Nối Nhịp Tình Yêu - Chương 20

Tác giả: Dạ Miên

Bách Cơ đã trở về . Anh rất hài lòng về chuyến đi này của mình và rất mừng khi đây là lần đầu tiên anh làm việc mà thành công đến như vậy . Lòng háo hức mong gặp lại người yêu sau bao nhiêu ngày nhớ mong . anh lấp tức đến ngay cơ quan . Dường như đang chờ sẵn nên vừa gặp Bách Cơ , Bảo Quyên đã vui mừng reo lên :
- A Bách Cơ ! Anh đã về . Anh có khoẻ không ? Í ! Còn quà của em đâu rồi ? Đừng nói là anh quên đấy nhé.
Bách Cơ lắc đầu , bật cười . Anh trêu :
- Đúng là các cô gái . Bảo Quyên ! Làm sao anh lại dám quên phần quà của các em chứ . - Đưa cho Bảo Quyên một gói nhỏ được cột nơ xinh xắn , anh tiếp :
- Đây là quà của em . Hy vọng rằng em sẽ thích.
Đón gói quà trên tay Bách Cơ , Bảo Quyên liến thoáng :
- Cảm ơn anh , Bách Cơ . Nhất định là em sẽ thích món quà này của anh.
Đưa mắt tìm kiếm với ve thắc mắc , Bách Cơ hỏi :
- À ! Bảo Quyên này . Phi Hân đâu mà anh không thấy ?
Bảo Quyên liếc mắt tình tứ với Bách Cơ :

- Nóng lòng muốn gặp người yêu lắm phải không ? Anh không may rồi . Từ sáng tới giờ , Phi Hân mải lo tiếp khách nên không có thời gian nghĩ ngơi - Bảo Quyên làm ra vẻ bí mật rồi tiếp :
- Mà này , em báo cho anh biết nhé . Từ khi anh đi đến nay , Phi Hân thay thế anh tiếp khách . Lạ lắm nha ! Em không hiểu tại sao khách hàng tòan là những thương gia , mấy ông tai to mặt lớn , mà ông nào cũng oai phong , sang trọng tới tìm Phi Hân với nhã ý muốn hợp tác đấy . Em báo cho anh biết , kẻo anh bị phỏng tay trên mất đấy.
- Thật vậy sao ?
- Đúng vậy đó
- Vậy thì tốt rồi.
Bảo Quyên ngạc nhiên :
- Sao lại tốt ? Anh không sợ mất Phi Hân sao ?
Bách Cơ cười :
- Phi Hân không phải là hạng người đó đâu , nên anh không cần phải giữ . Vả lại , như lời em nói thì có rất nhiều khách hàng tới làm ăn với ngân hàng chúng ta, nên nhất định việc kinh doanh của chúng ta sẽ tốt hơn . Và anh báo cho em biết nhé . Chuyến đi của anh thành công tốt đẹp.
- Vậy sao ? Em chúc mừng anh nhé . Thôi , em không làm phiền anh nữa . Em đi làm viêc. đây.
- Ờ , em đi đi
Nhưng Bảo Quyên vừa dợm bước thì Bách Cơ lại ngăn lại :
- Khoan đã Bảo Quyên , cho anh hỏi . Hổm rày ở ngân hàng của ta làm ăn như thế nào rồi ?
- Rất tốt , anh ạ . Làm bọn em làm việc đến bở cả hơi tai.
- Thôi được rồi . Nhất định anh sẽ bù đắp cho các em mà . À , Bảo Quyên này ! Anh muốn xem lại một số sổ sách mà trong thời gian qua anh vắng nhà.



