Nối Nhịp Tình Yêu - Chương 19

Tác giả: Dạ Miên

Chuyến công tác của Bách Cơ kéo dài ngoài dự định , làm cho bao nhiêu công việc ở ngân hàng , Phi Hân phải gánh vác . Nàng làm việc đến độ không còn thời gian để ăn uống , nghĩ ngơi và nàng rất lo lắng , sợ mình không hoàn thành nhiệm vụ , Bách Cơ về sẽ buồn . Nhưng rất may , Bảo Quyên lúc nào cũng tỏ ra sốt s( ng và giành lấy công việc để giúp nàng . Bảo Quyên lăng xăng chạy tới chạy lui . Ngay cả những công việc tiếp khách , Bảo Quyên cũng giành lấy , làm cho Phi Hân cảm thấy mến phục hơn . Tối khi hai người trở về nhà , Phi Hân nói với Bảo Quyên :
- Bảo Quyên ! Mấy hôm nay , nhờ có Bảo Quyên , mình đỡ vất vả . Mình nghĩ , nếu không có Bảo Quyên , mình không biết phải làm sao đây . Bảo Quyên ! Mình cám ơn cậu nhiều lắm.
- Phi Hân ! Sao cứ mãi khách sáo vậy ? Chúng ta đã là bạn thân với nhau thì phải cố gắng giúp đỡ nhau chứ . Vả lại , trước khi đi , anh Bách Cơ đã hết lời dặn dò , nhờ mình giúp cậu mà - Bảo Quyên nhìn Phi Hân với ánh mắt ganh tị rồi tiếp :
- Phi Hân ! Mình cảm thấy cậu thật là có phước . Có được một người yêu vừa giàu có vừa đẹp trai , lại thương yêu và lo lắng cho cậu . Mình thật là ngưỡng mộ.
Cứ ngỡ Bảo Quyên khen thật nên Phi Hân vô tư tâm sự cùng bạn không một chút giấu giếm :
- Thật ra , có đôi lúc mình cứ ngỡ rằng mình đang nằm mơ . Ngày xưa , mình thường hay nghĩ với phận mồ côi như mình mà được một thanh niên bình thường để ý là qúy quá rồi . Nhưng không ngờ mình lại có được một người yêu như Bách Cơ . Mình cảm thấy vui mừng và hạnh phúc . Nói thật , nhiều lúc thấy anh ấy lo lắng cho mình , mình cảm động đến phát khóc lên vậy đó.
Nén tiếng thở mạnh , Bảo Quyên cố lấy giọng nhẹ nhàng và có vẻ quan tâm hơn :
- Thế hai người có dự định bao giờ làm đám cưới chưa vậy ?
- Bách Cơ có đề cập đến , Anh ấy bảo , sau chuyến công tác này , anh ấy sẽ rước cha mẹ về và bọn mình sẽ tổ chức đám cưới . Nhưng nghĩ tới luc đó , mình cảm thấy lo ngại làm sao ấy . Không biết mình có làm tròn bổn phận làm vợ , làm đâu không nữa . Nên mình chưa trả lời gì với Bách Cơ cả.
Bảo Quyên cười khan :

- Mình tah^ y cậu được đó . Cậu ngoan hiền , giỏi giang , được Bách Cơ yêu mến . Nhất định cậu sẽ là một người vợ tốt . Cậu cứ nhận lời đi , để cho bọn mình cùng uống rượu mừng nữa chứ.
- Còn một điều mình cảm thấy lo ngại nữa , là với cha mẹ của anh Bách Cơ . Vì trước đó , như cậu biết đấy , mình đã một lần thẳng thắn nói lời từ hôn với Bách Cơ rồi , và họ biết rõ điều ấy . Không biết bây giờ mình trở lại với Bách Cơ , hai bác ấy có còn chấp nhận mình không . Mình cảm thấy thật lo sợ.
- Cậu cứ hay lo nghĩ vẩn vơ . Mình nghe nói ba mẹ anh Cơ là người tốt và rất qúy mến cậu . Mình nghĩ khi hay tin này , họ sẽ rất mừng . - Bảo Quyên nén tiếng thở dài liếc nhanh Phi Hân rồi tiếp :
- Cậu thì xem như đã an phận rồi . Còn mình , nếu ngày xưa không có chuyện gì xảy ra , thì có lẽ mình cũng đã thành gia thất , và có lẽ cũng có con cái đùm đề như người ta rồi . Nghĩ lại thấy thật là buồn . Ngày xưa , Gia Minh cũng yêu mình còn hơn cả Bách Cơ yêu và lo cho cậu . Anh ấy nâng niu mình như trứng mỏng . Mình thích đi đâu thì anh ấy đưa đi đấy , muốn gì thì anh ấy mua cho cái đó . Nhưng không ngờ đùng một cái , mình đã mất đi tất cả . Mình cảm thấy không cam tâm.
Phi Hân thấy thương và ái ngại cho bạn nên tìm lời an ủi :
- Bảo Quyên à ! Có lẽ mỗi người đều có phần số riêng cả . Nhưng chuyện đã qua lâu rồi , đừng nhớ lại làm gì cho phiền lòng . Vả lại , bây giờ Bảo Quyên cũng biết đấy . Mình thấy anh Mẫn Hào rất quan tâm và qúi mến Bảo Quyên . Mình thấy anh ấy là một người tốt . Sao Bảo Quyên không cho anh ấy một cơ hội đi ?
Thật sự thì đến bây giờ , Bảo Quyên đã rất yêu Mẫn Hào . Ở anh , cô thấy có một sức thu hút và một sự tin tưởng vô cùng . Có đôi lúc cô muốn bỏ việc trả thù cho cha mẹ để được dành trọn trái tim cho Mẫn Hào , và được sống hạnh phúc trong vòng tay anh . Nhưng nổi ám ảnh về cái chết của ba mẹ cô quá lớn . Và hàng ngày chứng kiến hạnh phúc của Phi Hân - Kẻ thù của cô , cô không chịu được . Cô muốn cho kẻ thù của ba mẹ cô phải thấy con của họ chịu trả giá cho những tội lỗi mà họ gây ra , cô mới hả dạ . Cho nên khi nghe Phi Hân nói đến Mẫn Hào , cô giả vờ thanh minh :
- Mình cũng biết anh Mẫn Hào rất yêu mình . Nhưng có lẽ trái tim mình còn nặng về Gia Minh quá , nên mình chưa dứt ra được . Thôi , cứ để thời gian làm cho mình quên hẳn Gia Minh , rồi sẽ tính sau.
- Thế cũng tốt . Nhưng mình vẫn luôn hy vọng Bảo Quyên sớm quên Gia Minh để đến với Mẫn Hào . Mình biết Mẫn Hào là người tốt , mình tin rằng nhất định anh ấy sẽ đem hạnh phúc đến cho Bảo Quyên.
Bảo Quyên cười nhạt :
- Mình cũng biết điều đó . Nhưng ở đời mà , Phi Hân . Làm sao mình luôn làm được điều mình muốn . Nếu được như vậy thì cả tớ và cậu đâu có phải mồ côi , phải không ?
- Chuyện đó đã qua lâu rồi , Bảo Quyên ạ . Đừng nhắc lại chỉ thêm buồn mà thôi . Bây giờ , ở bên Bách Cơ , mình cảm thấy thật là an phận . Mình không đòi hỏi hay mong muốn gì hơn nữa.
Bảo Quyên đanh mặt :
- Nhưng mình không an phận đâu.
- Hả ? Bảo Quyên nói sao ?



Biết mình hơi quá lố , sợ Phi Hân nghi ngờ nê cô giả lả :
- Ồ ! Không . Ý mình muốn nói là mình không phải như cậu . Mình chưa làm được gì và chưa có gì cả , nên chưa an phận thôi mà.
- Ờ , thì ra vậy . Nhưng Bảo Quyên à ! Mình hy vọng một ngày nào đó , cậu sẽ giống như mình . Thế thì chúng ta là những người hạnh phúc nhất trên đời này . Cậu có nghĩ như vậy không , Bảo Quyên ?
Bảo Quyên lạnh lùng đáp :
- Ờ , mình cũng nghĩ như vậy.
Tự nhiên đôi mắt Bảo Quyên nhìn xa xăm , chợt nói :
- Ồ ! Có phải là ngày mai Bách Cơ về không Phi Hân ?
Đôi mắt Phi Hân sáng lên khi nghe nhắc đến Bách Cơ , nàng liếng thoắng trả lời :
- Đúng vậy , Bảo Quyên ạ . Mình rất mong cho đêm nay trời mau sáng và ngày mai mình sẽ gặp lại anh ấy . Mới đây mà đã gần hai tháng xa nhau rồi , mình nhớ anh ấy vô cùng . Nhất định khi gặp lại , mình có rất nhiều điều muốn nói . Và mình tin tưởng rằng anh ấy cũng có rất nhiều điều muốn nói với mình.
Bảo Quyên ngồi nghiến răng tức giận khi thấy sự phấn khởi của Phi Hân , nàng chỉ muốn ra tay giết Phi Hân cho rồi . Nhưng không được , làm như thế sẽ làm hư hỏng một kế hoạch mà nàng đã cố gắng mưu toan và gầy dựng nên.
Thấy Bảo Quyên ngồi yên lặng , Phi Hân vô tư đến ngồi kế bên , nắm tay Bảo Quyên :
- Bảo Quyên ! Nhất định ngày mai Bách Cơ về sẽ có quà cho chúng ta . Theo cậu đoán , anh ấy mua gì cho chúng ta nào ?
- Ơ , mình cũng không biết nữa.
- Ừ . Thật khó đoán quá . Ơ , Bảo Quyên này ! Không biết ngày mai về , Bách Cơ sẽ đánh giá và nói thế nào về công việc mà hai đứa mình đã làm mấy tháng nay nhỉ ?
Suy nghĩ khá lâu , Bảo Quyên nói một câu đầy ẩn ý :
- Chắc chắn anh ấy sẽ thưởng công cho cậu thật xứng đáng . Cậu cố mà chờ xem nhé.
- Ô , Bảo Quyên ơi ! Mình mong sao cho mau tới ngày mai quá.
- Thế ngày mai , cậu có định ra phi trường đón anh ấy không ?
Suy nghĩ một lúc , Phi Hân nói với vẻ luyến tiếc :
- Mình rất muốn đi đón anh ấy , nhưng ngày mai mình có hẹn với mấy khách hàng nên không thể đi được . Thôi để anh ấy về rồi gặp luôn . Hy vọng anh ấy không trách mình.


- Bảo đảm anh ấy sẽ không trách cậu đâu , Phi Hân a.
- Sao cậu biết ?
- Vì cậu bận những việc đại sự mà , phải không ?
Phi Hân cười :
- Cậu nói quá lời làm mình mắc thẹn
Và ánh mắt Phi Hân mơ màng , nàng đang nghĩ về ngày mai , nàng sẽ gặp lại Bách Cơ , người yêu của nàng.
Dù không nói ra , nhưng Bảo Quyên mong Bách Cơ về còn hơn cả Phi Hân . Nhưng đối với nàng , viêc. mong Bách Cơ về vì một mục đích khác.
1 mục đích vô cùng thâm hiểm mà không ai có thể ngờ được.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc