Nối Nhịp Tình Yêu - Chương 15

Tác giả: Dạ Miên

Trong một nhà hàng bình dân , Mẫn Hào đưa cao ly bia lên , tuyên bố :
- Nào các bạn ! Hôm nay , chúng ta cùng nhau nâng ly để chúc mừng . Thứ nhất là Phi Hân đã khỏi buồn , và sự hiểu lầm cùng hiềm khích giữa Bách Cơ và Phi Hân đã được sáng tỏ và hóa giải . Thứ hai , chúc mừng cho tôi vừa có thêm đứa em gái kết nghiã xinh đẹp và ngoan hiền là Phi Hân . Thứ ba là chúng ta có thêm một cô bạn gái xinh đẹp là Bảo Quyên . Nào , các bạn cùng nân gly để uống mừng tất cả . Và mong cho niềm vui và hạnh phúc đến với chúng ta mãi mãi.
Tiếng ly chạm vào nhau và trong nháy mắt , cả bốn ly bia đều cạn sạch . Bách Cơ nói :
- Mẫn Hào ! Tất cả là nhờ cậu . Cám ơn cậu rất nhiều.
Mẫn Hào cười tươi :
- Chúng ta là bạn mà . Sao cậu mãi khách sáo thế ?
Quay sang Phi Hân , anh tiếp :
- Phi Hân này ! Tuy bây giờ em đã khoẻ , nhưng nên nhớ trái tim em bị suy rật nặng . Em phải thường xuyên uống thuốc , và không nên lo nghĩ nhiều . À này ! Nếu có ai bắt em làm nhiều và bỏ đói em thì em hãy nói với anh . Nhất định anh sẽ trừng trị kẻ đó . - Vừa nói , Mẫn Hào vừa cười cười , liếc về phía Bách Cơ.
Bách Cơ tỏ vẻ khổ sở :
- Mẫn Hào à ! Cậu tha cho mình , có được không ? Nói thật với mọi người . Nổi mặc cảm và ám ảnh tội lỗi làm cho tôi ân hận , nhất là chuyện đó đấy - Quay sang Phi Hân , anh tiếp : - Phi Hân ! Em đã thật sự quên chuyện ấy chưa vậy ?



Hôm nay Phi Hân cảm thấy vui . Qua cơn chết đi sống lại , nàng thấy như mình vừa đổi đời vậy . Nàng cảm thấy thật sung sướng và hạnh phúc khi được sống trong tình yêu thương của Bách Cơ và Mẫn Hào . Trước sự vui vẻ của mọi người , nàng đùa với Bách Cơ :
- Không . Em không bao giờ quên chuyện đó đâu.
Tưởng thật , Bách Cơ hoảng hốt :
- Trời ơi ! Vậy em muốn anh phải làm sao đây ?
- Chỉ có cách duy nhất là cậu nuôi Phi Hân suốt đời.
Mẫn Hào nói xen vào làm cho Phi Hân ngượng đến đỏ mặt :
- Anh Hào này kỳ quá hà.
Quay sang Bách Cơ , nàng tươi cười tiếp :
- Em nói chơi thôi , chứ mọi chuyện em đã quên hết rồi . Bây giờ , em cảm thấy rất vui và hạnh phúc.
Bách Cơ mừng rỡ :
- Vậy thì tốt quá rồi . Cám ơn em , Phi Hân ! Bây giờ em phải ăn thật nhiều lên để lấy lại sức sau cơn bệnh.
Bách Cơ ân cần gắp thức ăn vào chén cho Phi Hân . Mẫn Hào cũng vậy , anh gắp thức ăn vào chén của Bảo Quyên cùng với cái nhìn trìu mến :
- Bảo Quyên ! Em hãy nên ăn nhiều vào nhé . Trong lúc Phi Hân bệnh , em cũng rất vất vả.
Bảo Quyên nhìn Mẫn Hào , khe khẽ đáp :
- Cám ơn anh


Hôm nay , trước sự vui vẻ của mọi người , làm cho Bảo Quyên thấy hoang mang . Nàng biết rằng ai cũng rất tốt với nàng , nhất là Mẫn Hào . Lần đầu tiên gặp mặt , nàng biết anh ta có cảm tình đặc biệt với nàng rồi . Ngay cả nàng cũng vậy . Nàng thấy ở Mẫn Hào có một sự thu hút lạ kỳ . Có lúc , đôi mắt anh nhìn nàng đã làm cho trái tim nàng xao xuyến . Nếu như nàng là một cô gái bình thường thì tốt biết mấy . Nàng sẽ để mặc cho trái tim nàng được đón nhận và gần gủi với Mẫn Hào , và vui vẻ hoà nhập với mọi người . Nhưng trong lòng nàng thì khác . Sự sôi sục căm thù đang rừng rực trong người nàng . Nàng đã từng thề trước mộ ba mẹ nàng rằng , với bất cứ giá nào nàng cũng phải trả thù . Hôm nay , mục tiêu đã quá gần với nàng rồi , nàng không thể vì tình cảm mà bỏ cuộc . Có hôm thấy Phi Hân nằm trên gường bệnh ngủ ngon lành , nàng rất muốn ra tay , nhưng nghĩ làm như vậy thì cái chết sẽ dễ dàng đến với Phi Hân quá và có thể nàng sẽ bị nghi ngờ và bại lộ . Cho nên nàng cần phải có thời gian suy nghĩ đắn đo và sắp xếp sẵn mọi chuyện . Trước nhất , nàng phải cho Phi Hân nếm một bài học cay đắng và trước khi chết , Phi Hân cần phải biết tại sao mình phải chết . Nghĩ như vậy nên Bảo Quyên chưa ra tay . Bởi vì trước mắt , ngoài việc cố lấy lòng mọi người ra , nàng chưa có thể làm được việc gì cả . Cái chức trợ lý cho kế toán trưởng Phi Hân làm cho nàng cảm thấy thích thú . Nàng nghĩ đây có lẽ là một cơ hội để nàng bắt tay vào việc đây.
Tự nhiên Bảo Quyên ngồi thừ ra , Mẫn Hào lo lắng :
- Bảo Quyên ! Hôm nay em không sao chứ ? Từ nảy giờ anh thấy em ít cười nói quá.
Phi Hân cũng lên tiếng :
- Hay là Bảo Quyên bệnh vậy ?
Bị mọi người băt quả tang lúc đang ngồi toan tính , Bảo Quyên bối rối :
- Ơ … Em không sao . Vì hôm nay em vui quá . Thấy tình cảm của các anh dành cho chúng em , em cảm dộng lắm.
Nghe thế , mọi người thở phào nhẹ nhõm . Mẫn Hào lại lên tiếng :
- À ! Bảo Quyên này . Có lẽ từ đây về sau , anh sẽ làm phiền đến em nhiều đấy.
- Là chuyện gì vậy ? Em xin sẵn lòng.
- Em cũng biết đấy . Bây giờ Phi Hân đang ở chung nhà với em , mà Phi Hân thì đang bệnh tim nặng . Em có thể quan tâm và săn sóc cho Phi Hân được không ?
Đanh mặt và liếc nhanh về phía Phi Hân rất nhanh đến nổi không ai nhận biết , Bảo Quyên cố lấy giọng nhỏ nhẹ :
- Phi Hân là bạn thân của em và cũng là người ơn của em , em nghĩ lo cho Phi Hân là trách nhiệm của em mà.
Phi Hân cảm động :
- Bảo Quyên ! Mình cám ơn Bảo Quyên rất nhiều.
Sau một hồi nghĩ ngợi mông lung , Bách Cơ nói với Mẫn Hào :
- Mẫn Hào à ! Theo cậu thì bây giờ chế độ kiêng cử và dưỡng bệnh của Phi Hân như thế nào ?
- Bây giờ , Phi Hân cần phải nghĩ ngơi.
Mẫn Hào vừa nói đến đó thì Phi Hân đã hét toáng lên :
- Trời ơi ! Bắt em phải nghỉ làm việc luôn sao ? Em không chịu đâu.


Mẫn Hào cười :
- Không ai bắt em nghĩ làm luôn đâu , mà nghĩ ngơi đây là để đầu óc được thanh thản , không làm việc quá sức . Chứ bây giờ em muốn nghĩ làm việc thì có người sẽ không ký duyệt đâu , phải không Bách Cơ ?
- Cậu là người hiểu người khác nhất đấy Mẫn Hào . Đúng là một bác sĩ.
Bàn tiệc lại ồn ào vì tiếng cười của mọi người.
Mẫn Hào lại nhìn Phi Hân nói :
- Phi Hân này ! Bây giờ thì em thấy khoẻ , nhưng em có thể lên cơn mệt bất cứ lúc nào . Nhất là những khi em buồn , vui hay hốt hoảng . Cho nên em phải nhớ luôn mang thuốc trong người , khi mệt lã là em phải uống ngay , nghe chưa.
- Em nhớ rồi mà . Các anh làm như em là con nít không bằng.
Bách Cơ nhìn Phi Hân , aU yếm :
- Phi Hân ! Thật lòng anh rất lo lắng cho em . Em phải thật cẩn trọng cho bản thân mình.
Với ánh mắt của Bách Cơ , tự nhiên Phi Hân cảm thấy gương mặt mình nóng bừng và một cảm giác gì đó rất lạ đang lâng lâng trong người nàng.
Mẫn Hào lại hét lên :
- Trời ơi ! Mãi lo nói chuyện mà thức ăn đã nguội hết rồi . Chúng ta cầm đủa lên đi chứ . Hôm nay , chúng ta cần phải ăn cho thật no mới được.
Mọi người cùng cầm đủa và ăn ngon lành trong không khí vui nhộn . Bữa tiệc đã tàn , bỗng Mẫn Hào lên tiếng :
- Bây giờ , tôi không muốn về nữa rồi . Các bạn , bây giờ chúng ta nên đi đâu nữa đây ?
Rất nhanh , không cần suy nghĩ , Bách Cơ nói :
- Ngoại ô . Phi Hân vừa khỏi bệnh , rất cần không khí trong lành , mà ngoại ô là một vùng quê mát mẻ . Sao ? Phi Hân , Bảo Quyên ! Hai em có đồng ý không ?
Cả hai cô cùng reo lên :
- Đồng ý.
- Nhất trí.
Thế là cả bốn cùng ngồi lên chiếc xe du lịch đời mới mui trần và bóng loáng của Mẫn Hào . Vừa cầm lái , anh vừa huýt gío và hát những bài hát thật vui . Không khí trên xe bây giờ thật là náo nhiệt và tất cả đều hát . Nhưng chỉ tiếc là không có đàn . Nhưng ngay lúc đó , Mẫn Hào một tay cầm vô lăng , một tay bịt mũi làm đàn , càng làm cho tiếng cười rộn rã hơn . Chiếc xe lao đi êm ái trong nắng chiều mát rượi. 



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc