Nữ Phụ, Đừng Coi Khinh Nữ Chủ - Chương 18

Tác giả: Cửu Nguyệt Vị Hy

Đánh dấu

Tần Cảnh đứng ở cửa thang máy, qua cửa kính nhìn lại khuôn mặt chính mình, đây là thói quen mà Tần Cảnh-trước lưu lại. Cô cũng tiếp thu ngọt như đường phèn. Dù sao, phụ nữ làm việc nhất định chú ý nhất là dung nhan dáng vẻ mình.
Nữ nhân trên mặt kính đều là vị tươi mát, không ầm ầm khí phách, chỉ đơn giản áo sơ mi trắng với quần bò, nhưng lại tạo một loại kinh diễm khác biệt.
Tần Cảnh tối hôm qua ăn khuya xong, một chốc vẫn ngủ không yên, liền lật xem nhật kí và ảnh 3, 4 năm trước của Tần Cảnh-trước, khi đó Tần Cảnh mới tốt nghiệp không lâu, tóc ngắn bỏ xõa, sơ mi trắng quần bò, ôm máy quay đi bôn ba khắp ngõ ngách của thành thị rộng lớn này.
Rất có hương vị của người sức sống bừng bừng.
Mà cũng là phong cách Tần Cảnh này rất thích!
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Có tấm ảnh phía sau còn có hai hàng chữ nhỏ xinh đẹp:
“Thiên Dã nói, chỉ có tôi có tài năng đem sơ mi trắng mặc vào vẫn tỏa ra sự mị hoặc mà cao quý. Chỉ là, gặp Việt Trạch rồi, cả đời này tôi không muốn mặc lại sơ mi trắng một lần nào nữa.”
Tần Cảnh nghĩ đến đây, chỉnh chỉnh cravat trang trí màu đen trên cổ áo mình, thích thế nào thì cứ mặc thế ấy, làm gì phải nói là vì người nào nói cái gì gì mà xong rồi không thể thế nào chứ?
Nói về Việt Trạch, cô không khỏi nghĩ đến An Nham, tháng trước vừa mới chuyển đi bộ phận điện ảnh và truyền hình, hiện tại liền ngựa không dừng vó bắt đầu làm phó đạo diễn phim.
Còn ước mộng của cô chẳng biết phải đợi đến khi nào đây!
Có câu nói hình như là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, cửa thang máy vừa mở, Tần Cảnh nhìn thấy An Nham, thế là, không hề điềm báo trước nhăn mày.
Hắn mặc âu phục thẳng tắp, tay cắm ở túi quần. hơi khẽ cúi đầu. Ánh mặt trời gần chính ngọ xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào sau lưng anh ta, khiến hình ảnh anh ta trở nên có chút hư ảo. Rất có một loại hương vị đàn ông.
Nghe nói hiện tại lưu hành Diao ti đại nghịch chuyển. (kiểu như anh Hạ Hà Tịch trong Kế hoạch mai mối đó, kiểu incredible transformation ấy)
Bất quá,
Tần Cảnh nhịn không được nhếch môi, trong mắt cô, người này, chưa bao giờ thay đổi được gì.


An Nham ngẩng đầu nháy mắt, rõ ràng ngẩn ra, hiển nhiên, anh ta vốn không cho rằng sẽ gặp lại Tần Cảnh trong tòa nhà của Tinh Nguyệt. Cứ theo tức giận của cô, chắc chắn là từ chứa.
Cô ta tới đây làm gì? Báo thù?
Ánh ta vô ý thức co mắt lại.
Tần Cảnh thấy được anh ta kinh ngạc, u u cười (cười lạnh), xem ra Tập Vi Lam không có thẳng thắn thành thật lắm với An Nham a!
“Rất kinh ngạc sao? Chẳng lẽ, Vi Lam không có báo với anh tôi đến “Chuyện ngôi sao”? Không chỉ thế, cô ta còn nhờ Lục Nhã bạn cô ta đem công tác quản lý “Chuyện ngôi sao” giao cho tôi đấy!”
An Nham giật mình, anh ta thực sự là không biết chuyện này, hơn nữa, Vi Lam thực ra cũng không hề nói với anh ta.
Nhưng anh ta cũng rất vui sướng nghĩ lại, Vi Lam thiện lương quá, không những rộng lòng tha thứ cho Tần Cảnh mà còn lấy ơn báo oán! Có lẽ vì anh ta không chỉ một lần nói với Vi Lam hi vọng cấp trên nghiêm trị Tần Cảnh, Vi Lam sợ anh ta lòng oán hận làm dại dột, mới giấu hắn giúp Tần Cảnh đi?
Nghĩ đến Vi Lam lại là người thuần chân như vậy, trong lòng An Nham thực cảm thấy một sự mười phần hổ thẹn!
Cho nên, anh ta càng nhận thấy mình phải bảo vệ Vi Lam thật tốt. Trên đời có vài người, không phải cứ đối xử tốt với họ mà họ biết ơn, nói thí dụ như Tần Cảnh.
An Nham nghĩ, Tần Cảnh là người tâm cao khí ngạo luôn có hoài bão như vậy, mà lại đáp ứng đến “Chuyện ngôi sao”, một cái chuyên mục đứng trên bờ vực bị hủy bỏ, tuyệt đối là nhận nhục chờ thời cơ báo thù!
Anh ta không thể để Tần Cảnh có thể làm hại Vi Lam!
Ách, khả năng mơ mộng của anh ta phải nói là so với Tập Vi Lam chỉ có hơn không có kém a!
Cửa thủy tinh khép lại, không gian eo hẹp an tĩnh áp bách khả năng hô hấp.
An Nham đột nhiên mở miệng, ngoài dự đoán thẳng thắn thành khẩn: “Là tô kiên trì muốn cấp trên nghiêm trị cô!”
“Tôi biết!” Tần Cảnh không có quay đầu, cũng không có nghĩ ngợi gì, cô hiện tại còn đang lo lắng đến bản kế hoạch cho chuyên mục “Chuyện ngôi sao”.
An Nham trầm mặc một hồi, nhãn thần tỉnh táo không có một chút tình cảm: “Là tôi làm, cho nên cô không cần trách cứ Vi Lam. Tôi làm vậy, cũng là vì cô ép tôi, Tần Cảnh!”
“Là cô phát đoạn video đó làm hủy hoại thanh danh của cô ấy, tôi không thể trơ mắt nhìn cô thương tổn Vi Lam!”
Này, sao con ruồi bọ này cứ bay vo ve vo ve ở đây là thế nào?
Tần Cảnh quay đầu, mặt lộ vẻ xem thường, nhìn người đàn ông này bày một bộ mặt thẳng thắn thành khẩn quan tâm lại đến diện mạo xấu xí, cô lại có chút buồn cười: “An Nham, thật, là tôi thương tổn cô ta?”
Anh ta ngẩn người, sắc mặt thẹn thùng quay mặt qua chỗ khác, giọng nói thấp hẳn xuống yếu ớt: “Tôi biết là tôi thật có lỗi với cô, nhưng tình cảm vốn có lúc hợp có lúc tan!”

Vội vàng nói xong, lại vẫn là không nhụt chí chuyển đến đề tài trước đó: “Lại nói, Vi Lam cô ấy không biết chuyện ngày trước của tôi và cô, cô ấy vô tội! Cô cho dù có giận dữ thù hận gì, cũng cứ nhằm vào tôi!”
Chao ôi, vì cái gì người này nói câu nào là ghê tởm câu đó vậy! Ghê tởm đến nối thực lòng cô không biết nói sao với anh ta nữa!
An Nham tiếp tục nói: “Tôi biết là cô tức giận với tôi, là tôi không tốt, tôi cứ nghĩ là mình yêu cô. Nhưng đến sau khi làm xong việc đó gặp lại Vi Lam, tôi mới biết là thế nào là tình yêu chân chính, tôi…”
“Đừng nói nữa!” Cô đột nhiên cảm thấy không thích, gắt gao đè chặt dạ dày khó chịu, trời ơi, hóa ra người ta thực sự có thể vì mấy câu nói mà buồn nôn.
Cô ngẩng đầu, cười bi thống lại không thành tiếng: “Anh nói mấy lời này ghê tởm quá, còn nói gì nữa, chắc tôi thật sự không chịu được mà nôn luôn tại đây mất!”
Câu này của cô có thể so với 10 phát tát kiên tiếp, khiến An đạo diễn trẻ trung mặt đỏ bừng như sắp bốc lửa, anh ta cũng một cái giọng nói lạnh lùng mà nhẹ nhàng của Vi Lam vừa mới vào lúc nào đó sử dụng: “Cô có ý gì?”
An Nham vẫn luôn như vậy, trước giờ không chấp nhận được người khác có nửa điểm khinh bỉ hoặc ác ý, nếu như biết người nào có ấn tượng xấu với anh ta, đều là liều mạng trước là phản bác, sau đó nỗ lực thanh minh.
Từ về điểm này cho thấy, anh ta và Tập Vi Lam thực là tuyệt phối.
Tần Cảnh lại hoàn toàn tương phản, cứ cho là người khác mắng cô đến khô nước bọt, cô cũng chưa chắc có cái phản ứng gì.
A, đàn ông hèn hạ dựa vào phụ nữ mà thăng tiến, còn không chịu thừa nhận! Lại còn dùng cái lý do gì mà tình yêu chân chính?
Vô sỉ!
Tần Cảnh cũng không dễ dàng xoa xoa dạ dày, mới thoải mái nói:
“An Nham, tôi đành nói thật với anh! Tôi lúc trước có qua lại với anh chỉ là để trêu tức Doãn Thiên Dã. Chứ không, anh cho là cái loại như anh, không phẩm không đức, không tài (tiền tài) không mạo, không tiền không thế, mà Tần Cảnh tôi thèm để ý đến sao? Anh cũng không thèm nhìn xem anh so với những người đàn ông khác quanh tôi kém cỏi đến thế nào ư?”
An Nham thấy cô coi thường anh ta thì mặt tái nhợt, nhưng Tần Cảnh cũng chẳng quan tâm, nghịch móng tay nói tiếp: “Đương nhiên, bởi vì tôi đối với anh cũng không có tình cảm gì, chỉ là lợi dụng anh chọc tức Doãn Thiên Dã. Cho nên, tôi cũng thấy mình có không phải với anh, cũng nghĩ đến muốn bồi thường cái gì cho anh, vì vậy tôi mới hết sức giúp anh phát triển sự nghiệp.”
“Có điều!” Tần Cảnh chán ghét nhăn mày, “Anh thật sự là quá ngu ngốc, mất bốn năm mới lên được đến cái chỗ này!”
An Nham tức được sắc mặt trắng bệch, nguyên lai Tần Cảnh coi khinh anh ta đến vậy.
Anh ta quả thật từ lâu đã thích Vi Lam, nhưng Vi Lam tâm địa thiện lương, chân tâm suy nghĩ cho hắn, cho rằng Tần Cảnh đối với sự nghiệp về sau của anh ta có thể trợ giúp nhiều hơn, mà Vi Lam cũng không thể khiến Tần Cảnh thương tâm, hai người mới không có hẹn hò.
An Nham tuy rằng vẫn lợi dụng Tần Cảnh, mà không có nửa phần hổ thẹn, nhưng anh lại rất hưởng thụ cảm giác được Tần Cảnh đặt ở một vị trí tối cao trong lòng, lại càng hưởng thụ tình cảm coi trọng sùng bái như thể anh ta hoàn thiện hoàn mỹ của Tần Cảnh.
Không nghĩ đến, Tần Cảnh thực ra lại có suy nghĩ như là như vậy.
Anh ta có một lần cho rằng cô chỉ là nói nhảm. Chính là, ngày video kia được tuyên bố, sau đó anh ta gửi tin nhắn chia tay cô. Cái người tên Tần Cảnh ngày trước coi hắn như thần như thánh này sau đó cũng cứ thế bình tĩnh hòa nhã đồng ý. Tin nhắn không trả lời, điện tohaij không tiếp, cũng không chủ động gọi điện thoại, không hề quấn quít cầu xin anh ta gì cả.
Thậm chí đến một câu mắng anh ta cũng không có.
An Nham đã sớm cảm thấy có chút kỳ quái, giống như chuyện chia tay này không có ảnh hưởng gì đến Tần Cảnh hết.
Anh ta cho rằng, chí ít cô cũng phải muốn chết muốn sống. Như vậy mới thể hiện được trong lòng cô anh ta có giá trị quan trọng thế nào. Chính là, một chút tin tức cũng không có.
Hiện tại, anh ta nhìn thấy cô giống như thấy rất vui vẻ, cũng không có vẻ gầy đi, vừa rồi còn thờ ơ như không nói ra một tràng như vậy.
Anh ta tức đến mức muốn phát nổ, như vậy hóa ra, không phải là anh ta lợi dụng cô, mà là anh ta bị lợi dụng?
Trong lòng cô, anh ta cũng chỉ là công cụ để cô làm kẻ khác tức giận? Hay là cái nam nhân không phẩm không đức, không tài không mạo, không tiền không thế, khiến cô hao hết tâm lực không dễ đuổi đi?
Nguyên lai, cô trước giờ chưa từng coi trọng anh ta!
An Nham không có cách tiếp thu, anh ta muốn phản bác, nhưng lại không thể có chứng cứ gì chứng mình được mình không phải vô dụng như cô nói,, vốn còn muốn mắng cô là ác độc, nhưng cô cũng đã lười nhìn lại, trực tiếp đi thẳng ra khỏi thang máy.
Anh ta không chịu phục, chuẩn bị đi ra, lửa giận trong lòng không phát ra, thì sao mà chịu được!
Nhưng Tần Cảnh không có cho anh ta cơ hội.
Ngoài cửa thang máy vừa vặn đi tới Doãn Thiên Dã, Tần Cảnh cùng đi với hắn, chẳng qua vừa rồi hắn làm tài xế, đi đỗ xe.
Không ngờ thời gian lại chuẩn như vậy!
“Thiên Dã!” Tần Cảnh chan chứa vui mừng, bổ nhào qua như thể con chim nhỏ dễ thương, thân mật tựa vào cánh tay Doãn Thiên Dã.
Doãn Thiên Dã mạc danh kỳ diệu, vừa muốn hỏi cô phát xuân gì vậy, liếc sang nhìn thấy An Nham vừa tức vừa thẹn, thế là thông. Hắn rất phối hợp, đạm đạm hất cằm về phía An Nham, khóe môi nhếch lên.
Chỉ là đạm đạm, lại nói lên rất nhiều vấn đề.
Doãn Thiên Dã bẩm sinh đã có một loại khí chất kiêu căng đem người giẫm dưới chân, một dạng trong miệt thị mang thương hại, đem người đẩy vào trong Lăng Nhiên bụi bặm, không phải bất kỳ ai cũng có thể biểu hiện được tinh tế như vậy. (GG bảo Lăng Nhiên là một hãng xe của TQ, cơ mà nói chung là không hiểu gì cả, nhớ đại ý là được rồi)
Cho nên, An Nham mặt cơ hồ muốn cứng ngắc đến sụp đổ được, anh ta hôm nay đã bị hai người này cho nếm mùi nhục nhã, so ra cả đời anh ta cộng lại cũng chưa bằng một ngày hôm nay.
Chuồn chuồn lướt nước thoáng nhìn đằng sau, Doãn Thiên Dã và Tần Cảnh cùng nhau ân ân ái ái.
Mãi cho đến khi An Nham ra khỏi tầm mắt, Doãn Thiên Dã mới cúi đầu liếc mắt một cái nhìn Tần Cảnh y như cái cùm quấn lấy hắn: “Cô thấy tổn thương hay không tổn thương vậy?”
Tần Cảnh nhìn phía sau một cái, mới hất tay hắn ra: “Chê tôi bị tổn thương, anh đừng phối hợp nữa! Cái loại cặn bã như anh ta, còn trước mắt tôi bày trò tình thánh diễu võ dương oai! Tìm tai vạ!”
“Em không phải là thích dạy dỗ đàn ông cặn bã sao?” Doãn Thiên Dã cười, “Em đi dạy dỗ anh ta, buông tha cho tôi, được không?”
Tần Cảnh lông mày nhỏ nhắn lập tức nhướng lên: “Dạy dỗ anh ta? Không kiếm được tiền!”



Thử đọc