Nữ Chính Yêu Nam Phụ - Chương 44

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Lăn Từ Trên Cầu Thang Xuống
“Tôi không ghi lại, nhưng việc anh là hung thủ giết người là sự thật. Nếu anh nhốt tôi ở đây, tôi sẽ không bao giờ thích anh, hơn nữa còn muốn tìm ra bằng chứng để anh phải vào nhà lao ăn cơm tù.” Cô nổi nóng, môi nở nụ cười quật cường.
“Được lắm, cô thử tìm bằng chứng cho tôi xem, nếu tìm được chứng cớ tôi sẽ tha cho cô, thả cô tự do.” Lương Mạc Sâm cười lớn, đưa tay nhéo hai má cô, sau đó đứng dậy nói: “Tốt nhất trong vòng một tuần cô phải tìm được chứng cớ, bởi vì sau một tuần này, nếu tôi không thấy chán ghét cô thì nhất định sẽ chiếm đoạt cô, để cô không còn mặt mũi nào mà quay trở về với bạn trai của cô nữa.”
“Cút, tôi nhất định sẽ tìm ra được bằng chứng, bây giờ anh lập tức cút ra ngoài cho tôi!” Nghe hắn ta nói câu cuối cùng, cơn giận dữ của cô dâng trào cực điểm, ánh mắt tràn ngập rét lạnh, trừng lên đầy phẫn nộ.
“Đừng nóng giận, dì của cô và ba tôi đã được tôi chuyển đến bệnh viện, hiện tại trong nhà này trống không, thực ra tôi cũng rất muốn nhìn xem cô sẽ tìm thấy chứng cớ như thế nào.” Lương Mạc Sâm bị cơn phẫn nộ của cô chọc cười. Cười xong hắn không trêu đùa cô nữa mà đi thẳng ra khỏi phòng, khóa cửa lại.
An Vân Thương vô cùng đau đầu, trước đây Chu Ảm nói muốn nhốt cô, mặc dù cô cảm thấy tức giận nhưng cuối cùng phát hiện ra anh không phải tên biến thái muốn nhốt cô lại mà chỉ vì lo lắng, quan tâm đến cô, muốn bảo vệ cô mà thôi.
Nhưng Lương Mạc Sâm nhốt cô thế này mới chính thức là giam cầm. Vừa rồi hắn thoải mái đồng ý để cho cô một tuần đi tìm chứng cớ, cô còn có lòng tin tự mình có thể tìm thấy. Không ngờ hắn ta là một tên đạo tặc gian xảo, đã mang dì và dượng Lương chuyển ra ngoài.
Dì Trầm Nguyệt đã bị đưa đi, vậy sẽ không có ai làm nhân chứng nữa. Cô biết tìm ai để chứng minh Lương Mạc Sâm chính là hung thủ bây giờ?
Suốt một ngày cô bị nhốt ở trong phòng, cửa không mở được, ban công bên ngoài cửa sổ cũng bị chặn, không thể tìm được đường nào thoát ra.
Những thứ cô mang đến, kể cả di động cũng bị hắn ta tịch thu, ngoại trừ thời gian đưa cơm, những lúc khác hắn cũng không đến quấy rầy cô.



Thấy0 trời ngày càng tối, An Vân Thương bắt đầu sốt ruột. Sáng nay khi ra khỏi nhà, cô có để lại tờ giấy nhắn cho Chu Ảm, nói sẽ đến Lương gia. Đến bây giờ cô còn chưa trở về, nhất định anh sẽ đến tìm cô.
Lương Mạc Sâm không phải là người lương thiện, cô rất lo lắng nếu Chu Ảm đến đây bị Lương Mạc Sâm đánh thì sao, càng nghĩ càng sợ, An Vân Thương đứng ngồi không yên. Cô muốn gọi cho Chu Ảm bảo anh hãy an tâm nhưng cũng không thể gọi được.
Đúng 8 giờ tối, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng động lạ. Từ sáng đến giờ, trong biệt thự vô cùng yên tĩnh, lúc này nghe thấy tiếng động bên ngoài, cô tự giác nghĩ ngay đến Chu Ảm.
An Vân Thương đi tới cạnh cửa sổ, tiếc là ở đây không nhìn thấy được bên ngoài, bất đắc dĩ cô khẽ thở dài, chỉ hy vọng nếu Chu Ảm đến đây Lương Mạc Sâm đừng cho người đánh Chu Ảm bị thương là tốt rồi.
Bỗng cửa phòng cô được mở ra, Lương Mạc Sâm đứng trước cửa lạnh lùng nhìn cô không chớp: “Bạn trai của cô đến, cô có muốn xuống gặp anh ta không?”
“Được.” An Vân Thương không cần suy nghĩ liền đồng ý, sau đó đi ra cửa.
Cô đã nghĩ đúng, quả nhiên là Chu Ảm đến. Anh đã đến tìm cô, vậy cô cũng phải tìm cách rời khỏi đây cùng anh.
Nhưng khi cô đi ngang qua người Lương Mạc Sâm, hắn ta bắt lấy tay cô, gương mặt hiện lên nụ cười quỷ dị: “Tôi đã bố trí hơn mười bảo vệ dưới lầu, nếu cô không muốn anh ta bị đánh chết thì hãy ngoan ngoãn đứng bên cạnh tôi, tôi nói gì cô cũng phải nghe theo, không được nhìn vào mắt anh ta, cũng không được phép để ý đến anh ta.”
“Vậy tôi không xuống nữa, anh hãy để anh ấy đi đi, sau khi tìm được bằng chứng tôi sẽ đi tìm anh ấy.” Cô biết mình không thể diễn trò tình cảm với Lương Mạc Sâm trước mặt Chu Ảm, cô không bao giờ muốn làm loại chuyện đó trước mặt anh.
“Không xuống thật? Vậy tôi sẽ nói với anh ta là cô không muốn gặp anh ta.” Lương Mạc Sâm uy hiếp.
An Vân Thương gật đầu: “Được, anh hãy nói với anh ấy, tôi không muốn gặp anh ấy.”
Hiện giờ cô không gặp Chu Ảm là vì không muốn bị buộc cùng Lương Mạc Sâm làm chuyện tổn thương đến anh, cô nghĩ, cho dù Chu Ảm nghe nói cô không muốn đi xuống gặp anh có thể sẽ tức giận, nhưng sau này khi biết được sự thật anh chắc chắn sẽ thông cảm cho cô.
Lương Mạc Sâm biết cô đang suy nghĩ gì, hắn lạnh giọng cảnh cáo: “Cơ hội gặp mặt lần này là do chính cô tự bỏ qua, nếu sau đó không tìm thấy bằng chứng thì cô chỉ có thể ở lại bên cạnh tôi như đã nói, cô mãi mãi cũng không có cơ hội gặp anh ta đâu.”
“Anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ tìm được chứng cớ chứng minh anh là hung thủ giết người, anh cứ chờ mà xem.” Sắc mặt cô trầm xuống, giọng nói kiên định.
“Tôi chờ được nhìn thấy biểu hiện của cô.” Lương Mạc Sâm nhếc mép, sau đó xoay người đóng cửa lại.

An Vân Thương biết dưới lầu có rất nhiều bảo vệ, cô lại không biết võ chắc chắn chạy không thoát, sau khi cửa bị đóng lại, ánh mắt cô dần tối sầm.
Nhưng Lương Mạc Sâm vừa đi không bao lâu dưới lầu đã vang lên tiếng ồn ào kịch liệt hơn trước, có vẻ như người dưới lầu đã muốn đánh lên đến đây rồi.
An Vân Thương đang ngồi dựa vào cửa, nghe thấy âm thanh dưới lầu, cô lập tức đứng bật dậy lo lắng đi tới đi lui trong phòng. Cuối cùng, ánh mắt cô bị một cái thùng dụng cụ trong góc phòng thu hút. Cô chạy tới, cầm lấy một cây búa và một cái mỏ lết, sau đó nhanh chóng đến cạnh cửa bắt đầu tàn bạo cạy khóa.
Không biết là do Lương Mạc Sâm đóng cửa không kín hay do sức lực của cô khá lớn mà chỉ mới cạy được một lúc, cửa đã bị cô nạy ra được. Nhẹ nhàng nắm, cô kéo cửa ra.
Cửa vừa mở, tiếng đánh nhau kịch liệt dưới lầu hoàn toàn lọt vào tai.
An Vân Thương vô cùng lo lắng, đang chuẩn bị chạy xuống thì phát hiện Tả Lâm Lâm đứng ở đầu cầu thang, mỉm cười nhìn cô chăm chú.
“Cô muốn đi xuống nhìn hai người họ đánh nhau vì cô à? Lần đầu tiên tôi chứng kiến Mạc Sâm ra tay đánh người vì phụ nữ. An Vân Thương, trước đây không phải cô đã nói với tôi rằng cô không thích Mạc Sâm hay sao? Tại sao bây giờ cô lại tới đây khiêu khích anh ấy?”
Tả Lâm Lâm hung hăng hăm dọa, vừa nói vừa đi về phía An Vân Thương: “Tuy nhiên, tôi thấy cô vẫn còn chút thông minh, lại có thể tìm được thùng dụng cụ tôi lén để trong phòng, tôi đã giúp cô chuẩn bị cái thùng đó, có phải cô mừng lắm đúng không?”
“Tả Lâm Lâm, cô có gì muốn nói với tôi thì để sau đi, bây giờ tôi phải xuống dưới ngăn họ lại đã, nếu họ còn tiếp tục đánh nhau sẽ xảy ra chuyện.” An Vân Thương đẩy Tả Lâm Lâm ra, định chạy xuống lầu.
“An Vân Thương, tôi ghét cô, vì cô hại tôi phải ngồi tù, vì cô mà hiện giờ Lương Mạc Sâm không thích tôi nữa, tại sao đều là vì cô? Tôi rất hận cô, cô thử nói xem, nếu bây giờ tôi giết cô sau đó dùng một ngọn lửa đốt cháy cô, chắc hẳn những người đang đánh nhau dưới lầu kia sẽ không biết đúng không?” Từ lúc ban đầu Tả Lâm Lâm đã giấu một tay ở sau lưng, khi nói đến đây cô ta mới đưa tay ra.
An Vân Thương nhìn rõ trong tay cô ta cầm một chai nhựa, bên trong chứa chất lỏng trong suốt, có lẽ là nhiên liệu nguy hiểm dễ cháy nổ.
Tả Lâm Lâm nói xong bèn mở nắp chai, hất về phía An Vân Thương. Cô muốn lui lại nhưng quên mất phía sau là cầu thang, một bước lùi khiến cô hụt chân lăn từ trên cầu thang xuống. Đầu bị đập vào thành cầu thang, đau đớn khiến cô hôn mê ngay lập tức.
Tả Lâm Lâm vốn định hủy gương mặt của An Vân Thương, nếu An Vân Thương bị đốt cháy thành một người xấu xí, cô nghĩ Lương Mạc Sâm sẽ không còn cảm thấy hứng thú với An Vân Thương nữa.
Nhưng cô vừa ra tay, chưa kịp bật lửa thì An Vân Thương đã ngã xuống cầu thang, diễn biến bất ngờ khiến cô ta không kịp trở tay.
Tiếng động ở cầu thang khiến hai người đàn ông đang đánh nhau phải chú ý. Chu Ảm quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy An Vân Thương đang lăn từ trên cầu thang xuống, ngực anh co thắt lại đau đớn kịch liệt, anh chẳng màng đến nắm đấm của Lương Mạc Sâm có đánh trúng mình hay không, vội chạy nhanh đến đỡ lấy cơ thể của An Vân Thương, khàn giọng gào to: “Vân Thương, em làm sao vậy? Em tỉnh lại đi, anh sẽ lập tức đưa em đến bệnh viện.”
Chu Ảm không quan tâm đến bất cứ thứ gì khác, anh ôm lấy An Vân Thương đầu chảy đầy máu chạy ra ngoài.
Lương Mạc Sâm bị dọa đứng chết trân tại chỗ, rõ ràng hắn đã nhốt An Vân Thương trong phòng, vì sao cô chạy ra ngoài được? Lương Mạc Sâm không ngăn cản Chu Ảm, còn nói mấy tay vệ sĩ tránh đường và gọi lái xe chở họ đến bệnh viện. Sau khi đã sắp xếp xong mọi chuyện, hắn mới xoay người đi lên lầu.
Tại lầu hai, Tả Lâm Lâm vẫn đang đờ đẫn đứng tại chỗ.
Vốn muốn chạy trốn, nhưng cô ta biết mình sẽ chạy không thoát, hơn nữa chuyện vừa xảy ra đã nằm ngoài dự định nên cô ta cũng bị dọa đến nỗi chân không thể động đậy được.
“Mạc Sâm, em chỉ muốn dọa cô ta thôi, là do cô ta không cẩn thận nên mới ngã xuống.” Tả Lâm Lâm giải thích, mặc dù biết có lẽ Lương Mạc Sâm sẽ không nghe.


Quả nhiên Lương Mạc Sâm không nghe cô ta giải thích, hắn nhanh chóng bước đến, đưa tay bóp cổ Tả Lâm Lâm, gầm nhẹ: “Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, cô sẽ sống không yên đâu, tôi sẽ cho cô sống không bằng chết.”
“Mạc Sâm, em… em biết sai rồi.” Tả Lâm Lâm thống khổ nhăn nhó.
“Cô không cần ở bên cạnh tôi nữa, đến “Mị Sắc” làm đi.” Lương Mạc Sâm buông cô ta ra, lạnh lùng ra lệnh.
Tả Lâm Lâm sợ đến nỗi mặt mày trắng bệch, cô ta vội vàng quỳ xuống, ôm chân hắn: “Mạc Sâm, em thật sự rất yêu anh nên mới làm như vậy với An Vân Thương. Vả lại em không hề làm cô ta bị thương, là do cô ta tự ngã xuống, chuyện này không phải lỗi của em, em xin anh, đừng bắt em đến “Mị Sắc” làm được không…”
Mị Sắc, là một quán rượu dưới danh nghĩa của Lương Mạc Sâm, hắn bắt cô vào đó làm đương nhiên không phải công việc tốt. Hơn nữa sau khi vào đó rồi, cô tuyệt đối sẽ không có cơ hội nhìn thấy Lương Mạc Sâm nữa.



Thử đọc