Nợ Chồng - Tiết Tử

Tác giả: Chu Khinh

Đánh dấu

Đây là một hôn lễ long trọng xa hoa, khách sạn cao cấp năm sao còn dùng cả máy bay vận chuyển hoa hồng từ sớm tinh mơ, để trang hoàng lộng lẫy, lãng mạn, cả hành lang, cầu thang, đại sảnh, tất cả mọi nơi đều được trang trí hoa tươi, đính kèm những dải đăng ten tinh xảo, đắt tiền, trong không khí ngập tràn hương vị ngọt ngào.

Bên ngoài khách sạn là một dãy dài những chiếc xe hơi sang trọng, khách mời đến dự, vô số những nhân vật nổi tiếng, trên mặt mọi người đều nở nụ cười, hâm mộ có, chúc phúc có, ghen tị…. . có, bất kể loại nào, đều mong chờ được chứng kiến hôn lễ thế kỷ này.

La Mỹ Vi mặc lễ phục dài chấm đất, vô cùng lộng lẫy, đôi bàn tay trắng nõn nắm lấy nhau, nhìn chằm chằm vào phòng nghỉ ngơi của cô dâu, cô rất căng thằng, cực kì căng thẳng. Lặng lẽ đếm nhịp tim mình, muốn để mình bình tĩnh lại, nhưng mà mỗi cái tim đập, vẫn như cũ làm cô cảm thấy lồng ngực mình mãnh liệt chấn động.

Cuối cùng thì ngày này cũng tới, cô chờ đợi mỏi mòn, nhìn ngàynày từng chút từng chút tới gần, trải qua một đêm không ngủ, ngày hôm nay vẫn tới.

Cô hít một hơi thật sâu, muốn dời sự chú ý của mình đến những trang sức xa hoa, lộng lẫy kia, hoặc có thể mang khuôn mặt tươi cười, cho dù chiếc dây chuyền ngọc trai trên cổ mình cũng rất đẹp, nhưng vẫn không có biện pháp nào để giảm bớt căng thẳng trong lòng mình.

Thật nực cười, ngày trọng đại như này, sáng sớm cô đã rời giường chuẩn bị, vì sao đến thời khắc mấu chốt, cô vẫn căng thẳng sém chút bất tỉnh thế này.

Lại mân mê chuỗi vòng ngọc trai trên cổ, mỗi viên, đều là trân châu mượt mà, sáng bóng, tay chạm tới, đều mang theo cảmgiác mát lạnh, chậm rãi giúp đầu ngón tay nóng rực của cô mátđi một chút. Trong lòng Mỹ Vi âm thầm thả lỏng một chút, cô muốn dũng cảm một chút, không cần phải sợ, cô là Tiểu Mỹ Vi yêu quý nhất của bà ngoại, cô phải nhớ kỹ câu nói cuối cùng bà ngoại nói với cô.

Rốt cục, cô từ từ thả lỏng, càng ngày càng bình tĩnh, chậm rãi nở nụ cười. Đến khi cảm nhận được tiếng náo nhiệt ở đại sảnh từ từ nhỏ lại, lòng cô chợt trùng xuống, thời khắc mà bản thân mình đợi cuối cùng cũng đến.

Cô lại âm thầm, lặng lẽ đếm thời gian, chờ đợi khúc nhạc quen thuộc mà xa lạ kia tấu lên, chờ đợi khoảnh khắc mình ra sân khấu.

Ánh mắt không tự chủ nhìn về cửa chính phòng nghỉ, khi cánh cửa kia mở ra, thông báo thời khắc quan trọng đã tới, chỉ cần…. .

“Rầm” một tiếng, cửa lớn đắt tiền nặng nề mở ra, một bóng người cao lớn, mạnh mẽ, xuất hiện ở cửa.

Mỹ Vi nhìn về phía người đàn ông kia, một lần nữa, khuôn mặt lạnh lùng của anh, lại khiến lòng cô đau nhói, ngũ quan sắc nét, vẻ mặt nghiêm túc, mỗi lần nhìn anh, cô đều cảm thấy một loại mãnh liệt, khiến cô không thế nào thở nổi.

Con ngươi đen nhánh của anh bỗng lóe lên ánh sáng sắc bén, bước chân dồn dập, chợt hơi chậm lại, ngừng bước, anh từ từ xoay người, ánh mắt từ từ quan sát tới đây, giống như lưỡi dao sắc mỏng quét qua, âm u dọa người, sau đó nhìn chằm chằm vào cô…. . Anh phát hiện ra cô.

Cô đứng nơi đó, như một bông hoa tươi mát, cực kì thanh nhã, thuần túy mà thanh khiết, sạch sẽ đến mức không nhiễm bụi trần.

Chưa tới nửa phút, cô đã cảm thấy hít thở không thông. Đâychính là lần đầu tiên hai người mắt đối mắt, cũng là lần đầu tiên, anh cẩn thận, nghiêm túc nhìn cô, cô có ảo giác, dường như có thể nhìn rõ bóng dáng mình trong con ngươi ngăm đen kia, loáng thoáng nghe được trái tim mình điên cuồng nhảy lên, cảm thấy máu không ngừng dồn ép chảy ra. , xông thẳng lên đầu.

Đó là một loại. . . . . . cảm giác điên cuồng.

Anh cất bước đi về phía cô, từng bước từng bước, nặng nề và kiên định, khi anh đi tới trước mặt cô, đứng nghiêm tại chỗ, cô nhìn gương mặt quen thuốc này, trong lòng, có ngọt có đắng, có chua có chat.

Cô đối mặt anh, không nói không cười.

Anh cúi đầu, nhìn cô.

Hô hấp của cô muốn đình chỉ, tựa hồ có thể đánh đổi thời gian một đời có được một lần chăm chú nhìn này.

Cô nhìn làn môi mỏng, đường cong đôi môi phá cách hoàn mỹ, lại mang theo kiên định cùng tự tin, thong thả mở miệng: “Em, bằng lòng gả cho tôi không? ”

“Ầm” một tiếng, toàn bộ thế giới ở trước mặt cô sụp đổ, tất cả vạn vật trong đất trời cũng đều biến mất sau lưng, trong mắt cô bây giờ chỉ còn bóng dáng anh, bên tai chỉ có thể nghe câu hỏi này của anh, không ngừng vọng tới lại vọng tới………. .

Em, có bằng lòng gả cho tôi, bằng lòng không, bằng lòng không



loading...

Thử đọc