- Dạ , Anh chờ em một chút , em sẽ lấy ngay.
Bảo Quyên vừa khuất sau cánh cửa thì Bách Cơ ngồi mơ màng và tưởng tượng nổi vất vả của Phi Hân mấy tháng qua . Anh thấy thương Phi Hân vô cùng . Anh cảm thấy lòng nao nao khi nghĩ tới lát nữa đây Phi Hân sẽ tiếp khách xong và gặp lại anh . Anh biết nàng sẽ rất vui và sà vào lòng anh . Anh mỉm cười và thấy thật hạnh phúc khi nghĩ tới đó . Nhưng ngay lúc đó Bảo Quyên đã ôm một chồng hồ sơ đi vào , và nói :
- Anh Bách Cơ ! Đây là tất cả hồ sơ anh cần . Em vừa mới lấy bên phòng Phi Hân này . Anh từ từ xem lại . Em đi ra ngoài nhé.
- À ! Cám ơn Bảo Quyên . Anh không làm phiền em nữa đâu . Cứ để mặc anh.
Bảo Quyên quay ra , trên môi nở một nụ cười bí hiểm.
Bách Cơ mở xem từng trang giấy trong sổ và xem từng hồ sơ của khách , anh cảm tah^ y thật hài lòng về cách làm việc của Phi Hân . Vừa xem , anh vừa mơ màng nghĩ đến một ngày gần đây , Phi Hân sẽ là vợ anh . Anh cảm thấy thật nôn nao và hạnh phúc khi có một người vợ như Phi Hân . Nhưng chợt anh sựng lại khi phát hiện ra trong những tờ chi phiếu tiền của ngân hàng không phù hợp với số của khách . Tưởng mình lầm , anh ngồi thẳng người dậy và xem thật cẩn thận . Anh cảm thấy thật căng thẳng vì những con số quá lớn do Phi Hân ký đê chi tiền nhưng không có người nhận . Con số chênh lệch về những hồ sơ rất lớn . Có điều người làm những chi phiếu và sổ sách này rất khéo léo . Nhưng đây chính là chữ ký của Phi Hân . Phi Hân ký khống để rút tiền ra làm gì ? một Số tiền lên đến mấy chục ngàn đô la . Bách Cơ thấy toát mồ hôi và nghĩ . Chẳng lẽ Phi Hân cố tình làm như vậy để moi móc tiền của ngân hàng làm của riêng cho mình . Không còn giữ bình tỉnh nữa , anh bấm điện thoại xuống phòng tiếp tân để hỏi Phi Hân.
- Alô . Phòng tiếp tân nghe đây ,
- Alô . Tôi là giám đốc Bách Cơ đây . Cho hỏi Phi Hân đã tiếp khách xong chưa ?
Bên kia đầu giây trả lời :
- Dạ , xin giám đốc thông cảm chờ một chút . Chị Phi Hân sắp xong rồi ạ ..
- Cám ơn.
Bách Cơ buông ống nghe , anh thẩn thờ . Kiểu này thì chết anh rồi . Anh đang cần một số tiền lớn để đầu tư ra nước ngoài . Vậy mà không hiểu tại sao Phi Hân lại làm như vậy và dùng tiền để làm gì . Bách Cơ đốt thuốc và rít liên tục . Anh cảm thấy đứng ngồi không yên , toàn thân anh như có lửa đốt . Thoáng thấy Bảo Quyên đi qua , anh gọi giật lại :
- Bảo Quyên ! Mau vào đây , anh hỏi cái này.
Bảo Quyên nhanh nhẹn :
- Dạ , anh gọi em có chuyện gì vậy Bách Cơ ?
Đẩy cuốn sổ về phía Bảo Quyên , Bách Cơ hỏi :
- Bảo Quyên này ! Mấy tháng nay em làm việc với Phi Hân , em có biết cô ấy làm gì mà chi ra một số tiền lớn của ngân hàng không ?
Bảo Quyên ngạc nhiên :
- Có chuyện như vậy sao ?
- Đây , em xem . Tất cả đây là chữ ký của cô ấy . Thế em có thấy Phi Hân làm gì không ?


- Không . Ngoài việc phụ Phi Hân hay Phi Hân sai gì em làm đó thôi . Chứ em không rành về sổ sách và công việc này lắm . Mọi việc đều do Phi Hân làm và quyết định , em không biết gì ca?
Bách Cơ ngồi phịch xuống ghế , ôm đầu :
- Trời ơi ! Tôi không biết cô ấy đã làm chuyện gì nữa.
Bảo Quyên cũng làm ra vẻ thắc mắc :
- Sao kỳ vậy kìa ? Hay là Phi Hân chi ra để làm việc gì đó cho ngân hàng , chẳng hạn như trả lương , đóng thuế hay gì gì đó.
- Nếu làm những việc đó thì đã có sổ sách đường dường chính chính rồi . Đằng này em xem , những con số chênh lệch rất mờ ám.
Có vẻ suy nghĩ khá lung , Bảo Quyên lẩm bẩm nhưng cố tình để cho Bách Cơ nghe :
- À , hèn gì ! Nhưng chẳng lẽ là như vậy.
Bách Cơ nghe thấy , anh nhỏm lên :
- Bảo Quyên ! Em vừa nói gì đấy ?
Bảo Quyên làm ra vẻ rụt rè :
- Em không biết mình có nên nói không nữa . Nhưng em thấy rất lạ.
- Bảo Quyên ! Em cứ nói đi , đừng ngại gì ca?
- Không biết là chuyện gì mà trong thời gian anh đi vắng , Phi Hân có nhiều biểu hiện lạ lắm . Hay đóng cửa phòng kín mít và làm chuyện gì cũng dòm ngó trước sau , trông có vẻ rất là bí mật . Có đôi lúc em cũng thắc mắc , nhưng nghĩ đó là công việc riêng của Phi Hân nên em không quan tâm lắm.
- Thế có bao giờ Phi Hân bảo em đi nhận tiền không ?
Làm ra vẻ cố nhớ lại rồi Bảo Quyên gật :
-Em nhớ ra rồi . Có vài lần Phi Hân bảo em cầm phiếu chi do Phi Hân ký để đi nhận tiền.
- Thế em có biết Phi Hân dùng tiền đó làm gì không ?
- Em làm sao biết được . Anh cũng biết đấy , em chỉ là phụ tá cho Phi Hân . Phi Hân sai đâu em làm đó , chứ em đâu có biết Phi Hân đã làm gì đâu . Nhưng Bách Cơ à ! Hay anh kiểm tra lại cẩn thận đi , hoặc gặp Phi Hân hỏi cho rõ ràng . Em biết Phi Hân rất yêu anh , nhất định cô ấy không làm hại anh và làm những gì có lỗi với anh đâu.
Bách Cơ thở dài :
- Anh cũng nghĩ như vậy . Nhưng em xem . Đây là chữ ký của Phi Hân . Sự thực đã rõ như ban ngày rồi , còn gì phải nghi ngờ nữa . Rất may là anh đã kiểm tra và phát hiện ra . Em nhìn đây . Tuần nào cô ấy cũng chi tiền ra mà chi thật là khéo léo , nếu không tinh ý cũng khó mà phát hiện ra được . Anh không hiểu tại sao Phi Hân phải làm như vậy . Hành động này chỉ có ở những người tham lam , gian dối.
Im lặng khá lâu rồi Bách Cơ cũng lên tiếng :
- Ờ , Bảo Quyên này ! Trong thời gian sau này sống chung với Phi Hân , em còn thấy cô ấy có biểu hiện gì lạ nữa không ?
Như vừa trả lời được thắc mắc của mình , Bảo Quyên nói :
- Bây giờ anh hỏi , em mới nhớ . Trước kia , bọn em rất thân , có gì hay tâm sự và hay kể cho nhau nghe . Nhưng không ngờ thời gian sau này Phi Hân rất kín đáo và hay ngồi có vẻ như toan tính , suy nghĩ dữ lắm . Nhưng dù thế nào đi nữa , em cũng không tin Phi Hân lại muốn hại anh . Anh chớ nên căng thẳng quá . Hãy bình tỉnh chờ gặp Phi Hân hỏi chuyện đi nhé.
Bách Cơ thở dài , xua tay :
- Thôi được rồi . Em ra ngoài đi . Anh muốn được yên ổn một chút
- Dạ , em đi ngay
- À ! Bảo Quyên à ! Bao giờ Phi Hân rảnh , bảo với Phi Hân rằng anh đang đợi cô ấy nhé.
- Da.
Bảo Quyên mỉm cười lui ra . lòng cảm thấy vô cùng hả da.
Còn Bách Cơ , tâm trí anh đang rối như tơ vò . Anh đang lo , nếu số tiền lớn mất đi thì anh sẽ bị lỡ hợp đồng với người ta và có lẽ sẽ còn bồi thường nữa . Nhưng điều làm cho anh buồn và đau đớn nhất là việc làm vô cùng mờ ám của Phi Hân . Anh yêu nàng rất chân thành . Mặc dù trước kia vì hiểu lầm mà anh đã đối xử không tốt với nàng , nhưng hôm nay , mọi chuyện đã sáng tỏ và anh biết Phi Hân cũng rât yêu anh . Nhưng tại sao nàng phải làm như vậy ? Chẳng lẽ nàng cố làm như vậy để trả thù anh trước kia đã không phải với nàng ?
Ôi ! Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng và muốn vỡ tung
Lòng anh như đang dậy sóng. 



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc