Nối Nhịp Tình Yêu - Chương 03

Tác giả: Dạ Miên

Tại phòng mạch của bác sĩ Mẫn Hào ….
Bác sĩ Mẫn Hào reo lên mừng rỡ khi Bách Cơ bước vào.
- Trời ơi ! Có phải là cậu không , Bách Cơ ? Tại sao đột nhiên cậu lại xuất hiện ở đây ?
Bách Cơ thích thú trước sự ngạc nhiên của bạn , nhưng anh cố tỏ ra bình thản , bước đến vỗ vai Mẫn Hào :
- Thế không phải là tôi thì là ai nào ?
- Không , không . Trông cậu khác nhiều quá . Thế cậu về nước bao giờ mà không báo cho mình 1 tiếng ? Cậu thật là tệ đấy.
Bách Cơ cười vui trước sự trách móc của người bạn.
- Thế thì hôm nay , tôi đã chẳng đến thăm cậu rồi sao ? Cậu thì vẫn y như ngày nào.
- Nhưng cậu vẫn chưa cho tôi biết , cậu về nước khi nào.
- Mới sáng nay thôi - Bách Cơ nhìn quanh phòng mạch , hỏi tiếp : - Sao , công việc của cậu thế nào ? Trông cậu có vẻ thành công đấy.

- Có lẽ vì may mắn nên hôm nay tôi đã tự mở được phòng mạch riêng cho mình . Bệnh nhân đến cũng khá . Thế còn cậu ?
- Trải qua gần 30 năm rồi , ngoài 1 đầu và 1 bụng kiến thức ra , mình chưa làm được việc gì cả . Bây giờ , ông già gọi về giao công việc cho nên cảm thấy hơi lo.
Biết được sự lo lắng của bạn , Mẫn Hào khuyến khích :
- Đừng quá bi quan . Mình tin tưởng rằng , cậu sẽ làm được mà . À ! Hôm trước tôi có gặp bác Nghiệp . Bác ấy có nói về vấn đề hôn nhân của cậu . Bây giờ thế nào ?
Nhắc tới hôn nhân , tự nhiên Bách Cơ sầm mặt , anh nói :
- Bây giờ cậu có rãnh không ? Ta tìm 1 quám bia uống , rồi nói chuyện đi.
- Được , cậu chờ mình 1 lát.
Mẫn Hào dặn cô y tá hôm nay nghĩ sớm 1 bữa , rồi anh thay áo . Xong , anh bước ra nói với Bách Cơ :
- OK . Chúng ta đi.
Họ tìm đến 1 quán bia bình dân quen thuộc mà cách đây 10 năm , đôi bạn vẫn thường tới uống bia giải trí . Bách Cơ ngắm nhìn chung quanh , lòng anh cũng cảm thấy nao nao . Đã 10 năm rồi , nhưng quán vẫn không có gì thay đổi . Sau khi gọi bia và vài thứ nhắm mà cả 2 cùng thích , Mẫn Hào lại trở về vấn đề :
- Cuộc hôn nhân của cậu thế nào ? Hình như cậu không có vẻ gì phấn khởi ?
Bách Cơ thở dài , bưng ly bia lên uống cạn . Giọng anh trầm xuống :
- Cậu đoán đúng . Mọi chuyện đều do ba mẹ mình quyết định . Cậu cũng biết đấy . Xưa nay ông bà rất yêu mến mình . Ngoài chị Hai mình đang ở Mỹ ra , chị ấy đã làm nên sự nghiệp , còn lại tất cả ba mẹ mình đều đầu tư hết cho mình . Trước sự cởi mở của 2 người , mình không muốn cho 2 người thất vọng , dù rằng cuộc hôn nhân này mình thấy hoàn toàn không có 1 cảm giác nào . Đơn giản là chỉ muốn làm cho cha mẹ vui lòng mà thôi . Vả lại , mình không tìm ra được 1 lý do nào để từ chối cô ta.
Chơi thân với bạn từ nhỏ tới giờ , Mẫn Hào hiểu rất rõ về Bách Cơ . Ngoài những tính ương bướng cao ngạo luôn có sẵn ở mỗi người đàn ông , Bách Cơ là 1 người con rất có hiếu . Xưa nay , anh luôn nghe lời cha mẹ . Ngay cả việc đi du học cũng do ông bà Bách Nghiệp sắp xếp . Nhìn bạn với ánh mắt thông cảm , Mẫn Hào hỏi :
- Thế cậu không thích cô ấy à ?



- Thế theo cậu , cậu có chấp nhận lấy 1 người con gái mà cả cậu và cô ta chưa 1 lần gặp gỡ , tìm hiểu nhau không ? Tôi không hiểu sao , cô ta lại nhằm ngay tôi mà lấy chứ ?
- Cậu đã gặp cô ấy chưa ?
- Gặp rồi . Lúc sáng , cô ấy có ra phi trường.
- Cậu thấy cô ấy thế nào ?
Bách Cơ nhớ lại mình có 1 phút giây xao xuyến trước Phi Hân , anh nói :
- Phải công nhận là cô ấy rất đẹp . Nếu vô tình hay ngẩu nhiên gặp nhau , nhất định cô ấy sẽ là mục tiêu của tôi đấy . Nhưng nhớ lại cuộc hôn nhân thực dụng , tôi lại thấy mất hứng.
- Hôn nhân thực dụng ? Cậu có quan trọng hoá vấn đề không đấy ?
- Chứ theo cậu , cô ấy chịu lấy tôi với mục đích gì , khi chưa biết mặt mũi tôi ra sao ? Chẳng lẽ cô ấy yêu tôi à ?
- Tôi biết , trong thờ buổi hiện đại , có rất nhiều cô gái vì đồng tiền mà bán rẽ nhân phẫm của mình , nhưng không phải là tất cả . Vả lại , 2 bác Nghiệp là những bậc sinh thành , họ không lầm người đâu.
- Ba mẹ tôi là những người nhân từ . Có thể họ đã bị cô gái kia chinh phục mất rồi . Nhưng với tôi thì không dễ dàng đâu . Tuy ở nước ngoài khá lâu , nhưng qua báo chí và bạn bè , tôi biết rất rõ các cô gái ở nước mình . Nên ngoài việc tạm chấp nhận cho ba mẹ tôi vui , tôi đã có nhiều cách để đối phó rồi.
- Với cô gái ấy à ?
- Đúng vậy . Để cô ta quên đi giấc mơ được lọt vào nhà họ Hoàng này.
Mẫn Hào lại đưa ly bia lên uống , anh có vẻ suy nghĩ.
- Tùy cậu vậy . Nhưng cậu nhớ , có gì cần tiếp tay nhớ bảo mình với.
Cả 2 đưa ly lên cụng nhau . Bách Cơ cười :
- Cậu thì luc nào cũng là 1 người bạn tốt.
- Ờ , Bách Cơ này ! Bao nhiêu năm sống bên Tây , cậu có tìm cho mình được 1 cô nào không ?
Bách Cơ tâm sự :
- Cậu biết đấy . Mình rất thích 1 cô gái đẹp thùy mị , dịu dàng . Những cô gái từ nước mình sang , cứ cho bên ấy là thiên đàng nên mãi chạy theo ảo vọng . Còn bọn đầm thì tình yêu của họ rất vồ vập , mình …
Bách Cơ không nói thẳng , mà anh chỉ nhún vai làm cho Mẫn Hào bật cười :


- Vậy thì trái tim cậu vẫn còn trống à ?
- Nói đúng hơn là trái tim mình còn trinh.
Cả 2 bật cười lớn . Bỗng Bách Cơ hỏi :
- Thế còn cậu ? Chừng nào mới cho mình ra mắt người yêu của cậu đây ?
Mẫn Hào thở dài
- Có lẽ trong tình yêu , mình cũng giống như cậu . Đến bây giờ , trái tim mình cũng vẫn còn trinh.
- Cậu nói thiệt đó sao ? Là 1 bác sĩ trẻ , đẹp trai và thành công như cậu mà vẫn cô đơn à ?
- Nói chung , người đến với mình không ít , nhưng mình có cảm giác đó chưa hẳn là tình yêu thật sự.
- Cậu muốn nói đến tình yêu thực dụng ?
Mẫn Hào xoa đầu mình lia lịa :
- Không biết cậu và tôi có nhầm lẫn và quan trọng hóa vấn đề không ?
Bách Cơ đưa ly lên :
- Thôi , chúng ta vừa hội ngộ sau 10 năm , đừng để chuyện này làm phiền lòng . Hãy dẹp qua 1 bên đi . Còn rất nhiều chuyện tôi muốn hỏi cậu lắm . Nhưng trước tiên ta phải uống mới được.
- Được . Hôm nay chúng ta phải say 1 bữa mới được.
Sau khi uống cạn ly , Mẫn Hào hỏi :
- Cậu định bao giờ mới bắt tay vào công việc ở ngân hàng đây ?
- Ba mình bảo : Cứ ở không , đi chơi thoải mái ít ngày đi . Bao giờ cảm thấy hứng thú làm việc thì ông sẽ giao lại . Mà này , nhất định cậu phải làm người hướng dẫn chương trình cho tớ đấy . Tớ rất muốn khám phá thành phố của chúng ta có tiến bộ gì , sau 10 năm . Và tớ cũng rất muốn đi thăm lại các cô bạn gái dễ thương của chúng ta ngày xưa nữa.
Mẫn Hào xoay xoay ly trong tay , cười cười , lắc đầu :
- Có lẽ phòng mạch tớ phải tạm đóng cửa vài ngày mất rồi.
Thế là câu chuyện của họ chuyển qua những câu chuyện vui buồn dĩ vãng , bắt đầu từ khi thôi học . Họ vừa ăn , vừa uống bia trong tiếng cười thoải mái . Cho đến khi cả 2 đã ngà ngà say rồi mới cặp vai nhau ra về.
Thành phố về đêm đã sáng rực ánh đèn. 



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc