Nữ Chính Yêu Nam Phụ - Chương 38

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Nói Bậy Một Câu Cũng Không Được
Phục vụ nhanh chóng mang menu đến, Chu Ảm cẩn thận hỏi cô thích ăn gì, thậm chí cô gọi món nào, anh cũng gọi một phần giống như vậy.
An Vân Thương không thích nơi này. Cô hơi nhíu mày, nhắc nhở anh: “Lần sau đừng đến những nơi như thế này nữa, em không thích mùi vị ở đây, môi trường cũng không thích.”
“Được, lần này là do anh sơ suất, anh ghi nhớ lời của bạn gái, lần sau tuyệt đối sẽ không vậy nữa.” Chu Ảm gật đầu sau đó đề nghị: “Nếu không bây giờ chúng ta rời khỏi đây, anh đưa em đến nơi em thích ăn.”
“Không được, nếu đã vào rồi thì phải ăn chút gì đó chứ, không ăn mà bỏ đi rất kỳ cục.” An Vân Thương không bằng lòng, chớp mắt nhìn Chu Ảm: “Anh sẽ không thích em thế này chứ? Sở thích của em và anh không giống nhau.”
“Điều này rất bình thường, anh không có lý do gì phải ghét cả, anh thích em còn hơn thế nữa mà.” Anh cầm tay cô, vẻ mặt hạnh phúc.
An Vân Thương xấu hổ rút tay lại, mày rũ xuống, khẽ cười.
Đúng lúc này, một giọng nam lạnh đột ngột vang lên: “Ồ, đây là bạn trai của cô sao? An Vân Thương, từ khi nào cô biết gần gũi với đàn ông như vậy rồi?”
Giọng nói này nghe rất quen và rất đáng ghét. An Vân Thương quay phắt đầu lại, quả nhiên trông thấy cái tên Lương Mạc Sâm kia.
Anh ta không thấy phiền sao, nghĩ mình là nam chính thì muốn xuất hiện lúc nào cũng được à? Không dễ dàng gì cô mới đi ăn cùng nam phụ được một bữa cơm, anh ta lại xuất hiện ở đây làm gì? An Vân Thương thầm mắng trong lòng, ngoài mặt vẫn làm như không có chuyện gì, cô không muốn để ý tới anh ta.



Chu Ảm đứng lên, bắn ánh nhìn lạnh lẽo về phía Lương Mạc Sâm: “Đúng vậy, tôi là bạn trai của Vân Thương, anh là ai? Anh đến làm phiền chúng tôi dùng cơm thế này, hình như rất không lịch sự.”
Hiển nhiên anh không biết Lương Mạc Sâm, mà cũng chẳng vì cớ gì anh phải biết hắn ta cả, loại người vô sỉ thế này vốn không cần biết tới.
Bấy giờ Lương Mạc Sâm mới nhìn đến người bạn trai này của An Vân Thương, không ngờ anh ta lại cao hơn hắn một chút, khí thế cũng tuyệt đối không thua gì mình. Hắn lùi về phía sau vài bước, môi bỗng nở nụ cười, giọng điệu cực kỳ đáng đánh: “Thế nào? Anh xem trọng người phụ nữ hư hỏng này? Trước kia An Vân Thương không biết xấu hổ mặt dày theo đuổi tôi, đã làm không biết bao nhiêu chuyện kinh tởm, người phụ nữ thấp hèn như vậy, anh vẫn coi trọng được?”
Hắn nhất định không để An Vân Thương được sống yên ổn. Cô người yêu bé nhỏ của hắn đang ngồi tù, hiện tại không có phụ nữ bên cạnh, An Vân Thương vẫn luôn bị hắn vứt bỏ lại có thể quen với một người đàn ông ưu tú như thế khiến hắn càng không thích. Nói những lời này sẽ giúp Lương Mạc Sâm bớt khó chịu về chuyện An Vân Thương có bạn trai.
Thế nhưng, hắn không ngờ rằng, lúc vừa nói xong những lời này, bạn trai An Vân Thương đang đứng trước mặt đột nhiên như một con mãnh thú nổi điên, tay cuộn lại thành nắm dùng sức đánh vào người hắn.
Lương Mạc Sâm không kịp đề phòng đã bị Chu Ảm đánh cho một đấm té lăn xuống đất.
Chu Ảm vẫn tiếp tục không buông, anh đè Lương Mạc Sâm dưới nền nhà, hung hăng đấm một đấm lại một đấm đánh xuống. Chu Ảm không nói một lời, sắc mặt tối sầm, xem ra không đánh chết Lương Mạc Sâm sẽ không bỏ qua.
Thấy hai người họ đánh nhau, ban đầu An Vân Thương sợ ngây người, nhưng khi nhìn thấy Chu Ảm đánh Lương Mạc Sâm rất kịch liệt, cô cũng dần dần bình tĩnh lại. Có người ra mặt vì mình thật tốt, sau khi trở về cô phải thưởng cho anh thật xứng đáng mới được, có bạn trai như anh thật tuyệt. Vừa rồi nghe Lương Mạc Sâm nói những lời đó, cô cũng rất muốn xông lên đánh hắn ta một trận, giờ đã có Chu Ảm ra tay giúp, cô cảm thấy rất thoải mái.
Chu Ảm đè Lương Mạc Sâm nằm dưới sàn nhà, không ngừng đánh hắn ta, lúc đầu Lương Mạc Sâm còn lớn tiếng mắng chửi, sau đó chỉ rên khẽ. An Vân Thương liếc mắt phát hiện mặt Lương Mạc Sâm sưng lên, khóe miệng chảy đầy máu, da mặt cũng bị rách, cô bỗng hoảng hốt vội kéo Chu Ảm ra, lo lắng kêu lớn: “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, như vậy được rồi, anh đánh nữa anh ta mà chết sẽ phải ngồi tù đó.”
Chu Ảm được cô kéo ra, nắm tay anh toàn là máu, khuôn mặt đầy mồ hôi. Vẻ mặt anh vẫn còn mù mịt, ánh mắt tối đen u ám mà trước giờ An Vân Thương chưa từng nhìn thấy. Anh hé môi, lạnh giọng hỏi cô: “Anh đánh hắn, em đau lòng à?”
“Không, không phải thế, em sợ anh đánh chết anh ta, anh phải vào tù thì sẽ không còn ai ra mặt vì em nữa.” An Vân Thương lấy khăn giấy lau tay và mồ hôi cho anh, nói nhỏ nhẹ.
Chu Ảm vốn nghĩ rằng cô vẫn còn yêu Lương Mạc Sâm nên sẽ đau lòng vì hắn, không ngờ cô lại đau lòng vì anh. Vẻ mặt anh từ từ trầm tĩnh lại, đột nhiên đưa tay ôm thật chặt cô vào trong ngực, cam kết bên tai cô: “Sau này chỉ cần có anh ở đây, ai cũng đừng hòng nghĩ đến việc ức hiếp em, nói bậy một câu cũng không được.”
“Cho nên, em đồng ý quen với anh, thật tốt.” Giọng nói buồn bã của cô từ trong ngực anh vang lên.
Gương mặt đang căng thẳng của Chu Ảm lập tức nở nụ cười: “Em biết là tốt rồi.”
Lương Mạc Sâm đau đớn nằm dưới sàn nhà, nghe hai người nói chuyện ngọt ngào, hắn ta càng khó chịu hơn. Hắn hét lên: “Giỏi lắm, cái tên chết tiệt mày hôm nay dám đánh tao, tao nhất định phải cho mày vào tù.”

Chu Ảm và An Vân Thương nghe thấy tiếng hắn nói mới nhớ ra bên cạnh họ còn có tên hèn hạ này.
Chu Ảm buông An Vân Thương ra, ôm lấy thắt lưng cô, lạnh lẽo chống lại ánh mắt đầy thù hận của Lương Mạc Sâm, cười nhạt: “Muốn bắt giam tôi? Tôi thấy, anh vẫn nên nghĩ xem phải giúp em trai anh thế nào trước đi. Cậu ta dính vào vụ án giết người còn chưa xong, lại bao che cho hung thủ thật sự, đấy cũng là có tội.”
“Ồ, sao tao lại phải quản chuyện của nó? Nó tự làm thì tự chịu hậu quả, tao không có lý gì phải giúp nó cả, nó bị dính vào vụ án giết người, là tại nó ngu ngốc. Còn giờ, dù có làm thế nào tao cũng phải cho mày vào tù, những người khác, tao không quan tâm.” Không ngờ trước kia Lương Mạc Sâm vẫn luôn đặc biệt quan tâm tới em trai, giờ phút này lại nói ra những lời tuyệt tình như thế. Nếu lúc này Lương Mạc Tư có mặt ở đây, nhất định anh ta sẽ rất sốc, vì sao anh trai lại đột nhiên không muốn can thiệp vào chuyện của anh ta nữa, lại còn nói những lời tuyệt tình đến như vậy.
Mà vừa khéo, vì Lương Mạc Tư bị mấy người An Vân Thương quay video nên hai ngày nay anh ta vẫn luôn theo dõi họ, muốn đoạt lại đoạn video đó nhưng vẫn chưa có cơ hội. Đến tận buổi tối ngày hôm nay, anh ta âm thầm theo tới nhà hàng cao cấp này, rồi trong quá trình theo dõi lại phát hiện anh trai mình cũng đang theo dõi họ. Anh ta cảm thấy hành động của anh trai rất kỳ lạ, nhưng anh ta không dám làm phiền đến Lương Mạc Sâm, sợ làm xáo trộn kế hoạch nào đó của anh trai, vì anh ta rất kính trọng anh mình.
Nhưng không ngờ, sau khi anh trai bị đánh lại nói với họ những lời như vậy. Anh trai thậm chí còn không muốn quan tâm đến sự sống chết của anh ta sao? Nghĩ tới lần đi ra đảo đó cũng là do anh trai bảo anh ta đi, không chỉ có việc cô gái kia bỗng nhiên nói thích anh, mà còn yêu đến hết thuốc chữa nói rằng nếu anh không chấp nhận thì cô ta sẽ tự tử, điều này có cái gì đó hơi khác thường, Lương Mạc Tư không thể không bắt đầu nghi ngờ anh trai mình, chẳng lẽ những chuyện này là do anh ấy làm?
Lương Mạc Tư từ bàn bên cạnh bước qua, kinh ngạc nhìn người anh trai ruột thịt đang nằm dưới sàn nhà, đau đớn hỏi: “Anh, những gì anh vừa nói là thật sao?”
“Mạc Tư, sao em lại ở đây? Mau đỡ anh lên đưa anh đến bệnh viện, cái tên chết tiệt kia đánh anh muốn gãy xương rồi.” Nhìn thấy em trai xuất hiện, Lương Mạc Sâm rất vui mừng. Hắn tự động xem nhẹ câu hỏi của Lương Mạc Tư, chỉ lạnh lùng ra lệnh.
“Anh, cô gái kia thổ lộ với em nhưng không thành công, lại lập tức đi tự tử, là do anh sắp đặt sao?” Lương Mạc Tư đứng bất động, tiếp tục hỏi.
“Mạc Tư, em hẳn phải biết anh sẽ không làm như vậy.” Lương Mạc Sâm lạnh lùng nhìn Lương Mạc Tư, giọng nói không cho phép em trai được nghi ngờ mình.
“Nhưng chuyện này xảy ra rất quái lạ, anh để cho em đi chơi, chưa được mấy ngày đã xảy ra án mạng.” Lương Mạc Tư vẫn không tin.
“Em biết rất rõ ai mới là kẻ giết người, nếu do anh sắp đặt muốn hại em thì đã trực tiếp giết em rồi.” Thấy Lương Mạc Tư cứ nhất quyết không tin nhìn mình, Lương Mạc Sâm lập tức nổi giận, tự mình chống người đứng lên, lạnh lùng nhìn em trai, “Em nhớ cho kỹ, hôm nay là em không giúp anh, sau này đừng hy vọng anh sẽ giúp em.” Nói xong, hắn ta liếc nhìn An Vân Thương và Chu Ảm cười mỉa mai: “Hai người cũng vậy, nhớ cho rõ hôm nay đã làm gì tôi, tôi sẽ trả lại thật xứng đáng.”
Sau khi nói xong, hắn ta đi chậm từng bước ra ngoài, vừa đi vừa lấy tay lau máu trên mặt.
Lương Mạc Tư nhìn thấy vậy mới nhớ ra, vội chạy đuổi theo muốn dìu anh trai.
Đáng tiếc, Lương Mạc Sâm không còn muốn quan tâm đến Lương Mạc Tư nữa, hắn hung hăng đẩy Lương Mạc Tư ra, lạnh giọng cảnh cáo: “Cút!”
Sau đó, hắn bước đi trước, còn Lương Mạc Tư thì đã suy nghĩ thông suốt trở lại nên cũng lặng lẽ đi theo sau hắn ta, hai người họ dần dần ra khỏi nhà hàng.
Chu Ảm và An Vân Thương đứng yên tại chỗ, cô hơi thất thần, còn Chu Ảm thì đang quan sát nét mặt của cô, muốn nhìn xem có phải cô đang lo lắng cho Lương Mạc Sâm hay không.
Nhưng vừa khiến anh thất vọng vừa vui mừng là cô không hề lo lắng cho Lương Mạc Sâm. An Vân Thương chợt bừng tỉnh, lập tức không yên tâm hỏi anh: “Vừa rồi Lương Mạc Sâm nói muốn bắt anh vào tù, làm sao bây giờ? Trong nhà anh có ai có quan hệ với người phía trên không, ở Lương gia thì có đó, nếu làm không tốt anh ta thật sự có thể khiến anh phải ngồi tù.”
“Em đang lo lắng cho anh sao?” Anh khẽ nở nụ cười, nắm tay cô, trong lòng tràn đầy ngọt ngào.
“Tất nhiên rồi, anh bị bắt vào tù, em cũng không biết phải làm thế nào giúp anh ra được.” Cô nhíu mày, rất buồn bực. Bởi vì Lương Mạc Sâm bị đánh rất thảm, nên anh ta nhất định sẽ kiếm chuyện với Chu Ảm, vậy thì xong rồi.
Chu Ảm nhẹ nhàng nắm lấy chiếc cằm xinh đẹp của cô, khiến cô phải ngẩng mặt lên nhìn anh. Anh nghiêm túc nhìn vào mắt cô, bình tĩnh nói: “Yên tâm, anh ta sẽ không động đến anh được đâu. Muốn động được vào anh, cũng chỉ có em thôi.”



Thử đọc