Nối Nhịp Tình Yêu - Chương 23

Tác giả: Dạ Miên

Sáng nay , Bách Cơ thức giấc với sự mệt mỏi , đầu nhức buốt và chán chường . Anh lười nhác , muốn buông xuôi tất cả . Nhưng nghĩ lại , nếu làm thế thì bất hiếu với ba mẹ . Vì ngân hàng Hoàng Tâm là bao nhiêu công sức mà ba anh đã đổ vào đó . Cha anh rất hy vọng và tin tưởng ở anh . Cho nên anh không thể nào bỏ công việc trong ngân hàng đang lúc có nhiều sự cố rất cần sự có mặt của anh để giải quyết . Nghĩ thế nên anh cố dậy và một mình lái xe tới cơ quan với một cái đầu trống rỗng.
Thấy Bách Cơ vào , một vài nhân viên chào anh với ánh mắt ái ngại . Có lẽ họ đã biết chuyện và đang thương hại cho người chủ tốt bụng của mình . Khi đi ngang qua phòng làm việc của Phi Hân , anh đứng lại khá lâu và anh đưa tay đẩy cánh cửa khép hờ với một chút hy vọng monh manh là Phi Hân đang ở trong đó . Nhưng điều đó không thể có được , vì anh đã chính thức đuổi việc Phi Hân rồi . Căn phòng vắng lặng như tờ . Chỉ có vài ngày vắng mặt Phi Hân mà căn phòng trở nên lạnh lẽo u buồn , giống như cả một thế kỷ chưa có người ở . Chiếc bàn cái ghế mà Phi Hân vẫn thường ngồi làm việc , trông chúng dường như cũng đang u sầu , héo hắ t. Bách Cơ có cảm tưởng như chúng đang nhìn anh với ánh mắt trách hờn . Anh cũng không hiểu là chúng đang trách anh hay là trách Phi Hân . Nhưng anh biết chắc chắn rằng chúng đang trách kẻ đã làm cho chúng cô đơn , buồn tẻ như thế này.
Bách Cơ thở dài , anh bước vào trong phòng như cố tình tìm kiếm một ít hơi hướng của Phi Hân còn xót lại . Anh yêu Phi Hân nhiều nhưng anh cũng hận nàng vô cùng . Có lúc anh nghĩ đến chuyện giết chết Phi Hân và anh sẽ tự sát theo nàng . Nhưng ý thức của một người đàn ông không cho phép anh hành động như vậy . Dẩu sao thì bêb anh vẫn còn ba mẹ , chị Mẫn Hào và những người khác rất tốt với anh . Biết nghĩ như vậy , nhưng anh vẫn dằn vặt , không thể nào bức ra khỏi Phi Hân . Giữa yêu và hận như đang giằng xé con tim anh.
Đang đứng mơ màng thì Bách Cơ nghe tiếng động mạnh ở cửa . Giật mình , anh quay lại , rồi lại thở ra , anh lên tiếng :
- Lại là em đấy à , Bảo Quyên ?
Bảo Quyên cũng không kém ngạc nhiên :
- Uả , Bách Cơ! Sao anh lại ở đây vậy ?
Bách Cơ bối rối :
- Ờ … ờ … anh định vào đây tìm một ít giấy tờ ấy mà . Thế em vào đây làm gì vậy , Bảo Quyên ?
- Dạ , em vào dọn dẹp . Phi Hân đã nghĩ viêc rồi , em cần dọn bỏ những thứ cũ để mai mốt có người mới vào thay thế chức vụ kế toán trưởng này.

Thay thế ư ? Bách Cơ nghe đau nhói nơi ngực , anh ngăn Bảo Quyên :
- Không cần đâu . Bảo Quyên cứ để nguyên như vậy đi.
Bảo Quyên nhìn Bách Cơ, khó chịu :
- Sao vậy Bách Cở Chẳng lẽ anh còn nhớ đến con khốn nạn đó sao ? Nó đã hại anh đến nông nổi như vậy mà anh vẫn còn yêu nó sao ? Anh nhìn lại mình xem . Mới có mấy ngày mà trông anh tiều tụy thấy rõ.
- Bảo Quyên ơi ! Anh rất hiểu , nhưng tình cảm của anh dành cho Phi Hân sâu nặng quá , nên anh cần có thời gian để xoá đi.
Bảo Quyên bước đến , nắm lấy tay Bách Cơ:
- Bách Cơ! Nhìn anh , em cảm thấy thật đau lòng . Thấy anh luôn say xỉn , tiều tụy , em xót ruột lắm , anh có biết không , Bách Cở Anh hãy vì em một chút , có được không ?
Bách Cơ nhìn sững Bảo Quyên , ngạc nhiên :
- Bảo Quyên ! Em vừa nói gì thế ? Em nói thế là có ý gì ? Anh không hiểu
Bảo Quyên rơm rớm nước mắt , giận dỗi :
- Làm sao mà anh biết được tình cảm của em , bởi vì bên anh lúc nào cũng có Phi Hân . Em nói thật . Hằng ngày thấy anh và Phi Hân quấn quýt bên nhau và anh hết lòng lo lắng cho cô ấy làm trái tim em như bị rỉ máu.
- Bảo Quyên ! Em nói như vậy là … Chẳng lẽ em cũng …
- Đúng . Em đã yêu anh từ ngày đầu tiên gặp gỡ . Cả dáng vẻ bên ngoài và bản tính của anh đã làm ngây dại trái tim em . Nhưng lúc đó em cũng phát hiện ra anh và Phi Hân đã yêu nhau . Thế là em giấu kín chuyện của trái tim mình và thầm ghen tị với Phi Hân có được một người yêu tốt như anh . Bên cạnh đó , em cũng luôn cầu chúc cho hai người được hạnh phúc , nhưng không ngờ Phi Hân đã không biết giữ gìn.
- Bảo Quyên ! Anh đã quá vô tình . Nhưng mong em đừng trách . Anh quá yêu Phi Hân rồi , có lẽ vết thương này sẽ khó mà lành được . À , mà này ! Thế tình cảm của em dành cho Mẫn Hào thế nào ? Chẳng lẽ em không …
- Làm sao mà giống với anh được . Với anh ấy thì khác , em chỉ xem anh ấy là một người bạn , một người anh bình thường thôi mà . - Bảo Quyên nhìn Bách Cơ với ánh mắt đau khổ : - Bách Cơ! Em chỉ yêu có mỗi mình anh thôi . Bách Cơ, dẫu sao thì bây giờ Phi Hân cũng đã bỏ anh rồi.



Trước sự vồ vập của Bảo Quyên làm cho Bách Cơ bối rối , anh đẩy Bảo Quyên ra và nói :
- À , Bảo Quyên Bảo Quyên này ! Anh đã hiểu tấm lòng của em rồi , nhưng bây giờ anh chưa quyết định được . Chúng ta cần phải có thời gian , em a.
- Em hiểu , Bách Cơ! Em không trách anh nữa đâu.
Nhưng Bách Cơ vẫn không thoát khỏi sự lo lắng , quan tâm của mình dành cho Phi Hân , nên hỏi :
- Ờ . Mấy hôm nay em có gặp Phi Hân không ? Em thấy thái độ của cô ấy như thế nào rồi ?
Bảo Quyên quắt mắt , quay đi nơi khác , đáp cộc lốc :
- Không gặp . Mấy hôm nay nó không có về nhà
- Hả ? Phi Hân không có về nhà ? Thế cô ấy đi đâu chứ ? Còn đồ đạc …
- Em nghĩ , có lẽ nó sợ phải đi tù nên trốn mất rồi , không thấy trở về nữa.
- Trời ơi ! Phi Hân đã đi thật sao ? Mà cô ấy đi đâu chứ ?
Bảo Quyên nổi nóng :
- Làm sao em biết cái thứ bội bạc đó đi đâu chứ . Bách Cơ! Anh hãy bình tỉnh và sáng mắt ra chứ . Nó là cái thứ tồi tệ , anh yêu và tốt như vậy mà nó lại nhẫn tâm hại anh . Nó chính là một mụ phù thủy đội lốt người đẹp , cố tình đến bên anh và hại anh . Nó chỉ muốn cho anh chết , vậy mà anh cứ mãi nhớ và lo lắng cho nó hoài vậy . Bách Cơ! Mãi cho đến bây giờ , anh chưa tỉnh sao ?
Bách Cơ ôm đầu :
- Bảo Quyên ơi ! Em đừng nói nữa . Đừng nhắc đến tên Phi Hân trước mặt anh . Phải . Em nói đúng . Kể từ bây giờ , anh sẽ cố quên hết , anh sẽ cố xua đuổi hình bóng của Phi Hân ra khỏi trái tim anh.
Bảo Quyên mỉm cười :
- Thế thì tốt lắm , Bách Cơ! Em sẽ làm tất cả vì anh , miễn sao anh được vui vẻ là em hạnh phúc lắm rồi.
- Bảo Quyên ! Cám ơn em . Nhưng bây giờ anh thấy buồn và cô đơn quá , Bảo Quyên a.
Bảo Quyên đến bên Bách Cơ, vuốt ve anh một cách tình tứ :
- Đã có Bảo Quyên đây . Em sẽ ở bên anh , Bách Cơ a.
Choàng tay qua vai Bảo Quyên , Bách Cơ thì thầm :


- Hãy ở lại bên anh nhé Bảo Quyên . Lúc này anh rất cần có em . Anh cần em
Bảo Quyên ngả đầu vào ngực Bách Cơ, trên môi lại nở một nụ cười.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc