Nữ Chính Yêu Nam Phụ - Chương 29

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Bao Nhiêu Tiền Tôi Cũng Đồng Ý
An Vân Thương lên xe một người đàn ông lạ, chẳng lẽ cô ta đã yêu người này rồi? Cô ta thật sự không yêu anh trai mình nữa ư? Trong đầu Lương Mạc Tư thoáng hiện lên vài câu hỏi.
“Wow, Lương thiếu, anh thích điện thoại của em sao? Vậy Quai Quai tặng cho anh đó, anh cũng mua một cái mới tặng lại cho Quai Quai đi.” Người đẹp bị đoạt mất di động dựa sát cơ thể đầy đặn của mình vào người Lương Mạc Tư, mỉm cười dịu dàng lên tiếng.
Lương Mạc Tư nhíu mày hỏi: “Bức ảnh này là ai gửi đến?”
“Hả? Là một người bạn của em, Lương thiếu, bức ảnh này có vấn đề gì sao?” Người đẹp tên Quai Quai khó hiểu trả lời Lương Mạc Tư, lúc này cô mới nhớ ra đây là một người chị em cô quen được ở quán rượu.
Lương Mạc Tư nhìn thời gian bức ảnh được gửi đến vào nửa tiếng trước, anh ta nghĩ, chỉ cần tìm được người gửi bức ảnh này là có thể tìm được An Vân Thương. Anh ta muốn tìm ra An Vân Thương để xem rốt cuộc cô đang âm mưu làm cái gì, anh ta nhất định không tin chuyện cô không còn thích anh trai mình nữa. Lương Mạc Tư nghi ngờ An Vân Thương đang làm chuyện mờ ám gì đó, cô bất ngờ chuyển ra ngoài chắc chắn là có vấn đề.
“Cô biết người phát tán bức ảnh này là ai đúng không, cho tôi cách liên lạc đi.”
“Ah, Lương thiếu, anh không thích Quai Quai nữa sao, sao lại muốn tìm cách liên hệ với bạn em? Cô ta đã có người làm chỗ dựa vững chắc rồi, từ lâu không còn đến nơi hỗn độn này nữa.” Lúc đầu sắc mặt Quai Quai nhăn lại, sau đó nhớ tới Tần Điềm Điềm đã được người ta bao dưỡng, cô ta càng cười tươi hơn: “Điềm Điềm của tụi em đã có kim chủ rồi, cô ta sẽ không quen người khác nữa đâu.”
“Cô không nói đúng không? Tôi không tin ở đây nhiều người như vậy chỉ có mình cô biết được cách liên hệ.” Thấy người phụ nữ này thật không biết phân biệt, Lương Mạc Tư đẩy cô ta ra, định đi hỏi cô gái bên cạnh.
“Lương thiếu, anh đừng đi mà, em nói là được chứ gì.” Quai Quai vội vàng kéo tay Lương Mạc Tư lại: “Em không chỉ cho anh cách liên lạc, mà còn có thể giúp anh hẹn cô ta ra ngoài.”



“Muốn bao nhiêu?” Lương Mạc Tư dừng bước, quay trở lại ngồi xuống. Anh ta biết loại phụ nữ ở những nơi thế này có một điểm chung, đơn giản đều là vì tiền.
“Hai vạn.” Quai Quai cũng không đôi co nữa, giơ hai ngón tay.
“Lát nữa tôi sẽ cho người chuyển vào thẻcô, mau nói đi, bạn của cô liên hệ thế nào.” Hai vạn đối với Lương Mạc Tư mà nói, chỉ giống như tiền tiêu vặt muốn sài lúc nào cũng được, nếu anh ta đã không để tâm thì sao có thể keo kiệt việc dùng tiền mua được tin tức chứ.
Quai Quai nhanh chóng nói cho Lương Mạc Tư biết cách liên lạc với Tần Điềm Điềm. Sau khi lấy được tin tức, anh ta không còn lòng dạ nào tiếp tục chơi nữa, vội vàng tạm biệt mấy anh em, thanh toán toàn bộ rồi mới rời khỏi hộp đêm, ra xe, bắt đầu gọi điện cho Tần Điềm Điềm.
Tần Điềm Điềm không thể dẫn kim chủ của mình về nhà, bởi vì hôm nay là sinh nhật của vợ anh ta. Thế càng tốt, cô ta cũng không muốn mỗi ngày đều phải ở cùng tên mập béo kia.
Tần Điềm Điềm đang hưởng thụ cuộc sống xa hoa nằm trong bồn tắm rải đầy cánh hoa hồng và uống rượu vang đỏ, thì điện thoại đặt ở bên cạnh đổ chuông.
Cô ta đặt ly rượu xuống, cầm điện thoại lên nhìn phát hiện có số lạ gọi tới. Trước kia cô ta không thích nghe số lạ, có điều, hôm nay tâm trạng không được tốt, cô ta lại muốn tán dóc với người lạ.
“Alô.”
Lương Mạc Tư nghe có người bắt máy, lập tức hỏi: “Tôi muốn mua tin tức từ cô, cô muốn bao nhiêu?”
“Gì vậy? Anh bị bệnh thần kinh à? Mua tin tức gì ở đây?” Bỗng dưng trong điện thoại vang lên câu hỏi như vậy khiến Tần Điềm Điềm hoảng sợ, cô ta nghĩ không phải là vợ của bạn trai kim chủ phát hiện ra chuyện của bọn họ, rồi phái người theo dõi cô ta đấy chứ.
“Cô dám mắng ai bệnh thần kinh, ông đây gọi tới là muốn cho cô tiền, ông muốn biết, cô gái trong bức ảnh mà cô gửi đi nửa tiếng trước ở đâu, cô có biết không? Nếu nói chính xác, ông đây sẽ cho cô tiền, muốn bao nhiêu cứ nói.” Lương Mạc Tư bị mắng, giọng nói lập tức đề cao lên.
“Anh là ai, tại sao lại muốn biết cô gái kia ở đâu?” Không ngờ người đàn ông xa lạ này gọi điện cho cô ta là vì muốn biết nơi ở của An Vân Thương, anh ta còn nói sẽ cho cô ta tiền, Tần Điềm Điềm nghiêm túc suy nghĩ, liệu chuyện này có phải là thật hay không, nếu đúng như vậy thì cô ta vừa kiếm được tiền, vừa có thể chơi khăm An Vân Thương rồi.
“Tôi là ai không quan trọng, cô chỉ cần nói cho tôi biết thông tin này, muốn bao nhiêu cũng được.”
“Vậy thì tốt, anh chuyển tiền cho tôi trước, tôi sẽ nói ngay cho anh biết cô ta đang ở cùng với ai.” Tần Điềm Điềm không biết An Vân Thương hiện giờ sống ở đâu, nhưng cô ta biết An Vân Thương đang ở cùng ai, nếu cho người khác biết tin tức này có thể kiếm được tiền, sao cô ta lại bỏ lỡ chứ.
“Số tài khoản.” Lương Mạc Tư cười lạnh, bọn người này thật rẻ mạt, vì tiền chuyện gì cũng có thể làm, tối nay chỉ cần anh sẵn sàng bỏ tiền ra, cả cái cô Quai Quai kia và người phụ nữ này đều vui lòng nói ra manh mối cho anh biết. Đúng là có tiền thì chuyện gì cũng có thể giải quyết. Đôi khi, anh cảm thấy làm con của một người giàu có thật may mắn, làm chuyện gì cũng thuận lợi.

Tần Điềm Điềm nhanh chóng nhắn lại số tài khoản, đồng thời còn yêu cầu đối phương chuyển cho mình ba vạn. Nhưng cô ta cũng hơi lo sợ đối phương khi nhìn thấy số tiền sẽ không đồng ý.
Nào ngờ, ngay sau đó cô ta nhận được tin nhắn từ ngân hàng gửi tới, báo có người chuyển ba vạn vào tài khoản của cô ta.
Tần Điềm Điềm không còn tâm trí tiếp tục ngâm mình nữa, vội vàng rời khỏi bồn tắm, lấy một cái khăn quấn quanh người, ngồi xuống ghế rồi gọi lại cho người đàn ông xa lạ lúc nãy.
Bên kia bắt máy rất nhanh, giọng đàn ông trong điện thoại hối thúc: “Tiền đã chuyển cho cô rồi, thông tin!”
Tần Điềm Điềm điều chỉnh hô hấp, cố gắng làm cho mình thật bình tĩnh. Cô ta cảm thấy kỳ lạ khi người đàn ông này đột nhiên biết cô, vừa rồi cô không chú ý đến, nhưng giờ phải suy nghĩ thật cẩn thận mới được.
Khi nãy, cô ta nghe người này nói thấy được bức ảnh cô ta gửi đi nửa tiếng trước, nhưng hình như anh ta không biết cô, vậy anh ta nhìn thấy bức ảnh cô ta gửi từ đâu?
Hơn nữa, anh chàng này cũng rất hào phóng, nói gì là đồng ý ngay, cô ta vừa mở miệng, anh ta đã lập tức chuyển cho cô ta ba vạn, nói thật, khi nhìn thấy số tiền trong tin nhắn, cô ta cũng sợ hết hồn.
“Rốt cuộc anh là ai? Anh nhìn thấy ảnh tôi gửi đi từ đâu? Hơn nữa, vì sao anh lại đồng ý cho tôi nhiều tiền như vậy chỉ để biết nơi ở của An Vân Thương?”
“Tiền cô cũng nhận rồi, hỏi nhiều như vậy làm gì? Nói cho ông nghe nhanh lên, cô gái kia hiện giờ ở đâu.”
Tần Điềm Điềm cẩn thận suy nghĩ, dù sao cô ta cũng rất ghét An Vân Thương, hơn nữa trước đây khi An Vân Thương còn chưa từ bỏ Lương Mạc Sâm đã từng khiến cho rất nhiều người oán hận. Nếu đã có người cho cô tiền, lại còn muốn tìm An Vân Thương để gây phiền phức, vậy thì cứ để anh ta đi tìm An Vân Thương gây chuyện đi.
Môi Tần Điềm Điềm nở nụ cười: “Thực ra tôi cũng không biết hiện nay cô ta đang ở đâu, nhưng tôi biết cô ta ở cùng với ai, cô ta đang ở chung với cô bạn học Tưởng Nguyệt, còn có anh họ của Tưởng Nguyệt nữa.” Tần Điềm Điềm nói tất cả những gì mình biết.
“Anh họ của Tưởng Nguyệt, chính là người đàn ông lái xe trong bức ảnh sao?” Lương Mạc Tư hỏi.
“Đúng vậy, chính là anh ta, hình như anh ta là bạn trai của An Vân Thương.”
“Ha ha, bạn trai? Loại người như An Vân Thương mà cũng có đàn ông thích cô ta sao.” Lương Mạc Tư cười khẩy, anh không tin An Vân Thương có thể quen được bạn trai giàu có đẹp trai như vậy. Cười mỉa mai một lúc, anh ta mới tiếp tục hỏi: “Vậy nhà của Tưởng Nguyệt ở đâu?”
“Tôi thật sự không biết nhà Tưởng Nguyệt, nhưng mà, khi nãy tôi nhìn thấy bọn họ ở một quán ăn, anh có thể đến quán ăn đó chờ thử xem.” Tần Điềm Điềm gợi ý.
Nghe thấy chính mình còn phải đi đến đó ôm cây đợi thỏ, Lương Mạc Tư lập tức không vui: “Ông đây cho cô ba vạn chỉ để nghe mấy cái thông tin tạp nham này? Bảo tôi đến đó đợi ? Tôi thấy người phải đến đó đợi chính là cô, nhìn thấy cô ta thì lập tức theo dõi, rồi gọi điện báo lại cho tôi, tôi sẽ đưa thêm tiền cho cô.”
“Tại sao tôi phải giúp anh làm nhiều chuyện như vậy? Tôi là bạn học của cô ta, nếu như chuyện này lộ ra, mặt mũi tôi biết để ở đâu.” Tần Điềm Điềm không muốn giúp người đàn ông xa lạ này làm nhiều chuyện như vậy.
“Tôi nghe em gái của cô nói hiện tại cô đang được một ông chủ giàu có bao nuôi, tôi nghĩ kim chủ của cô cũng không hẳn là một món hàng tốt. Thế này đi, nếu cô giúp tôi làm tốt chuyện này, tôi sẽ giới thiệu cho cô một kim chủ vừa trẻ tuổi vừa đẹp trai, cô thấy thế nào?” Thấy người phụ nữ này dám không chịu giúp mình, Lương Mạc Tư nhớ tới lời nói của Quai Quai, lập tức đưa mồi ra nhử.
Tần Điềm Điềm biết người đàn ông này đã nhìn thấy bức ảnh ở chỗ nào rồi, thì ra là ở hộp đêm. Cô ta làm gì có em gái nào biết cô ta đang được bao nuôi chứ, chỉ có mấy chị em quen biết sơ xài ở đó mới biết chuyện này. Nhưng cô ta cũng không có lý do gì tin tưởng lời nói sẽ tìm cho mình một kim chủ vừa trẻ đẹp vừa giảu có của người đàn ông này.
Tần Điềm Điềm cười nhạt: “Tôi không tin, anh không nói anh là ai, sao tôi có thể tin tưởng anh sẽ giúp tôi?”


“Lương gia, rõ rồi chứ! Chính là Lương Mạc Sâm tổng giám độc tập đoàn Lương thị, mà tập đoàn kia tôi cũng có phần, muốn giới thiệu một kim chủ cho cô có gì khó khăn chứ.” Đến lúc này, Lương Mạc Tư cũng không muốn dài dòng nữa, trực tiếp nói thẳng: “Tôi chính là con trai thứ hai của tập đoàn Lương thị, em trai của tổng giám đốc Lương Mạc Sâm, nếu cô không tin tôi, vậy ra ngoài gặp mặt đi, chúng ta cùng nhau bàn bạc kế hoạch cho tốt, địa điểm là ở quán ăn cô nói, cô gửi địa chỉ qua cho tôi.”
Nói xong, Lương Mạc Tư cúp máy.
Anh ta có linh cảm rằng, người phụ nữ vừa liên hệ này mặc dù không tin anh ta, nhưng hình như cũng không thích An Vân Thương. Có lẽ, bọn họ có thể trở thành đồng minh, cùng nhau tìm ra âm mưu mờ ám của An Vân Thương, rồi sau đó làm cho cô ta phải cuốn xéo đi.
Khi Tần Điềm Điềm nghe người trong điện thoại nói anh ta là em trai của Lương Mạc Sâm, trong lòng cô ta lập tức sôi trào. Trước kia cô ta nghĩ rằng An Vân Thương sẽ tranh thủ cơ hội được ở gần mà thuận lợi tiếp cận Lương Mạc Sâm, nhưng sự thực chứng minh, An Vân Thương vẫn không thành công.
Hiện tại, chỗ dựa khó nhờ này của An Vân Thương lại xuất hiện trước mặt cô ta, còn chủ động tìm cô ta trợ giúp, nếu cô ta không nắm chặt cơ hội lần này thì đúng là quá ngốc rồi.



Thử đọc