Nữ Chính Yêu Nam Phụ - Chương 22

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Em Đoán Xem!
Tần Điềm Điềm có bạn trai đứng bên cạnh, lại nghĩ hôm nay mình gặp An Vân Thương thật hay, cô ta cười rất đắc ý, mỗi lời nói ra đều không nể mặt chút nào. Cô muốn nhìn rõ An Vân Thương hiện tại, không có bạn trai, còn bị người đàn ông mình yêu nhất đẩy xuống cầu thang, dáng vẻ cũng không còn là tiểu thư có tiền như trước kia, cô gái trước mắt này làm sao có cửa đấu lại cô nữa đây!
Đáng tiếc cô lại không được nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng thất thố của An Vân Thương.
An Vân Thương nghe thấy những lời này cũng không tức giận, trông vẻ hoàn toàn bình tĩnh, ánh mắt thản nhiên nhìn lướt qua người đàn ông mập mạp đứng cạnh Điềm Điềm, cô cười khẽ: “Điềm Điềm, bạn trai của bạn rất đẹp trai, xem ra còn đẹp hơn cái gã tôi thích trước kia. Bạn cũng có mắt nhìn người đấy, có thể tìm được một người đàn ông tốt như vậy, nói thật tôi mong rằng hai bạn có thể ở bên nhau mãi mãi, vĩnh viễn không rời xa nhau.”
An Vân Thương cười híp mắt, có vẻ rất chân thành chúc phúc cho người bạn học cũ.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Chỉ có điều, Tần Điềm Điềm đâu thích người đàn ông mập này, cô chỉ thích tiền của anh ta thôi. Thấy An Vân Thương nói bọn họ rất xứng đôi, còn chúc phúc cho họ vĩnh viễn ở bên nhau, Tần Điềm Điềm cảm thấy khó chịu, cô ta biết An Vân Thương đang châm chọc cô ta.
Cô ta không cho rằng An Vân Thương có lòng tốt đến vậy, An Vân Thương đang chế nhạo cô không theo đuổi được Lương Mạc Sâm nên phải bám theo một tên mập.
Tần Điềm Diềm mím môi, nhẹ đẩy anh ta ra, bước tới dán sát vào An Vân Thương, cười giả dối: “An Vân Thương, bạn đi bộ ra đây phải không? Giờ bạn về bằng cách nào? Có muốn mình đưa bạn về nhà không? Mình bảo bạn trai đánh xe qua đây.”
Tần Điềm Điềm nhìn trang phục của An Vân Thương từ đầu đến chân, thấy cô mặc một bộ váy trắng đơn giản, cô ta khẳng định An Vân Thương bây giờ chắc chắn không dư dả, không theo đuổi được Lương Mạc Sâm lại còn bị đuổi ra khỏi nhà họ Lương, Tần Điềm Điềm thực sự muốn đến Lương gia ngay bây giờ để chứng thực điều này.
“Không cần phiền hai bạn đưa mình về đâu, mình thích đi tản bộ về nhà.” An Vân Thương mau chóng từ chối, sau đó không để ý đến Tần Điềm Điềm nữa, xoay người định đi khỏi công viên.
Cô ở đây cũng lâu rồi, còn gặp phải một người bạn học cũ vừa kỳ cục vừa đáng ghét, tốt nhất là nên rời khỏi chỗ này thôi.
Tần Điềm Điềm đâu dễ dàng buông tha cho An Vân Thương như vậy. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô ta không tìm được việc làm nên bất đắc dĩ đành phải theo tên mập này. Cô ta không có bạn, trong trường lại ghét nhất An Vân Thương. Tần Điềm Điềm nghĩ rằng nếu mình đi cùng An Vân Thương về cửa nhà họ Lương, không biết chừng lại tình cờ gặp được Lương Mạc Sâm thì sao.
Tuy rằng lúc này cô đã có bạn trai, nhưng nếu Lương Mạc Sâm để ý đến cô thì cô sẵn sàng bỏ rơi cái tên mập này ngay.
Cho nên, khi nghĩ đến việc có thể nhờ An Vân Thương mà gặp được Lương Mạc Sâm, cô ta vừa hận lại vừa muốn nịnh nọt An Vân Thương.
“Vân Thương, bạn đừng ngại, từ chỗ này về nhà của bạn rất xa, mình nhờ bạn trai của mình đưa bạn về.”


“Không cần phiền đến hai bạn đâu, mình thật sự có thể tự đi bộ về được.” Đến lúc này An Vân Thương đã hoàn toàn hiểu rõ vì sao cô gái này tự dưng lại ngọt ngào muốn đưa cô về nhà như vậy.
An Vân Thương suy nghĩ kỹ và nhận thấy, cái cô Tần Điềm Điềm này hôm nay vừa điên điên gây sự với cô, lại vừa châm chọc vừa nịnh bợ cô, chắc chắn mục đích của cô ta chính là tay Lương Mạc Sâm kia.
Haizzzz, An Vân Thương nén tiếng thở dài, tên nam chính Lương Mạc Sâm kia rõ ràng chỉ là đồ bỏ đi, tại sao lại có nhiều nữ phụ thích bám lấy anh ta vậy nhỉ?
“Vân Thương, sao em lại ở đây?” Giữa lúc bầu không khí đang dần trở nên xấu hổ, bỗng một giọng nam quen thuộc vang lên.
An Vân Thương và Tần Điềm Điềm đều quay đầu lại nhìn về phía tiếng nói phát ra.
Khi thấy Chu Ảm bước nhanh về phía mình, An Vân Thương không tự chủ giật nảy mình, lúng túng mỉm cười với anh: “Em đi mua kẹo bông, sao anh lại ở chỗ này?”
“Em quên rồi à? Hôm nay em có hẹn với Tiểu Nguyệt, em ấy kéo anh theo cùng. Vừa rồi ở ngoài cổng anh nhìn thấy một người giống em nên định đến xem, không ngờ lại là em thật.” Chu Ảm giải thích, anh cũng không chờ An Vân Thương nói thêm câu nào, tự mình nói tiếp: “Em đứng đây làm gì vậy, đi thôi, đưa đồ anh cầm cho.” Chu Ảm lấy gói đồ từ trong tay An Vân Thương, đồng thời tự nhiên gỡ tay cô ra khỏi tay Tần Điềm Điềm, nắm chặt trong tay mình như thể đó là chuyện rất hiển nhiên.
An Vân Thương còn chưa hiểu vì sao Chu Ảm đột nhiên xuất hiện ở đây, lại còn bất ngờ có những hành động khiến cô bối rối, nhưng cô cũng không nói gì, ngoan ngoãn đưa gói đồ cho anh.
“Vân Thương, anh ta là ai vậy? Bạn trai của bạn à?” Tần Điềm Điềm thấy An Vân Thương đỏ mặt xấu hổ, lại thấy người đàn ông vừa tới rất đẹp trai, trên người mặc toàn hàng hiệu, nhất thời kinh ngạc đến đờ người, lo lắng hỏi.
Không phải An Vân Thương câu được anh chàng này đó chứ? Cô ta xấu tính như vậy mà cũng may mắn đến thế ư?
“Sao vậy, hai người quen nhau sao?” Mới ban đầu Chu Ảm tỏ vẻ như không phát hiện Tần Điềm Điềm đang đứng đấy, giờ thấy cô ta chất vấn An Vân Thương, anh dừng lại liếc mắt sang An Vân Thương dò hỏi.
“Cô ấy là bạn học cũ của em, nhưng… em không nhớ ra cô ấy.” An Vân Thương thành thật nói với Chu Ảm. Không hiểu tại sao cô đột nhiên phát hiện rằng mình khá ngại ngùng khi đứng trước mặt chàng trai này. Anh ta hỏi cái gì là cô chỉ có thể ngoan ngoãn trả lời cái đó.
“Xin chào, tôi là….” Chu Ảm thấy vẻ khinh khỉnh kênh kiệu trong mắt Tần Điềm Điềm bèn khẽ cau mày, nói: “Bạn trai của An Vân Thương!”
“Cái gì?” Tần Điềm Điềm bị tin tức làm cho sốc nặng, cô không ngờ anh chàng đẹp trai này lại là…. bạn trai của An Vân Thương. Cô vốn cho rằng một An Vân Thương bị Lương Mạc Sâm ghét bỏ thì cũng chẳng có ai thích cô ấy cả.
Cho nên, mặc dù Tần Điềm Điềm cô có một người bạn trai to béo nhiều tiền, nhưng cô vẫn có cảm giác mình cao quý hơn An Vân Thương rất nhiều.
Bây giờ thì khác, chỉ cần nhìn anh chàng đẹp trai này cô đã có thể thấy rõ An Vân Thương quả thực rất may mắn và hạnh phúc hơn cô nhiều. Hơn nữa, người đàn ông này còn chính miệng thừa nhận mình là bạn trai của An Vân Thương, không giống gã bạn trai béo của cô, mặc dù đối xử với cô cũng không tệ, nhưng anh ta chưa bao giờ thừa nhận mối quan hệ của hai người trước mặt người khác. Nghĩ đến đây, trong ngực Tần Điềm Điềm dâng lên một nỗi chua xót, giờ cô ta lại càng cảm thấy An Vân Thương đặc biệt đáng ghét.
Từ lúc còn học ở trường, tuy An Vân Thương không thể khiến Lương Mạc Sâm thích cô ta, nhưng tốt xấu gì cô ta cũng được ở chung một nhà với Lương Mạc Sâm, điều này khiến đám nữ sinh hâm mộ muốn chết, trong đó đương nhiên bao gồm cả Tần Điềm Điềm. Khi đó Tần Điềm Điềm đã cảm thấy An Vân Thương quá may mắn.
Không ngờ bây giờ cô ta còn may mắn hơn, vừa bị Lương Mạc Sâm đá, ngay lập tức đã có bạn trai mới đi theo.
Tần Điềm Điềm trầm mặt, nhìn An Vân Thương không rời mắt, sau đó đem sự chú ý chuyển sang Chu Ảm: “Anh là bạn trai của An Vân Thương? Sao em chưa từng nghe thấy bạn ấy kể về anh?”
Nghe vậy An Vân Thương cũng sực tỉnh. Đúng thế, cô chưa từng đồng ý hẹn hò cùng Chu Ảm, sao anh ta lại nói mình là bạn trai của cô?

Cô trợn tròn mắt nhìn Chu Ảm, môi hơi mím lại, lo lắng. Thấy cô có vẻ không chịu nổi nữa rồi, Chu Ảm vội vàng kéo cô vào trong lòng, để mặt cô áp vào ngực anh, một màn này làm tất cả các nhân vật phải ngây người. Chu Ảm còn dịu dàng cúi đầu, thủ thỉ bên tai An Vân Thương: “Vân Thương, em đi ra ngoài lâu rồi, chúng ta về nhà đi, để hôm khác lại cùng bạn bè nói chuyện sau, được không?”
“Sao… A… Vâng, hôm nào gặp lại nói chuyện sau nhé, Điềm Điềm.” An Vân Thương không tự nhiên liếc sang Điềm Điềm, thuận miệng đáp lời. Cô bị Chu Ảm ôm bất ngờ chưa kịp chuẩn bị tâm lý nên cả người run bần bật, nắm tay siết chặt lại, cô có cảm giác mặt mình nóng ran, trong lòng luống cuống, hốt hoảng, cự ly của bọn họ hiện tại quá gần nhau, ngượng quá đi mất! Trả lời Tần Điềm Điềm xong, cô còn chưa kịp phản ứng, Chu Ảm đã lập tức gật đầu với hai người bọn họ, rồi nhanh chóng xoay người đưa An Vân Thương rời khỏi đó.
