Nối Nhịp Tình Yêu - Chương 05

Tác giả: Dạ Miên

Thấy con trai cứ chần chừ , ủ rủ nên bà Bách Nghiệp nhắc nhỡ :
- Bách Cơ ! Sao con không sang nhà cô Kiều My để thăm Phi Hân với ? Mẹ nghĩ , con nên đưa nó đi chơi đâu đó hay là mua sắm . Có như vậy , 2 đứa mới có dịp gần guĩ và tìm hiểu nhau nhiều hơn.
Đang dự định lên kế hoạch để đi chơi với bác sĩ Mẫn Hào , nghe mẹ nhắc tới Phi Hân làm cho Bách Cơ cảm thấy mất hứng . Nhưng vì không dám nói ra sợ mẹ buồn , nên anh nói :
- Có cần gấp vậy không mẹ ? Con nghĩ , cũng không cần đâu . Mẹ đã chọn thì nhất định cô ấy phải là người tốt rồi.
- Ơ , cái thằng này lạ chưa ! Mẹ chọn là 1 phân , nhưng tương lai nó sẽ là vợ của con . Trước khi 2 đứa lấy nhau cũng cần tìm hiểu nhau để biết nhau nhiều hơn chứ.
Sợ mẹ phật ý nên Bách Cơ vội đỡ lời :
- Được rồi , được rồi . Con sẽ đi , mẹ à.
Thấy mắt mẹ tươi cười , Bách Cơ thử ướm lời :
- Mẹ à ! Con nghĩ đám cưới của con có thể để từ từ không mẹ ?
Bà Bách Nghiệp ngạc nhiên :

- Sao , con không thích con bé ấy à ?
Bách Cơ muốn nói thẳng ý định của mình , nhưng xưa nay anh đã quen với cách sống luôn vâng lời cha mẹ . Nếu bây giờ anh từ chối Phi Hân thì không biết ba mẹ anh sẽ thất vọng cỡ nào , vì anh biết 2 người rất chú tâm và quan trọng việc hôn nhân của anh và Phi Hân , nên anh đành lảng tránh :
- Dạ , không hẳn như vậy đâu , mẹ Ơi . Nhưng con …
- Mẹ hiểu . Con vẫn còn thích tự do chứ gì ? Bách Cơ à ! Con đã 30 tuổi rồi , có còn nhỏ nhít gì đâu . Ba mẹ cũng đã già rồi . Con xem ba con đi . Tóc ông ấy đã bạc hết cả rồi , nên ba mẹ muốn con sớm yên bề gia thất để giao lại công việc cho con , để con gánh vác công việc với ba con . Chẳng lẽ con muốn ông ấy làm việc cho đến chết hay sao ?
- Nhưng mẹ biết đấy . Giữa con và Phi Hân chưa ai biết nhau điều gì , cho nên con còn e ngại.
- Đấy . Bởi thế , mẹ mới bảo con nên gần gủi con bé ấy để tìm hiểu nhau nhiều hơn.
- Nhưng sao mấy hôm nay Phi Hân không đến đây hở mẹ ?
- Con sao vậy , Bách Cơ ? Người ta là con gái . Xưa nay trâu tìm cột , chứ có bao giờ cột lại tìm trâu đâu.
- Nhưng con nghĩ …
- Bách Cơ ! Mẹ rất hiểu tâm trạng của con . Nhưng con cứ yên tâm . Mẹ biết Phi Hân là 1 cô gái ngoan ngoản , dịu dàng , biết cách cư xử . Mẹ dám chăc rằng nó là 1 người vợ tốt . Bách Cơ à ! Bao nhiêu năm nay , ba mẹ đã vất vả nhiều rồi , con đừng nên suy nghĩ nhiều nữa . Ba mẹ muốn nhanh chóng lo cho đám cưới của con xong thì đi du lịch vài năm . Vả lại , chị Hai con ở bên Mỹ cứ hối thúc ba mẹ hoài . Tội nghiệp cho Bách Loan . Vì công viêc. bù đầu nên nhớ ba mẹ mà không về thăm được . Điều mong muốn duy nhất của nó là ba mẹ sang thăm bọn chúng thôi . Mẹ cũng nhớ nó và mấy đứa cháu quá rồi.
Bách Cơ biết không thể nào lãng tránh hay lay chuyển được ý định của mẹ . Mà nếu ngồi đó 1 hồi , mẹ sẽ giận hay lên lớp hoặc ca mấy bài ca "con cá" nữa thì càng mệt hơn , nên anh đến bêb bà . Ôm vai bà , anh nói :
- Thôi được rồi . Con sẽ đi ngay - Nhưng anh cố tình chọc mẹ - Nhưng mẹ Ơi ! Bây giờ đưa cô ấy đi đâu hở me.
Nghe Bách Cơ đồng ý đi chơi với Phi Hân , bà Bách Nghiệp cảm thấy vui trong lòng . Bà chỉ tay vào trán con , mắng yêu :
- Cái thằng ranh này , có bao nhiêu đó mà cũng hỏi mẹ nữa sao.
Bách Cơ vẫn giả vờ ngây ngô :



- Thật mà mẹ . Vì đây là lần đầu tiên con đi chơi với người khác phái , mà đặc biệt đây còn là vị hôn thê của con nữa chứ.
Bà Bách Nghiệp lườm con trai , nghi ngờ :
- Cha ! Tội nghiệp con trai tôi vậy sao . Thôi được , để mẹ cố vấn cho . Thì đi siêu thị này , shop mua sắm rồi ca nhạc , xem phim . Nói chung , các con có thể đi đâu tùy ý thích.
Bách Cơ giả đò nhìn mẹ với vẻ thán phục :
- Cha ! Ngoài những đức tính của mẹ sẵn có , hôm nay , con mới phát hiện ở mẹ thêm 1 đức tính nữa nha.
- Là gì vậy ?
- Ga-lăng
Nói xong , anh bỏ chạy lên lầu . Bà Bách Nghiệp nhìn theo con trai lăc đầu cười , nghĩ : " Nó vẫn như ngày xưa "
Vài phút sau , Bách Cơ đã trở xuống với bộ đồ khá bụi . Quần jean xanh bạc màu và chiếc áo pull ôm sát eo , để lộ thân hình lực lưỡng của anh . Trông anh mạnh mẽ , phong trần làm sao . Đến bên mẹ , anh chấp tay :
- Thưa mẩu hậu , con đi.
Nói xong , anh dợm bước ra cửa , nhưng bà Bách Nghiệp gọi giật lại :
- Này ! Đi chơi và mua sắm , con cần phải có nhiều tiền - Đưa cho anh 1 cọc tiền , bà tiếp :
- Con cứ cầm theo.
Bách Cơ lại cảm thấy bực bội . Vì tiền mà anh lại phải khổ như vầy , nên quay mắt đi từ chối :
- Cám ơn mẹ . Con đã có rồi.
Anh hậm hực nghĩ : Phi Hân ! Cuộc chơi này do cô bày ra . Rồi cô sẽ thấy Bách Cơ này , không dễ gì cho cô xỏ mủi đâu.
Nghĩ đến đó , anh nhảy lên chiếc môtô , đề máy và tăng ga.
Chiếc xe lao vút trên con đường ngập nắng sớm. 



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc