Nữ Chính Yêu Nam Phụ - Chương 03

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Cô Qua Đây Chẳng Phải Sẽ Biết Sao!
Lâm Trầm Nguyệt mới chỉ vừa nói với Lương Khải suy nghĩ của mình, bà nghĩ có thể do bị Lương Mạc Sâm vô ý đẩy xuống cầu thang mấy ngày hôm trước nên Vân Thương mới bỏ đi. Không ngờ đúng lúc đó Lương Mạc Sâm lại trở về.
Để cứu vãn tình hình, bà phải nói vài lời can Lương Khải, hy vọng mối quan hệ của mình với hai đứa con riêng của chồng bớt căng thẳng hơn.
Sau khi nghe lời can ngăn của bà, Lương Khai bình tĩnh hơn, nhưng Lương Mạc Sâm lại cười nhạt. Hắn biết rõ và vô cùng chán ghét bà mẹ kế này, mặc kệ bà nói cái gì, hắn đều cho rằng người phụ nữ này rất giả tạo, lòng dạ ác độc.
Cuối cùng hắn vẫn không kịp ăn cơm đã bị Lương Khải kêu lên, sau đó mọi người cùng nhau đi ra ngoài, chuẩn bị tìm An Vân Thương.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Nhưng vừa đi ra cổng đã bắt gặp An Vân Thương đang bước từ trên taxi xuống.
Tuy rằng qua lời giải thích của Vân Thương, mọi người đều hiểu cô chỉ đơn thuần muốn đi mua đồ thôi, chứ không phải muốn bỏ nhà ra đi như suy đoán của dì Trầm Nguyệt, thế nhưng Lương Mạc Sâm vẫn rất tức giận. Rõ ràng cô ta không có quan hệ gì với hắn nhưng hắn lại bị mắng oan, cục tức này làm sao hắn nuốt xuống được!
Hắn bước lên phía trước, căm tức nhìn An Vân Thương: “Phải nói chuyện này cho rõ ràng, bởi vì cô không nói lời nào đã đi ra ngoài hại tôi bị dì của cô nghi ngờ, cô có làm sao không thế? Hay là muốn tôi nói ra những việc làm ngu xuẩn lúc trước của cô, cô mới hài lòng?”
An Vân Thương ngạc nhiên khi bị Mạc Sâm quát, nhưng sau khi hắn nói câu kia đã nhắc nhở cô, tên này không phải là người tốt. Hắn ta hèn hạ đến mức muốn lợi dụng những việc làm ngu xuẩn trước đây của thân thể này để uy hiếp cô. Ha! An Vân Thương thầm cười lạnh, muốn bắt nạt cô ư? Đâu có dễ như thế!
Hắn cho là mình nắm được mấy cái nhược điểm nhỏ xíu đó, chẳng lẽ cô không có sao? Ha ha ha ha!
Vân Thương lạnh lùng nhìn hắn, sau đó cô nhận thấy tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ, bèn đột nhiên xụ mặt, mắt bắt đầu ươn ướt như muốn khóc, miệng giả vờ thút thít, vừa khóc vừa nói: “Anh cả, anh bỏ qua cho em đi mà, em chắc chắn sẽ không nói ra chuyện anh có bạn gái đâu. Anh đừng mắng em, vì anh em sẵn sàng giấu kín chuyện bạn gái anh mà.”
Lương Mạc Sâm giật mình, sắc mặt hắn ngày càng đen, tức giận đến mức cả người đều run lên, cái nhìn chòng chọc như muốn đem cô băm thành trăm mảnh. “An Vân Thương, cô nói cái gì đó? Cô còn nói lung tung cẩn thận tôi đánh cô!”
Theo nguyên văn như tiểu thuyết thì trong khoảng thời gian này Lương Mạc Sâm rất ghét nữ chính An Vân Thương, nhưng lại có mối quan hệ mờ ám với cô hầu Tả Lâm Lâm.
Đồng thời, An Vân Thương trước kia khi vừa tới nơi gặp Lương Mạc Sâm đã thích hắn ngay, có mấy lần còn vô tình bắt gặp hắn cùng cô nàng Tả Lâm Lâm kia hú hí ở trong chỗ tối nên cũng biết Tả Lâm Lâm chính là bạn gái của Lương Mạc Sâm. Thế nhưng Lương Mạc Sâm lại không biết chuyện giữa mình và Tả Lâm Lâm đã bị An Vân Thương nhìn thấy, hơn nữa hắn cũng không thừa nhận Tả Lâm Lâm là bạn gái của mình nên lúc này cho rằng An Vân Thương đang vu khống cho hắn.
Có trời đất chứng giám, An Vân Thương cô không bao giờ thèm vu oan cho hắn nhé! Tuy rằng lúc này cô đang giả vờ khóc lóc, nhưng những lời nói ra hoàn toàn là sự thực. Nếu Lương Mạc Sâm không lăng mạ cô cùng dì Trầm Nguyệt thì cô cũng sẽ không bao giờ nói ra chuyện này. Nhưng không biết chừng giúp đỡ hai người bọn họ xúc tiến một chút tình cảm cũng là một biện pháp hay.


Lương Mạc Sâm nổi giận đùng đùng muốn hét vào mặt An Vân Thương, nhưng nhìn thấy cô vẫn bình thản không có phản ứng nào khiến hắn càng tức giận hơn. Đúng lúc này, Tả Lâm Lâm đang đứng ở một bên bỗng lén lút đến gần Lương Mạc Sâm, nhỏ giọng nói: “Cậu chủ, cậu đừng nóng giận, tiểu thư đã trở về rồi chúng ta cũng nên yên tâm mới phải.”
Nghe cô tình nhân nhỏ bé bên cạnh nói năng nhẹ nhàng như rót mật vào tai khiến cơn tức của Lương Mạc Sâm cũng dần tiêu tan. Những người khác không ai chú ý đến Tả Lâm Lâm vì lúc này toàn bộ bọn họ đang hướng ánh mắt vào An Vân Thương. Nhưng An Vân Thương thì thấy rõ Tả Lâm Lâm dám bạo gan khuyên Lương Mạc Sâm khi đang ở trước mặt mọi người, chà, cô nàng Tả Lâm Lâm này cũng có chỗ hữu dụng đây. Vân Thương suy nghĩ một chút, để cho tay nam chính không đặt sự chú ý lên người cô nữa, cô phải mau chóng giúp Tả Lâm Lâm theo đuổi Lương Mạc Sâm, mà gả luôn cho hắn ta được thì càng tốt.
Đến lúc đó hai người bọn họ ở cùng một chỗ sẽ không làm phiền đến cô nữa. Mà chưa biết chừng vì thay đổi nội dung của cuốn tiểu thuyết mà cô có thể quay trở lại cuộc sống của mình trước kia.
Nghĩ như vậy, cô thôi không nhìn Lương Mạc Sâm và Tả Lâm Lâm nữa mà cười tinh quái quay ra nói chuyện vài câu với dì Trầm Nguyệt, sau đó cầm theo đống túi lớn túi nhỏ đi vào trong nhà.
Vừa về đến nhà chẳng bao lâu đã tới thời gian ăn tối.
Hôm nay cô vẫn không muốn xuống nhà ăn, tránh chạm trán với nam chính. Nhưng chưa kịp mở miệng thì Lương Mạc Sâm đã sầm mặt nói: “Con có việc cần làm trên phòng, Tả Lâm Lâm, cô bê đồ ăn lên phòng cho tôi.” – Nói xong cũng không thèm liếc mắt lấy một cái, quay người lên lầu. Tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, Tả Lâm Lâm đã vội vàng trả lời: “Vâng, cậu chủ đi thong thả.”
Lương Khải thở dài không muốn nhiều lời với Lương Mạc Sâm, bèn quay ra nhẹ nhàng nói với Lâm Trầm Nguyệt: “Đừng để ý đến nó, tính tình nó từ trước đến nay vẫn như vậy, chúng ta bắt đầu ăn cơm đi.”
Lâm Trầm Nguyệt dịu dàng gật đầu, bà cũng không muốn gây thêm ấn tượng xấu với Lương Mạc Sâm, để tùy thằng bé thôi.
An Vân Thương đứng lên cạnh lại cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt lộ ra ý cười. Quan hệ giữa Lương Mạc Sâm và Tả Lâm Lâm tốt thật đấy, chẳng biết một chút nữa Tả Lâm Lâm đi vào phòng hắn phải mất bao lâu mới ra khỏi phòng được đây.
Sau khi ăn tối xong, An Vân Thương mang đống đồ ăn vặt mới mua lên lầu, chuẩn bị trở về phòng của mình. Quãng đường tới phòng riêng của An Vân Thương phải đi qua phòng của Lương Mạc Sâm, cô cố tình bước khẽ, sợ hắn đột ngột mở cửa.
Rón rén từng bước nhỏ, trên hàng lang chỉ có một mình cô, Vân Thương lại bước khẽ nên xung quanh rất yên tĩnh. Khi vội vàng đi qua cửa phòng của Lương Mạc Sâm, cô đột nhiên nghe thấy tiếng nói từ bên trong phát ra.
“Cậu chủ, cậu nghỉ tay ăn một chút trước đi….” – Là giọng nói yêu kiều của Tả Lâm Lâm.
“Lâm Lâm, em lương thiện hiền lành như vậy thật khiến anh muốn đem em…” – Giọng nói Lương Mạc Sâm vang lên trầm thấp, đâu còn nghe thấy sự bực bội như vừa rồi.
Nếu là An Vân Thương nguyên gốc trong tiểu thuyết mà nghe thấy những lời này, chắc chắn sẽ phá cửa phòng của Lương Mạc Sâm, lao vào mắng to Tả Lâm Lâm là kẻ không biết xấu hổ, v.v…
Nhưng bây giờ người đứng đây lại là An Vân Thương cô, nghe mà nghẹn cười đến sắp nội thương. Lúc cô nghe Tả Lâm Lâm gọi cậu chủ đã thấy rất buồn cười rồi, giờ lại nghe được lời Lương Mạc Sâm nói Tả Lâm Lâm là lương thiện hiền lành thì càng đau bụng hơn.
Không muốn để hai người bọn họ nghe thấy tiếng cười của mình, cô móc chìa khóa ra sẵn, chạy đến cửa phòng, mở cửa và nhanh chóng vào bên trong.
-
Ngày hôm sau, An Vân Thương nghe phong phanh Lương Mạc Sâm không ở nhà mới đi xuống lầu, bình nước trong phòng đã hết, cô muốn xuống nhà lấy thêm.
Ai ngờ vừa đi ra ngoài đã thấy Tả Lâm Lâm đang quỳ gối lau cầu thang.
Tả Lâm Lâm này đúng là được tác giả ưu ái, cho một cơ thể vô cùng đầy đặn, ngày nào cô nàng cũng mặc bộ đồng phục của nữ hầu gái, càng lộ ra sự quyến rũ mê người.

An Vân Thương đứng ở đầu cầu thang nhìn xuống Tả Lâm Lâm, đột nhiên cô hiểu ra thứ gì đó.
Vân Thương cúi đầu nhìn lại vóc người của mình, nhất thời mỉm cười như hiểu rõ mọi chuyện.
Chà, sợ rằng trong cuốn tiểu thuyết này, nữ chính bị bại ở dưới tay nữ phụ Tả Lâm Lâm kia không phải vì tính cách không tốt, mà là vì thân hình không được đẫy đà này đây.
Nhìn bộ ngực Tả Lâm Lâm cuồn cuộn như thế kia, mà nhìn lại mình chỉ thấy màn hình phẳng không khác gì nam sinh.((>﹏<))
Cảm giác có người đang nhìn mình, Tả Lâm Lâm dừng tay lau, ngẩng đầu lên thấy An Vân Thương.
An Vân Thương vội thu hồi mạch suy nghĩ, mỉm cười nhìn Tả Lâm Lâm: “Tiểu Lâm, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng Tiểu thư.” – Tả Lâm Lâm đứng lên nhường đường cho An Vân Thương, tuy trong lòng cô ta không thích An Vân Thương nhưng dù sao Vân Thương cũng được coi là cô chủ của nhà này nên một người hầu như Tả Lâm Lâm không thể tỏ thái độ quá gay gắt được.
An Vân Thương đi xuống, khi đến chỗ Tả Lâm Lâm đang đứng, cô đột nhiên dừng lại, quay ngoắt đầu sang bên nhìn thẳng vào Tả Lâm Lâm: “Tiểu Lâm, tôi có chuyện muốn nói với cô, cô có hứng thú nghe không?”
Tả Lâm Lâm bị hù dọa suýt đứng tim, cô ta theo bản năng hỏi lại: “Dạ… Tiểu thư cần nói chuyện gì với tôi?”
An Vân Thương mỉm cười, xoay người đi xuống lầu. “Cô qua đây chẳng phải sẽ biết hay sao.”



Thử đọc