Nữ Chính Yêu Nam Phụ - Chương 04

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Thưa Anh, Anh Có Bị Bệnh Không?

Tả Lâm Lâm do dự một lúc, cuối cùng vẫn đi theo.
An Vân Thương mỉm cười, nói với cô ta: “Ngồi đi.”
Tả Lâm Lâm ngồi xuống ghế, lơ đãng hỏi: “Tiểu thư có chuyện gì muốn nói với tôi sao? Tôi còn nhiều việc chưa làm lắm.”
“Đừng vội, tôi chỉ nói vài phút thôi.” – An Vân Thương cười nhẹ, cô muốn thỏa thuận một vấn đề với Tả Lâm Lâm, cô định bụng giúp Tả Lâm Lâm và Lương Mạc Sâm xúc tiến tình cảm, tạo cơ hội cho hai người ở bên nhau. Bù lại, khi Lương Mạc Sâm muốn ức hiếp cô, Tả Lâm Lâm phải có mặt kịp thời đưa Lương Mạc Sâm đi.
Thấy Tả Lâm Lâm nhấp nhổm không yên, An Vân Thương cũng không lôi thôi dài dòng mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Lâm, cô đang hẹn hò với anh cả sao?”
“Tiểu Thư, cô hiểu lầm rồi, tôi và cậu chủ không phải hẹn hò đâu ạ.” – Tả Lâm Lâm hoảng sợ, cô ta cho rằng An Vân Thương là kẻ ngu ngốc không thể biết mối quan hệ của mình với Lương Mạc Sâm, cho nên dù cô ta biết An Vân Thương thích Lương Mạc Sâm, còn là người có tính chiếm hữu rất mạnh, nhưng cho tới bây giờ cô ta vẫn chưa từng quá lo lắng chuyện mình và Lương Mạc Sâm sẽ bị An Vân Thương phát hiện.
Thế nhưng… có vẻ An Vân Thương đã biết hết mọi chuyện.
Có điều, cô ta cũng không phải đang thực sự hẹn hò với Lương Mạc Sâm, Lương Mạc Sâm chỉ xem cô ta là bạn thôi, đâu phải bạn gái, cho nên những lời cô ta nói cũng coi như là lời nói thật.
“Đừng nóng, tôi nói thế không phải muốn đối phó với cô, đâu vần phải vội vàng phủ nhận như thế?” An Vân Thương nháy mắt với cô ta. “Tôi đã không còn thích Lương Mạc Sâm nữa, vì thế cô cứ thích anh ta thoải mái.”

“Hả?” Tả Lâm Lâm hoàn toàn khiếp sợ, không nói được gì.
“Hả cái gì mà hả? Tôi nói tôi không thích Lương Mạc Sâm nữa, từ cái lần anh ta đẩy tôi xuống cầu thang, tôi đã nghĩ thông rồi, anh ta đã không thích tôi thì tôi cũng chẳng nhọc lòng đi thích anh ta nữa. Cho nên, sau này cô có thể yên tâm mà thích anh ta. Còn nữa, tôi có việc cần cô hỗ trợ đây, cũng thuận tiện giúp cô có cơ hội ở chung với Lương Mạc Sâm nhiều hơn, sao nào, cô đồng ý không?” Đối mặt với gương mặt ngây dại không nói nên lời của Tả Lâm Lâm, An Vân Thương nhanh chóng nói ra thỏa thuận của mình.
Cô dám chắc mười phần Tả Lâm Lâm nhất định sẽ hợp tác cùng cô, chuyện làm ăn không lỗ vốn như thế này có kẻ ngu mới không đồng ý.
Quả nhiên, nghe xong Tả Lâm Lâm liền im lặng suy nghĩ, một lt sau mới ngẩng đầu nghiêm túc nhìn An Vân Thương, cô ta hỏi lại, giọng có phần lo lắng: “Cô nói thật ư?” Cô ta không ngờ An Vân Thương lại nói những lời này, mới gần đây thôi An Vân Thương còn đang thích Lâm Mạc Sâm điên cuồng cơ mà.
“Là thật đấy, tôi cần gì phải lừa cô đâu.” – An Vân Thương gật đầu, giọng nói rất nghiêm túc. Nếu muốn lừa gạt cô cũng không lừa Tả Lâm Lâm, lừa những kẻ quanh Lương Mạc Sâm cũng chẳng được lợi lộc gì!
“Cô cần tôi làm chuyện gì? Nếu quá đáng quá, tôi sẽ không đồng ý đâu.”
“Không hề quá đáng! Tôi chỉ muốn bất cứ khi nào Lương Mạc Sâm gây sự với tôi thì cô đem anh ta cách xa tôi chút là được, điều này cũng tốt đối với cô, đâu thể nói là quá đáng?” An Vân Thương dựa lưng vào ghế salon, khoanh hai tay trước ngực, môi nở nụ cười như có như không, quan sát Tả Lâm Lâm.
Tả Lâm Lâm nhìn lại An Vân Thương, đây là lần đầu tiên cô ta nhìn kỹ An Vân Thương, điều đầu tiên nảy ra trong đầu là An Vân Thương quá mức bình tĩnh, khí thế quá bức người.
Cuối cùng Tả Lâm Lâm vẫn bị mê hoặc trước lời dụ dỗ mê người đó, cô ta siết nắm tay, gật đầu: “Được, tôi đồng ý với đề nghị này, khi nào cậu chủ tới tìm cô, tôi sẽ xuất hiện để đưa cậu ấy đi.”
“Tốt, cô chỉ cần làm tốt chuyện đó, còn lại tôi sẽ nghĩ cách khiến anh ta thích cô, không biết chừng còn có thể cưới cô nữa đấy.” – An Vân Thương mê hoặc Tả Lâm Lâm.
Tả Lâm Lâm nghe thế thì mừng như điên, đầu gật mạnh. “Tiểu thư yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tốt, vậy làm phiền tiểu thư.”
“Được, cô đi làm việc của mình đi.” – An Vân Thương thấy Tả Lâm Lâm nhìn mình như đấng cứu thế, cô biết mình đã thành công.
Điều này khiến cô yên tâm hơn nhiều, không cần lo lắng tên Lương Mạc Sâm kia sẽ tìm cách dây dưa với mình nữa. Cô nghĩ, Tả Lâm Lâm tìm cách lôi kéo, lại có mình hỗ trợ, chắc chắn nam chính Lương Mạc Sâm sẽ mau chóng xuống đài, hahahaha…..
Tả Lâm Lâm nhanh chóng quay trở lại công việc đang làm dang dở, còn An Vân Thương cũng đứng lên đi tới phòng bếp lấy nước. Nhưng khi cô vừa tới cửa phòng bếp, phía sau lại vang lên giọng nói của dì Trầm Nguyệt: “Vân Thương, một lát nữa chúng ta ra cửa hàng mua quần áo nhé, con về phòng thay đồ đi rồi đi cùng dì.”
“Dì ơi, quần áo của con đủ dùng rồi, không cần lãng phí đâu ạ.” An Vân Thương mở tủ lạnh, lấy ra một hộp nước trái cây, vừa uống vừa trả lời.

Lâm Trầm Nguyệt lắc đầu, không tán thành: “Không được, con cứ đi theo dì. Hôm qua dì nhìn thấy tủ quần áo của con rồi, chẳng có mấy bộ mặc được cả.”
An Vân Thương lấy tay lau miệng, tủ quần áo của cô quả thực chẳng có mấy bộ mặc được ra ngoài đường, tất nhiên không phải do An Vân Thương trước đây không thích ăn mặc mà là vì phong cách của cô ấy quá đáng sợ, mấy bộ quần áo cô ấy mua, cô cũng không dám mặc vào. Sau khi chọn lựa một lượt kỹ càng, cô chỉ chọn ra được vài bộ, còn lại đều tống hết vào trong rương.
Nghe dì nói như vậy, An Vân Thương suy nghĩ ra ngoài chắc sẽ không gặp được Lương Mặc Sâm, vậy đi một chút cũng không sao.
Cô đặt hộp nước trái cây vào tủ, mỉm cười với dì Trầm Nguyệt: “Vậy được, con sẽ đi với dì.”
“Thế mới là bé ngoan, con đi lên lầu thay quần áo đi, dì xong hết rồi, giờ chỉ cần chuẩn bị bữa sáng cho con thôi. Con đi thay rồi xuống ăn nhé.” Lâm Trầm Nguyệt đẩy An Vân Thương ra khỏi phòng bếp, sau đó vội vàng quay lại làm bữa sáng.
An Vân Thương đột nhiên cảm thấy rất hạnh phúc, bởi vì Lâm Trầm Nguyệt đối xử với cô rất tốt. Trước khi bị xuyên vào cuốn tiểu thuyết này, cô là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, khi còn ở cô nhi viện thường xuyên bị bắt nạt, lớn lên đi làm vẫn ở một mình, vô cùng cô đơn, không ai quan tâm đến.
Lâm Trầm Nguyệt tốt với cô như vậy khiến cô có cảm giác nghẹn lại ở ngực, nhưng khi nghĩ đến việc không biết mình sẽ ở đây được bao lâu, cô bèn hạ quyết tâm, mặc kệ thời gian ở đây còn bao lâu, cô nhất định sẽ coi dì Trầm Nguyệt là người thân duy nhất của mình.
Lúc hai dì cháu đi ra cửa, vì muốn lấy lòng cô, Tả Lâm Lâm cố ý chạy tới giúp mở cửa. Cười híp mắt tiễn cả hai. An Vân Thương cũng cười với cô ta, Lâm Trầm Nguyệt thấy thế lấy làm kỳ quái, sau khi ngồi lên xe mới hỏi An Vân Thương: “Vân Thương, từ lúc nào mà con lại có quan hệ tốt với Tả Lâm Lâm vậy?”
Lâm Trầm Nguyệt nhớ, lúc mới dọn đến đây, Vân Thương vẫn thường hay cãi nhau với Tả Lâm Lâm, ngoại trừ bà, Lương Khải và Lương Mạc Sâm thì những người khác Vân Thương đều không thèm nhìn đến.
Thế mà hôm nay cô lại có thể mỉm cười nói chuyện với Tả Lâm Lâm, đúng là rất kỳ lạ.
Đối mặt với ánh nhìn dò hỏi của dì Trầm Nguyệt, cô chỉ thản nhiên nói: “Không có gì ạ, chẳng qua con thấy tất cả mọi người đều có thể làm bạn với nhau, chúng ta cũng không có gì xuất sắc hơn người khác, nên sống hòa thuận vui vẻ thì hơn.”
Lời của cô nửa thật nửa đùa khiến Lâm Trầm Nguyệt không hiểu được ý tứ trong đó, còn cho rằng Vân Thương đã lớn, biết hiểu chuyện rồi đấy. Bà thân thiết cầm tay An Vân Thương, mỉm cười hòa ái: “Vân Thương, cuối cùng con cũng đã hiểu chuyện, dì có thể yên tâm rồi.”
“Vâng.” – An Vân Thương gật đầu, cô không muốn dì phải nghĩ ngợi nhiều nên cũng không nói thêm gì nữa.
Đến trung tâm thương mại, Lâm Trầm Nguyệt bước vào mấy gian hàng quen thuộc, bà không chọn trang phục cho mình mà tập trung vào việc chọn quần áo cho An Vân Thương.
Chỉ có điều, thấy dì chọn cho mình toàn những quần áo màu sắc sặc sỡ như đỏ thẫm, vàng rực hay xanh lam, An Vân Thương cảm thấy rất đau đầu. Cô từ chối. “Dì, những màu sắc này đều quá chói lọi, con không thích.”
“Vân Thương, không phải trước đây con rất thích những màu này sao?” Lâm Trầm Nguyệt ngạc nhiên.
Thì ra sở thích của nữ chính có vấn đề, Vân Thương lắc đầu: “Trước kia đúng là con thích, nhưng bây giờ lại không thích nữa, bây giờ con thích màu trắng hoặc đen, quần áo có màu sắc đơn giản thôi.”
“Được, dì giúp con lựa chọn.” Lâm Trầm Nguyệt mỉm cười hài lòng. Trước đây bà luôn cảm thấy An Vân Thương không hợp mặc những màu sắc rực rỡ, nhưng vì cô thích nên bà cũng không nói nhiều. Hiện tại thì tốt rồi, Vân Thương đã thay đổi sở thích, hơn nữa những màu sắc cô bé chọn đều là những màu mà bà ưa thích.
“Không được, dì cứ chọn quần áo cho mình đi, con sẽ tự chọn cho con.” An Vân Thương không thích có người chọn giúp mình, bèn từ chối luôn.
Lâm Trầm Nguyệt mỉm cười, nói: “Dì biết rồi, nhất định là con đang chê mắt thẩm mỹ của dì không bằng con, được được được, không chọn cho con nữa, dì đi sang mấy gian bên cạnh ngắm đồ một chút, con đừng đi xa quá đấy.”


“Dạ, một lát nữa con gặp dì sau.” Vân Thương khoát tay, sau đó đi tới một gian hàng khác bắt đầu chọn lựa quần áo cho mình, đúng là cô cũng cần phải mua một ít quần áo mới.
Bỗng cô nhìn thấy ở phía trước có một chiếc váy ngắn màu đen được cắt may rất khéo léo, vừa nhìn đã thấy thích ngay.
Cô vội vàng đi tới muốn lấy chiếc váy xuống thử.
Ai dè vừa đưa tay ra đã bị một bàn tay khác chặn lại.
Vân Thương quay đầu nhìn thấy một người thanh niên trẻ tuổi đang lạnh lùng nhìn cô: “Không biết xấu hổ, cái váy này bọn tao thấy đầu tiên, đứa con gái này….” Vế sau còn chưa kịp thốt ra vì anh ta đã nhìn rõ người đang đứng trước mặt mình là ai.
Nhìn thấy người quen, còn là đứa con gái anh ta ghét nhất, Lương Mạc Tư lập tức thu tay lại, lạnh lùng nhìn An Vân Thương đầy mỉa mai: “An Vân Thương, cô thật không biết xấu hổ, không dụ dỗ được anh trai tôi nên đi theo dõi tôi đấy à?”
“Thưa anh, anh có bị bệnh không đấy? Theo tôi thấy hình như bệnh tự kỷ của anh nghiêm trọng lắm rồi đấy!” An Vân Thương thấy anh ta thu tay về bèn nhanh tay lấy chiếc váy xuống. Cô không biết người này, nghe anh ta mắng, cô cũng đoán được thân phận của anh ta, nhưng cô chưa bao giờ là người chịu thiệt, nhất định phải mắng lại hai câu.



Thử đọc