Vừa xoay người, nụ cười nhạt trên môi Chu Ảm đã hoàn toàn biến mất.
Vì còn bận bối rối trước hành động mờ ám của Chu Ảm nên An Vân Thương không nhận thấy nét mặt anh đã thay đổi.
Tần Điềm Điềm đứng đằng sau nhìn theo bóng dáng An Vân Thương bị người đàn ông tuấn tú kia kéo đi, hơn nữa tay đó trông có vẻ rất giàu sang, nhìn màn này làm Tần Điềm Điềm chỉ muốn chửi đổng.
Ngay lúc cô ta đang muốn tức giận đến nghiến răng kèn kẹt thì gã bạn trai to béo đứng bên cạnh lại đưa tay sang kéo cánh tay trắng nõn ngọc ngà của cô ta, nài nỉ: “Bé cưng Điềm Điềm, chúng ta về đi.”
Tần Điềm Điềm lạnh lùng nhếch khóe môi cười nhạt, trong mắt hoàn toàn biểu lộ sự chán ghét, nhưng chỉ vài giây sau đó cô đã thay thế sự khó chịu bằng một nụ cười thản nhiên, quay đầu lại cười với tên mập: “Vâng được rồi, chúng ta đi thôi…”
-
Chu Ảm kéo An Vân Thương ra khỏi công viên bằng một lối nhỏ, anh đang đỗ xe ở nơi này.
Bước chân anh nhanh hơn, đến bên cạnh xe, động tác dứt khoát nhanh chóng mở cửa, nhưng lại dịu dàng đỡ Vân Thương lên xe.
“Không phải anh nói Tưởng Nguyệt cũng tới đây sao? Cô ấy đâu rồi?” Lên xe không thấy bóng dáng của Tưởng Nguyệt, An Vân Thương lập tức hỏi anh.
Chu Ảm lên xe, khởi động máy, vừa lái xe vừa trả lời: “Em ấy đang chờ ở Lương Gia, Tưởng Nguyệt có mang quà cho em đấy, mấy món đồ ăn…”
“Thật không? Tưởng Nguyệt thật tốt!” An Vân Thương nhạy bén nhận ra trong giọng nói dịu dàng của Chu Ảm hơi có chút khó chịu, dường như anh đang tức giận, cô đã nói điều gì làm anh tức giận ư?
Nói xong, cô nhìn xuống.
“Lần trước anh không được nghe câu trả lời, hôm nay anh tới là vì muốn nghe câu trả lời từ em, nhân thể mang cho em một món quà…” Giọng nói của Chu Ảm ngày càng trở nên lạnh, lúc nói câu này anh cố tình liếc nhìn cô một cái, thấy cô chú ý vào việc khác, anh bèn quay lại, mặt không đổi sắc.
Cho nên anh muốn nói rằng mình cũng có mang quà đến cho cô, nhưng cô chưa đợi anh nói xong, vừa nghe thấy Tưởng Nguyệt mang quà tới cho mình đã khen ngay Tưởng Nguyệt rồi, điều này làm anh thấy không thoải mái.
Đúng vậy, lần trước anh thổ lộ với cô, cô chưa kịp từ chối đã bị anh ngăn lại rồi bỏ đi luôn. Không ngờ hôm nay anh lại nói muốn nghe câu trả lời từ cô, An Vân Thương toát mồ hôi lạnh. Để tránh né cái đề tài này, cô vội vàng mỉm cười lảng sang chuyện khác. “Anh cũng mua quà cho em ạ? Tại sao vậy? Anh… mua quà gì?”
“Em sẽ nhanh chóng được thấy nó thôi.” Chu Ảm bỗng bật cười, giọng nói dễ chịu hơn nhiều.



Thử đọc