôi mắt đẹp vẫn trong trẻo, bất quá tựa hồ có một tầng đạm đạm bóng râm.
Tần Cảnh có lẽ là ở trong giấc mộng, phản ứng trì độn, cư nhiên không có cảm thấy Doãn Thiên Dã xoa mặt mình như vậy có gì không đúng, trái lại mông lung cười cười: “Còn tốt lắm, anh thì sao?”
Anh cười cười, ôm cô lên: “Quay xong, về khách sạn đi!”
Tần Cảnh thật sự quá khốn, tùy tâm mong muốn nhắm mắt lại núp ở trong lòng anh, không hề ý thức bị anh ôm lấy, vừa đi vừa chạy đi ra.
Đương nhiên, cô càng không chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của Tiếu Tiếu và Tập Vi Lam.



Thử đọc