Nối Nhịp Tình Yêu - Chương 07

Tác giả: Dạ Miên

Cả ngày hôm nay , Phi Hân với tâm trạng không yên . Nàng lo lắng về hành động hồ đồ của mình sáng nay , đã quyết liệt nói lời từ hôn với Bách Cơ . Nàng không biết rồi đây , hậu quả sẽ như thế nào đối với nàng khi thím Kiều My biết chuyện . Nhưng người làm cho nàng lo lắng nhất là chú Thịnh . Thế nào rồi đây chú cũng bị vạ lây vì nàng . Tội nghiệp cho chú . Mấy năm nay , vì Phi Hân mà cuộc sống của chú không yên . Suốt ngày , bà Kiều My cứ mãi ca cẩm với chú . Khi thì Phi Hân thế này , khi thì thế nọ . Phi Hân biết rất rõ . Một phần ông Thịnh nhu nhược , một phần ông không muốn cãi lại bà vì muốn để cho Phi Hân được yên thân để sống trong nhà này . Điều đó làm cho nàng rất khổ tâm và thương chú.
Trời dần tối . Những áng mây đen kéo đến ùn ùn như muốn che khuất cả thành phố . Phi Hân cảm thấy lo ngại . Giờ này mà chú thím và Kiều Diễm vẫn chưa về . Và rồi , cơn mưa cũng ập tới . Và cứ thế , Phi Hân ngồi nhìn những hạt mưa mà đầu óc cứ suy nghĩ đâu đâu cho đến khi có tiếng hét thật lớn của Kiều Diễm :
- Trời ơi ! Chị làm gì mà ngồi chết trân vậy ? Tôi gọi mở cổng muốn bể cả họng mà không nghe.
Phi Hân choàng tỉnh . Nàng tỏ ra bối rối :
- Ồ ! Kiều Diễm ! Có lẽ mưa lớn quá , cho nên chị không nghe tiếng em gọi.
- Chị nói sao ? Tôi gọi , có lẽ cả thành phố này ai cũng nghe , chỉ có mỗi mình chị là không nghe thôi . Thật là bực bội , gặp thứ quỷ gì đâu hà.
Và cứ thế , với mình mẩy đầy nước mưa , Kiều Diễm cố tình lê đi khắp nhà . Có lẽ cô ả muốn làm vậy để đì Phi Hân lau nhà vì cái tội gọi mở cổng mà không nghe . Và trước khi bước vào phòng tắm , Kiều Diễm nói với giọng vô cùng hách dịch :
- Làm ơn lấy giùm tôi cái khăn và bộ đồ coi.
Phi Hân đành nhẫn nhục chạy lên lầu lấy đồ cho Kiều Diễm . Sau khi đưa đồ cho Kiều Diễm , nàng lấy cây ra lau nhà mà lòng cảm thấy vô cùng hờn tủi . Nhưng Phi Hân chưa kịp lau nhà xong thì đã nghe tiếng máy xe và thím Kiều My lao vào nhà như một cơn lốc , trên người bà cũng ướt đẩm nước mưa . Phi Hân chưa kịp định thần thì bà Kiều My đã chạy đến bên nàng và xỉ mạnh vào trán nàng làm cho Phi Hân lảo đảo , kèm theo tiếng đay nghiến của bà :
- Con khốn nạn kia ! Hôm nay ở nhà mày quậy với Bách Cơ chuyện gì vậy , hở con quỷ ?



Phi Hân đã hiểu tại sao bà Kiều My nổi cơn tam bành . Nàng lo sợ sụt sùi :
- Dạ thưa thím . Con …
- Mày còn cố lựa lời phân minh nữa hả ? Cái đồ vô ơn bạc nghĩa.
Lúc đó ông Thịnh cũng đã dắt xe vào nhà , người ông cũng ướt đẩm . Thấy vẻ hùng hổ của vợ , ông can :
- Chuyện gì thì cứ từ từ rồi nói . Bà đi thay đồ đi , kẻo bị cảm bây giờ.
Như lửa cháy được đổ thêm dầu , bà quay sang ông :
- Không đợi nước mưa làm cho tôi cảm đâu , mà cái con khốn nạn này nó giết tôi nè . Còn gì danh dự của tôi không , hỡi trời ?
Ngoài trời , cơn mưa dường như lớn hơn , tiếng sấm nổ nghe rợn người . Ông Thinh lắc đầu , nói tiếp :
- Thì nó cảm thấy không hợp nhau thì thôi , chứ làm gì mất danh dự của bà chứ ?
- Ông nói sao ? Tất cả đều do ông . Ông cưng chiều nó quá cho nên nó mới leo lên đầu , lên cổ tôi . Nó muốn làm gì thì làm.
- Tôi …
Biết sẽ lớn chuyện , nên Phi Hân can chú :
- Thôi , không có gì đâu . Chú vào thay đồ đi , kẻo lạnh.
Ông Thịnh đành thở dài rồi đi ra sau nhà . Phi Hân quay sang bà Kiều My :
- Con xin lỗi thím . Con không thể nào lấy Bách Cơ làm chồng . Xin thím tôn trọng quyết định của con.


Nãy giờ , Kiều Diễm đứng chứng kiến mọi chuyện . Giờ , nghe Phi Hân nói thế , cô nói với mẹ , giọng mỉa mai , châm biếm :
- Hừ ! Hôm nay mới thấy rõ ràng Phi Hân là người có giáo dục . Hèn gì ba cứ đem Phi Hân ra làm gương cho con . Tưởng gì , một tâm gương hỗn xược . Nó coi mẹ không ra cái thá gì hết.
Như con thú say mồi lại thêm lời châm chọc của Kiều Diễm , bà Kiều My lao vào Phi Hân , lúc đó nàng đang cầm cây lau nhà . Bà giật cây lau nhà trên tay Phi Hân , quất túi bụi vào người nàng :
- Tôn trọng này ! Tôn trọng này ! Đồ vô ơn bội nghĩa !
Phi Hân thấy toàn thân đau buốt vì đòn roi của bà Kiều My . Nàng khóc ngất , van lạy :
- Thím ơi ! Xin thím bớt giận . Đừng đánh con nữa . Con đau lắm.
Nhưng dường như bà Kiều My đã mất hết tình người , bà cứ quất thẳng cây lau nhà vao người Phi Hân , bất chấp chỗ nào . một lúc sau , có lẽ vì mệt nên bà đứng yên , ném cây lau nhà xuống đất và chạy vào phòng Phi Hân . Phi Hân chưa biết chuyện gì thì bà đã ôm quần áo của nàng ném ra ngoài mưa , kèm theo tiếng hét :
- Đi ra khỏi nhà tao . Tao không chứa mày nữa . Cút khỏi đây mau , Đồ vô ơn ! Đồ mất dạy !
Phi Hân qùy xuống , van xin :
- Thím ơi ! Con xin lỗi thím . Thím đừng đuổi con đi mà.
Bà đạp cho Phi Hân một cái ngã nhào :
- Tao không muốn thấy mặt mày nữa . Mau ôm đồ , cú tkhỏi đây . Tao đã nuôi ong tay áo , nuôi khỉ dòm nhà mà . Đúng là cái đồ mồ côi , mất dạy mà . Ba mẹ mày chết mà sao không mang mày theo cho rồi đi , để chi mà phiền toái cho người ta.
Lời cay độc của bà Kiều My vừa thốt ra làm Phi Hân nhìn sửng bà . Tự nhiên nàng thấy mắt mình ráo hoảnh . Trong lòng cảm thấy đầy câm phẩn . Đúng , nàng phải nhanh chóng đi khỏi nơi này , nơi mà đã từng cho nàng nhiều khổ sở . Chưa lúc nào nàng thấy mình mạnh dạn hơn lúc này . Nàng đứng dậy , chạy nhanh về phòng và nhanh tay thu dọn hết tất cả đồ dạc của mình , không bỏ lại một thứ gì . Rồi nàng chạy nhanh ra ngoài sân , thu nhặt hết các thứ mà bà Kiều My đã quăng ra . Không thèm nhìn bà Kiều My , nàng băng mình trong cơn mưa đen kịt để rời khỏi căn nhà này.
Trong tiếng gào thét của cơn mưa và tiếng gầm rú của sấm sét , nàng còn nghe tiếng gọi thảng thốt của chú Thịnh :
- Phi Hân ! Quay lại đi cháu . Đừng đi mà, Phi Hân !
Nhưng nàng không còn màng đến nữa , nàng ngoắc một chiếc taxi đang trờ tới.
Lúc này , nàng mới nhận thấy nước mắt nàng đã rơi xuống rất nhiều , còn hơn cả nước mưa nữa. 



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc